Go Back   Tàng Thư Viện > Khoái Hoạt Viện > Truyện Sáng Tác > Truyện đang viết

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
  #1  
Old 11-07-2012, 11:50 PM
Lạc Hoa's Avatar
Lạc Hoa Lạc Hoa is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Jul 2012
Bài gởi: 62
Default [Xuyên không] Hoa phi hoa - Chỉ vì người mà không màng thiên hạ. - Chương 7

Mọi người ủng hộ với ạ





Hoa phi hoa - Chỉ vì người mà không màng thiên hạ
Tác giả: Mee



Mời mọi người click vào góp ý



Từ bài thơ Hoa phi hoa của Bạch Cư Dị.

“ Hoa phi hoa
Vụ phi vụ …”

“ Như hoa mà chẳng phải hoa
Như sương mà chẳng phải là sương…”


Đơn giản nhưng phức tạp. Tưởng tốt hóa ra lại xấu, tưởng xấu hóa ra lại tốt. Thật thật giả giả, khó phân minh.

Là cánh hoa rơi lạc về cổ đại, những tưởng được sống cuộc đời vui vẻ, ngờ đâu vẫn phải chịu đau thương.

“Nếu cho ta được lựa chọn lại… có lẽ ta sẽ quyết định không đến đây. Ta, chính là không hối hận vì đã gặp chàng, nhưng ta hối hận, rất hối hận, mãi mãi không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân… vì đã để chàng gặp ta”

thay đổi nội dung bởi: anhtuan2884, 12-07-2012 lúc 10:38 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 7 Users Say Thank You to Lạc Hoa For This Useful Post:
  #2  
Old 11-07-2012, 11:51 PM
Lạc Hoa's Avatar
Lạc Hoa Lạc Hoa is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Jul 2012
Bài gởi: 62
Default

1. Lạc hoa.



Ngày oi bức.
Không có gió, không có nắng.


“Tiểu thư, Đới thiếu gia đến rồi” - Yên Nhi đẩy cửa bước vào, giọng vui vẻ.
Ta buông bút đầy chán nản. Hắn nghĩ cái gì? Muốn chọc tức ta phải không? Ngước mặt lên nhìn Yên Nhi không chút phản ứng, ta lại cúi mặt, chăm chú tô vẽ.
Yên Nhi tiến lại gần ta, thở dài. Tưởng ta không nghe thấy rõ, muội ấy lặp lại:
“Tiểu thư à, Đới thiếu gia…”
“Nghe rồi”
Ta ném bút xuống đất, giận dỗi quay sang hướng khác.
“Yên Nhi, đi nói với hắn, ta không có thời gian”
Yên Nhi không nói gì, cúi xuống nhặt chiếc bút lông rồi nhẹ nhàng cầm lên tờ giấy nhem nhuốc, chính là tác phẩm mất gần một canh giờ của ta.
“Tiểu thư, em thấy… tỷ thực sự trở thành người khác rồi. Tỷ xem, ngày trước tỷ cầm kỳ thi họa, nét chữ rồng bay phượng múa, vẽ hoa đẹp đến nỗi ong bướm phải tưởng nhầm. Còn giờ...?”
Ta khoanh tay, tỏ vẻ không quan tâm. Nhưng thực ra từng lời Yên Nhi nói, ta đều như nuốt vào bụng.
“Điều em không thể hiểu được nhất, chính là Đới thiếu gia. Trước đây… tỷ cùng người đó đã thề nguyền hẹn ước sẽ bên nhau đến cuối đời, đầu bạc răng long cũng không đổi. Tưởng như không gì có thể chia cắt được hai người. Tiểu thư, một chút kí ức, một chút cảm giác, tỷ thật sự là không có?”

Ta lắc đầu. Ta, không phải là đã quên, mà sự thật là ta không hề biết gì hết. Ta bất giác đưa tay sờ lên trán, không còn cảm thấy đau nữa rồi. Nhớ lại khi tỉnh dậy lần đầu tiên, chẳng khác nào người ta dùng búa bổ vào đầu.
Yên Nhi nhìn ta đầy thương cảm. Ta biết muội ấy suy nghĩ lo lắng nhiều như vậy chỉ là muốn tốt cho ta, nhưng Yên Nhi à, muội không hề hiểu.
Bởi vì ta, căn bản không phải là tiểu thư của muội.




Một ngày xấu trời vài trăm năm sau.

Có một cô gái tên là Lục Dao.
Cuộc sống vốn trôi qua rất bình thường… phẳng lặng… tưởng như mọi thứ cứ thế mà diễn ra.
Cứ nghĩ, sống thì cứ sống thôi, nhất định vượt qua hết.

Cuối cùng, cú shock vẫn đánh gục. Không dậy nổi.

Bạn thân phản bội, xóa bài tiểu luận chăm chút hàng tháng trời.
Thương người ta, người ta lại thương người khác. Ngay trước mắt.
Bị đuổi học vì đánh bạn (chỉ tát một cái thôi mà – chỉ khác ở chỗ, đó là con hiệu trưởng), lỗ mãng với thầy giáo.

Rồi thì chạy ra ngoài đê, tính ngủ một giấc cho trôi sạch phiền não.
Bỗng mưa. Gió nổi lên, mạnh mẽ. Sấm chớp đùng đoàng.

Thần trí rối loạn, ngu ngốc chạy đến gần cái cây cổ thụ gần đó.
Và, sét đánh trúng. Có lẽ là… định mệnh?



Gia Vĩnh nhất niên.

Giờ đây ta không còn là Lục Dao nữa. Có thể nói, ta bị sét đánh trúng, hồn rời khỏi thân xác, xuyên qua cái gì đó, và về đây trở thành Thượng Du Linh Như – cháu gái quan tổng đốc huyện Thụy An. Cũng không có gì phức tạp lắm.
Khi ta tỉnh dậy, chân tay tê cứng, đau đầu nhức mỏi. Cứ nghĩ mình đang trong bệnh viện, nhưng ngờ đâu mở mắt ra lại thấy cảnh tượng “huy hoàng”. Ta nhìn xung quanh, trong đầu xuất hiện một suy nghĩ: “Woa! Mình được ở trong một căn phòng đẹp như phim”. Sau đó thì: “Cái gì? Sao mình lại ở đây?”. Và đến khi tiểu a hoàn bước vào – chính là Yên Nhi – ta mới có thể chắc chắn: Ta đã xuyên không.
Nghe đâu vị cô nương Linh Như này đang trong hôn lễ cùng đại công tử họ Đới thì bị trượt chân, đập đầu vào cột rồi bất tỉnh luôn. Ta nghe mà đau lòng, đúng là số mệnh mà. Đang yên đang lành bị cướp mất thân xác, nhất định nàng ấy rất hận ta.

“Linh Như”
Ta giật mình, đang trong dòng hồi tưởng, kẻ nào to gan dám làm đứt mạnh suy nghĩ? Thì ra là vị Đới thiếu gia – “người đó” của ta - đã mở cửa từ lúc nào, đang mỉm cười nhìn ta. Yên Nhi cúi đầu nín cười, bị ta lườm cho phải quay mặt đi.
“ Đường đường là một đại công tử, tại sao lại không có chút lịch sự gì hết?”
Đới Thế Kiệt không nói gì, lùi ra phía sau, đống cửa lại và gõ gõ vài tiếng.
“Ta có thể vào không?”
“KHÔNG!”


Đới Thế Kiệt muốn đưa ta đi dạo phố. Bá bá ta, à không, ý ta là bá bá Linh Như đồng ý ngay lập tức khi hắn xin phép. Mặc dù ta giãy nảy lên, còn định giở trò khóc lóc để khỏi phải đi cùng hắn, bá bá ta vẫn cương quyết bắt ta “nghe lệnh”. Ta đành ngoan ngoãn vâng lời.

Đi với tên họ Đới này thật phiền phức quá. Hình như ở ngoài phố ai ai cũng biết ta và hắn.
Người thì: “Chúc mừng tân lang, tân nương!” (Có lẽ chưa hay chuyện tai nạn)
Rồi: “Đới thiếu gia, bao giờ mới tổ chức lại hôn lễ đây?”

Nhiều vô kể những lời “hỏi thăm”. Máu nóng trong người ta càng dâng cao khi Đới Thế Kiệt cười cười nói nói với người đi đường, lại còn vòng tay qua eo, kéo ta dịch vào người hắn. Ta liền cho một phát cùi chỏ vào hông tên gàn đó, hắn lập tức buông, nhăn nhó nhìn ta. Ta lừ mắt cảnh cáo, nếu có làm vậy một lần nữa thì đừng trách ta bất nghĩa! Đới Thế Kiệt gật gật đầu, vẻ mặt hối lỗi khiến ta phải phì cười.
“Được rồi, huynh hôm nay không phải chỉ đơn giản đưa ta đi dạo phố chứ?”
“Linh Như, nàng thật sự hiểu ta đến vậy sao?”
Đới Thế Kiệt tỏ vẻ vui mừng, nắm chặt lấy tay ta định kéo đi. Ta hơi bất ngờ vì hành động của hắn, không kịp xoay người đã bị va phải ai đó. Ta, có lẽ do thân người nhỏ bé, bị “dội” lại, ngã lăn xuống đất.

“Nha đầu kia! Ngươi biết đã đụng phải ai không hả? Sao còn không mau quỳ xuống xin tha tội?”
Cái gì thế này?
Đới Thế Kiệt đỡ ta đứng dậy, đồng thời kéo ta ra phía sau người hắn, dường như muốn che chắn cho ta. Nhưng ta đâu có để yên được, có phải một mình ta có lỗi đâu, tại sao lại bắt ta quỳ xuống? Nam nhân đứng trước mặt ta là một tên béo ú, mặt mày trắng trẻo, vênh váo, tay đeo đầy vòng ngọc vòng vàng. Trông đúng biến thái. Còn lũ đằng sau hắn – đang ngoác mồm mắng ta – thì tên nào tên nấy hùng hổ, vênh phải nói không kém tên béo. Nhìn đã thấy ghét rồi, ta không cần phải khách khí với bọn chúng làm gì:
“Là ta chưa kịp xin lỗi. Muốn gì đây?”
Ta đẩy Đới Thế Kiệt sang một bên, ung dung nhả từng chữ. Đới Thế Kiệt vội huých vào tay ta, thì thầm: “Đừng, đừng đắc tội với hắn”

“Hừ, ta còn tưởng ai, hóa ra Thượng Du tiểu thư” – Tên béo kia mở quạt cái “phạch”, vừa cười vừa nói, giọng eo éo như thái giám. Ta nghe mà không khỏi nổi da gà.
“Đúng rồi đấy, mắt ngươi không mù đâu” – Ta nhe răng cười đáp. Cái gì mà đừng đắc tội chứ, có là hoàng thượng ta cũng không ngán. À, chỉ nói thế thôi, hoàng thượng là phải sợ rồi.
“Thượng Du tiểu thư, có vẻ nàng đã thay đổi sau lần chúng ta gặp nhau. Nàng còn nhớ chứ?”
“Hỏi thừa, tất nhiên là… không”
Tên béo nhìn ta chăm chú, dò xét. Ta khẽ nghiêng đầu, nhỏ giọng: “Hắn là ai?”. Đới Thế Kiệt nói rất nhanh: “Lý Trọng Nhân, hài tử duy nhất của tể tướng đương triều Lý Trọng Nghiêm”
A, hóa ra là “cậu ấm con nhà giàu”. Chẳng trách hắn ngạo mạn như vậy. Đới Thế Kiệt cũng phải nhún nhường trước hắn, nếu ta cứ giữ thái độ như thế này có lẽ chỉ thiệt vào thân mà thôi. Hơn nữa, lại gây họa cho bá bá ta cũng không chừng.

Điều ta cần làm nhất là nghĩ cách thoát khỏi tên béo này. Có vẻ hắn sẽ không dễ dàng để ta đi đâu. Trông cái mặt ngu ngốc của hắn kìa, thật đáng ghét! Một tên gia nhân chạy lên thì thầm vào tai Lý Trọng Nhân gì đó, hắn vội vã quay đầu bước đi. Đúng là, lão thiên gia vẫn còn ưu ái ta lắm!
Đứng im một lúc, Đới Thế Kiệt khẽ nắm lấy tay ta:
“ Linh Như, chúng ta hồi phủ thôi.”

Trông bộ dạng hắn rất nôn nóng. Ta tò mò hỏi:
“Có chuyện gì sao? Ta nghĩ huynh sẽ đưa ta đi chơi chứ?”

Đới Thế Kiệt bối rối: “Ta…ta xin lỗi, ta quên mất là có việc”.

Ta thấy mắc cười, liền làm bộ giận dỗi:
“Không được. Huynh mà đi rồi thì đừng bao giờ đến gặp ta nữa. Hiểu chứ?”
“Nàng đừng… Trong cung giờ đang có nhiều việc chờ ta…”
“Hả? Cung?”
Đới Thế Kiệt mỉm cười, tuy có chút ngạc nhiên khi thấy ta hỏi như vậy, nhưng cũng rất nhanh lấy lại vẻ mặt, khẩu khí mạnh mẽ:
“Đúng vậy. Một trong Tam đại thị vệ bảo vệ hoàng thượng, là ta.”

Ta gật gù ra vẻ hiểu biết. Thảo nào Yên Nhi cứ gọi Đới Thiếu gia này, Đới thiếu gia nọ. Ta lại cứ tưởng là hài tử của vị “tai to mặt lớn” nào đó, thì ra cũng là người có địa vị. Xem ra đây không phải là một nam nhân tầm thường. Có chút cảm tình rồi đó!
“Trong cung thì có gì?” Ta tiếp tục cứng đầu, gây khó dễ cho Đới Thế Kiệt.
“Hoàng đế mới đăng cơ được chưa lâu, tất cả còn chưa được ổn định”

Thú vị thật, mới đăng cơ sao.
“Được rồi” - Ta thở dài - “Huynh đi đi, ta tự về”
“Không… không sao chứ?”

Ta gật nhẹ đầu. Đới Thế Kiệt mỉm cười, dặn dò ta vài ba câu rồi bước đi. Ta nhìn theo lưng huynh ấy, trong lòng chợt dâng lên một nỗi buồn không xác định. Đới Thế Kiệt ơi là Đới Thế Kiệt, ta đâu phải Linh Như của huynh. Sự yêu thương chăm sóc ân cần của huynh, là dành cho nàng ấy chứ không phải ta. Nhẫn tâm giành mất thân xác này, ta không thể nào cướp nốt huynh được.
Ở cạnh Đới Thế Kiệt tuy chưa lâu, nhưng ta cảm nhận được huynh là người tốt. Vô cùng tốt. Đối với một nữ nhân trong thế giới này, có được một người yêu thương mình chính là niềm hạnh phúc lớn nhất.
Không chọn Đới Thế Kiệt, liệu ta có sai lầm không?



“Tiểu thư, tỷ về một mình sao?”
Ta giật mình ngước lên, thì ra đã về tới phủ từ lúc nào. Yên Nhi đứng ngoài cổng lớn, có vẻ như đang đợi ta.
“Ừm…”
“Tiểu thư đang có tâm sự?” – Yên Nhi chạy lại đỡ ta, nhẹ nhàng hỏi – “Em thấy tỷ lại giống như ngày trước rồi”
Ngày trước? Trong lòng ta chợt có chấn động khi nghe câu nói đó. Khẽ nheo mắt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vầng dương chói lọi.
“Tiểu thư đã trở lại với khuôn mặt chất chồng ưu tư rồi…”

Yên Nhi nói thêm, nhưng ta không nghe thấy gì nữa. Lúc này, chẳng biết ta đã trôi đi đâu rồi. Ta bỗng nhớ ra cái tên Lục Dao, quen thuộc nhưng lại vô cùng xa lạ. Ta, là Lục Dao hay Thượng Du Linh Như? Ta đến thế giới này được bao lâu rồi? Một tháng, hai tháng….? Ta còn chẳng để ý đến khái niệm thời gian. Chỉ hay, ta kể từ khi trở thành nữ tử này, đã rất thoải mái mà sống. Ta chính là cả thân xác cũng không còn, vậy… cái gì mới là quan trọng nhất?

Ngày trước “thật” của ta, ta lại không được sống “thật”. Ta phải nhìn nét mặt người khác trước khi nghĩ đến bản thân; phải giấu nhẹm đi mọi cảm xúc, mọi ý kiến để bảo vệ chính mình trong cái thế giới xô bồ, hỗn loạn ấy.
Giờ thì… Thượng Du Linh Như coi như đã nhường cho ta thân xác của nàng ấy, và nhiệm vụ của ta là tiếp tục sống cho nàng, thật tốt. Sống đúng con người, đúng “bản chất”.

Chợt nghĩ, ta lại nhớ đến bố mẹ,bất giác khóe mắt cay cay. Không biết hai người giờ thế nào? Nhận được tin ta không còn trên thế gian nữa, có đau lòng lắm không… Ta, đúng là đứa con bất hiếu !




thay đổi nội dung bởi: Lạc Hoa, 17-07-2012 lúc 10:04 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 9 Users Say Thank You to Lạc Hoa For This Useful Post:
  #3  
Old 11-07-2012, 11:53 PM
Lạc Hoa's Avatar
Lạc Hoa Lạc Hoa is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Jul 2012
Bài gởi: 62
Default

2. Là hắn ép ta !





“Tiểu thư, nguy rồi!” – Yên Nhi lao vào phòng, không may vấp chân vào cửa ngã xuống đất. Ta còn đang mơ màng trên giường, thấy vậy đành tung chăn nhảy xuống đỡ muội ấy.

“Bình tĩnh Yên Nhi, có chuyện gì?”

Yên Nhi mắt đỏ hoe, hốt hoảng nói với ta:
“Tiểu thư, nhà họ Lý mang đồ sính lễ đến…”

Ta ngây người ra, máu dường như vẫn chưa kịp lên não. Nhà họ Lý, đồ sính lễ…

Nhanh chóng thay y phục, ta cùng Yên Nhi chạy hết tốc lực ra đại sảnh. Trước mặt ta, các sấp vải đỏ hồng được xếp ngay ngắn thành hàng dài, phải đến mấy chục hộp trang sức đang được các gia nhân bưng bê tấp nập. Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Ta chợt thấy lạnh sống lưng khi tên béo Lý Trọng Nhân ung dung bước vào giữa gian đại sảnh, vẻ mặt vênh váo đắc ý. Hắn đưa bàn tay múp mình của mình lên nâng cằm ta, giọng ngọt ngào:

“Thượng Du tiểu thư, đồng ý làm phu nhân của ta chứ?”

Hắn đang nói cái gì thế? Hắn muốn… ta làm gì của hắn cơ?
Ta gạt tay hắn ra, cười một cách đầy khinh bỉ:

“Đừng – có – mơ“

Lỹ Trọng Nhân thoáng sững sờ, nhưng hắn rất nhanh chóng trở nên vui vẻ, như thể ta vừa mới nói một câu đùa giỡn.

“Việc này, không phải do nàng có thể quyết định”

“Thế là ngươi? Đừng hòng ta…”

“Linh Như, không được vô lễ!” – Giọng nói uy nghiêm của vị quan tổng đốc cất lên, ta vội vàng quay đầu lại. Bá bá ta đang đứng đằng sau, nét mặt ông vô cùng mệt mỏi. Ta nhất thời không phản ứng, rồi cũng đỡ lấy tay bá bá, nhỏ giọng: “Con không muốn lấy hắn đâu”. Đoạn, dùng ánh mắt khẩn khoản nài nỉ bá bá. Bá bá thở dài, vỗ nhẹ vào tay ta.

“Lý công tử, hôn sự này… thực sự lão không thể nhận. Công tử cũng biết, trước giờ nam nhân duy nhất Linh Như qua lại là Đới thiếu gia. Con bé cùng với Đới thiếu gia thiếu chút nữa đã thành thân, chuyện này cả huyện Thụy An đều hay”

Lý Trọng Nhân không để bá bá nói tiếp mà ngắt lời một cách sỗ sàng: “ Ta không quan tâm, ta chỉ muốn nàng ấy trở thành tứ phu nhân của ta.”

“Hả?” – Ta gần như là hét lên – “Ngươi có ba vợ rồi mà vẫn muốn lấy ta nữa? Đầu óc ngươi…”
Bá bá ta khẽ quát: “Linh Như”, ta đành im lặng nhưng bụng đầy uất ức. Tên mập này, sao hắn lại có thể tham lam đến thế cơ chứ! Nghĩ đến việc phải ở gần hắn mà ta không khỏi rùng mình, lừ mắt nhìn hắn đầy tức tối.

Lý Trọng Nhân khoát tay, nhếch phép cười:
“Thượng đại nhân, cái chức tổng đốc của ngài… ngài đã giữ nó được bao lâu rồi? Có lẽ ngài nên về quê được rồi đấy nhỉ? Nhưng mà … nếu ngài muốn, ta sẽ giúp… thêm vài năm nữa…

Hắn nói thật chậm, cố tình nhấn mạnh vào từng chữ. Đúng là tên khốn, hắn lại dám uy hiếp người khác như vậy.
“Chưa có gì mà Lý Trọng Nhân ta muốn lại không được. nếu ông không đồng ý gả Linh Như cho ta, ta sẽ khiến ngài không chỉ mất chức quan, mất cháu… mà nếu chọc giận bản công tử, thì coi chừng cả tính mạng của ngài nữa đó”

Bá bá ta khẽ rùng mình, hơi loạng choạng lùi về phía sau. Ta dùng hết sức lực để đỡ bá bá, cố gắng kìm giữ cơn giận đang ngùn ngụt trong lòng.

Mọi thứ đã trở nên rắc rối hơn rồi. Vấn đề này không còn đơn giản chỉ là đồng ý hay không.
Ta liếc nhìn bá bá đang lo lắng, thở dài. Vị quan tổng đốc này vô cùng thương yêu cháu, nhất định sẽ không để ta chịu thiệt thòi. Nhưng nếu như vậy, chắc chắn ông sẽ gặp họa. Lý Trọng Nhân, khẩu khí của hắn… dường như hắn không chỉ biết dọa đâu.

“Lý công tử” – Khắp người ta nổi gai ốc khi ta gọi tên hắn. Ta bước lên phía trước, nhẹ giọng – Chuyện này… để ta suy nghĩ thêm vài ngày”

Lý Trọng Nhân tưởng ta sắp chấp thuận, vẻ mặt hớn hở vội vàng đồng ý. Thời hạn Lý Trọng Nhân đưa ra là ba ngày. Trong ba ngày đó, ta hoặc là nghĩ được cách thoát khỏi hôn sự này, hoặc là … Ta, dù có chết cũng không chịu làm vợ - một người vợ mà đến ý nghĩa bình thường nhất của từ “vợ” cũng không bằng. Không bao giờ chấp thuận làm vợ thứ tư của Lý Trọng Nhân.
Yên Nhi đưa ta về phòng, liên tục hỏi ta định đồng ý thật hay sao. Ta không thể trả lời muội ấy được. Trong lòng ta rối bời, lo lắng, giận dữ. Ta không muốn cuộc sống mới này lại bị bóp nghẹt trong bàn tay của một tên xấu xa như Lý Trọng Nhân ấy.

Tối, khi ta ngồi một mình tại ghế đá ngoài hiên trước cửa phòng, vẫn đang suy nghĩ tìm cách thoát khỏi đại nạn kia thì Đới Thế Kiệt xuất hiện. Huynh ấy, không như mọi khi, nhảy từ trên bờ tường xuống. Ta đứng bật dậy, ngây người. Nhanh chóng tiến lại gần ta, Thế Kiệt kéo ta ôm vào lòng. Ta cảm nhận được nhịp tim đập rất nhanh và mạnh của Thế Kiệt. Huynh ấy nói, giọng run run:

“Linh Như, hãy đi cùng ta….”

Ta chợt cảm thấy mình nhẹ bẫng, nhưng cũng ngay lập tức, như một hòn đá nặng ngàn cân kéo ta xuống, ta dường như đang nghẹt thở. Vội vàng đẩy Đới Thế Kiệt ra:

“Không…muội không thể…”

Huynh ấy nắm lấy tay ta: “Bỏ lại tất cả, đi cùng ta, Linh Như”

Ta lắc đầu:
“Rồi bá bá sẽ chịu tội cho muội ư? Thế Kiệt, huynh đừng suy nghĩ đơn giản như vậy. Hơn nữa, huynh từng nói với muội, huynh là một trong tam đai thị vệ, chẳng lẽ huynh lại vì một nữ nhân như muội mà rời bỏ hoàng thượng? Thiếu trách nhiệm, huynh không phải là như thế chứ”

Đới Thế Kiệt im lặng không đáp.
Ta nhìn thấy rõ sự bất lực trong ánh mắt huynh ấy.
Không hiểu sao, ta rất đau lòng. Giá như tình cảm của Linh Như ngày xưa còn sót lại, dù chỉ là một chút, ta nhất định theo huynh ấy. Nhưng ta… ta tự ngăn cấm mình không được thích Thế Kiệt, ta không muốn làm một kẻ nhẫn tâm.

“Cùng muội nghĩ cách, được không?” – Ta cười khổ, giọng nhẹ bẫng.

Đới Thế Kiệt vô cùng lưỡng lự, nhưng rồi cũng đành lòng đồng ý , ngồi xuống cạnh ta.

Chợt ta nảy ra một ý kiến: chỉ cần ai đó có quyền hơn nhà tể tướng giúp ta, hẳn ta sẽ không phải lấy Lý Trọng Nhân. Nhưng là ai mới được chứ? Đới Thế Kiệt… không! Huynh ấy chỉ là một đại thị vệ, căn bản không đủ sức, không thể đối chọi. Tể tướng, là dưới một người, trên vạn người. Phải rồi, người đó chính là Hoàng thượng. Làm thế nào đây? Nhờ Thế Kiệt xin hoàng thượng ban hôn? Cách này có vẻ khá an toàn…. Không được, ban hôn chỉ cứu được mình ta thôi, mà cũng chỉ là trong thời gian ngắn.

Chỉ còn một cách.

“Huynh về đi, muội nghĩ ra cách rồi”

“Là gì? Nàng nói xem?”

Nhìn nét mặt vui mừng của Thế Kiệt, ta thật sự không cam lòng mà nói ra. Ta chủ động nắm tay huynh ấy. nhẹ nhàng nói:

“Về đi, muội sẽ nói với huynh sau”.

Dứt lời, ta bỏ vào phòng.


thay đổi nội dung bởi: Lạc Hoa, 17-07-2012 lúc 10:03 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 10 Users Say Thank You to Lạc Hoa For This Useful Post:
  #4  
Old 11-07-2012, 11:55 PM
Lạc Hoa's Avatar
Lạc Hoa Lạc Hoa is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Jul 2012
Bài gởi: 62
Default

3. Tiến cung





Ngày thứ 3. Ngày cuối cùng của thời hạn.

Yên Nhi trang điểm cho ta, ngập ngừng:

“Tiểu thư, tỷ thực sự muốn rời bỏ Đới thiếu gia?”

Ta thở dài, chỉ nhẹ nhàng đáp:

“Ta… là không đành lòng làm liên lụy huynh ấy.”

Yên Nhi gật đầu, rồi giúp ta mặc y phục. Ta liếc nhìn mình trong gương đồng, trong lòng khẽ gợn chút âu lo. Nữ tử Linh Như này căn bản chỉ ưa nhìn, trang điểm và mặc y phục đẹp cũng thực sự không hơn gì mấy. Liệu có cạnh tranh nổi với những tiểu thư xinh đẹp khác không?

“Tiểu thư, thẻ bài tú nữ này… lão giao nói… tỷ có muốn suy nghĩ lại không?”

Yên Nhi trên tay cầm chiếc hộp nâu nhỏ, mở ra, tấm thẻ bài ghi tên Thượng Du Linh Như khẽ ánh lên sắc vàng dưới ánh nến. Ta liếc nhìn, không nói gì cả.

Bá bá ta, khi biết ta muốn dự tuyển tú nữ đã cực lực ngăn cản. Bá bá nói, những nữ nhân trong cung chính là những người đau khổ nhất. May mắn được hoàng thượng sủng hạnh chốc lát, cũng chưa chắc hạnh phúc dài lâu. Nắm trong tay vinh hoa phú quý, liệu có ích gì? Tranh đấu nơi hậu cung, cứ nói không muốn là tránh được sao. Bước vào hậu cung, cũng như xông pha trận mạc. Thắng thua, được mất nào phải do bản thân quyết định. Cay đắng làm sao, tất cả lại chỉ phụ thuộc vào một chữ duy nhất: Sủng. Chốn cung cấm, có bao giờ tồn tại chữ Yêu?

Bá bá ngăn cản là vậy, nhưng vẫn quyết định lấy thẻ bài cho ta. Bá bá dù sao cũng là quan tổng đốc, suất tuyển tú nữ chắc chắn có. Bá bá muốn nói dối không lấy được cũng chẳng lừa được ta.


Kiệu đã chuẩn bị xong. Yên Nhi đỡ ta ra cổng chính, liên tục quay đầu chờ đợi thứ gì đó. Ta cũng hơi ngoái lại, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục bước đi.
Bá bá sẽ không ra tiễn ta.
Chỉ cần ta bước lên kiệu, coi như ta và bá bá ngàn dặm cách trở, căn bản không thể gặp nhau lần nữa. Ta rời bá bá, đau lòng như rời phụ thân.
Khi mới ngủ dậy sáng nay, đã có ý định ghé qua phòng bá bá, nhưng rồi lại bỏ qua.

“Tiểu thư đừng quá buồn. Lão gia không ra tiễn, cũng vì người sợ cảnh chia ly.”

Ta gật đầu, cứ cho là vậy đi. Nước mắt nhỏ xuống từng giọt, ta tiện tay lau đi. Tự vực mình mạnh mẽ, phải cố gắng tiến cung thuận lợi, bảo vệ cho bá bá.

Ta vốn định cứ thế lên kiệu, nhất thời buồn rầu, vẫn đứng lại một lúc ngắm kỹ phủ đệ nơi mình đã lưu lại thời gian vừa rồi.

“Linh như …”

Ta ngước nhìn, thấy Đới Thế Kiệt đang thúc ngựa phi tới. Ta ngỡ ngàng, tại sao Thế Kiệt lại biết? Ta đã căn dặn tất cả gia nhân trong phủ không được hé bất cứ lời nào với huynh ấy. Yên Nhi đưa mắt nhìn ta, khẽ nói: ”Tiểu thư, không thế giấu mãi được”.

Ngựa phi đến ngay trước mặt ta, dừng lại. Thế Kiệt nhảy xuống, đứng đối diện ta, nhìn ta không thốt lên lời. Ta, lạnh lùng nhìn huynh ấy, dáng vẻ không quan tâm.

“Đừng hỏi gì hết, ta chính là muốn cứu bản thân.”

Ta nói đều đều, căn bản muốn làm tổn thương Đới Thế Kiệt. Rồi ta phất tay, gió thổi tà áo bay bay, bước lên kiệu không chút do dự. Màn che vừa phủ xuống, lệ chảy không ngừng.

“Đới thiếu gia, xin dừng lại”

“Để ta nói chuyện với Linh Như… ngươi tránh ra”

Ta không đừng được, thiếu chút nữa đã lao ra khỏi kiệu. Nhưng ta tự biết thân phận, chỉ gạt nước mắt.

“Yên Nhi, đi thôi” Ta khẽ gọi, Yên Nhi “dạ” một tiếng rồi cũng leo lên kiệu ngồi cạnh ta. Gia nhân thúc ngựa, xe kiệu lăn bánh.

Ta hé rèm, nhìn. Thế Kiệt đứng im, tay nắm chặt thanh đao bên hông. Ta biết, huynh ấy không can tâm.


Đây chính là con đường duy nhất ta có thể đi, thay vì làm dâu tể tướng. Yên Nhi từng hỏi ta, tại sao ta không muốn trở thành cung nữ. Đơn giản là đến khi Lý Trọng Nhân biết, hắn có thể dễ dàng cầu xin hoàng thượng ban ta cho hắn. Một cung nữ nhỏ bé thì có là gì? Nhưng khi ta là phi tần, hoàng thượng không thể nào ban vợ mình cho người khác, mà ta cũng có đủ khả năng bảo vệ cho bá bá nữa.
Muốn như vậy, ta phải cố gắng chiếm cho bằng được trái tim hoàng thượng, phải leo lên vị trí cao.



“Tiểu thư, đến Đông quan rồi”

Ta giật mình tỉnh dậy, thì ra mình đã ngủ quên. Luống cuống chỉnh lại y phục xong xuôi, Yên Nhi đỡ ta xuống. Chút nữa thì ta trượt ngã vì sự choáng ngợp. Không phải vì cổng Đông quan này quá đẹp, mà vì số lượng những thiên kim tiểu thư tiến cung dự tuyển tú nữ. Phải nói là, nhiều vô kể. Các nàng cười cười nói nói, trên người là những bộ y phục đỏ hồng sặc sỡ, tay đeo vòng ngọc, đầu cài kim vàng, nhan sắc hảo từ chim sa cá lặn cho đến khuynh quốc khuynh thành đều có cả.

Một lúc sau, cổng Đông quan mở. Vài cung nữ bước ra, dẫn đường cho tất cả tiến vào trong. Một hàng cung nữ đang đứng đợi cùng vị thái giám trên tay cầm chiếc phất trần, có vẻ địa vị cũng cao.
Sau đó, đám tú nữ bọn ta tự sắp xếp đứng thành từng hàng, trong khi Yên Nhi và các a hoàn khác lui lại tít phía sau.

“Các vị thiên kim, lão xin được diện kiến” – Vị công công già hơi cúi đầu, nói từng chữ rõ ràng.
Ta nghĩ nhanh, hình như cần chào lại thì phải. Thế là, ta hô lên thật to:

“Chào công công!”

Tất cả mọi người lập tức quay sang nhìn ta. Trời ạ, sao không ai nói gì hết? Mặt ta nóng bừng, xấu hổ quá đi mất. Vị công công già gật đầu với ta, mỉm cười.

“Các vị có thể gọi lão là Quế công công”

“Vâng.”
Lần này thì ai cũng đáp, trừ ta.

“Lão biết các tiểu thư ở đây, ai ai cũng muốn trở thành phi tử của hoàng thượng. Nhưng tất nhiên, đây không phải là chuyện đơn giản. Đích thân hoàng hậu nương nương đã căn dặn lão phải tuyển chọn kĩ càng. Xin nói thêm, đợt tuyển tú nữ này không giống những lần trước đây. Dù là sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, cầm kỳ thi họa cũng chưa chắc … Được rồi, mời các vị tiểu thư theo cung nữ vào trong những căn phòng kia kiểm tra đôi chút”

Phải nói, ta vô cùng khâm phục Thượng Du Linh Như. Không hiểu nàng ta phải cẩn thận, chăm chút đến mức nào mà giữ được thân thể không chút tì vết, từ đầu đến chân. Thế nên vòng kiểm tra này ta trót lọt. Hơn một nửa đám tú nữ bị loại ra, phải đến cái phòng để học, trở thành cung nữ.

Tiếp đó, Quế công công đi đến trước mặt từng người một, đồng thời hỏi gì đó. Ta thật không hiểu, có mấy vị tiểu thư vô cùng xinh đẹp mà Quế công công vẫn lắc đầu. Vậy ta thì sao…

“Tiểu thư này…”

Ta đang suy nghĩ lung tung thì Quế công công đã tiến đến gần. Ta giật mình, lắp bắp:

“Công công, tiểu nữ là cháu gái quan tổng đốc huyện Thụy An”

Vị công công già giở từng trang cuốn sổ trên tay, mỉm cười:

“Thượng Du tiểu thư, tiểu thư tiến cung với mục đích gì?”

Ta thoáng giật mình, nhưng cũng không ngần ngại mà trả lời:

“Là để cứu bản thân và cũng là cứu gia đình”

Quế công công nghe xong không có phản ứng gì, chỉ chăm chú nhìn ta. Bình tĩnh, ta tự nhủ mình, bất giác ta nghĩ đến Thế Kiệt. Ta chợt mỉm cười thật tươi. Dường như không còn gì phải lo lắng.
Rồi mọi chuyện diễn ra thế nào ta cũng chẳng biết nữa. Chỉ nhớ rằng khi ta định thần lại thì chỉ thấy trên sân còn lại vài người, gồm ta, Quế công công cùng mấy vị tiểu thư khác.
Ta vội đếm, giật mình kinh ngạc. Trong ngần ấy nữ nhân dự tuyển, duy nhất sáu người được chọn, tất nhiên là…có cả ta nữa. Nhưng mà, ta thấy hình như cuộc tuyển chọn của Quế công công hơi nhanh thì phải. Chỉ kiểm tra thân thể, rồi hỏi han mấy câu? Ta nghĩ ít nhất phải có trò múa may quay cuồng, hát hò, vẽ tranh… gì gì đó chứ.

“Các vị tiểu thư đây chính là những tú nữ mà lão đã lựa chọn vô cùng kĩ lướng. Đến giờ khắc này… coi như đã cầm chắc chìa khóa cánh cửa dẫn đến vinh hoa phú quý”

Quế công công cất lời, tất cả bọn ta vội vàng tự mình sắp xếp, đứng thành một hàng. Ta để ý, các thiên kim còn ở lại với ta ai nấy đều có khuông mặt thanh tú, bận y phục đơn giản, không cầu kỳ. Đặc biệt, dù họ đứng im nhưng cũng vẫn toát lên phong thái tao nhã, thật đáng nể trọng. Ta thấy ấn tượng nhất chính là vị cô nương đang đứng cạnh ta. Dung mạo xinh đẹp, nhưng lại là xinh đẹp một cách bất thường. Nó khiến cho người ta một khi đã ngắm nhìn thì không thể nào rời mắt, càng lúc càng nghẹt thở. Đối với ta, nàng ấy có một vẻ đẹp tà mị, nửa chính nửa tà, khó phân minh.

“Sau này mọi thứ chỉ phụ thuộc vào các tiểu thư. Mở đúng cánh cừa sẽ đưa ta đến nơi cần đến, nhưng nếu nhầm lẫn một chút, không những không mở được cửa mà có khi còn mất mạng. Các vị có hiểu những gì lão nói không?”

Ta chẳng hiểu gì hết.

“Dạ hiểu.”

Dù ta có diện mạo “không đẹp” nhất, dù ta ngu ngốc không hiểu được hàm ý sâu xa trong lời nói Quế công công, nhưng ta vẫn là được chính Quế công công đích thân chọn lựa giữ lại, cũng nên cư xử cho phải phép.


Quế công công còn nói thêm vài câu dặn dò gì đó, nhưng ta không chú ý cho lắm. Sắp đến giờ ngọ, nắng gay gắt khiến không chỉ ta mà các tú nữ, công công, cung nữ đều khó chịu. Lòng ta chợt lo lắng, từ giờ khắc này, khi ta đã chính thức bước chân vào trong cung, liệu ta có được sống yên ổn ?


thay đổi nội dung bởi: Lạc Hoa, 17-07-2012 lúc 10:03 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 9 Users Say Thank You to Lạc Hoa For This Useful Post:
  #5  
Old 11-07-2012, 11:56 PM
Lạc Hoa's Avatar
Lạc Hoa Lạc Hoa is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Jul 2012
Bài gởi: 62
Default

4. Bằng hữu.





Đám tú nữ bọn ta được sắp xếp cho cứ mỗi ba người ở tại một gian phòng lớn, trong thời gian chờ đợi diện kiến hoàng thượng. Cũng may, vị tỷ tỷ xinh đẹp như hoa đó không cùng ta một phòng, đó cũng như Lão Thiên gia rất ưu ái ra rồi. Theo lời mấy cung nữ nói, thì Yên Nhi và các a hoàn khác phải đến ở tại một gian phòng riêng, mỗi ngày đều phải học lễ nghi, … à nói chung là học rất nhiều.

Cùng phòng ta có Diêu Bạch Cúc, năm nay 16 tuổi. Nàng ấy nhí nhảnh, hoạt bát, thực sự rất dễ thương. Ban đầu chưa quen biết, Bạch Cúc còn có vẻ dè chừng, nhưng sau đó, khi thấy ta cũng thoải mái trò chuyện, nàng cũng vui vẻ hơn.

Ta để ý, cùng phòng ta đáng ra phải có ba tú nữ, vậy mà suốt buổi chỉ thấy Bạch Cúc. Ta sau khi tháo trâm cài đầu, tiện thể hỏi nàng:
“Bạch Cúc muội, hình như còn một người chưa đến?”
Diêu Bạch Cúc đang luyện thư pháp, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt mơ hồ.
“Muội không biết, để muội đi hỏi thăm”

Nói là làm, Bạch Cúc hạ bút, gấp giấy, đi thẳng ra ngoài. Ta mỉm cười, nữ nhân này, có gì đó rất thú vị. Ta, chính là rất thích muội ấy.
Có tiếng gõ cửa ngay sau đó, ta giật mình, nhanh vậy sao? Nâng tà áo đứng dậy, mở cửa. Là Yên Nhi.

“Tiểu thư” – Yên Nhi khẽ đẩy ta vào phía trong, nhanh chóng khép cửa. Bộ dạng muội ấy, là nôn nóng, nhưng lại có chút gì đó phấn khích.
Ta xoay người, ngồi xuống ghế.
“Có chuyện gì?”
Yên Nhi gắng bình tĩnh lại, cúi người rót trà cho ta. Nhấp một ngụm, ta nhìn Yên Nhi chờ đợi.
“Tiểu thư, năm nay tỷ cũng 18 rồi. So với các tú nữ khác, thực sự tỷ là kém may mắn một chút”

Ta không nói gì, căn bản là không hiểu.
“Em luôn coi tiểu thư là tỷ tỷ của mình, mong tiểu thư được hạnh phúc” – Yên Nhi nắm lấy tay ta – “Tiểu thư, em có cách giúp tỷ đoạt được ân sủng của hoàng thượng”

Ngạc nhiên. “Sao cơ?”
“Chỉ cần tiểu thư đưa em chút ngân lượng, em có thể tìm vài công công hầu hạ hoàng thượng…” – Yên Nhi thì thầm.

Nhưng không để muội ấy nói tiếp, ta giơ tay ngăn lại.
Ta biết Yên Nhi đang nói về cái gì. Đơn giản là ta không thích trò đó.

“Tiểu thư…”
“Tấm lòng của em, ta rất hiểu. Cái này… cứ để ta lo. Trong cung, không phải như phủ đệ, hành động phải cẩn trọng. Em hiểu chứ?”
“Vâng” – Yên Nhi rất thông minh, căn bản hiểu hết. Muội ấy kính cẩn hành lễ, lui ra ngoài.

Yên Nhi suy nghĩ quá đơn giản. Muội tưởng các tú nữ sẽ không nghĩ đến việc ấy? Như vậy, chẳng hóa ra ta cũng như họ? Thà để sau này, chính thức diện kiến hoàng thượng, dễ dàng nghĩ cách hơn.

Chợt thấy hơi mệt, ta rời ghế, khẽ ngả lưng vào đệm.



“Linh Như tỷ tỷ”
Ta mở mắt, thấy Bạch Cúc đã trở về. Bên ngoài trời đổ mưa, rất lớn, trời chập tối.

“Muội biết rồi. Tú nữ ấy là Lưu Phi Ca, bị đẩy xuống làm cung nữ ở Tẩy Y cục rồi. Phạm tội câu dẫn hoàng thượng.”
Ta kinh ngạc ngồi dậy.
“Nàng ta mua chuộc công công hầu hạ tại Thượng Diên cung, biết được hoàng thượng ngự tại đâu, giả vờ tình cờ gặp. Hừ, cuối cùng cũng là bị hoàng hậu nương nương phát hiện, giận dữ đuổi xuống Tẩy Y cục.”

Thì ra là như vậy. Yên Nhi chắc chắn đã biết chuyện, có lẽ đang thấy nhẹ nhõm. Thượng Diên cung… ta miên man nghĩ đến cái tên này, tự nhủ, chính là nơi ấy, phu quân tương lai của ta ngự tại. Khẽ mỉm cười lắc đầu, còn chưa thể khẳng định cái gì.

Diêu Bạch Cúc thực sự vui vẻ với chuyện đó, còn ta, ta vẫn phải suy nghĩ. Hoàng hậu nương nương, nhất định nàng rất yêu thương hoàng thượng, nên chỉ cần có cơ hội, nàng lập tức ra tay. Lưu Phi Ca, đó chính là đòn cảnh cáo mà hoàng hậu gửi đến đám tú nữ bọn ta, rằng cần biết thân biết phận mình là ai và đang đứng ở đâu. Hoàng hậu nương nương như vậy, chẳng trách Quế công công nói, dù diện mạo xinh đẹp hay cầm kỳ thi họa cũng chưa chắc trở thành phi tử được sủng ái.


.
.

Ta tỉnh dậy, thấy cả căn phòng tối đen. Thì ra vẫn đang nửa đêm. Trên má lành lạnh, lấy tay quệt, chỉ là giọt nước. Ta ngước nhìn, cửa sổ chưa đóng, gió thổi nhè nhẹ. Phía giường bên kia, Bạch Cúc đang ngủ say. Ta nhấc chân, khẽ khàng đi đến cạnh cửa sổ đóng lại.

Bất chợt, một âm thanh khiến ta giật mình.
Nghĩ kỹ một chút, phát hiện nó là từ bụng mình.
Ta đói.

Phải rồi, cả ngày chơi đùa với các tú nữ đến quên cả ăn, không đói thì thật kì lạ.

Ta đứng phân vân, rồi quyết định choàng thêm chiếc áo mỏng, rời khỏi phòng. Ta đi tìm ngự thiện phòng, dù biết mình không được phép.

May là không ai chú ý, cũng vì ta nhanh nhẹn, luôn tránh được lính tuần và mấy cung nữ. Mất gần một canh giờ mới tìm thấy.
Nhưng thật ra, cũng là nhờ vị công công tốt bụng đó ta mới được một bữa ăn, và không tiếp tục lang thang khắp nơi chốn cung cấm vào giữa đêm khuya.

Ta, vốn là xuyên tới đây, nên một chữ cũng không biết. Trên tay cầm cây đèn, mò mẫm, cũng không hiểu sẽ đến ngự thiện phòng như thế nào.

Giật mình, ta thấy bóng người đứng trước cửa một căn phòng lớn, bộ dạng lén lút. Ta chẳng nghĩ gì, xông đến đập vào vai người đó một cái, thì thầm hỏi: “Làm cái gì thế?”
Tự nhiên ta quên mất rằng mình đang sống ở thời cổ đại, và đây, là hoàng cung.

Là một công công, hắn đang cố gắng mở cánh cửa đã bị khóa.
Thấy ta, hắn không để ý lắm, chỉ nói đơn giản: “Ta muốn vào đây”. Ta lại hỏi: “Công công muốn vào làm gì?”.
Hắn lúc ấy mới chịu quay ra nhìn ta, tuy nhiên, chỉ dưới ánh trăng và chút ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn lồng ta cầm trên tay thì cả ta và hắn đều không thể trông rõ mặt đối phương.

Hắn lùi sau mấy bước, hơi cúi đầu: “Cô nương, đêm đã khuya, nên về phòng.”
Ta phẩy tay: “Ta đói lắm, công công biết Ngự thiện phòng ở đâu không?”

Vị công công ấy im lặng, rồi đưa tay lên, chỉ thẳng vào căn phòng lớn: “Đây chính là Ngự thiện phòng”
Ta “A” lên một tiếng, sau đó cũng im lặng. Gì chứ, khóa rồi, làm thế nào mới vào được, ta đang đói sắp chết đây.

“Cô nương, đợi nô tài một chút, sẽ có điểm tâm cho cô nương ngay thôi”
Vị công công đó ngay lập tức đẩy cửa phòng, đi vào trong rất tự nhiên. Nheo mắt nhìn kĩ mới thấy hắn đang cầm chìa khóa. Ta cũng định suy nghĩ về việc đấy, nhưng đói quá nên lại thôi.

Ta mặc kệ hắn đi vào xào nấu gì đó, lững thững ra ngồi tại bàn đá cách đó không xa. Đợi được một lúc, thấy vị công công tốt bụng bê ra cái khay, trên khay là hai bát hủ tiếu thơm nức. Ta hơi thắc mắc, chốn cung cấm này cũng có hủ tiếu?
Hắn đặt xuống trước mặt ta, nhoẻn miệng cười, nụ cười ấy ta nhìn thấy rất rõ.
Ta cũng cười: “Đa tạ công công”

Ta cùng vị công công đó ăn hủ tiếu ngon lành. Không hề nói với nhau bất cứ câu nào. Ăn xong, hắn tự dọn, rồi đem đến cho ta chiếc khăn ướt.

“Cô nương đây chắc là một trong sáu vị tú nữ được tuyển chọn vừa rồi?”

“Công công cũng biết?”

“Nô tài hầu hạ tại Thượng Diên cung, chuyện này đương nhiên phải rõ hơn ai hết”

Ta ngạc nhiên đôi chút. Hắn hầu hạ cho… hoàng thượng ư?

“Công công biết chuyện của Lưu Phi Ca chứ? Hoàng thượng…”

“Là chuyện gì? Cô nương nói rõ hơn đi?”

Vị công công trẻ nhận lại khăn ướt, đặt lên khay. Ta lòng hơi mơ hồ, nếu kể chuyện này ra, mà hoàng thượng lại chưa biết, chẳng phải tự chuốc họa ư?
Tốt nhất là, không nên nói gì.

“Không, ta… à không có gì đâu” – Ta cười giả lả - “Công công, bát hủ tiếu này, coi như ta nợ ngươi một lần”

“Chỉ là một bát hủ tiếu, cô nương không cần quá khách khí”

“Đối với ta thì không phải chỉ có vậy đâu”

Có một cảm giác rất lạ tràn ngập ta khi ta thấy nụ cười của vị công công ấy. Ta thấy như mình được gặp một bằng hữu đã xa cách lâu ngày.
Rất tin tưởng.

“Công công cho ta biết tên, nhất định sau này ta báo đáp”

“Nô tài tên Tử Ân”

“Còn ta là Linh Như, Thượng Du Linh Như”

“Linh Như cô nương, nô tài thấy, cô nương không giống các vị tú nữ khác”

“Ngươi quá khen rồi” – Ta cười phá lên, thu tay thành nắm đấm, thụi nhẹ vào vai Tử Ân. Rất vui vẻ.

“Cô nương nên thận trọng một chút, trong chốn cung cấm này, không thể tin tưởng bất kì ai một cách tuyệt đối, kể cả nô tài”

Ta giật mình. Dường như hắn đọc được suy nghĩ của ta vậy.

“Công công nói phải”

“Nhưng dù sao tìm được một bằng hữu, đó cũng là chuyện tốt”

Ta cười toe toét, gật đầu. Ta với Tử Ân công công tán gẫu thêm một lúc rồi ta cáo từ trở về phòng. Tâm trạng thoải mái vô cùng.

Ngày mai, ta chính thức được diện kiến hoàng thượng. Nhờ vị công công ấy, ta hoàn toàn không chút lo lắng. Thận trọng, nhất định ta sẽ không bừa bãi.

Cuộc sống của ta sau này, chỉ phụ thuộc vào một người. Chỉ phụ thuộc vào một chữ: Sủng.


thay đổi nội dung bởi: Lạc Hoa, 12-07-2012 lúc 10:45 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 10 Users Say Thank You to Lạc Hoa For This Useful Post:
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
Kiếm Trong Bài:

Kiếm Chi Tiết

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn được quyền gởi bài
Bạn được quyền gởi trả lời
Bạn được quyền gởi kèm file
Bạn được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 06:52 PM.




Powered by: vBulletin v3.8.5 Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios