|
||||||
| Phản hồi, góp ý Đây là nơi các thành viên post các ý kiến phản hồi, góp ý cho tác giả về các truyện đang được sáng tác. Mọi bài viết spam sẽ bị xử rất nặng. |
| Xem Kết Quả Phiếu: TIỂU THUYẾT NGÔN TÌNH "CÔNG LÝ VÀ NHỮNG TIẾNG KÊU THẦM LẶNG" | |||
| LỐI HÀNH VĂN ẤN TƯỢNG |
|
0 | 0% |
| CỐT TRUYỆN HẤP DẪN |
|
0 | 0% |
| GÂY HỒI HỘP CHO NGƯỜI ĐỌC |
|
1 | 50.00% |
| BẠN CÓ MUỐN ĐỌC TIẾP |
|
1 | 50.00% |
| Multiple Choice Poll. Số người bỏ phiếu: 2. You may not vote on this poll | |||
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Kiếm Trong Bài |
|
#1
|
|||
|
|||
|
Xem ra hình ảnh của mình có thể bị bôi đen nếu không có một cái gì đó để biện bạch. TRời đất! Người ta sẽ cho rằng tâm hồn tôi là một mảng ô ếu xấu xa! Thôi thì cũng sắp đến Trung Thu rồi, tặng mọi người bài viết này: thay cho lời thanh mình về một tâm hồn tội lỗi của tôi vậy! Sắp đến trung thu rồi! Đọc “Chiếc Đèn Ông Sao” và cảm nhận các bạn nhé! Đêm trung thu, trên một chiếc cầu nhỏ cũ nát bắc ngang qua một con sông, một bà cụ gầy gò với vóc người nhỏ bé đang ngồi trên một chiếc xe lăn. Hai bàn tay gầy guộc, xác xơ lúc nào như cũng run run của bà cụ đang ôm vào lòng một chiếc đèn ông sao nhỏ, giấy đã úa màu. Bà cụ rất yếu. Trên khuôn mặt in hằn những dấu vết của thời gian, đôi mắt đùng đục sâu trũng của bà cụ lúc nào cũng chỉ nhìn đăm đăm vào dòng nước. Trong ánh mắt mờ đục đó hiển hiên: sự buồn tủi, tình yêu thương và hơn hết cả là một nỗi đau vô hạn. Trong đôi mắt bà cụ, những hồi ức về một thời thơ ấu xa xưa hiện về: Đó là một ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm biệt lập trên một cái gò cao cách bờ sông không xa lắm. Ngôi nhà nhỏ trơ troi, heo hút sau mỗi chận gió to lại đung đưa kẽo kẹt là mái ấm của một cô bé và mẹ của cô. Trong ngôi nhà chẳng có gì, nhưng tình yêu thương của người mẹ dành cho cô bé thì lúc nào cũng đầy ắp. Hiểu là cô bé có nhiều điểm thiệt thòi so với chúng bạn nên mẹ cô bé luôn gắng hết sức dồn hết mọi sự quan tâm cho cô bé: mẹ cô bé có thể nhịn đói, nhưng cô bé sẽ luôn được ăn những món ngon, mẹ cô bé có thể ăn mặc rách rưới, nhưng cô bé không khi nào thiếu quần áo đẹp – cả về vật chất lẫn tinh thần, cô bé chưa một lần cảm thấy thiếu thốn. Trung thu năm ấy, trong những sự háo hức đợi chờ của cô bé, dường như đến thật chậm. Cô bé đã đợi chờ: từng ngày, từng ngày một… Thế là đêm mai cũng đã là đêm trung thu. Dọc theo con đường về quen thuộc của cô bé, trên khắp tuyến phố, từ mấy hôm trước người ta đã treo rất nhiều những chiếc đèn trung thu thật là đẹp: những chiếc đèn ông sao nhiều tua rua lóng lánh, những chiếc đèn xếp ngộ nghĩnh đung đưa, những chiếc đèn cù có cánh xoáy tít, những chiếc đèn kéo quân cầu kỳ, những chiếc đèn lồng rực rỡ… “Những chiếc đèn lồng thật là đẹp!” Cô bé thích mê những chiếc đèn lồng đỏ và cô bé thường đứng ngắm nghía chúng cả tiếng đồng hồ mà không hề biết chán. Mấy ngày gần đây, trên lớp học, chủ đề hay được lũ bạn của cô bé đem ra bàn tán nhất, đương nhiên không gì khác ngoài những chiếc đèn mà chúng đã cầu kỳ chuẩn bị dành riêng cho đêm trung thu. Những đứa bạn của cô bé, khoe với cô bé rằng: chúng đã được ba má chúng mua cho những chiếc đèn thật là đẹp và rực rỡ biết nhường nào. Dẫu chưa có được cho riêng mình một chiếc đèn dành cho đêm trung thu, nhưng cô bé cũng đã ngắm nghía rất nhiều những chiếc đèn được người ta bày bán, và cô bé cũng đã tự chọn lấy cho riêng mình một chiếc đèn: đó là một chiếc đèn lồng đỏ rất đẹp – có thể nói đó là chiếc đèn lồng đẹp nhất mà người ta bày bán. Tuy có hơi ngượng nghịu, nhưng cô bé vẫn mạnh dạn miêu tả về chiếc đèn lồng đỏ của mình cho lũ bạn cùng nghe. Cô bé đã thật sự vui sướng và hãnh diện biết bao, khi mà lũ bạn của cô đã tỏ ra vô cùng ngưỡng mộ chiếc đèn trung thu mà cô đã nhắc tới – chúng còn đã thừa nhận rằng: những chiếc đèn trung thu của chúng, chẳng thể nào mà đẹp được đến nhường ấy! Hôm nay trên đường về, cô bé một lần nữa đã dừng lại thật lâu trước chiếc đèn trung thu mơ ước của mình. Cô bé vui thích mường tượng tới cảnh, chính tay cô bé sẽ cầm chiếc đèn tuyệt đẹp đó và lũ bạn của cô sẽ ngưỡng mộ chính bản thân cô bé cũng như chiếc đèn của cô bé biết nhường nào: cô bé vui sướng, cô bé hoan hỉ. Trên suốt quãng đường dài, từ trường trở về nhà, bàn chân nhỏ của cô bé bước đi thoăn thoắt mà cô bé chẳng hề thấy mệt. Khi cô bé về tới ngôi nhà nhỏ thì trời cũng gần xẩm tối: theo thông lệ, cô bé sẽ ngồi chờ mẹ ngoài sân – phải một lúc nữa mẹ cô bé mới về. - Con gái của mẹ đã về lâu chưa? Trong bóng tối nhò nhọ, mẹ cô bé; một người phụ nữ gầy gò, lem luốc, trên vai địu một gánh củi to vừa leo dốc vừa hỏi với lên dịu dàng. Vừa lên tới nhà là mẹ cô bé vội đặt ngay bó cúi xuống sân để có thể ngay lập tức được ngồi xuống thật gần bên cạnh cô bé. Theo thông lệ, mẹ cô bé sẽ dùng bàn tay gầy guộc của mình nắn bóp nhẹ nhàng bàn chân nhỏ bé của cô, dịu dàng xua tan những mỏi mệt. Khẽ đưa tay gạt đi những lọng tóc lưa thưa trên chán cô bé lấm tấm mồ hôi, mẹ cô bé hỏi : - Con mỏi lắm phải không? Trong lòng me, cô bé lắc đầu rồi hớn hở cô bé nói: - Mẹ ơi! Đêm mai đã là đêm trung thu rồi! Năm nay người ta bày bán nhiều chiếc đèn trung thu đẹp lắm mẹ ạ! Đèn ông sao, đèn xếp, đèn cù, đèn kéo quân và cả đèn lồng nữa! Cô bé tỉ mỉ liệt kê ra các chủng loại đèn trên những đầu ngón tay búp măng nhỏ xíu. - Năm nay con cũng sẽ có được một chiếc đèn trung thu thật đẹp phải không hở mẹ? Nhìn vẻ hồn nhiên của cô bé, mẹ cô bé ôm cô bé thật chặt khẽ nói: - Đương nhiên rồi con gái! Nhất định là con cũng sẽ có một chiếc đèn trung thu thật đẹp! Câu trả lời của mẹ, khiến cô bé vui mừng khôn xiết; nhảy bật ra khỏi lòng mẹ, cô bé vừa chạy nhảy, vừa hát ca rối rít như môt chú chim non. Nhìn cô bé sướng vui, trên khuôn mặt tần tảo, lem luốc của người mẹ vơi đi những nỗi mệt nhọc. Đêm đến, đợi cho cô bé ngủ thật say, mẹ cô bé mới rón rén trở dậy. Vì lo cô bé thức giấc, mẹ cô bé không dám bật điện. Dưới ánh đèn dầu, mẹ cô bé sẽ sọt lôi ra từ bên trong gầm giường những ống giang đã chuẩn bị sẵn, một quận chỉ, vài tờ giấy màu và một nắm cơm nguội. Đầu tiên người mẹ vót giang thành nan, chau chuốt tỉ mỉ. Người mẹ đan khung đèn, buộc chỉ rồi chống cho thân đèn phồng lên. Khi phần khung của một chiếc đèn ông sao nhỏ xinh đã hoàn thành, người mẹ tiếp tục cắt giấy, cắt viền rồi những hình trang trí thật là ngộ nghĩnh. Công việc tiếp theo phải làm là dã cơm nguội thành hồ - người mẹ đã phải lọ mọ ra thật xa mãi tít ngoài sân để dã cơm nguội. Tất cả mọi công việc được người mẹ làm một cách thầm lặng, trong bóng tối, hết sức tỉ mỉ nhẹ nhàng để không gây ra bất kỳ một tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Khi trời tờ mờ sáng, một chiếc đèn ông sao nhỏ xinh xắn đã kịp hoàn tất; người mẹ ngắm nghía chiếc đèn ông sao nhỏ một lát mỉm cười rồi quay lại ngắm nhìn cô bé một cách say sưa. Trên giường ngủ, khuôn mặt cô bé rạng ngời trong một tiết trời thu lành lạnh cũng đủ khiến lòng người mẹ trở nên ấm áp. Ngẩn ngơ như vậy một lúc lâu, người mẹ mới chậm dãi thu dọn đồ đạc, rồi cẩn thận giấu chiếc đèn ông sao nhỏ vào bên trong môt cái thúng. Đêm Trung Thu mơ ước của cô bé sau nhiều ngày dài mong mỏi cuối cùng thì cũng tới. Tan học, cô bé hớn hở rảo bước trở về. Khi cô bé về nhà thì mẹ của cô cũng đã đợi sẵn. Người mẹ đặt chiếc thúng giấu món quà bí mật ở giữa sân, vừa thấy con gái về liền nói : - Con gái! Xem mẹ có món quà gì cho con đây này! Mẹ đảm bảo, nhất định là con sẽ thích! Người mẹ đưa tay về chiếc thúng đã được đậy kín bằng một cái mẹt. Bâng khuâng tiến lại gần cái thúng: cô bé vừa tò mò, vừa hồi hộp. “Nhất định đó phải là một chiếc đèn trung thu! Một chiếc đèn Trung Thu thật đẹp! Đó là chiếc đèn lồng đỏ đẹp nhất mà mình đã chọn. Nó chạy bằng pin mà không phải đốt nến, lại còn có thể phát ra những bản nhạc thật là hay! Mẹ đã kịp mua nó ở bên ngoài trước khi mình về tới nhà”. Cô bé vui mừng chắc mẩm. - Con mở ra xem trước mẹ nhé! Cô bé ngước lạo hỏi mẹ một cách ngây ngô. - Tất nhiên rồi con gái! Nó là của con mà! Mẹ cô bé hiền dịu đáp lời khi thấy cô bé dường như đang rất lấy làm háo hức. Cô bé cúi xuống, lật bỏ cái mẹt đang che miệng cái thúng. - Nó rất đẹp phải không nào con gái! Nhìn con gái, mẹ cô bé vồn vã hỏi. Bên trong cái thúng, cô bé thấy một chiếc đèn ông sao bé tí, được dán giấy màu bằng cơm nguội – trông nó mới thật là xấu xí làm sao, nếu đem so với chiếc đèn lồng mơ ước của cô bé. Trong một trốc, những hình ảnh tuyệt vời về một đêm trung thu mơ ước của cô bé, gần như vỡ vụn. Khuôn mặt cô bé đang hớn hở, bỗng trốc đen xì: quá giận dữ, cô bé dùng chân đá tung chiếc thúng, chiếc đèn ông sao nhỏ văng đi, lăn lông lốc. Hành động đó của cô bé khiến người mẹ gần như chết lặng. Trước sự thẫn thờ của người mẹ, cô bé trừng mắt lên mà rằng: - Xấu xí thế ai mà thèm cơ chứ! Nước mắt cô bé dàn dụa, cô bé nấc lên thút thít : - Đèn gì mà xấu như ma! Đèn của chúng nó vừa đẹp, vừa không phải thắp nến lại còn có thể phát ra cả tiếng nhạc! Chứ ai mà thèm cái đèn xấu xí thế kia! Lúc nào mẹ cũng nói thương con! Nhưng thực ra mẹ chẳng thương con gì cả! Nuốt nước mắt vào tim, mẹ cô bé lại gần bên cô bé khẽ ôn tồn : - Con ơi! Mẹ thực sự thương con! Thật mà! Con muốn một chiếc đèn như thế nào? Nói cho mẹ biết, rồi thì mẹ sẽ đi mua về cho con! Ánh mắt người mẹ nhìn vào cô bé van lơi như thể đang cầu xin một sự tha thứ. Nghe mẹ dỗ dành, cô bé nín khóc rồi từ từ thủ thỉ trong những tiếng nấc: - Con muốn có chiếc đèn lồng đẹp nhất bán ngoài chợ! Nó chạy bằng bin cơ! Không phải thắp nến mà lại còn phát ra được cả những bản nhạc rất hay! Bác bán hàng thấy còn nhiều lần nhìn nó, bác nói là: chỉ có hai mươi nghìn thôi mẹ ạ! Nhìn bộ dạng tội nghiệp và đôi mắt đỏ hoe của cô bé, người mẹ không khỏi những nỗi xót xa. Khéo dấu đi hai hàng nước mắt, người mẹ nói với cô bé : - Được rồi! Nhất định là con sẽ có một chiếc đèn lồng đẹp nhất! Nhất định là thế! Con đợi mẹ một lát thôi! Mẹ ra sông, vớt thêm một ít củi nữa, rồi mẹ sẽ về! Người mẹ ôm cô bé vào lòng, vỗ về rồi ra đi. Trên cái gò cao, bên cạnh ngôi nhà nhỏ đơn độc liêu xiêu, cô bé nhìn theo cái bóng của mẹ cứ xa dần, xa dần, xa dần. Cô bé đợi, đợi mãi, đợi mãi. Đợi từ khi trời còn hửng nắng, đến khi trời xẩm tối rồi tới lúc trời tối hẳn, mà mẹ cô bé vẫn chưa về. Mặt trăng sắp lên cao; trăng trung thu tròn và sáng. Xung quanh vắng ngắt, cô bé bắt đầu cảm thấy lạnh, và cô bé thấy sợ. Sự sợ hãi bên trong cô bé cứ lớn dần, lớn dần rồi cô bé òa khóc thật to. Cô bé cố gào lên thật lớn, hy vọng rằng: mẹ của cô bé từ xa có thể nghe thấy tiếng khóc của cô bé, sẽ chạy vội về nhà dỗ dành cô bé như mọi khi. Những tiếng khóc của cô bé vọt ra, như bị màn đêm nuốt chửng. Cô bé đã khóc khản cả cổ rồi mà vẫn không thấy bóng dáng của mẹ ở đâu. Gạt nước mắt, cô bé thấy chiếc đèn ông sao nhỏ của mẹ vẫn đang nằm trơ trọi dưới đất. Một thoáng, cô bé cảm thấy chiếc đèn ông sao nhỏ đó thật là thân thuộc; nó thân thuộc giống như chính hình ảnh của mẹ cô bé vậy. Vồn vã, cô bé nhặt lên chiếc đèn ông sao nhỏ, giữ khư khư nó trong lòng rồi cô bé lại khóc. Cô bé khóc, lúc này không phải vì cô bé sợ, mà là bởi, cô bé đang ân hận quá: - Mẹ ơi! Hu Hu! Mẹ ơi!... Mẹ ơi! Hu Hu! Mẹ ơi! Nắm chặt chiếc đèn ông sao nhỏ trong lòng bàn tay bé xíu, cô bé lao vào bóng tối; dưới ánh trăng rằm vằng vặc, cô bé vừa chạy vừa khóc: - Mẹ ơi! Về với con đi mẹ ơi! Con không cần chiếc đèn lồng nào cả! Con chỉ cần có mình mẹ thôi! Con đã thấy rồi! Chiếc đèn ông sao của mẹ là đẹp nhất! Mẹ ơi! Hu hu! Về với con đi mẹ ơi! Xuyên đêm tối, cô bé chạy liền một mạch: cô bé chạy xuyên qua những bụi lau sắc lẻm rồi những bụi gai mây rập rì. Đôi chân chần ứa máu, làn da mỏng manh rách toạc, cô bé vẫn cứ chạy: cô bé chạy, chạy mãi, chạy mãi, cuối cùng cô bé cũng chạy được ra tới bờ sông. Khúc sông này là nơi mẹ cô bé vẫn thường bơi ra vớt củi để bán lấy tiền. Dưới ánh trăng, dòng sông lạnh lùng chảy xiết, thi thoảng quận trào, lấp lánh bạc. Ôm khư khư chiếc đèn ông sao nhỏ của mẹ, vừa khóc, cô bé vừa gọi với ra giữa lòng sông : - Mẹ ơi! Mẹ về đi! Về với con đi mẹ ơi! Con không cần chiếc đèn lồng nào cả! Con chỉ cần có mình mẹ thôi! Chiếc đèn ông sao của mẹ là đẹp nhất trên đời! Hu Hu! Mẹ ơi! Về với con đi mẹ ơi! Ngoài những tiếng nước bì bõm, không có một lời nào đáp trả; dưới ánh trăng, dòng sông vẫn chảy. Cô bé tiếp tuc gọi: cô bé cứ gọi, gọi mãi, gọi mãi. Tiếng gọi và tiếng khóc của cô bé cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hẳn. Dưới ánh trăng, dòng sông vẫn chảy. Chạy dọc bờ sông, cô bé vẫn không ngừng gọi mẹ mà không ý thức được rằng: giọng của cô bé đã mất hẳn. Kiệt quệ, cô bé gục xuống, đôi bàn tay nhỏ vẫn ôm thật chặt chiếc đèn ông sao của mẹ. Dưới ánh trăng dòng, sông vẫn chảy. Trăng đêm trung thu, càng lên cao càng sáng. Ánh trăng soi sáng một dải bờ sông: chẳng có gì, chỉ có một cô bé nằm co ro; cô bé ôm trong lòng một chiếc đèn ông sao nhỏ như thể nó là một báu vật vô giá trên đời. Đêm hôm đó, mẹ cô bé đã ra đi vĩnh viễn. Cô bé được đưa vào một trại trẻ mồ côi, trưởng thành rồi vào đời. Thời gian chôi đi như dòng nước, cảnh vật hai bên bờ sông năm xưa đã có nhiều thay đổi: khúc sông mẹ cô bé năm nào vẫn hãy đi vớt củi đã có một cây cầu lớn bắc qua, ngôi nhà nhỏ xiêu vẹo của hai mẹ con cũng không còn nữa, hai bên bờ sông nhà cao tầng nối nhau san sát. Tuy thế, vẫn có một điều chưa bao giờ thay đổi, trong suốt nhiều năm liền trên khúc sông đó; hằng năm cứ vào những đêm rằm tháng tám, những người vội vã qua cầu luôn thấy một cô gái nhỏ nhắn, ôm trong lòng mình một chiếc đèn ông sao cũng nhỏ bé như cô. Cô gái cứ đứng như thế trên cầu suốt đêm mà nhìn vào lòng sông đăm đắm. Thời gian tiếp tục trôi, cô gái năm sưa nay đã là một người con gái rất thành đạt: đêm rằm tháng tám, trên cây cầu, cô gái vẫn ôm trong lòng chiếc đèn ông sao nhỏ, nhưng cô gái đã không còn đứng môt mình; bên cạnh cô gái, đã có một người đàn ông và một đứa trẻ. Năm tháng tiếp tục trôi đi, giống như dòng sông kia chưa bao giờ ngừng chảy: bên cạnh chiếc cầu nhỏ, người ta đã xây dựng một cây cầu khác lớn hơn, đứa trẻ năm sưa bên cạnh cô gái đã trở thành một chàng trai trưởng thành, đĩnh đạc, và người mẹ trẻ năm nào tóc đã điểm hoa dâm, trên cây cầu nhỏ hoang phế, cũ nát, vào những đêm rằm tháng tám, cái bóng của chiếc đèn ông sao nhỏ vẫn chưa bao giờ thay đổi. Trung thu năm nay, trên cây cầu nhỏ có ba chiếc xe hơi và thêm một chiếc xe cứu thương nữa. Một đám đông, gồm những ý tá, bác sĩ, những người đàn ông, phụ nữa, ăn vận sang trọng, và có cả những đứa trẻ xinh xắn; tất cả mọi người từ xa lặng im dõi theo một bà cụ đang ngồi lặng lẽ trên một chiếc xe lăn. Một bác sĩ nhìn vào một người đàn ông lắc đầu rồi nói khẽ: - Bà cụ đã rất yếu! Chỉ e cụ sẽ khó qua khỏi đêm nay! Gia đình nên có sư chẩn bị về tinh thần từ trước! Bên canh người đàn ông, một cô bé nhìn về phía bà cụ khóc thút thít. Cô bé khẽ lay ba cô rồi hỏi : - Ba ơi ba! Sao trung thu năm nào bà nội cũng nhất định, cứ phải ngồi đó cả đêm hở ba? Hôm nay trời lạnh, con thương bà nội lắm ba ơi! Ba nói, để bà nội về nhà với con ba con mình, đi ba! Cô bé nước mắt dàn dụa, bấu mạnh vào bàn tay ba cô. Ba mẹ cô bé, và những người lớn xung quanh nghe cô bé nói mà rớm nước mắt; họ nhìn cả về phía bà cụ, không dám khóc to. Cô bé tiếp tục bấu mạnh vào tay ba cô, vừa khóc vừa đòi: - Ba! Ba ơi ba! Sao ba còn chưa đưa bà nội về nhà? Con không chịu đâu! Cô bé buông tay ba, khóc nức nở rồi chạy vụt đi. Mẹ cô bé với theo định giữ cô bé lại nhưng không kịp, thì gọi: - Mai! Con ơi! Để cho bà nội được yên tĩnh đi con! Cô bé không nghe lời mẹ, vẫn chạy đến sát bên canh bà cụ. Bàn tay nhỏ của cô bé khẽ lay nhẹ bàn tay đã khô kiệt của bà nội: - Bà nội ơi! Về nhà với cháu đi bà nội! Trời đêm lạnh lắm bà nội ạ! Bà cụ khẽ đưa tay gạt nước mắt trên khuôn mặt cô bé mỉm cười, nói khẽ: - Cháu có biết không! Cháu, và cả ba cháu ngày sưa nữa, đều rất ngoan ngoãn và đáng yêu! Ba mẹ cháu, và cả bà nữa, may mắn hơn rất nhiều so với người mẹ của bà! Bà cụ nhìn trở lại dòng sông, một giọt nước mắt trắng đục, rỉ ra, chảy dài trên khuôn măt già nua, nhợt nhạt, đã gần như không còn sức sống. Giọt nước mắt rơi xuống, được mặt giấy của chiếc đèn ông sao nhỏ đã bạc màu thời gian và có nhiều chỗ hoen ố thấm hết. Giọt nước mắt vừa rớt xuống ấy, là giọt nước mắt cuối cùng rớt xuống chiếc đèn ông sao nhỏ và được nó thấm vào lòng. Bà cụ đã chút hơi thở cuối cùng, ngay sau giọt nước mắt đó. Trên khuôn mặt bà, và cả bên trong đôi mắt hãy còn đang mở của bà, hằn sâu một nỗi ân hận đầy xót xa. Chiếc đèn ông sao trong lòng bà cụ, được bàn tay khô kiệt của bà cụ, giữ chặt như môt thứ báu vật vô giá. Cô bé nhỏ thấy bà nôi có điều không ổn liền lay manh cơ thể bà rồi khóc thét lên thất lớn : - Bà nôi ơi! Hu Hu! Bà nôi ơi! Các bác sĩ và những người thân của bà cu chay vôi về phía bà và cô bé. Moi người cúi đầu. Người đàn ông nhìn vào đôi mắt của me vẫn mở trừng trừng nhìn xuống dòng sông mà lòng đau quăn. Người đàn ông vuốt mắt cho me rồi lấy ra trong trong mình môt mảnh giấy, vừa khóc vừa đoc. Nguyên văn mảnh giấy viết : Sau khi me chết, hãy hỏa táng me cùng với chiếc đèn ông sao của me! Môt nửa cho đêm chôn bên canh mô của ba con. Nửa còn lai, đêm trung thu năm sau con đưa bé Mai đến đây và bảo cháu dải xuống dòng sông bên dưới! Môt năm trôi nữa đã lai qua đi thât nhanh. Đêm rằng tháng tám năm nay, theo di chúc của bà cu, cô bé Mai đươc ba đưa đến cây cầu cũ. Ôm trong lòng chiếc hũ sứ nhỏ, cô bé chay về vi chí mà cô bé biết là bao năm qua bà nôi của cô bé vẫn đứng. Bốc ra từng nắm cho dải xuống lòng sông cô bé thì thầm : - Bà nôi ơi! Cháu đã hiểu vì sao, đêm trung thu năm nào bà cũng tới đây. Cháu hứa với bà, những năm tiếp theo, vào những đêm rằm tháng tám cháu sẽ đến trò chuyên cùng bà! Hãy đơi để nghe những tâm sư của cháu bà nhé! Dòng thời gian tiếp tuc trôi. Bé Mai năm nào nay đã là môt thiếu nữ đầy vẻ quyến rũ. Giữ đúng lời hứa với bà nôi. Đêm rằm tháng tám nào Mai cũng đứng trên cây cầu nhỏ, đúng vi trí bà nôi cô vẫn đứng trông xuống dòng nước tâm sư cùng bà. Hình ảnh môt thiếu nữ xinh đep đứng năm nào cũng đứng trên cây cầu hoang vắng tình cờ lot vào mắt môt nhà báo trẻ. Chàng trai tò mò theo dõi cô gái và nghe đươc những tâm sư thầm kín của cô với bà nôi. Ba năm liên như thế thì bi cô gái phát hiên. Trong lúng túng ngâp ngừng, chàng trai nói rằng : Không biết từ khi nào, nhưng…anh đã yêu em say đắm! Theo thời gian, bằng những lần hen hò găp gỡ, cô gái cũng đã yêu nhà báo trẻ. Trong môt đêm rằm tháng tám khác, cô gái kể câu truyên về bà nôi cho người yêu mình. Câu truyên cảm đông khiến nhà báo trẻ không kìm đươc nước mắt. Sau đêm đó, đươc sư đồng ý của gia đình cô gái, nhà báo trẻ viết môt bài về bà nôi cô gái. Bài báo đươc viết ra, gây xôn xao trong dư luân và đã lấy đi không biết bao nhiêu là nước mắt của những người con có me. Nhờ bài viết đó, cây cầu cũ vốn đã bi bỏ hoang bỗng chốc trở thành điểm đến của không biết bao nhiêu người vào những đêm rằm tháng tám. Và người ta đăt tên cho cây cầu nhỏ đó là : Cầu Đợi Mẹ! Nguyễn Duy Nhất _ viết tặng các em Thiếu Nhi _ Trung Thu năm 2005.
thay đổi nội dung bởi: NguyenDuyNhat, 22-09-2012 lúc 10:22 PM. |
|
#2
|
||||
|
||||
|
Thật sự là mình rất hạn chế đọc những truyện mới (nhất là những truyện ra dưới 20 chương). Nhưng tên tác giả làm mình cảm thấy thích thú, bởi vì t/p gần đây nhất của mình, nvc cũng tên là Duy Nhất (cơ mà Duy Nhất cũng bị đụng hàng,
Đọc xong rồi, mình ko kềm được phải viết vài comment sau. Thứ nhất, poll bình chọn vô cùng bá đạo. Mình ko thể tìm ra nút 't/g cần cố gắng hơn' hay 't/p vẫn còn hạn chế lắm'. Thế đấy, poll gì mà chỉ có cộng điểm mà ko có trừ, thế có công bằng ko? ![]() Thứ hai, t/p khá nguy hiểm. Vừa lolicom, vừa hentai. Mình cam đoan với nội dung và cách viết của bạn, ko chỉ gây nguy hiểm cho t/g mà còn gây nguy hiểm cho 4rum. Đề nghị bạn rating, warning và bỏ truyện vào spoil. (Nhưng mình nghĩ các mod sẽ sớm dọn dẹp thôi)Thứ ba, bạn chưa đủ tuổi để viết đúng chính tả nữa cơ, chứ nói gì đến xóa mù cho các bậc **m tu của TTV. Hãy edit t/p cho cẩn thận, xem xét lại động cơ của chính mình và t/p. Văn học là phải sạch và đẹp, cho dù bạn đang tả vũng bùn hay là đống sình lầy. Xin lỗi, đọc xong truyện của bạn mình chỉ có cảm giác muốn tháo chạy và bỏ trốn. Nặng nề và rất ... nguy hiểmThứ tư, vì chẳng có link góp ý nên mình đành viết thẳng vào đây, mong bạn ko phiền lòng. Đặc biệt, mình biết điều này vi phạm vào điều lệ của box, nhẹ thì bị xóa bài, nặng thì bị ban. Nhưng thật tình là mình ko chịu nổi, quá bức xúc nên phải comment thôi. Trên đây là vài dòng thật tình, mong bạn suy xét mà sửa lại t/p cho đạo đức hơn đi. Chứ kiểu này, mình e bạn ko thể tiến xa đi đâu được. Thân |
| The Following User Says Thank You to nguoi qua duong a For This Useful Post: | ||
|
| ||
|
#3
|
||||
|
||||
|
Truyện này dễ làm người ta cuồng loạn và điên rồ hơn là tỉnh táo nhìn nhận tình dục là gì.
Viết theo kiểu này vô cùng nguy hiểm. Truyện thiếu triết lý dẫn dắt và cảm giác chưa đủ tâm nhìn tình dục là gì, nhân sinh là gì. Để một chút cho tác giả vào tranh luận, nếu không sẽ xóa topic |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Vào cái định ra , tự dưng thấy comment của bác A thế là di chuột lên để .. đọc.
|
|
#5
|
|||
|
|||
|
Nghe mùi hentai có vẻ hấp dẫn nhể
|
| The Following User Says Thank You to For This Useful Post: | ||
|
| ||
![]() |
«
Ðề Tài Trước
|
Ðề Tài Kế
»
| Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Ðiều Chỉnh | Kiếm Trong Bài |
|
|
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 04:09 PM.






Vừa lolicom, vừa hentai. Mình cam đoan với nội dung và cách viết của bạn, ko chỉ gây nguy hiểm cho t/g mà còn gây nguy hiểm cho 4rum. Đề nghị bạn rating, warning và bỏ truyện vào spoil. (Nhưng mình nghĩ các mod sẽ sớm dọn dẹp thôi)
Nặng nề và rất ... nguy hiểm
