Ngày hôm sau, Thiên Mệnh Lý Bạch Long kéo đến nhà trên núi của Trương Dực Đức để gặp hiệu trưởng. Hiệu trường là một trung niên khí độ bên ngoài mặc bộ đồ màu xanh lá non tao nhã:
“Chào mừng đến với trung tâm đào tạo chiến sĩ GD”
Thiên Mệnh nhóm 3 người cung kính lịch sự đáp lời: “ Rât vui được gặp ngài.”
Hiệu trưởng nhìn qua 3 người hắn và ánh mắt dừng lại trên Trương Dực Đức giới thiệu:
“Giờ ta nói qua về trung tâm này. Nơi này có vị trí ở bìa rừng lớn phía tây của Xích quỷ, nằm trên lục địa Đông Nam Á. Được thiết lập dưới sự chỉ huy đặc biệt của Phù thánh Linh Nhân Ngọc Lan, dưới quyền hạn trực tiếp của tháp Thánh hiền.”
Hiệu Trưởng ho nhẹ nhàng nói tiếp: “Giờ ta sẽ cung cấp cho các người cuộn giấy truyền đạt những thông tin nhận từ Tháp thánh hiền và nhiều thông tin khác nữa. Nhưng trước tiên hết, ta sẽ giúp các ngươi tự thích nghi với môi trường nơi đây nhanh nhất có thể.” Khục khục!! …
Trương Dực Đức con trai thương nhân giàu có nhẹ nhàng lấy ra một chiếc túi rồi ân cần hỏi thăm huấn sư: “ Ngài có khỏe không? Đây là ít thuốc chống ho hiệu quả gia truyền của nhà học viên, ngài xem dùng thử!”
Hiệu Trưởng nhẹ nhàng cầm để vào túi và tiếp tục thao thao bất tuyệt giảng giải: “ Ta tin rằng bước đầu cần phải học là cái gj và ở đâu, phải thể không? Các giáo vụ chuyên môn là quen thuộc nhất nơi này, hãy đi và gặp họ. Nó sẽ là một sự giúp đỡ tuyệt vời. Tiện thể, ta đưa cho ngươi giấy giới thiệu giáo viên hướng dẫn tu luyện công pháp.”
Trương Dực Đức cười lễ phép thu lấy lá thư và tiên đưa hiệu trưởng ra về. Thiên Mệnh và Lý Bạch Long đang ngơ ngác trước sự đối sử đặc biệt của hiêu trưởng với Dực Đức cùng với sự may mắn được hưởng ưu đãi vì bạn thân của thằng béo mập kia.
“ Thiên Mệnh, Bạch Long đứng trong đó ngơ ngác cái gj? Nhanh đi tìm giáo viên hướng dẫn tu luyện công pháp nào! Kakaka ! Tiền là vạn năng!” Trương Dực Đức hưng phấn kêu to ở bên ngoài.
…………..
Ầm! Mở ra một cánh cửa đại môn là khoảng sân rộng, hiện ra một cái mười x tiểu cô nương đang ngồi cởi bỏ bàn chân nhỏ nghịch nứơc. Tóc mây nhẹ bay, khoé mắt hồn nhiên, cánh môi xinh tươi, mặc váy dài xanh biếc, khuôn mặt như bạch ngọc. Thật là câu hồn nam nhân…Nàng quay lại nhìn 3 kẻ lạ mặt phá lúc thư giãn của mình: 1 người béo tròn, một kẻ đen gầy, kẻ còn lại ngô ngố nhưng có đôi mắt tinh sang ngoài bọn Thiên Mệnh thì ai khác. Càng nhìn ánh mắt càng lạnh băng thấm vào linh hồn từng người, giọng nói lại thanh cao:
“ Các ngươi là người mới đến ah?”
Ánh mắt lạnh băng, giọng nói lửa nóng, Thiên Mệnh khó chịu vô cùng: “Chúng ta là những siêu Chiến binh mới đến đây, cần gặp giáo viên Đào Hồng Mộng!”
“Vậy các người chờ đi đợi mọi người đến đông đủ đại tỷ ta sẽ giảng giải cho các ngươi về lịch sự”
“Ặc! Ặc! Ặc!” Thiên Mệnh thầm nghĩ: xui vậy gặp phải holy girl thú dữ lại có thế vậy lân này không biết học được gj không nữa!
…..
Sau 3 canh giờ chờ đợi trong lo sợ đại tỷ của tiểu cô nương không xảy ra chuyện gì, mà giờ cũng có khoảng 100 người tụ tập trong sân rộng nhưng không có ai nguyện ý đến gần tiểu cô ngươi kia cả. Thiên Mệnh thở phào nhẹ nhõm, em đã dữ vậy không biết bà chị thế nào. Một bong người từ trên không nhẹ nhàng bay xuống, bộ váy màu hồng, khuôn mặt thanh tú diễm lệ:
“ Chào mừng các chiến binh mới!!!”
“Rất vui gặp mặt giáo sư” “hân hạnh ra mắt giáo sư” …… vô số lời có cánh vang lên khắp sân.
“Ta là người sẽ phụ trách trong suốt quá trình tập huấn của các ngươi
Để việc giao tiếp thực hiện mau lẹ và việc quản lý cuộc tập huấn được hiểu quả, ta có thể sẽ nói một cách nghiêm khắc trong suốt thời kỹ huấn luyện. Vì ta sẽ không nói lại lần nữa, hãy lắng nghe cận thận.”
Linh khí tự nhiên đến từ vũ trụ thiên nhiên, với sự vận động vĩ đại huyền diệu, giúp cho đại vũ trụ được vận chuyển trong một trật tự tuần hoàn. Linh khí tự nhiên vận chuyển tác động làm vạn vật biến chuyển, thay đổi không ngừng. Cơ thể con người cũng có linh khí, Linh khí này chịu ảnh hưởng của Linh khí tự nhiên. Trong cơ thể bình thường thì Linh khí tản mát, không trật tự, thậm chí đối kháng triệt tiêu nhau. Nhưng các ngươi là chiến binh được lựa chọn có những thể chất đặc thù nên linh khí trong cơ thể có sự trận tự, tập trung linh khí nhiều hơn và hỗ trợ lẫn nhau.,Tuy nhiên, đó là tiền đề mà thôi, phải trải qua luyện tập một thời gian dài từ đó đạt được cảm nhận lính khí trong cơ thể, vận chuyển linh khí dễ dàng ….. Thông thường thể chất đặc thù chia ra làm 7 loại để có các hướng tu luyện khác nhau, có loại tu luyện siêu nhanh uy lực kỹ năng sát thương cực lớn, có loại cảm nhận khí kém hơn phải dựa vào vũ khí mới có khả năng sát thươn cao lại tu luyện chậm ….. Mỗi người dựa theo thể chất và năng lự của mình mà chon các hướng tu luyện cũng như kỹ năng phù hợp.
“Tuy nhiên, tất cả những kỹ năng đặc biệt không phải được ta dạy, những kỹ năng này sẽ có được dưới dạng một sự lĩnh ngộ, tuỳ duyên khi họ đạt đến một trạng thái nhất định trong quá trình tu luyện” ….
“Được rồi, lắng nghe bài diễn thuyết cứng nhắ của ta trong suốt bài tập huấn này phải nói là chán ngắt nhỉ. Ta sẽ nói một cách dẽ chịu hơn. Mọi người giải tán! Mai ta sẽ làm mẫu phương pháp tu luyện một lần!”
Ngày hôm sau, Đào Hồng Mộng đưa cho mọi người cách tu luyện Linh khí và tập làm mẫu một lần. Mọi người nhanh chóng ghi nhớ vào hỏi nhưng điều không hiểu.
- Phương pháp tu luyện là thế nào?
Đào Hồng Mộng đáp:
- Dùng pháp vô pháp
- Thế nào là “pháp vô pháp” ?
- Đã có pháp để dùng thì phải có tướng. Nhưng khi tướng bất định, tuỳ duyên mà hiển tướng, không chấp tướng nhất định mà tướng nào cũng có thể thì gọi là “pháp vô pháp”, “tướng vô tướng”.
- Dùng “pháp vô pháp” thì có lợi gì?
- Không có pháp nào cần phải bảo vệ, nên tu học và hành đạo mà luôn được ung dung nhàn hạ, vì thiên ma không có đối tượng để công kích.
- Dùng “tướng vô tướng” thì có lợi gì?
- Không có tướng nào cần phải bảo vệ, nên tu học và hành đạo mà luôn được ung dung nhàn hạ, vì thiên ma không có đối tượng để công kích.
- Để dùng “pháp vô pháp” và ‘tướng vô tướng” cần phải có “ngã vô ngã”?
- “ngã vô ngã” là gì?
- Đừng nhận thấy mình đang làm việc ấy, đừng đẻ ý công sức mình bỏ vào khi làm việc ấy, đừng coi trọng kết quả. Hãy để việc tu luyện tự nhiên như nó vốn có, để tâm hồn không bị việc tập luyện có mối dây rang buộc gì.
Người chủ khách sạn không nói gì nhìn về phía khu vườn đang thay lá. Mọi người có vẻ đang suy tư chưa hiểu hết vấn đề. Thấy vậy Đào Hồng Mộng nhìn về phía khu vường đang thay lá bèn chỉ một cái lá vàng đang rơi, bay lượn trong không trung và hỏi:
- ai có thể biết cái lá đang rơi kia, xoay về phía nào không? Bay theo đường nào không? Rơi xuống chỗ nào không?
- không thể biết được.
- Thế nhưng ngươi có biết chắc là cuối cùng rồi nó sẽ rơi xuống đất chăng?
- Thưa, chắc chắn là nó phải rơi xuống đất.
- “Pháp vô pháp”, Tướng vô tướng” cũng như vậy. Tuỳ thời, tuỳ duyên, biến hoá liên miên để tồn tại và phát triển. Nhưng cuối cùng đều dẫn đến giác ngộ. Không có phương pháp nào cần phải bảo vệ và chứng minh là đúng, không có tướng nào cần phải bảo vệ và chứng minh là đúng, mình không dính dáng gì đến các tướng trạng đang biểu thị mà sự việc vẫn thăng hoa như chính nó. Như vậy phương pháp tu luyện mỗi người đều khác nhau thích hợp cho từng người nhưng cuối cùng vẫn trở về điểm cuối.
- Làm thế nào để biến hoá thích ứng mà không lạc vào tà đạo?
- . . . .nếu là trái quả trên ngọn cây kia rơi xuống. Tất nó sẽ rơi thẳng xuống gốc. Cái lá vàng khi rơi thì bay lượn xoay vòng, đi theo đường bất định và rơi xuống ở một chỗ nào đấy có khi xa gốc. Còn nếu là nhạt bụi thì gió sẽ cuốn nó về phương trời vô định nào đấy rồi mới rơi xuống đất, có khi xa thật xa chỗ nó bắt đầu ra đi. Thế nhưng tất cả đều qui về đất không khác. Cho nên không vì thế mà cho trái quả là chánh đạo, lá vàng là tà đạo và hạt bụi kia là hoang tưởng không thực dụng. . .. . . .