Go Back   Tàng Thư Viện > Đại Nghĩa Đường > Box nữ hiệp > Truyện dịch/edit

Truyện dịch/edit Nơi các nữ hiệp thỏa chí tang bồng với sở thích của mình

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
  #1  
Old 24-06-2012, 09:54 AM
yamada93's Avatar
yamada93 yamada93 is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Aug 2011
Bài gởi: 58
Default [Cổ đại] Thu Tễ - Vãn Tình Phong Cảnh (New: Chương 1)

Thu Tễ
Tác giả: Vãn Tình Phong Cảnh
Chuyển ngữ: yamada93


Giới thiệu

Tễ Vân: Cái gì? Muốn ta từ chức về vườn á? Bỏ thân phận cách cách được muôn vàn sủng ái tới đâu chói lóa tới đó, đi làm cô quận chúa không được ai cưng gió vừa thổi liền té á? Đúng là trời ganh ghét phận má hồng mà!!! Vãn Tình, cô giải thích rõ ràng cho ta, tại sao khi không làm một cô gái hiện đại chiếm lấy thân thể của ta, nhưng lại để nhỏ đó không có chí tiến thủ hàng ngày chỉ biết mỗi trò uống rượu, ngay cả hoàng hậu cũng chưa từng đụng tới, thật là mất hết cả mặt mũi của ta, còn muốn để người ta sống không hở giời?

Vãn Tình: … … … Xin lỗi, tên truy cập của quý vị không ở khu phục vụ.

Tễ Vân (cười hô hố độc ác): Được, đây là cô ép ta đó nha. Đã cho ta thân thể mảnh mai xinh đẹp này có thân phận như vậy, nếu không nắm chắc được giang sơn gấm vóc này trong tay, ta sẽ không phải là Dao Hoa.

Vãn Tình: … Cô vốn đã không còn là Dao Hoa rồi mà, bây giờ cô là Thu – Tễ – Vân.

thay đổi nội dung bởi: yamada93, 03-05-2013 lúc 09:14 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following User Says Thank You to yamada93 For This Useful Post:
muangau75,
  #2  
Old 24-06-2012, 09:57 AM
yamada93's Avatar
yamada93 yamada93 is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Aug 2011
Bài gởi: 58
Default



Năm chục dây đàn ai tạo nên, từng dây gợi nhớ thủa hoa niên.

Trang Sinh mộng ngỡ thân hồ điệp, Thục đế lòng trao tiếng đỗ quyên.

Khói ngọc Lam Điền pha nắng ấm, lệ châu thương hải đọng trăng huyền.

Những mong tình kết trong hồi tưởng, một thoáng mơ xưa đã lặng chìm. (*)



Sau khi ta té từ trên cây xuống thì nằm ngửa trên mặt đất, nhìn lên cao là một khoảng không xanh đến lạ thường, tựa như biển cả sâu không đáy. Lúc vừa mới có cảm giác này thì nước biển đã từng giọt rơi xuống, thấm ướt bờ môi ta, mặn đắng vô cùng.

Ta chán nản nhìn thập tam a ca Dận Tường khóc thút thít trên đỉnh đầu mình, xét về mối quan hệ giữa chúng ta, tên này có cần thiết phải khóc đến thương tâm như vậy không? Chẳng lẽ hắn thích bị bắt nạt, bị ngược đãi cho nên không nỡ xa ta? Hoặc giả hắn chỉ là đang sợ hãi bởi vì lúc đó ở gần chỗ ta té cây, lại không thể cứu giúp mà bị hoàng thượng trừng phạt?

“Khóc cái… gì, ta còn… chưa chết…” Ta cố gắng làm giọng mình nghe có vẻ dữ tợn, vì quả thực chịu hết nổi một đứa con trai lớn tuổi hơn ta mà hở tí là sụt sùi. Nhưng hơi thở quá yếu, khiến lời ta nói ra nghe như mệt đứt hơi.

“Nhưng mà… nhưng mà…” Tiếng nức nở vô nghĩa của hắn rất nhanh đã bị cắt ngang bởi một bàn tay mạnh bạo đẩy hắn qua một bên, Dận Tường không ngờ có người tới đẩy liền té ngã, khiến nước mắt trào ra càng dữ dội.

Biểu ca của ta — cửu a ca Dận Đường sắc mặt tái xanh nhìn ta nằm trên mặt đất, tay đưa ra lại giữa chừng khựng lại, tựa như lo lắng vừa chạm vào ta sẽ vỡ vụn. Ta yếu ớt khẽ nâng khóe môi, muốn mỉm cười trấn an hắn, lại tự biết vẻ mặt tươi cười này nhất định so với khóc còn khó coi hơn, bởi vì sau khi hắn nhìn thấy chẳng những sắc mặt không khá lên, mà ngược lại còn thêm mấy phần tái xanh, nên có chút do dự khi cúi người xuống cẩn thận ôm lấy ta.

“Dao muội muội, ráng chịu đựng nha! Ta…” Giọng nói của thập a ca Dận Hề vẫn vang dội như cũ, lại loáng thoáng pha chút nghẹn ngào, ta không khỏi nhếch miệng cười, loại chuyện thế này cứ kiên trì là được sao? Còn cái giọng điệu đó của hắn, giống y như ta sắp chết không bằng. Thường nói người tốt không trường mệnh, tai họa sẽ để lại ngàn năm. Mà đại họa của ngàn năm đó vừa xuất hiện đã có thể hại ta chết nhanh vậy sao?

“Các vị tiểu chủ tử mau nhường đường một chút, nô tài đã sai người đi mời thái y, bây giờ để nô tài ôm cách cách vào trong phòng trước đã.” Giọng nói của thái giám Tiểu Lộ Tử theo hầu Dận Đường cũng hoảng loạn được lợi hại, lòng ta không khỏi trầm xuống, chẳng lẽ ta thực sự sắp chết sao?

Tuy rằng Dận Đường để Tiểu Lộ Tử ôm lấy ta, nhưng từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt tay ta, lúc này còn ở bên tai ta nói giọng khàn khàn: “Ta sẽ không để muội chết, không có ta cho phép, ai cũng không thể mang muội đi.”

Ta nhìn thấy trên khuôn mặt còn vương nét trẻ con của hắn lúc này lại toàn là vẻ trịnh trọng, tự dưng muốn cười, kết quả làm động đến miệng vết thương, đau muốn nhe răng trợn mắt: “Biểu ca… muội còn chờ… thực hiện ước hẹn… của chúng ta, sao lại… có thể chết?” Liếc mắt thấy không xa có một bóng người vàng nhạt đang vội vã đi tới, nghĩ đến khuôn mặt khủng bố vừa nãy của hắn, ta rốt cục cười lên: “Ha ha… khụ khụ…”

Từng chấm đỏ tươi thấm trên nền áo tuyết trắng, tựa như những đóa hoa mai nở rộ, ngực đau âm ỉ, lại không biết là do khi té bị thương, hay là bị gương mặt khủng bố vừa rồi hù sợ, hoặc giả đều do cả hai…

Là ta không nên nhất thời hiếu kỳ, leo cây nghe trộm bọn họ nói chuyện, phá vỡ bức màn bí mật cuối cùng ấy.

Từ lúc còn rất nhỏ đã bắt đầu hiểu, hắn đối tốt với ta chẳng qua là một chút thăm dò cộng thêm lợi dụng mà thôi, chỉ là vẫn nhịn không được mà chìm đắm trong cái cảm giác được nắm ngôi cửu ngũ chí tôn trong tay, hôm nay ra đến nông nỗi này, còn trách ai được.

“Biểu muội!!”

“Dao muội muội!”

“Cách cách!”

“Dao Nhi!”

Tiếng kinh hô cao thấp nối tiếp nhau phát ra từ đám người phía sau, ta lờ mờ nhìn thấy trên mặt của thị nữ Hỉ Phúc theo hầu mình chợt lóe lên một tia hớn hở. Lúc này, cả người ta đều đau xót nhưng suy nghĩ lại thanh tỉnh thần kỳ, nhếch môi cười trào phúng, lúc trước chỉ biết cung nữ này ngốc dễ sợ lại không nghĩ đến có thể ngốc đến mức thế kia. Nếu như bản thân ta là chủ nhân của cô ả lại chết không minh bạch như vậy, dựa vào mức độ được sủng ái bên ngoài của ta cùng thân phận thấp hèn của cô ả, lẽ nào cô ả có thể thoát khỏi liên lụy. Không thể cho tới bây giờ, cô ả còn đang ảo tưởng vớ vẩn rằng cái vị tứ a ca mặt lạnh như tiền kì thực bên trong nham hiểm vô cùng kia, sẽ anh hùng cứu mỹ nhân đi?

Ánh mắt của Hỉ Phúc và ta chạm nhau, liền khiếp đảm lui về sau một bước, cô ả đang bị vây trong đám người phía sau trái lại không làm cho người nào chú ý. Ta chẳng thèm dời tầm mắt, phụ nữ như thế căn bản không hợp với cuộc sống chốn cung đình, nếu như ta đại nạn không chết, có lẽ sẽ cân nhắc cho cô ả xuất cung, cũng coi như làm việc thiện — phóng sinh.

Giữa lúc hoảng loạn này ta triệt để chấm dứt vướng mắc với những con người này, bởi vì không còn hiểu được tiếng gào kinh sợ mà lo lắng đó của bọn họ, tình cảm đối với ta có mấy phần thật mấy phần giả.

“Tình cảm trong hoàng gia dẫu là thật hay giả, đều trí mạng như nhau. Nếu như con đã tới lúc phải dùng đến tình cảm mới có thể đứng vững trong cung, vậy ta tình nguyện để con chết ngay lúc đó.” Tựa hồ lại nhớ đến lời dì đã nói, dì trước giờ đều lý trí như vậy, vĩnh viễn không cho kẻ địch hay người thân có cơ hội đánh bại mình, nhưng dì thực sự không mệt mỏi sao?

Ít nhất ta rất mệt mỏi, mới chỉ có bảy tuổi đã mệt đến không muốn tỉnh lại nữa…


———————–

(*) Đây là bản dịch của Cù An Hưng từ bài thơ “Cẩm Sắt” của Lý Thương Ẩn

Nguyên văn:
Cầm sắt vô đoan ngũ thập huyền
Nhất huyền nhất trụ tư hoa niên
Trang sinh hiểu mộng mê hồ điệp
Vọng đế xuân tâm thác đỗ quyên
Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ
Lam điền nhật noãn ngọc sinh yên
Thử tình khả đãi thành truy ức
Chỉ thị đương thời dĩ uổng nhiên


thay đổi nội dung bởi: yamada93, 24-06-2012 lúc 10:01 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following User Says Thank You to yamada93 For This Useful Post:
muangau75,
  #3  
Old 24-06-2012, 12:35 PM
yamada93's Avatar
yamada93 yamada93 is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Aug 2011
Bài gởi: 58
Default



Tuy nói không muốn tỉnh lại, nhưng bản năng sinh tồn vẫn mạnh mẽ thôi thúc ta mở mắt ra một lần nữa. Dù sao ta cũng chỉ mới bảy tuổi, còn chưa hưởng thụ đủ những thứ tốt đẹp của thế gian, sao lại cam tâm ra đi một cách không minh bạch như thế.

Nhưng đả kích tỉnh lại quá lớn, khiến ta chỉ có thể kẹt lại giữa không trung. Không sai, chính xác là kẹt lại giữa không trung, hơn nữa là lơ lửng trong không trung chân không chạm đất. Ta giơ tay lên, lại phát hiện có thể nhìn xuyên qua bàn tay thấy rõ được mọi vật trên mặt đất, hoa cỏ đong đưa tựa như từng lớp vải áp sát vào nhau không nhìn thấy được đường viền, nhưng vẫn có thể nhận ra từng lớp.

Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ ta đã chết rồi, thứ hiện tại đang lơ lửng giữa không trung là hồn ma của mình? Trên trán ta liền toát mồ hôi hột, có chút chột dạ nhìn quanh bốn phía. Nghĩ lại ta trước kia làm chuyện tốt không mấy, làm chuyện xấu không thiếu, có làm quỷ chắc cũng là ác quỷ, sẽ không bỗng nhiên nhảy ra một lô lốc hòa thượng đạo sĩ hàng yêu phục ma đến bắt ta đi?

Không ngờ vừa mới nhìn xung quanh, hòa thượng đạo sĩ đâu không thấy, đã chứng kiến án mạng giết người. Một tên con trai cỡ mười ba, mười bốn tuổi vẻ mặt nanh ác đang đè lên người một cô bé yếu ớt khoảng mười tuổi, tay hắn gắt gao siết chặt lấy cổ họng của cô bé. Bất kể cô bé dưới thân giãy dụa ra sao, chỉ càng siết càng chặt, mà vẻ nanh ác trên mặt hắn thì càng lúc càng đậm.

Cô bé giãy dụa một lúc thì dần dần không còn sức lực nữa, nhưng tên con trai vẫn không chịu buông tay, hắn vừa thở hổn hển không ngừng vừa ngồi trên người cô bé liều mệnh siết chặt cổ nàng, ánh mắt càng hiện rõ sự rối loạn, điên cuồng.

Ta lạnh lùng nhìn mọi thứ diễn ra, nhiều năm sống trong cung đình cộng với sự chỉ bảo của dì, từ lâu đã dạy ta học được cách bàng quang đứng nhìn mọi thứ. Loại chuyện này cho dù ta gặp phải trước khi chưa chết, nếu như chẳng liên can tới mình, cũng sẽ không để ý. Huống chi ta hiện tại đã chết, càng không có lý do ngăn cản.

Trong không trung bỗng nhiên thấp thoáng hiện ra bóng dáng của một cô bé đang khóc, bóng dáng mờ nhạt đó tựa hồ chỉ cần một cơn gió là có thể thổi tan, mờ nhạt đến nỗi trừ ra biết nàng là một cô bé thì căn bản ngay cả y phục nàng mặc trên người là gì cũng không thấy rõ. Ta quan sát bóng dáng kia một hồi, lại cúi đầu nhìn xem thân thể có hình dáng đàng hoàng của mình, trừ ra bên ngoài có đôi chút trong suốt, thì không biết tốt hơn bao nhiêu lần so với cô bé kia, quả nhiên cho dù có thành quỷ, ta cũng là con quỷ ưu tú. Trong lòng dâng lên một chút tự hào, sau đó là cảm giác mất mát và đau thương mơ hồ, ta cứ như vậy mà chết, chẳng biết biểu ca làm bạn từ thuở nhỏ với mình sẽ ra sao? Là thương tâm, hay là chẳng hề gì, hoặc giả sau khi khổ sở chật vật cũng dần dần quên mất ta, như cơn gió lướt qua không vết tích.

Tiếng nức nở nghẹn ngào cứ quanh quẩn bên người, khiến cho ta vốn đang phiền muộn trong lòng càng thêm không kiên nhẫn.

Hai mắt ta nhìn chòng chọc vào cái nguồn gốc của tiếng khóc - bóng dáng mờ nhạt của cô bé, lớn tiếng trách mắng: “Đừng khóc nữa! Khóc có gì tốt!!! Nếu cô không cam tâm, thì đi báo thù kẻ đã giết cô đi!!!”

Cô bé ngưng khóc, nhìn ta kinh ngạc vô cùng, khẽ cãi lại: “Ta hiện tại chết cũng đã chết rồi, còn có thể làm gì? Hơn nữa…” Nàng ước chừng là bị bộ dạng nổi nóng của ta hù sợ, do dự nhìn ta một cái, mới dè dặt nói: “Rõ ràng cô cũng đang khóc, vì sao không để ta khóc?”

Ta vì lời nói của nàng mà vô thức đưa tay lên sờ mặt, vệt nước mắt trên má khiến ta cúi đầu xấu hổ, nhưng cái miệng lại vẫn không chịu buông tha: “Cô không thấy rõ thì đừng có nói bừa, ta đây mà khóc á? Rõ ràng là nước mưa rơi trúng mặt.”

Ta tuyệt nhiên không có khóc, chỉ là có chút không vui, bởi vừa nghĩ đến biết đâu cái tên Quách Lạc La • Dao Hoa này sẽ bị tất cả những người từng biết được quên lãng, thậm chí không còn ai nhắc đến, trong ngực liền cảm thấy khó chịu. Nhớ lại mấy năm nay, có ta hay không có ta, người trong cung vẫn sinh sống như bình thường, có khi thiếu ta chọc ghẹo, bọn họ còn có thể sống khỏe hơn.

Cô bé ngẩng đầu lên ngắm nhìn bầu trời xanh thẫm, rồi xem xét đất đai chung quanh thì thấy một giọt nước mưa cũng không có, rốt cục đành quay đầu lại nhìn ta đăm chiêu khó hiểu.

Ta giận quá lại cười: “Cô là ngốc thật, hay ngốc giả thế? Bản thân cũng sắp chết rồi, còn rảnh rỗi trêu ghẹo ta?”

Nàng cúi đầu lúng túng, vẫn không quên nhỏ giọng cãi lại: “Ta đã chết rồi…” Nói xong, không khỏi tâm sự xúc động, lại khẽ khóc nức lên.

Ta quay đầu nhìn tên con trai đang bóp cổ cô bé trên mặt đất, đối với cuộc tranh luận giữa không trung, hắn tựa hồ không nghe thấy, chỉ căng thẳng siết chặt tay trên cổ nàng. Mà cô bé bị hắn bóp cổ đã thôi giãy dụa từ lâu, hai tròng mắt trợn tròn nhìn lên trời, một tiếng động cũng không có.

Ta khẽ chau mày, có vài ký ức không hay từ đôi mắt sung huyết của nàng trào lên trong lòng mình, lại bị buộc phải trấn áp xuống. Xoa xoa cái trán đang đau âm ỉ, ta khinh bỉ nói: “Khóc khóc khóc, khóc có ích gì? Vừa rồi cô sắp chết sao không biết đánh lại, chết cũng phải kéo theo cái đệm lưng chứ. Nếu không nữa thì lúc này với thân phận hồn ma của cô, chẳng lẽ không thể đi dọa chết được cái tên tiểu quỷ giết cô sao?”

“Hạo ca ca trước kia không phải như vậy, là gia đình chúng ta có lỗi với huynh ấy.” Cô bé đau buồn nhìn tên con trai trên mặt đất: “Nếu như chúng ta đều không sống ở gia đình đế vương thì thật tốt, sẽ không cần ngươi hại ta ta hại ngươi rồi.”

Gia đình đế vương? Những bé gái trong hoàng thất xấp xỉ tuổi với mình ta gần như đều đã gặp mặt qua, tuy rằng chưa hẳn có thể nhận ra được từng người, nhưng tốt xấu gì cũng nhớ mang máng được khuôn mặt, mà người trước mắt ta lại có thể khẳng định rằng chưa từng gặp qua.

Lần thứ hai ta nghiêm túc quan sát bóng dáng lờ mờ của nàng, vẫn chỉ nhìn thấy thân thể nàng giống như một đám sương mù gió thổi qua liền tiêu tan. Bất đắc dĩ, ta đành phải nhìn kẻ giết người siêng năng và cô bé rõ ràng đã chết trên mặt đất. Vừa rồi chỉ lo cãi nhau với nàng, lúc này mới chú ý đến hai người trên mặt đất tuổi không lớn lắm, lại đều mặc hoa phục, trang sức mang trên người tuy không nhiều, nhưng mỗi món đều là tinh phẩm, hoàn toàn không giống con cái nhà bình thường. Hơn nữa tên con trai kia cả người đều là phục sức màu vàng nhạt, làm ta không khỏi nghĩ đến thái tử Dận Nhưng luôn đối đầu với mình. Đổi thái tử lúc nào mà không ai báo cho ta biết một tiếng, đúng là xem như người ngoài mà, dù thế nào cũng phải để ta đánh mấy roi, bày mấy bàn tiệc rượu chúc mừng chứ, ta bực bội nghĩ thầm trong bụng.

Bỗng nhiên, tên con trai vẫn đang bóp cổ cô bé ngừng lại, hắn run rẩy buông tay, trừng mắt nhìn cô bé dưới thân đã không còn nhúc nhích nữa mà bắt đầu ngẩn người ra. Sau một lúc lâu, hắn đột nhiên điên cuồng nắm lấy vai áo của cô bé lay giật dữ dội, vừa lay vừa phát ra những đơn âm hu hu vô nghĩa từ trong miệng, đồng thời nước mắt cũng thi nhau rơi xuống, rơi lên trên mặt, trên áo của cô bé…

“Hạo ca ca,… đừng như vậy, muội không… trách huynh.” Cô bé trong không trung nhìn thấy tình cảnh này, lập tức bay nhào đến bên cạnh tên con trai, giơ tay lên tựa hồ muốn ôm lấy hắn để an ủi, nhưng chỉ uổng công đi xuyên qua người hắn.

Ánh mắt của ta dần dần trở nên lạnh lẽo, có chút chán ghét tình cảnh trước mắt, cái này gọi là gì đây? Kẻ giết người khóc y như thấy mẹ chết, người bị giết còn đi an ủi hung thủ. Muốn diễn tuồng gì đây? Huynh hữu muội cung, hay là Nhị thập tứ hiếu? Đáng tiếc bọn họ đều không đủ tư cách, nhớ dì từng nói, đối với người trong hoàng thất mà nói, nhưng chữ như tình, ái, nghĩa, hiếu chỉ là đồ trang sức, dùng để che đậy cái dơ bẩn bên trong. Anh giết em, con giết cha, cha hại con cùng với phân tranh ngấm ngầm nhưng trí mạng ở hậu cung, mới là giọng hát chính của vở tuồng Hoàng thất, cho dù qua ngàn năm cũng chưa từng có chút cải biên.

Bây giờ nhìn tên con trai nước mắt nước mũi giàn giụa, ta bỗng nhiên cảm thấy hắn còn không bằng tên thái tử Dận Nhưng ta luôn chán ghét nữa kia! Mà tiếng khóc nức nở thương tâm của cô bé càng làm đầu ta đau muốn nứt ra, cố tình cách bọn họ xa một chút, thế mà cứ không biết vì cái gì, ta vẫn không thể đi khỏi khu vực cách quanh người bọn họ hai mươi bước.

Còn có thiên lý hay không vậy, ta chết cũng đã chết, vì sao phải chịu mang vạ vào thân?

“Đừng khóc nữa!!!!” Ta gầm lên giận dữ, tên con trai thì căn bản không nghe thấy, tiếp tục chảy nước mắt như mưa, mà cô bé có hồn thể giống ta sau khi bị dọa đến ngẩn người, liền dứt khoác đổi từ tông nức nở sang gào khóc.

Trời ạ, ta cúi đầu la thảm thiết, còn không bằng tìm hòa thượng hay đạo sĩ tới bắt ta đi!

Khóc khóc khóc, các người đều có lý do để khóc, mà ta tự nhiên vô duyên té từ trên cây xuống còn xui xẻo đi làm quỷ, muốn khóc cũng chẳng được. Suy cho cùng ta chỉ mới bảy tuổi, thì đào đâu ra tính nhẫn nại và định lực cao được, dẫu có được dì dạy bảo mà trưởng thành sớm, cũng có lúc không nhịn nổi. Huống chi với cảnh ngộ lúc này của ta, hoàn toàn có thể nổi nóng, trán bắt đầu nổi gân xanh, thực muốn một tay đánh ngất hai tên quấy nhiễu sự thanh tịnh của người khác.

“Bốp!” Ý nghĩ bạo lực vừa mới nảy ra trong đầu, lập tức được thực hiện, một cái tát vừa nhanh vừa mạnh đáp lên mặt của tên giết người.

Ta kinh ngạc mà nhìn bàn tay phải trắng nõn thon dài lại không trong suốt, đang đỏ lên vì mới tát người của mình, là một bàn tay người thật sự.

Chuyện gì vừa xảy ra? Ta không phải đã chết sao? Hiếu kỳ sờ sờ khuôn mặt mình, vẫn còn hơi ấm, chẳng lẽ ta còn sống?

Ánh mắt hưng phấn cùng ánh mắt ngây ngócc của tên con trai bị ta tát một cú giao nhau, bởi vì ta còn sống, cho nên tâm tình rất tốt nhoẻn miệng cười với hắn. Hắn ngơ ngác nhìn ta, sau thời gian một chung trà nhỏ, bỗng nhiên phát ra tiếng rú thảm thiết đẹp ngang với tiếng heo chọc tiết, dùng cả tay chân trái phải bỏ chạy.

Nụ cười của ta đông cứng lại trên mặt, hắn có ý gì đây? May mà bản cách cách còn nghĩ người lớn không chấp nhặt kẻ nhỏ mà tha thứ cho hắn vừa nãy quấy nhiễu sự thanh tịnh của ta. Kết quả hắn lại dám chạy trốn trước mặt ta, kẻ được mọi người trong cung khen là cười rộ lên giống như tiên nữ, hơn nữa lại vào lúc ta cười vui vẻ nhất, càng quá quắt là hắn lại bò chạy.

Ngươi chết chắc rồi, ta khẽ nhếch khóe miệng, một nụ cười giả tạo hiện lên, vừa vung tay tát mặt hắn một cú. Kệ ngươi tại sao được mặc áo vàng, dù là thái tử chân chính ta cũng dám bắt nạt, huống chi tên thái tử giả như ngươi làm mất mặt ta.

Tên con trai tựa hồ bị sự hung hãn của ta dọa choáng váng, ngay cả chạy cũng không nổi, nằm dưới người ta không ngừng run rẩy, mặc cho ta đánh hắn tơi bời hoa lá. Ta càng đánh càng hăng say, lại nghĩ tới chuyện vừa rồi hắn thấy ta đã chết còn dám quấy rầy, thù mới hận cũ, xuống tay càng không dung tình.

“Cho ngươi… khóc nè, ngươi… khóc nữa coi!” Ta gầm lên giận dữ, nhưng tiếng nói lại khàn khàn khó nghe giống như dùng vật cùn mài lên tảng đá. Tiếp theo, cảm giác cổ họng khô khốc nóng rẫy cũng dâng lên, đau đầu đến hoa cả mắt, mơ hồ có một dự cảm phi thường không tốt lành, lúc này trong đầu lại hỗn độn, không suy nghĩ rõ ràng được.

Xa xa có vô số bóng người hoảng loạn chạy đến, đủ các loại tiếng gào thét loáng thoáng truyền tới, chợt làm ta nhớ lại cái cảm giác lúc té cây.

“Quận chúa!”

“Bệ hạ!!”

Thuận tay bồi thêm một nắm đấm vào cái mặt đã sưng vêu của tên con trai kia, sau khi xác định hắn đã hoàn toàn chìm vào hôn mê, ta ngẩng đầu lên bắt đầu tìm kiếm bóng dáng của hoàng thượng trong ấn tượng, lại chụp vào không khí. Nghi hoặc thấy mắt mình càng chớp càng mờ đi, cuối cùng trước khi hôn mê nghĩ: Sao không tìm thấy nhỉ? Nói thế nào thì chuyện này cũng phải là ta cáo trạng trước, nếu như chờ tên kia tỉnh lại, để hắn cáo trạng trước, muốn phân trần cũng rất lôi thôi.

Mọi người đều nói thế giới khi hôn mê đều là một vùng tăm tối, hoặc giả căn bản không có tri giác, chỉ mỗi mình ta không giống người thường. Sau khi hôn mê ta nằm giữa một vùng trắng xoá, mà oan hồn của cô bé khóc lóc sướt mướt kia lại lần nữa xuất hiện trước mặt. Bây giờ nàng đã khôi phục lại sự bình tĩnh, ánh mắt nhìn ta như có chút nghĩ suy.

Ta nhíu mày thu lại tầm mắt nhìn xung quanh, dửng dưng nhìn thẳng nàng hỏi: “Đây là chỗ nào? Chẳng lẽ ta lại chết?”

Dẫu sao cũng một lần sống chết, nên đã có chút kinh nghiệm, không cảm thấy đáng sợ.

“Cô không chết, người chết là ta.” Giọng nói của nàng so ta càng bình thản, tựa hồ người chết không phải nàng, mà là người khác: “Ta đã không còn gì lưu luyến, nếu như kiếp sau vẫn có thể làm người, thà làm kẻ hành khất, cũng không vào gia đình đế vương.”

Tuy nói không thèm để ý, nhưng nghe nàng nói ta không chết, trong lòng vẫn thở phào nhẹ nhõm, nhìn vẻ mặt của nàng không giống đang lừa ta, nếu như ta không chết, có phải sẽ gặp lại dì, biểu ca, thập a ca… Trong lòng có chút khoan khoái, trên mặt lại như sóng lớn chẳng xao, chỉ vì nhớ kỹ lời dì ân cần dạy bảo: Ở trong cung, nếu con muốn sống lâu đến trăm tuổi, thì không được để người khác dễ dàng nhìn thấu tâm tư.

Ta không cho là đúng nói: “Cô thì biết cái gì? Nếu không ở gia đình đế vương, làm sao có thể ăn ngon mặc đẹp, ngồi xe êm ngựa tốt, lại làm sao có thể nắm trong tay đại quyền, sinh sát tùy ý?”

Nàng ước chừng bị lời nói của ta đụng chạm, kích động phản bác: “Những thứ đó ta đều không muốn, ta chỉ muốn người thân quan tâm, ta muốn phụ thân nhìn ta một lần, ta muốn mẫu thân sống lại, ta mỗi ngày đều cầu mỗi đêm đều mong, nhưng kết quả ngay cả người duy nhất bảo vệ ta là Hạo ca ca cũng muốn tự tay giết ta, ta còn vì cái gì để sống?”

Ta tùy tiện phất phất tay, giống như muốn đuổi đi con ruồi đáng ghét đang bay lởn vởn trước mặt, mở miệng lạnh lùng nói: “Cuộc đời của cô thực là thất bại, vậy cô lại còn lèo nhèo ở đây làm gì? Còn không chóng lên đường, ta chúc cô sớm chết sớm siêu sinh.”

Trình độ của cô bé đứng trước mặt này cùng cấp với người qua đường Ất, cho dù vừa nãy ta giúp nàng giáo huấn người qua đường Giáp giết nàng một trận, cũng không có nghĩa là ta có kiên nhẫn tiếp tục nghe nàng nói nhảm, ta còn muốn nhanh nhanh trở về gặp biểu ca đó!

Nàng bỗng nhiên bình tĩnh trở lại, nhìn ta đầy cổ quái, thật lâu không nói gì, nhìn đến mức ta sợ nổi da gà.

Nàng đang nghĩ gì? Đừng nói không cam lòng chết như vậy, cho nên muốn tìm kẻ chết thay nha? Ta căng thẳng trong lòng, hung hăng trừng mắt cảnh cáo nàng: “Nếu cô nghĩ ta vì thương cảm cho cô, bèn thay cô đi chết, thì dẹp ngay đi.” Ta từ trước tới nay luôn tôn thờ câu “Chết tử tế không bằng sống vô lại”, hơn thế ta và nàng không thân cũng chẳng quen, chuyện ngu xuẩn như cắt thịt nuôi chim ưng thì ta kiên quyết sẽ không làm.

“Ta không cần người khác chết thay ta, nếu cô đã thích đời người lạnh nhạt vô tình như vậy, tặng luôn cho cô thì có sao.” Nàng chợt khe khẽ mỉm cười, sâu kín nói. Giọng điệu rất chín chắn, căn bản không giống bé gái chừng mười tuổi, có lẽ đây chính là nỗi bi ai của mỗi người sống ở gia đình đế vương, đầu ta hơi đau đau, lòng cảm thấy chan chát, lại không biết là thương cảm cho nàng hay là than thở cho mình.

“Chỉ có điều, chúng ta đã có duyên quen biết, ta tuy không biết cô là ai, nhưng xem ra đều là con gái của thiên gia, cho cô một lễ vật.” Nói xong nàng nháy mắt đã đến trước người ta, duỗi ngón tay điểm lên trán ta…

Cảm giác lành lạnh từ trên đầu truyền xuống, theo bản năng đưa tay lên sờ, lúc tay phủ trên trán, ta lẳng lặng mở mắt ra.


thay đổi nội dung bởi: yamada93, 24-06-2012 lúc 12:57 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following User Says Thank You to yamada93 For This Useful Post:
muangau75,
  #4  
Old 03-05-2013, 08:59 PM
yamada93's Avatar
yamada93 yamada93 is offline
Sơ Nhập Giang Hồ
 

Tham gia ngày: Aug 2011
Bài gởi: 58
Default



Trên trán trừ ra một mảng mồ hôi, thì cái cũng không có.

Tầm mắt nhạt nhòa dần dần trở nên rõ ràng, đập vào mắt là những nếp gấp trên tấm màn gấm xanh đang khẽ khàng phập phồng theo gió, những đóa sen thêu trên màn như ẩn như hiện, vô cùng xa hoa lộng lẫy, thật là cách biệt một trời với tấm màn lụa trắng thêu hoa nhỏ treo ở sơn trang nghỉ mát của ta.

Ta chậm rãi ngắm nhìn xung quanh, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ được điêu khắc tinh xảo, giường gỗ này có lẽ vì niên đại đã lâu nên chất gỗ hơi mờ xỉn, có vẻ trang nghiêm, nhưng vẫn rất lịch sự tao nhã.

Đây là khuê phòng của Vũ Chiêu quận chúa Thu Tễ Vân – con gái An Dương hầu, là cháu gái của thái hậu, nằm trong Nhuận Nghi viện thuộc Thanh Ninh cung của hoàng thái hậu Sở quốc.

Một giọng nói rõ ràng vọng ra từ trong đầu, giống như có người đang ở bên giải thích, ta ngẩn ngơ, trong lòng chợt ập đến một dự cảm chẳng lành, là ai đang nói chuyện với ta, còn cái gì mà Sở quốc với An Dương hầu, Vũ Chiêu quận chúa, tại sao ta – một cách cách từ năm ba tuổi đã vùi mình trong vô số bộ sách lại ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua?

Ta đang ở đâu đây? Khi nỗi lo lắng vì sự việc vuột khỏi tầm tay cùng nỗi sợ hãi vì bản thân ở nơi lạ lẫm mỗi khắc càng mãnh liệt, ta liền xốc mạnh chăn gấm lên, lảo đảo bước xuống đất mong tìm người hỏi rõ. Còn chưa chạy được mấy bước, thì trong lúc vô ý liếc mắt thấy trong gương đồng đặt trên bàn con đang thấp thoáng hiện ra một khuôn mặt xinh đẹp mà quen thuộc.

Tuy rằng cô bé trong gương còn nhỏ tuổi, cũng đã chớm lộ ra một nhan sắc phong hoa tuyệt đại, mày liễu mắt hạnh, ngũ quan tinh xảo như gọt như giũa, khí chất thanh nhã thoát tục. Nhưng vẻ đẹp này cũng là thứ trước kia ta khinh thường nhất, nhu nhược như hoa thủy tiên, không chịu nổi chút gió mưa.

Lúc này, trong đôi mắt trong sáng như làn thu thủy của cô bé đó tràn ngập nỗi kinh hoàng, càng tỏ ra vẻ điềm đạm đáng yêu, cũng càng làm tăng nỗi chán ghét trong ta. Ta vô tình nhíu mày, liền thấy vẻ mặt của nàng trong gương cũng nhăn mày, giữa hàng lông mày mơ hồ biểu lộ sự khinh miệt sâu sắc.

Một khả năng khó xảy ra nhất bỗng trỗi lên trong lòng, ta giống như bị người tạt xuống một thau nước lạnh buốt, tay chân lạnh đến tê dại, mồ hôi lạnh lăn trên mặt tự lúc nào. Ta run rẩy đưa tay lau mặt mình, tuyệt vọng nhìn cô bé trong gương làm động tác giống hệt ta.

Cô là Vũ Chiêu quận chúa Thu Tễ Vân, năm nay mười hai tuổi, cha là An Dương hầu, mẹ là ngự muội Dung Nghi công chúa của tiên hoàng. Vì mẹ ruột mất sớm, nên thuở nhỏ được đưa vào trong cung cho hoàng thái hậu nuôi nấng.

Giọng nói kia lại bắt đầu vang lên trong đầu, bình thản giới thiệu rành mạch thân phận hiện giờ của ta. Ta có tai mà như điếc chầm chậm đi tới trước gương, hít sâu, cầm gương lên, trong gương phản chiếu vẫn là đôi mắt thu thủy, đôi mày thanh mảnh lúc nãy, không hề thay đổi.

Ta nhắm mắt lại, lòng nặng như đeo chì, sao có thể như vậy? Ông trời ơi, ông muốn đùa giỡn gì đây, mau trả lại cho ta thân thể khỏe mạnh của tiểu mỹ nữ, ta chả thèm ở trong cái thân thể yếu ớt này đâu! Hơn nữa nó đã trưởng thành hơn ta khá nhiều, năm nay ta mới bảy tuổi, mà cái cô Vũ Chiêu quận chúa đi đời nhà ma đó đã mười hai, dì luôn nói phụ nữ thanh xuân ngắn ngủi, ai mau trả lại cho ta năm năm thanh xuân đi!

Cõi lòng nặng trũi bỗng chốc tuôn trào phẫn nộ, đây đúng là trời ghen ghét phận má hồng, liệt hỏa trong mắt ta cháy lên hừng hực, lại không biết nên tìm ai phát tác, chỉ có thể vung mạnh tay ném gương đồng rớt văng ra ngoài. Không ngờ đúng lúc đó cánh cửa được mở ra, một thiếu nữ ăn vận khá giống thị nữ trong cổ họa thời Đường đẩy cửa vào.

“Bốp!”

“Á!!”

“Xoảng!”

Tiếng la thảm thiết hòa với tiếng đồ vật bể nát tạo thành thứ âm thanh đặc biệt vang dội, ta cười khẩy nhìn thiếu nữ nước mắt chảy đầm đìa vì bị ta ném trúng. Bát sứ vốn bưng trên tay nàng, nay đã bị gương đồng ta ném đi đụng trúng, nghĩ là biết ngay kết quả, thứ chất lỏng còn nóng hổi trong chén vẩy lên hết người nàng.

Thiếu nữ mở to hai mắt đẫm lệ nhìn ta, ánh mắt chứa đầy vẻ sửng sốt, gặp nàng chật vật nhếch nhác, ta bỗng nhiên xúc động muốn cười phá lên.

“Ha ha... Ha ha ha...” Ta liều mạng cười như điên, rất đắc ý với kiệt tác của mình, ngay cả nỗi sợ hãi khi phát hiện khuôn mặt mình biến thành của một người xa lạ cũng không cánh bay mất, chỉ sót lại tiếng cười không ngớt...

Vẻ mặt của thiếu nữ bị ta ném trúng tái mét như gặp quỷ, hoảng hốt quay người chạy biến mất, còn độc mỗi mình ta trong phòng tiếp tục cười.

Cổ họng lại bắt đầu đau rát như bị lửa thiêu đốt, tiếng cười cũng mỗi lúc mỗi khó nghe, giống như tiếng gào thét của ác quỷ. Thân thể này xinh đẹp thì xinh đẹp đấy, nhưng sao giọng lại quá khó nghe, ta nhíu mày tiếp tục cười. Thể lực quá kém, nên từ từ ngồi bẹt xuống đất, thầm rủa thân thể này suy yếu, lại vẫn cười như trước.

Có giọt nước rơi trên tay, chẳng lẽ trong nhà cũng có thể đổ mưa? Tiếng cười của ta không chịu ngừng, nhưng thanh âm dần nghèn nghẹn, lại giống như đang khóc. Ta lấy tay lau nước mắt, không ngờ được sau năm 4 tuổi chưa từng khóc một lần mà giờ còn có thể chảy nước mắt.

Ta không khóc, ta không sợ, ta không khóc, ta không sợ,... Ta không ngừng lặp đi lặp lại, nhưng không kiềm nổi cơn run rẩy.

Dì, biểu ca, hai người đang ở đâu? Vì sao không tới cứu con?

Cầu người không bằng cầu mình, con cho rằng người sống trong cung có thể tin tưởng sao? Lời nói lạnh lùng của dì lại vang bên tai, rõ ràng như vừa nói hôm qua.

Ta sẽ không để muội chết, không có ta cho phép, ai cũng không thể mang muội đi. Lời nói của biểu ca trước khi ta hôn mê cứ văng vẳng bên tai, đôi mắt nhòa lệ loáng thoáng nhìn thấy vẻ mặt kiên định của hắn, ta đưa tay muốn sờ, lại chỉ chạm vào hư không.

Cái gì cũng không có, chính như lời dì nói, không ai có thể giúp ta, lời biểu ca nói đều là gạt người...

Ta mơ màng thiếp đi, sau đó lại bị tiếng ồn ào đánh thức. Ở trong hoàn cảnh lạ lẫm ta cũng không có mở mắt ra ngay, mà chỉ hé ra một đường nhỏ đủ để quan sát tình hình. Kết quả phát hiện bản thân lại trở về nằm trên chiếc giường gỗ điêu khắc tinh xảo kia, một người đàn ông trung niên đang đặt nhẹ ngón tay lên cổ tay ta, trầm tư không nói một lời, tựa hồ đang xem mạch cho ta.

“Trương thái y, rốt cuộc bệnh của quận chúa thế nào?“ Một giọng nữ trung niên uy nghiêm hỏi một cách hờ hững, trong giọng điệu không nghe ra chút cảm tình, khiến người khác cảm thấy người được hỏi bệnh vốn không quen biết với bà ta.

Bởi vì bị người đàn ông trung niên chắn mất nửa tầm nhìn, ta lại chỉ có thể hé mắt quan sát, cho nên chỉ thấy lờ mờ đằng sau ông ta toàn là người, lại không nhìn thấy được hình dáng người vừa hỏi. Người đàn ông trung niên ở cạnh giường ta lại thoáng trầm ngâm, rồi thu tay xoay người cung kính hành lễ nói: "Hồi thái hậu, quận chúa là do khí huyết không đều, thân thể suy yếu, tĩnh tâm tu dưỡng một đoạn thời gian, tự nhiên..."

"Ai gia không phải hỏi ngươi cái này, ai gia muốn biết rõ là quận chúa có đúng như lời đồn đãi đã nói, đầu óc chịu kích thích, nên mắc phải bệnh điên?"

"Cái này..." Trương thái y tựa như có điều gì bận lòng, chần chờ thật lâu không nói.

"Trương thái y!" Giọng nữ trung niên cũng không có tăng cao thêm, lại chợt khiến người khác cảm thấy tràn ngập sự uy nghi không thể mạo phạm: "Ngươi cứ như sự thực bẩm cáo là được, ai gia vẫn còn chịu nổi."

Trương thái y nghe lời này, mới ngập ngừng nói: "Quận chúa có mắc phải chứng bệnh điên hay không, còn phải đợi người tỉnh lại, để hạ quan tỉ mỉ quan sát vài lần, mới có thể..."

"Trương thái y!" Đột nhiên một giọng nói the thé xen vào, lấy kinh nghiệm ta nhiều năm sinh sống ở thâm cung, có thể nghe ra đây là giọng thái giám trăm phần trăm: "Thái hậu chỉ hỏi ngài là phải hay không, ngài thành thật trả lời là được."

Trong giọng nói ẩn chứa sự uy hiếp khiến ta nhíu mày, dường như cái tên thái giám chết bầm này cùng bà thái hậu vừa rồi nói chuyện với thái y đều vô cùng hi vọng nghe được tin quận chúa bị điên.

Suy ra từ lời đối thoại lẫn hành động của bọn họ, cái người gọi là quận chúa khẳng định là ta, mà cớ gì những người này đều mong ta phát điên, chẳng lẽ ta và thái hậu có thù oán sao? Nhưng rõ ràng nhớ được giọng nói trong đầu từng nói, Vũ Chiêu quận chúa là cháu gái của thái hậu, thuở nhỏ được thái hậu nuôi nấng, dù là quan hệ không tốt, cũng không đến mức có thâm thù đại hận gì đi?

"Dạ phải... Là thần hồ đồ, bẩm báo thái hậu, quận chúa thật là vì quá ưu sầu, khiến nội độc phát tác, nên mới... mới phát điên, cho nên... theo ngu kiến của thần, cần phải dời đến nơi yên tĩnh nghỉ ngơi."

Ta nghe gã thái y này nói năng ngập ngừng, thầm khinh thường, thứ này cũng gọi là thái y? Căn bản ngay cả việc ở trong cung nói dối không chớp mắt cũng không biết, lại còn có thể ở trong cái hoàng cung Sở quốc này trị bệnh cứu người, ta thấy ông ta vẫn là cứu chính mình trước đi.

Nhớ tới năm đó sau khi ta và các biểu ca bắt nạt thập tam a ca, liền mời vị thái y kia đến mới thực gọi là lợi hại, bản lĩnh nói dối không chớp mắt dày công tôi luyện, khai phương thuốc càng là vững vàng xác đáng, tìm không thấy một chút sơ hở.

Ta đang nghĩ tới chỗ đặc sắc, đương lúc thầm hoa chân múa tay trong bụng, thì giọng nữ uy nghiêm lại vang lên: "Thật không? Vân nhi mệnh khổ của ta..."

"Thái hậu, ngài nhất định phải bảo trọng thân thể a, nếu quận chúa tỉnh lại, mà gặp người như vậy, cũng tất thương tâm vạn phần."

Thương tâm cái đầu ngươi, đồ thái giám chết bầm chỉ biết bợ đỡ, sao ta chẳng nghe ra bà già kia thương tâm chỗ nào, hơn nữa dù bà ta thương tâm thật, lại liên quan gì đến ta? Tâm tình ta hơi chùng xuống, thường nói phong thuỷ lưu chuyển luân phiên, không nghĩ đến lại xoay chuyển nhanh tới vậy, trước kia là ta ức hiếp người khác, sau đó tìm thái y che lấp, hiện tại xem chiều hướng này, là có người muốn ức hiếp đến trên đầu ta.

Thái hậu nghe lời khuyên nhủ, thở dài nói: "Hiện tại nói lời này cũng vô dụng, ai gia thấy vẫn là nghĩ cách chữa bệnh cho Vân nhi quan trọng hơn. Trương thái y đã nói Vân nhi cần tu dưỡng ở nơi yên tĩnh, trong cung này nhiều người ồn ào, chắc hẳn có nhiều bất tiện, ai gia thấy vẫn là để Vân nhi về nhà ở mấy ngày đi, có cha anh nó ở bên che chở, Vân nhi chắc chắn sẽ mau khỏe lên. Tiểu Quế tử, việc này giao ngươi xử lý, nhất định phải ổn thỏa, không được để Vân nhi lại bị kinh hách. "

"Thái hậu thánh minh, nô tài nhất định tận tâm tận lực, thái hậu cứ việc yên tâm."

Tên thám giám chết bầm kia vừa nói dứt, tay ta liền nắm chặt lại, thật muốn ngồi dậy phản bác, nói ta vốn không bị điên, bằng vào cái gì đuổi ta khỏi cung?

Trong đầu chợt nhớ chuyện hai năm trước, cô cô Nghi phi ôm bệnh trong người, thái y trong cung chữa mãi không dứt. Lúc ấy ta gặp cô cô ngày một gầy yếu, biểu ca cũng luôn mặt mày cau có, không khỏi càng thêm lo lắng, thế là đi cầu dì – người gần như không gì không làm được chữa bệnh cho cô cô. Thế mà dì nghe xong lại chỉ cười cười, ánh mắt luôn lạnh lẽo thoáng lộ vẻ châm biếm, khuyên răn ta: "Tiểu Dao, con phải nhớ kỹ, người trong cung mắc bệnh không thể so với người bình thường, tự nhiên chữa trị cũng không thể dùng phương cách tầm thường, bởi vì bọn họ bệnh không phải ở thân thể, mà là ở tâm."

Quả nhiên, không quá bao lâu, sau khi dì đưa ta xem bằng chứng của chuyện đó, bệnh của cô cô liền mỗi ngày một khá hơn, cho đến khi bình phục.

Ta dần dần buông ra bàn tay đang nắm chặt, hô hấp cũng trở nên bình ổn. Lúc này người là dao thớt, ta là thịt cá, có bệnh không bệnh, nào tới phiên ta định đoạt. Đã như thế cần gì tức giận nhất thời, không bằng kiên nhẫn chờ đợi, mưu tính ngày sau phản kích.

Vũ Chiêu quận chúa Thu Tễ Vân trước kia không thích sống trong gia đình đế vương, ta lại cực kì yêu thích, nhưng ta muốn là thao túng vận mệnh người khác trong tay, chứ không phải bị người khác thao túng như hiện tại. Tay lần nữa nắm chặt lại, cảm giác được cơn đau nhức khi móng tay cắm vào da thịt, một ngày nào đó, ta muốn những kẻ hôm nay bày bố vận mệnh của ta đều phải trả giá thật đắt.

Tiếng bước chân hỗn độn vang lên, dường như có rất nhiều người đi ra ngoài, chắc hẳn là thái hậu muốn rời khỏi, quả nhiên không lâu sau thanh âm kia dần dần đi xa, cho đến lúc hoàn toàn biến mất.

Ta lại im lặng nằm một lúc lâu, sau khi xác định bọn họ đi xa sẽ không quay trở lại, vừa định mở mắt, bỗng nhiên tiếng đẩy cửa vang lên. Ta vội vàng nằm lại, thầm nghĩ làm một lần cho xong luôn, cố tình dọa người đi vào bỏ chạy, rồi lại chẳng muốn dông dài cùng người vốn không quen biết, đương lúc đang suy nghĩ, thì tiếng bước chân đã đến trước giường.

Tiếng bước chân đến trước giường liền im bặt, sự yên tĩnh khác thường cứ lượn lờ trong phòng. Vào lúc ta sắp mất hết kiên nhẫn, thì một bàn tay bỗng sờ lên cổ ta. Bàn tay này rõ ràng ấm áp, thậm chí có chút nóng hổi, ta lại cảm thấy như tay của người chết. Trên bàn tay này không cảm giác được một điểm sinh lực và sức sống, phảng phất chủ nhân đôi tay này sắp không còn ở nhân thế lâu nữa.

Bị bàn tay như vậy sờ lên cổ, ta suýt chút nữa đã thét chói tai, vừa hay cắn chặt răng nhịn xuống, chờ xem rốt cuộc người này muốn làm gì.

Bàn tay chỉ nhẹ nhàng vuốt ve cổ ta, động tác rất dịu dàng, nhưng không hiểu vì sao trái tim ta giống như không thuộc về chính mình, rõ ràng ta rất tỉnh táo, nó lại cố ý đập mỗi lúc mỗi nhanh hơn, cơ hồ muốn nhảy ra khỏi họng. Lúc bàn tay đó rời khỏi cổ ta, trái tim đang đập điên cuồng đột nhiên thôi xao động, giống như đã chết đi, vô tri vô giác.

"Đi đi, đi đến nơi ta vô phương nhìn thấy, chỉ mong chúng ta vĩnh viễn không cần gặp lại nhau." Một giọng nói lạnh lùng còn non nớt của cậu bé vang lên bên tai, ta mơ hồ cảm nhận được sự lạnh lùng như sương giá ấy chính là nỗi hận thù đông kết lại.

Tiếng vừa dứt, vốn tưởng rằng người nói ra câu vô tình như thế chắc sẽ không muốn lại thấy ta mà phất tay áo rời đi, không ngờ hắn nhẹ nhàng giúp ta kéo lại chăn vừa rồi không kịp đắp ngay ngắn. Thong thả mà dịu dàng như thế, hoàn toàn không giống vẻ lãnh khốc vừa rồi, ta bỗng nổi lòng hiếu kỳ, có phải kẻ nói chuyện vừa rồi và người đắp chăn cho ta vốn là hai người, bằng không sao lại trái ngược nhau quá lớn?

Khi tiếng bước chân lại một lần nữa vọng tới, ta mở mắt lặng lẽ ngồi dậy, nhìn thấy bóng lưng của một đứa con trai biến mất sau cánh cửa.

Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following User Says Thank You to yamada93 For This Useful Post:
muangau75,
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh

Quyền Hạn Của Bạn
Bạn được quyền gởi bài
Bạn được quyền gởi trả lời
Bạn được quyền gởi kèm file
Bạn được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 04:10 PM.




Powered by: vBulletin v3.8.5 Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios