PDA

View Full Version : Ranh giới! - Chương 4


iCC
31-12-2011, 03:48 PM
Thân tặng những người bạn của tôi.


Xin cám ơn những thành viên TTV đặc biệt là các thành viên Mông Hội đã cho tôi động lực để hoàn thàn tác phẩm này!
Đặc biệt cám ơn thư viện google đã cung cấp cho tôi rất nhiều tư liệu hữu ích để tôi hoàn thành tác phẩm!
Các nhân vật trong truyện đều là những thành viên tại Mông Hội hoặc diễn đàn TTV! Mọi sự kiện trong truyện đều là hư cấu!
Một lần nữa xin cảm ơn tất cả!
:grin::grin::grin:




Sự sống nảy mầm từ trong cái chết, hạnh phúc hiện hình từ trong những hi sinh gian khổ, ở đời này không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là đủ sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy.......

Texas, tháng 6 – 2012!

iCC khóc, hắn khóc.. lại một đêm trắng nữa trôi qua. Một quãng thời gian dài, hắn phải sống trong nỗi sợ chính bản thân. Giết chóc và thú tính. giờ đây, trong một khoảnh khắc, hắn là con người!
………
Hắn nấc lên trong thổn thức, quá khứ lại ùa về...
“Nếu ta chết, hãy nghe ta, đệ phải đi thật xa, thật xa. Đến nơi nào không một ai biết đệ, hãy để quá khứ chìm xuống, và.. hãy..sống.. thật..tốt…”
“Tại sao..?”
“Không tại sao cả, nghe lời ta là được!”
“Không, huynh phải sống… huynh không thể chết được……….”
“Muộn rồi, ta… ta ko được nữa rồi.....đệ nhớ kỹ : minimaslium@1909, mật khẩu : ...123…”
“Không… không.”
“Là ai đã làm ra chuyện này, ta muốn giết kẻ đó…”
……….
Tiếng chuông nhà thờ vang lên đưa hắn về với thực tại, hắn nhìn lên đồng hồ, đã gần 7 rưỡi. hôm nay là chủ nhật, hắn phải đi lễ nhà thờ.

8h kém 15, hắn khoác vội lên mình chiếc áo da cũ kĩ đã sờn màu, nhìn thoáng qua gương, đôi mắt buồn nhưng rất có thần, thân hình cân đối, khuôn mặt rắn rỏi, cương nghị và từng trải, mái tóc đen hơi xõa xuống trước trán đậm chất phương đông mang lại cho hắn nét hấp dẫn rất khó cưỡng.

Hắn bước ra đường, ánh nắng chói chang đập vào mắt khiến hắn hơi nhíu mày lại, tiếng xe ồn ào không che giấu được tiếng bước chân rón rén phía sau hắn.

“Tôi tò mò không biết cô còn muốn chơi trò này đến bao giờ nữa”

Tiếng làu bàu vang lên: “Anh đúng là ko có chút hài hước nào hết, bảo sao đến giờ này vẫn chưa có bạn gái”

Đó là Loan Loan, 23t là hàng xóm của hắn, người bạn gần như là duy nhất của hắn ở đây. Hắn và cô quen nhau trên chuyến tàu từ NewYork đến Texas, một người nhí nhảnh, ngây thơ và tốt bụng, “điển hình của những cô nàng ngây thơ, ít suy nghĩ” – hắn nghĩ thế!

“Tôi có hay không có bạn gái thì liên quan gì đến cô, hay cô lại định làm mối cho tôi? Cô quên chuyện hôm bữa rồi ah?”
“Quên, sao tôi quên được? Anh làm tôi mất mặt vớí Lindsay tôi còn chưa tính sổ với a đó! Đúng rồi, hôm nay xe tôi hỏng, a phải đưa tôi đến nhà thờ đó”
“Được thôi, chỉ sợ cô ngồi xe tôi không thích”
“Xí…!”
“Vậy lên xe”

Chiếc Muxtang cũ kĩ chuyển bánh, tiếng con gái chói tai vang lên:
“Sao anh có thể nghe nổi loại nhạc này chứ? Anh không có nhạc khác ah?”
“Không!”
“Sao anh không thay cái ghế đi, nó cứng quá!”
“Còn tốt mà, sao phải thay.”
………


Nhà thờ, tiếng cha xứ đều đặn vang lên. Hắn nhắm mắt lại, cố xua đi những kí ức trước đây, bỗng hắn giật mình, có ai đó vỗ vào vai hắn, thì ra là cha Peter!

Cha Peter năm nay đã 64 tuổi, khuôn mặt mang đậm nét trang nghiêm cần có của những cha xứ, đã 2 năm nay tuần nào hắn cũng đi lễ nhà thờ, sớm đã là người quen của cha, tiếng cha nhẹ nhàng, ấm áp:

“Hôm nay trông con hơi mệt, sao thế? Lại mất ngủ ah?
“Vâng ạh, con vẫn không thể quên được”
“Trốn chạy không phải là cách tốt nhất. Phải biết đối mặt với tất cả.”
Hắn định nói gì đó, nhưng lại thôi, khẽ thấp giọng: “Thưa cha, con hiểu”

Tiếng Loan Loan vang lên cắt đứt câu chuyện của hai người:
“Sao anh còn ở đây? Tôi chờ anh nãy giờ ở ngoài kia”
“Tôi ra ngay đây!”
Tiếng cha Peter ấm áp:
“Tối mai con đến chỗ ta, một người bạn vừa gửi tặng chai rượu, ta muốn nói chuyện với con”
“Vâng, con biết rồi, con sẽ đến”
“Uk, thôi con đi đi!”
“Vâng”
……………

“Nãy giờ a với cha Peter nói chuyện gì thế?”
“Không liên quan tới cô, cô hỏi làm gì?”
“Tôi muốn biết”
“Đã bảo không liên quan đến cô mà”
“Anh định không nói chứ gì”
“Không liên quan đến cô, tôi nói rồi mà”
“Thật không nói hả”
“Không”

Im lặng……….

“Sao không nói gì nữa?”
‘Kệ tôi, sao anh không lái xe đi”

Im lặng……….

“Khi nãy ha Peter mời tôi mai đến ăn cơm”
“Thế sao anh không nói?”
“Có liên quan đến cô đâu”
“Giờ thì có rồi đấy, mai tôi đi với anh”
“Tại sao”
“Anh còn nợ tôi chuyện hôm trước”
“………….”
“Nhớ đấy, chiều mai 5h qua đón tôi đi mua mấy thứ cho cha, sau đó đến nhà cha luôn thể ”
“Biết rồi”


“Đến nhà rồi, nhà anh có café không?”
“Có chuyện gì?”
“Tôi muốn uống café”
“Vậy vào đi”
…………
“Sặc, cô pha cái gì thế này”
“Sao thế? ít đường quá ah?”
“Quá nhiều là đằng khác”
…………
“Anh ở thế này không chán ah?”
“Quen rồi”
“Sao anh nói ít thế?”
“Quen rồi”
…………
“Ảnh ai đây?”
“Bạn tôi”
“Anh cũng có bạn ah?”
“Có chứ sao không, cô hỏi nhiều quá rồi đó”
“Kệ tôi”
“Cũng được, cô xem gì thì xem, tôi xem phim”
“Đàn ông các anh, chỉ biết xem bóng đá là giỏi”
“………….”

Lại im lặng…
Xoảng…..

“Cô làm cái gì thế hả?”
“Tôi, tôi xin lỗi…..”
“Thôi được rồi, cô về đi, để đó tôi!”
“Anh ko sao thật chứ?”
“Không, cô về đi!”
“Uk, vậy tôi về, mai nhớ sang đón tôi đó”
“Biết rồi!”

Hắn nhìn xuống sàn nhà, tấm ảnh hắn chụp với anh hắn vỡ tung tóe, trong ảnh hắn đang cười, nụ cười thật rạng rỡ…
Một mảnh giấy nhỏ lấp ló phía sau tấm ảnh, hắn cầm lên đọc:

“Em trai!
Khi em đọc được những dòng này, có thể anh đã chết. Ngay bây giờ, anh sẽ nói với em toàn bộ sự thật!
Trong vài năm trở lại đây, anh vô tình khám phá được một bí mật về tổ chức gọi là Hồng Mông Hội (HMH) và về cái được gọi là TPTK.
HMH là tổ chức thần bí đã có từ rất lâu đời, xuyên suốt dòng sông lịch sử, luôn có mặt trong những sự kiện lớn của nhân loại.
Thập tự chinh của La Mã cổ đại, Sự sụp đổ của đế chế Ottoman, Chiến tranh thế giới thứ I, II… tất cả đều có bóng dáng của HMH.
HMH tồn tại chỉ vì một mục đích: TPTK.
Sau thế chiến thứ 2, HMH đã biến mất một cách thần bí, không ai tím được họ nữa, phảng phất như họ chưa từng tồn tại!
Cố nội chúng ta là trưởng lão HMH, lúc HMH biến mất cố đang đi công tác ở Việt Nam, vì thế đã trốn thoạt được.
Cố bất đắc dĩ phải lui về ẩn cư, trốn tránh sự truy đuổi của kẻ thù!
Ông nội, rồi cha chúng ta đã cố gắng tìm hiểu sự thật đằng sau sự biến mất của HMH, nhưng vô vọng.
Huynh đệ chúng ta có trách nhiệm phải tìm ra sự thật đó, sau bao nhiêu năm ta cũng đã tìm ra được manh mối, một quán rượu mang tên: “Đại tửu lâu”
Đại Tửu Lâu nằm trong 1 cao ốc lớn ở Việt Nam.
Bảo trọng, ta đi đây!
Đệ hãy cẩn thận!!!!”

iCC
31-12-2011, 09:18 PM
Ranh giới
Sáng tác: iCC
Ukreina, Chelnobyl, 15-6-2012, 5h AM.

Xảo choàng tỉnh, đã hơn 2 tuần rồi kể từ ngày anh đặt chân đến nơi đây, đêm nào anh cũng mơ thấy một cơn ác mộng, ác mộng một tổ chức thần bí và cuộc thánh chiến của họ chống lại những kẻ mặc áo đen với sức mạnh đáng ghê sợ, một cuộc chiến dai dẳng, khốc liệt đã xảy ra, gió bão ầm ầm kéo đến, bầu trời biến sắc, tiếng người la hét, tiếng súng âm ỉ… tất cả khiến Xảo ko thể ngủ được.
Liếc vội đồng hồ, đã 5h sáng, hắn làu bàu:
“Cái giấc mơ chết tiệt…”
Hắn chồm dậy, đi đến tủ lạnh, lấy một chai nước lạnh rồi tu ừng ực, uống nước lạnh là thói quen của hắn, dù tay bác sĩ già lẩm cẩm và cô vợ đang mang bầu của hắn luôn miệng dặn hắn uống ít.
Trên bàn làm việc, chiếc laptop vẫn đang chạy, lại một thói quen nữa của hắn.
Hắn xem lại bản báo cáo, mọi thứ đều tốt đẹp. Hắn thầm nhủ: “Chỉ vài giờ nữa thôi…”
Hắn là tiến sĩ điên hạt nhân, hắn đang trong chuyến khảo sát tình hình phóng xạ ở Chelnobyl, sáng mai, hắn sẽ có một buổi khảo sát cuối cùng nhằm đánh giá tình hình.

………..

Hắn cùng một nhà khoa học khác mặc áo trắng, toàn thân họ phủ một lớp chống xạ. Mặc dù vụ nổ kinh hoàng đó đã xảy ra hơn ba chục năm, nhưng ngay tại nơi đây, vẫn hoang vu không một bóng người.
“Độ phóng xạ đậm đặc”
Người kia nói khẽ qua bộ đàm. Họ lặng lẽ tiến gần về đống đổ nát của nhà máy.
“ Có dấu hiệu phóng xạ , độ cacbon hóa thấp”
“Các đồng vị urani không xuất hiện ở đây”. Nhà khoa học kia vừa ghi chép vừa nói qua bộ đàm.
Hắn bỗng giật mình, hắn đang sững sờ, hắn không tin vào điều đang xảy ra phía trước mặt mình.

“Nhìn kìa”
Nhà khoa học đang ghi chép vội chạy đến. Và cũng như hắn, ông cũng la hoảng.
“Không thể nào”
“Hoàn toàn không thể” Cả hai thốt lên như vậy.
“Gửi về ngay cho trung tâm, chúng ta phải tiến hành thí nghiệm. Gọi ngay cho hội đồng khoa học công nghệ hạt nhân nano”
“Khoan, chúng ta phải kiểm tra”
Nhà khoa học kia run run nói. Mắt vẫn không rồi khỏi vật phía trước ông.
Ngay cách mắt hai nhà khoa học vài thước, một cái cây cao lớn đứng sừng sững giữa bãi đất rộng. Cái cây cao quá đầu người và đang ra những trái nhỏ bằng quả bóng tennis.
“ Điều này sẽ làm chấn động giới khoa học. Hơn ba mươi năm, tôi chưa thấy cái cây nào sống được trong độ phóng xạ đậm đặc như vậy”
“Tôi sẽ lấy một ít mẫu vật”
Nhà khoa học kia thốt lên, hắn vội chạy đến ngăn :”Anh định làm cái quái gì vậy ?”
Nhưng người kia chẳng thèm nghe. Ông lôi ra một con dao nhỏ, và cắt thử một quả trên cái cây.
“Nhìn kìa”
Cả hai nhà khoa học chăm chú quan sát trái của cây này. Nó rúm ró, xấu xí một cách lạ thường. Màu đỏ nhạt, và một điều kinh hoàng hơn :
“ Nó đang đập”
“Ý anh là thứ quả này đang đập sao ?”
“Nó....giống....giống....như trái tim con người”
Cả hai ngước lên nhìn nhau, mắt lộ vẻ sợ hãi tột cùng.
“Khẩn cấp, khẩn cấp chúng tôi đang ở chelnobyl, chúng tôi đang ở chenobyl, mau cử một đội đến đâh nhanh” người kia gọi điện.
“cái thứ chất nhựa đỏ sẫm này giống....”
“Máu...” hắn tiếp lời.
“Chúng ta đang gặp một loài thực vật, hay là một loài động vật đây ?”
Trả lời cho điều đó, cái cây bỗng rung mạnh.........
Một luồng khí màu xám được phun ra từ khắp các thân cây, rất nhanh chóng bao phủ lấy cả hai người, họ dần dần bất tỉnh….

Xảo tỉnh lại, ánh đèn dìu dịu chiếu vào mắt hắn, hắn cảm giác như vừa trả qua cả trăm năm, hắn cố nhớ lại, lúc luồng khí màu xám bao bọc lấy người hắn, đầu hắn như nổ tung, hàng ngàn hàng vạn thông tin truyền thẳng vào đầu hắn, những thông tin thật mới mẻ, phải trải qua không biết bao nhiêu lâu hắn mới có thể tiêu hóa hết lượng thông tin đồ sộ kia, hắn lẩm bẩm:
“Hóa ra giấc mơ kia là có thật…. không thể tin nổi.”
Tiếng chốt cửa mở ra, một bóng người cao lớn bước vào, theo sau là mấy người khác mặc áo màu vàng. Hắn nhận ra đó là Giáo sư Vladimia, trưởng đoàn khảo sát của hắn và mấy người trong Hội đồng khoa học hạt nhân.
Tiếng Giáo sư vang lên, trầm trấm và có lực:
“Cậu sao rồi? Khát nước chứ?”
“Tôi khỏe thưa Giáo sư, sao tôi lại ở đây? Cho tôi xin cốc nước lạnh!”
Một người khác rót nước cho hắn, hắn uống liền một lúc 3 cốc, đợi hắn uống xong, Giáo sư Vladimia trả lời:
“Khi chúng tôi đến thì thấy cậu và Dimitar đang nằm bất tỉnh trên mặt đất, chùng tôi đưa cậu về đây theo dõi. Cậu đã hôn mê được 9 ngày rồi, Dimitar vẫn còn đang hôn mê.”
“Thế khi nào tôi có thể ra khỏi đây? Tôi khỏe rồi”
“Khi nào chúng tôi xác định là cậu đã khỏe hắn. Giờ thì cậu có thể trả lời chúng tôi, đã có chuyện gì xảy ra được chứ?”
“Tôi không rõ… lúc đó chúng tôi phát hiện một cái cây, chúng tôi đã lại đó nhìn kĩ hơn, rồi cái cây đó bỗng lung lay… tôi không nhớ gì nữa hết!”
Hắn không dám nói ra, những điều hắn trải qua thật sự quá khinh khủng, hắn không thể tiết lộ!
“Thôi được rồi, cậu nghỉ ngơi đi, khi nào cậu khỏe chúng tôi sẽ để cậu đi”
Mấy người kia bước ra, cánh cửa đóng lại, Xảo cũng nhắm mắt lại, hắn không dám có hành động gì sơ suất, có thể đang có camera theo dõi ở đâu đó, hắn đoán vậy.
Bên ngoài hành lang, tiếng một người vang lên:
“Thưa giáo sư, sẽ không có chuyện gì thật chứ? Chuyện này đúng là quá kì lạ mà”
“Đúng là kì lạ, nhưng chúng ta đã kiểm tra khắp thân thể cậu ta, không có gì bất thường hết”
“Vậy giờ chúng ta phải làm sao?”
“Theo dõi cậu ta, đợi khi nào cậu ta khỏe hẳn thì đưa cậu ta ra viện!”
“Vâng!”

iCC
31-12-2011, 09:19 PM
Ranh giới
Sáng tác: iCC


Texas, tháng 6 – 2012!

Đêm đã khuya!
Trong một căn hộ nhỏ trên đường Cormac, đèn vẫn sáng!

iCC ngồi đó, hắn ngồi đó từ lúc sáng đên tận bây giờ, khuôn mặt hắn bình tĩnh hơn bao giờ hết, trên bàn là bức thư của a trai hắn. Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ: “phải trả thù, anh hắn không thể chết một cách oan uổng như thế, đó là người thân duy nhất còn lại của hắn, hắn phải trả thù…”

Hắn khẽ nhắm mắt, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh một người cao lớn, thân hình vạm vỡ với bộ vest đen lịch sự, đôi mắt sáng ánh lên vẻ cương nghị. Hình ảnh đó chưa bao giờ hắn quên, đó là anh hắn, người hắn kính trọng nhất, người đã luôn bảo bệ hắn, che chở cho hắn suốt những năm tháng ấu thơ cho đến lúc qua đời, người bao giờ cũng nghĩ cho hắn đầu tiên rồi mới đến bản thân mình…!

Hắn chìm vào trong những kí ức miên man, những kỉ niệm như mới vừa hôm qua của hắn và anh trai hắn.

Năm hắn 6t, lúc hắn bị mấy đứa nhóc trong khu phố chặn lại đòi đánh vì không chịu nhập hội cùng mấy đứa nhok kia đi bắt sâu về bỏ trên đầu mấy đứa con gái trong lớp, anh hắn là người đánh nhau với mấy lũ trẻ dó, bảo vệ hắn…

Năm hắn 9t, bố hắn mất, hai bên nội ngoại không còn ai thân thích, trong đêm, anh hắn ôm chặt lấy hắn, đọc truyện cho hắn ngủ, vỗ về hắn. Những ngày sau đó, anh hắn là người lo từng bữa ăn, giấc ngủ của hắn, không để hắn chịu bất cứ thiệt thòi nào…

Năm hắn 11t, hắn và anh hắn được mang đến một trại huấn luyện ở Trung Đông, sống giữa sự giết chóc như cơm bữa, hắn và anh hắn dựa vào nhau mà vượt qua tất cả, trong tất cả những nhiệm vụ, anh hắn luôn đi trước hắn, che chở hắn, với hắn khi đó, anh hắn là cả bầu trời…

Năm hắn 21t, nhiệm vụ cuối cùng trong đời làm sát thủ của 2 anh em, ám sát vua cướp biển ở Xomali, sau khi thành công, cả hai bị truy đuổi ròng rã gần 3 tuần, phải sống trên một hoang đảo, chịu đựng biết bao dày vò, trong nhiệm vụ đó, anh hắn đã hứng thay hắn 4 vết đạn, ánh mắt đầm ấm, đầy quan tâm đó, hắn không bao giờ quên, chết cũng không quên…

Năm hắn 25, anh hắn bảo đi ra ngoài có việc, 2 tháng không có liên lạc, rồi bỗng một đêm mưa anh hắn về, trên ngực có 3 vết thương chí mạng nhưng vẫn nhìn hắn đầy quan tâm, trước khi chết, anh hắn dặn dò hắn đi thật xa, quên đi tất cả và không được nghĩ tới chuyện trả thù… kể cả trước khi chết, anh hắn vẫn chỉ một mực lo cho hắn!
…………..

Mặt trơi dần lên, hắn vẫn ngồi đó, không biết đã bao thời gian trôi qua, nước mắt ứa ra từ đôi mắt của hắn, thấm đẫm cả người hắn…

Kinggg konggg…
Tiếng chuông cửa vang lên kéo hắn về với thực tại, hắn giật mình nhìn đồng hồ, đã 5h15.

Trước cửa, Loan Loan đang đứng đó, gương mặt hơi tức giận, giong cô ấy vang lên:
“Này anh làm cái quái gì thế hả? Hôm qua tôi dặn anh thế nào? Anh lại định cho tôi leo cây nữa hả?....”
“Tôi quên mất”
“Quên, anh tưởng chỉ nói thế là được hả?”

“Mà anh sao thế? Trông hốc hác quá.. Anh khóc ah? Sao mắt đỏ hoe thế?”
“Tôi không sao!”
“Không được, anh ốm ah? Để tôi đi mua thuốc cho anh nhé, anh đợi tôi một lát, tôi về ngay!”
“Đã bảo không sao mà, cô đợi tôi một lát!”
“Không sao thật chứ?”
“Uk, không sao!”

“Thôi được, anh nhanh lên cho tôi, cho anh 10 phút”
“Được”

Nhà cha Peter, 9h tối !
“Loan Loan đâu”
“Cô ấy đang rửa bát, cha uống tý nữa nhé”
“Uk được, đã lâu rồi ta không uống nhiều thế này rồi, từ cái ngày vợ ta mất”
…..
“Đáng lẽ ta không nên nói đến chuyện này, thế còn con? Hôm nay ta thấy con hơi khác, có chuyện gì không?”
“Một vài chuyện không thể quên được, thưa cha…”
“Nghe này, ta không biết con gặp những chuyện gì, ta có cảm giác con đang trốn chạy điều gì đó. Trốn chạy, đó không phải là biện pháp tốt!”
“Con hiểu, thưa cha..”
“Con nên đối mặt với tất cả, can đảm lên con của ta..”
“Vâng, con sẽ làm như cha dạy”
“Cố gắng lên, ta tin con sẽ làm được!”
“Con cảm ơn cha!”
“Uk, thôi con đưa Loan Loan về đi, hôm nay ta hơi mệt rồi, ta muốn nghỉ!”
“Vâng, cảm ơn cha về bữa tối, và cả về chai rượu, nó rất ngon.”
“Không có gì, để lâu cũng không có ai uống mà”
“Thôi con đưa Loan Loan về, chúc cha ngủ ngon”
“Uk, con về đi!”
…….
Chiếc Muxtang từ từ lăn bành, trong ngôi nhà, một ánh mắt thâm thúy đang dõi theo chiếc xe, là cha Peter, vừa nhìn vừa tự nhủ: “Đứa nhỏ, ta tin con sẽ vượt qua được, chỉ có thế mới xứng đáng với Loan Loan…”

Trong xe:
“Này, khi nãy lúc tôi rửa bát anh nói gì với cha Peter thế?”
“Không có gì, chỉ là vài chuyện thời sự, bóng đá”
‘Thật chứ?”
“Tôi xin cô, thật mà”
“Uk, tạm tin anh lần này! Giờ mình đi đâu nữa? Café nhé? Tôi biết một quán Café ý rất ngon ở gần đây :D”
“Không, tôi hơi mệt, tôi muốn ngủ!”
“Không phải chứ, mới có 10h mà”
“Tối qua tôi không ngủ được.”
“Anh nói tôi mới nhớ, vậy về nhà đi.”
……..
Trước cổng nhà:
“Cô về đi, chúc cô ngủ ngon nhé”
“Anh cũng thế”
“Bye”
“Bye”
……….
Trong nhà iCC, hắn vừa về, đang bật máy tính thì có tiếng tin nhắn:
“Anh về nhà chưa? Cảm ơn anh về buổi tối, hôm nay tôi rất vui :x”
Cô bé này, hắn thầm nhủ:
“Không có gì, tôi vừa về, đang chuẩn bị đi ngủ, cô cũng ngủ đi nhé, Chúc ngủ ngon!”
“Anh cũng thế nhé :p”
……….
Hắn ngồi trước máy tính, đã lâu rồi hắn không vào lại trang web này, trên màn hình hiện lên hình hai thanh kiếm đặt chéo nhau, một bảng thông báo hiện ra:
“Chào mừng anh, i34235!”
Đây là trang chủ của tổ chức sát thủ trước đây hắn và anh hắn tham gia, trong giây phút này, hắn đã hạ quyết tâm, phải trả thù cho anh, đưa ra ánh sáng tất cả những chuyện này!!!!

iCC
04-01-2012, 01:28 AM
Ranh giới
Sáng tác: iCC

Matxcova, 26-6!

Giật mình. Xảo tỉnh dậy trong căn phòng quen thuộc. Mồ hôi túa ra trên trán như tắm. Hắn mơ một giấc mơ kinh khủng, giấc mơ mà hắn đã thấy, đã trải qua rất nhiều lần. Hắn nặng nhọc thở...

Hắn nhìn xung quanh, vẫn vậy. Hắn đã ở trong căn phòng này trong suốt 3 năm qua, từ khi hắn bắt đầu sang Nga học cao học, căn phòng nhỏ nhưng rất ngăn nắp và khoa học. Thứ tiếp theo là bức tranh treo trên tường, tổ ấm nhỏ của hắn, điều quý giá và thiêng liêng nhất đối với hắn. Hắn cưới vợ đã được 5 năm. Năm năm qua, hắn đã và đang thực hiện những gì mà hắn và vợ hắn đã hẹn ước với nhau. Khẽ mỉm cười, hắn nhớ đến vợ hắn, hắn nhớ đến ánh mắt dịu dàng, đầy yêu thương ngày vợ hắn tiễn hắn sang Nga học...

Một cơn gió khẽ lướt qua, hắn lại nghĩ đến những thông tin đang nằm trong đầu hắn – nguyên nhân của những cơn ác mộng hàng đêm hắn gặp phải: Lời trăn trối dang dở, tổ chức bí ẩn, những kẻ mặc đồ đen, cái chết không rõ ràng… Và ngoài thứ đó ra còn là lần gặp gỡ trong mơ với một kẻ tự xưng là Nocturne. Nocturne ? Hắn là ai, tự xưng là tiếp dẫn trưởng lão, là cái quái gì ? Không phải là một kẻ quái dị với cái xì tai của những tay hippi vẫn thường lượn lờ trên đường phố Matxcova mỗi tối hay sao? Còn cái cây quái dị và luống khí xám hắn gặp phải ở Chelnobyl, không có gì khác thường> Chẳng có gì cả, hắn đã trải qua hơn chục lần kiểm tra trước khi được ra viện, chẳng có gì trong thân thể hắn cả. Thậm chí hắn còn thấy khỏe và sung sức hơn bao giờ hết, giờ hắn đã có thế thoải mái bưng cái ghế sô pha nặng trịch ở trong phòng, điều mà trước đây hắn luôn khiến hắn phải nhờ thêm người khác. Khi phát hiện ra điều này, hắn đã hơi hoảng sợ nhưng giờ thì hắn đã bình tỉnh trở lại, hắn không còn thấy sợ nữa, tất cả - như những gì tên Nocturne quái dị đã nói với hắn, chỉ là khởi đầu của một bắt đầu mới!

Hắn có đôi chút đồng tình với câu nói này của tên đó, hắn tự nhủ lần này về VN nhất định phải đi đến cái nơi xuất hiện nhiều nhất trong giấc mơ của hắn: Đại tửu lâu – Nơi ăn chơi cổ xưa và tầm cỡ nhất đất Kinh bắc!

Tiếng chuông điện thoại kéo hắn về với thực tại, là vợ hắn, hắn biết vì đó là bản “Forever”, bản nhạc mà hắn và vợ hắn rất thích!

……………

Hắn thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì cũng xong, vợ hắn vẫn luôn vậy, luôn quan tâm hắn như một bà mẹ chăm lo cho con, hắn có chút không thích ứng được với điều đó, nhưng hắn biết, sau tất cả là một tình yêu vô bờ bến dành cho hắn.

Hắn đứng dậy, khoác chiếc vest vào người, choàng thêm chiếc khăn len mà vợ hắn đan tặng, bước nhanh về phía cửa. Hắn định đi mua mấy thứ làm quà cho vợ hắn và người thân, khi nãy hắn đã hứa với vợ là cuối tuần này sẽ về Việt Nam chơi.

Ngay lúc hắn bước lên xe và hòa vào dòng xe cộ đông đúc, một chiếc xe màu đen cũng xuất phát, bên trong xe là 2 người còn trẻ tuổi, cùng mặc một bộ đồ giống nhau như đúc: áo vest xám, sơ mi đen và quần đen, ánh mắt chăm chú nhìn vào chiếc xe Xảo đang lái.

“Nịt ca, đệ thật sự không hiểu, sao phai vất vả thế này chứ? Cứ trực tiếp bắt lấy người này về, đưa đến truyền thừa điện không phải sẽ tốt hơn sao”
“Đệ thì biết cái gì? Lần này đích thân Điện chủ gọi cho ta, dặn dò chúng ta phải ngay lập tức sang đây bảo về an toàn cho người này. Không phải nói đệ cũng biết tầm quan trọng của nhiệm vụ lần này rồi chứ?”
“Đệ biết mà, nhưng mà vẫn thấy lạ quá…”
“Đệ chả biết cái éo gì, suy nghĩ của Điện chủ sao chúng ta biết được! Theo ta suy đoán thì Điện chủ và hội đồng đang muốn khảo nghiệm người này!”
“Khảo nghiệm? ý của ca là?”
“Chỉ sợ là lần này Điện chủ muốn khảo sát tư cách của người này đã. Đệ không nhớ chuyện trước kia ah? Chỉ vì nóng vội mà suýt chút nữa Hội đã tan rã còn gì?”
“Có lẽ vậy, mong là chuyện năm đó sẽ ko xảy ra nữa.. Hội ta sẽ không chịu nổi chuyện đó thêm một lần nữa…”
“Lần này chắc sẽ tốt đẹp thôi.. thật ta vẫn thấy khó tin khi nhớ lại chuyện hôm đó, tương thích truyền thừa đạt đến 100%, thật đúng là không thể tin nổi, Hội ta nhất định sẽ lại phong quang như năm đó thôi!”
“Đệ cũng thế… lần này nhất định sẽ thế! Thật đệ không thể chịu nổi khi nhìn thấy mấy tên trong VS, GT, TN nữa rồi… phong quang ngày đó, nhất định phải lấy lại!”
“Uk, nghe nói là lần này cũng phát hiện ra được huyết mạch của thái thượng trưởng lão nữa rồi, huyết mạch thái thượng trưởng lão.. đó chính là huyết mạch của thấn, là thần chi hậu duệ a… thật khiến người ta kinh sợ mà…”
“Đệ cũng nghe nói chuyện này, vì việc này cao tầng nghe nói đã họp gần 1 ngày liền, nghe nói lần này Mông Sú đại nhân đã đích thân sang bên đó đón huyết mạch của thái thượng trưởng lão về rồi, chắc chúng ta cũng sắp được nhì mặt người đó, thật đáng chờ mong a… ấy ca, hắn dừng lại rồi”
“Uk, đệ vào trong xem đi, ta ở ngoài này canh chừng!”
“Vậy cũng được, đệ vào đây”
“Uk, cẩn thận kẻo bị phát hiện!”
“Yên tâm, đệ mà lại..”
“Thôi nhanh đi”
………….