PDA

View Full Version : [Kiếm hiệp Việt] Vũ - Chương 3


Tiểu hài nhi
27-11-2011, 04:39 PM

Tác giả: Tiểu hài nhi
-----------o0o-----------

Chương 1: Buổi sáng bình thường.

La thành từ buổi dựng lên vốn chưa một ngày nào thực sự yên ả, lúc chống ngoại xâm, khi phòng nội loạn, đoạt vị tranh quyền, minh tranh ám đấu. Từ lúc hoàng đế Quang Thuận lên ngôi đến nay, nhờ trí tuệ uyên thâm, tài năng bản lĩnh cùng lòng yêu nước thương dân, khoan dung quảng đại của ngài, Đông Kinh mới có được những ngày thái bình.

Nước xanh thăm thẳm in bóng cả bầu trời xanh ngăn ngắt, dưới chân là đền đài lầu các uốn lượn. Nước soi bóng những hàng liễu xanh um, dịu dàng buông mái tóc dài trong gió xuân uể oải, tóc liễu dài mềm mại và yên ả như tháng năm. Cũng vô tình như tháng năm.

Con đường cũng dài và yên ả như liễu. Gió nhẹ lướt qua, còn vương lại đôi chút hương nồng nồng của nhựa cỏ hòa cùng sương sớm, lẫn một chút mùi nắng mai ấm áp.

Mấy đứa trẻ tóc để trái đào đang bày trò chơi. Thằng bé lớn nhất nhưng cũng có vẻ khờ khạo nhất giương đôi mắt to thô lố của mình ra nhìn đám bạn, giọng ấm ức nói:

- Sao lần nào cũng là tôi phải bịt mắt vậy? Không công bằng chút nào.

Cô bé có gương mặt bầu bĩnh, lủng lẳng hai bím tóc đen cười lớn, đáp:

- Tại mắt cậu to quá, lại lồi ra như con ốc dưới sông Tô, nếu cậu không bịt mắt lại thì chẳng phải sẽ làm cho người ta sợ chết khiếp hay sao. Vừa hay, bịt mắt bắt dê luôn đi.

Cả đám trẻ lại cười rộ lên, cậu bé có đôi mắt ốc-sông-Tô tiu nghỉu không nói gì, để cô bé có đôi bím tóc kia lấy băng vài đen bịt mắt mình lại. Phút chốc, dường như chính cậu mắt-ốc-sông-Tô cũng không còn nhớ gì tới nỗi “oan ức” của mình nữa, hăm hở cười toe đuổi theo chúng bạn.

Một thiếu nữ chừng mười sáu, mười bảy tuổi, gánh một gánh chiếu, chậm rãi bước từng bước một cố gắng né đám trẻ con đang vui đùa, áng chừng gánh chiếu kia hơi nặng quá so với sức lực của nàng nên tấm lưng thon phải oằn xuống. Trên đầu quang gánh cài một cành hoa đào, cánh hoa đỏ hồng còn ướt sương đêm, đẹp như đôi môi người thiếu nữ, giọt sương trong vắt như tiếng rao của nàng.

Tiếng rao ấy chừng như khiến một người trung niên phải dừng lại để lắng nghe, gã mỉm cười gật gù mấy cái rồi mới tiếp tục bước đi. Thanh niên áo gấm bên cạnh tựa hồ cảm thấy ngạc nhiên đôi chút, bèn chắp tay hỏi:

- Chú Lưu, có điều gì khiến chú để ý vậy?

Chú Lưu mỉm cười ra chiều bí hiểm, phe phẩy quạt đáp:

- Cũng không có gì, chỉ là tiếng rao của cô bán chiếu…

Người thanh niên quay lại nhìn một thoáng, vẻ ngạc nhiên càng rõ:

- Chỉ là một cô bán chiếu bình thường, có gì lạ đâu chú?

- Ừ, ta có nói là lạ đâu, chỉ thấy âm thanh ấy mới trong trẻo làm sao, cứ như tiếng ngọc Lam Kiều vậy, thật êm tai. Lâm, cháu không nghe thấy sao?

Thanh niên tên Lâm mỉm cười, lại chắp tay cung kính nói:

- Chú Lưu đúng là người tao nhã, ngay cả tiếng rao của một cô bán chiếu mà cũng nghe được tiếng ngọc Lam Kiều. Cháu chỉ là kẻ thô tục, đối với chú chỉ biết cúi đầu kính phục thôi.

Chú Lưu bật cười ha hả, quay lại nhìn Lâm một chút rồi nhẹ giọng nói:

- Cháu đang cười chú đó chăng, người nhà cậu Hồi có ai là không văn chương đầy bụng, thơ phú cả bồ đâu chứ. Chú nói vậy có phải không?

Lâm ngượng nghịu gãi gãi đầu, không dám nhìn chú Lưu, chỉ đáp:

- Cũng nhờ cậu Hồi chỉ dạy cả, chứ cháu thì cũng có được mấy chữ trong bụng đâu.

Chú Lưu vẫn tủm tỉm, liếc nhìn Lâm, bảo:

- Có mấy chữ mà như cháu thì chắc cậu nhà cháu phải ngang cỡ Trạng nguyên Thiên triều rồi ấy nhỉ. Chà, ta chợt nghĩ tới một chuyện, nếu có thể nhờ cậu Hồi nhà cháu viết cho một bài thơ làm lễ Hoàng thượng thì còn gì bằng nhỉ!

Lâm vẫn mỉm cười khiêm nhường:

- Chuyện này thì dễ lắm, cậu con thường ngày rất hào phóng văn thơ với người nào có nhã hứng.

- Tốt! Tốt quá!

Đám trẻ chơi bịt mắt bắt dê vẫn ồn ào cả một khúc đường. Cậu bé mắt-ốc-sông-Tô đang bịt mắt vơ phải một thân áo vải, vội vàng ôm chầm lấy, một tay đưa lên cởi vải bịt mắt, miệng hô lớn:

- Bắt được rồi! Bắt được rồi nhé! Bắt…Ôi, cháu xin lỗi!

Chú Lưu mỉm cười hòa ái nhìn cậu bé, vỗ vỗ đầu nó, bảo:

- Không sao! Không sao! Nhưng ông không bịt mắt đâu!

Cậu bé xấu hổ, bẽn lẽn “Vâng ạ!” rồi chạy theo chúng bạn. Bất chợt chú Lưu quay sang hỏi Lâm:

- Sao không nghe thấy tiếng rao bán chiếu nữa nhỉ?

- Chắc nàng đã sang phố khác bán chiếu rồi ạ. Nàng và chúng ta, ai cũng có con đường riêng mà, đâu thể đi chung một con đường mãi được.

Chú Lưu gật gù:

- Cũng phải!

Hai người lại lững thững men theo con đường dọc bên bờ sông Tô, gió sớm thổi tóc liễu rối bù, rồi lại chải mượt những làn xanh mướt ấy.

Thiếu nữ bán chiếu đang ngồi nghỉ bên một góc bình thường của phố, vén tóc mai nhìn trộm người thanh niên áo áo nâu đang thổi sáo dưới bờ sông.

Tiếng sáo dìu dặt men theo gió, vương vất trong những tà áo đẹp, vuốt ve mái tóc thơm của thiếu nữ bên kia. Vẻ phong tình theo tiếng sáo vưỡng vãi khắp trời xuân, thật khiến cho người ta không thể không yêu đời được. Thiếu nữ khẽ nở nụ cười, thẹn thùng kéo nón thấp xuống che đi đôi má đang ửng hồng của nàng, tay còn mân mê cành đào hồng nơi đầu quanh gánh.

Bà lão hàng nước thấy thế bật cười, mắng yêu cô gái:

- Còn biết thẹn nữa hử? Có phải ưng bụng rồi thì để già làm mối cho.

Cô càng thẹn hơn, chỉ cúi đầu không nói. Bà già càng mắng:

- Ơ hay, ưng bụng rồi thì già làm mối cho thôi, thẹn cái gì mà thẹn. Thương nhau thì bảo là thương nhau, có làm gì sai mà cúi đầu che mặt? Già nhìn là già biết, tôi đẻ được cả mẹ cô đấy cô ạ!

Thiếu nữ bấy giờ mới kéo cái nón lên, nhưng cũng không nói gì, chỉ thấy đôi má nàng hồng còn hơn cả cánh đào đầu quang gánh. Bà già thôi không trêu nàng nữa, nhìn dòng người qua lại, rồi nói:

- Già trêu mày nữa rồi mày không uống nước chè của lão mất. Có đi bán chiếu thì đi, chừng chiều nay mưa đấy con ạ. Qua thử chùa An Quốc xem sao, có bán hết chiếu thì mai lại sang uống nước với già nghe con.

- Vâng..

Tiếng nàng nhẹ như tiếng muỗi kêu, chừng như vẫn còn ngượng. Nàng đứng lên, trả tiền nước cho bà lão rồi quảy gánh chiếu lên, tiếng rao trong trẻo như ngọc Lam Kiều lại vang lên lảnh lót. Chẳng biết có phải vô tình hay không mà trên bàn nước còn để quên một cành đào đỏ. Bà lão cũng không biết có nhìn thấy không, ngẩng đầu tươi cười đon đả:

- Hôm nay câu được nhiều cá chưa mà đã lên già uống nước chè rồi đấy?

Người thanh niên giắt cây sáo vào eo lưng, ngồi xuống trước chén nước chè xanh đang tỏa khói nghi ngút, đáp:

- Bên này không có cá già ơi, già biết chỗ nào lắm cá không chỉ cháu với.
Bà lão ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:

- Ở gần cửa Đông nghe nói hôm nay cá về nhiều lắm, mầy thử qua đó xem. Nhưng đi sớm kẻo chiều mưa đó nghe.

- Cửa Đông có cá về, cháu cũng nghe nói rồi nhưng chưa qua thử. Để cháu đi một phen. Nếu bắt được cá to, nhất định sẽ biếu bà một con ngon nhất.
Chàng thanh niên chưa nói hết câu đã vội vàng chạy đi, cũng chẳng hiểu vì sao cành hoa đào đỏ đã không còn trên bàn nữa.

Bà lão vẫn mỉm cười, trong đôi mắt già cỗi ấy toát lên một vẻ tinh quái hiếm gặp của một người tuổi như bà.

Trời vẫn xanh. Nước vẫn xanh. Chiều nay có thực trời sẽ mưa?

Góp ý cho Vũ (http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=68610)

Tiểu hài nhi
19-12-2011, 06:32 PM

Tác giả: Tiểu hài nhi
-----------o0o-----------

Chương 2: Buổi chiều không bình thường.



Gió cuốn, bụi bay. Tóc liễu rối bù.

Đôi tia nắng chiều hiu hắt cố xé màn mây dày đặc nhưng vô vọng. Một màu xám u ám thê lương bao phủ lấy không gian mênh mông dưới gầm trời.

Phố đìu hiu. Đây đó còn lác đác dăm ba người vội vã chạy qua, áng chừng muốn xếp dọn xong xuôi trước khi mưa xuống.

Chỉ phút chốc đã không còn một bóng người nào trên phố, những cội cây già lặng lẽ trân mình cho gió lùa qua, giật từng nắm lá non xanh tung lên trời giữa điệu vũ ma quái, thê lương.

Thính Vũ Lâu.

Đó là một cái lầu nhỏ nhưng cao, thực sự là một nơi đẹp để nghe mưa và ngắm mưa, nhất là trong tiết xuân dễ chịu. Mái lợp bằng thứ ngói đặc biệt, mỗi giọt mưa gõ lên đều sẽ phát ra âm thanh rất êm tai. Nước mưa chảy xuống cũng được thiết kế để tạo thành những bức rèm châu đẹp tuyệt. Ai từng đặt chân đến Thính Vũ Lâu một lần để nghe mưa cũng phải thốt lên rằng, trên thế gian này không có bức rèm nào đẹp hơn bức rèm mưa ở đây, và cũng không có cầm giả nào có thể tấu được khúc nhạc tuyệt mĩ hơn tiếng mưa rơi trên mái ngói Thính Vũ.

Chiều nay chưa có mưa, nhưng trên tầng cao nhất của Thính Vũ Lâu đã có người đợi, có lẽ là đang đợi trời mưa để được thưởng thức khúc nhạc thiên nhiên nổi danh của chốn này. Chỉ có điều, cơn mưa sắp tới dường như không nhỏ, và hẳn là khúc nhạc cũng chẳng hề êm dịu. Không những thế, khúc nhạc này khẳng định là vô cùng dữ dội.

Nhưng hiện tại, nhạc vẫn chưa được tấu, rèm cũng chưa buông. Đơn giản là vì trời còn chưa mưa.

Sắp mưa. Có lẽ thế. Không gian tựa như bị đè nén bởi một thứ khí tức kì bí nhưng mãnh liệt, khiến người ta cảm thấy như lồng ngực như bị bóp lại đến khó thở. Đó là thứ cảm giác của một thứ lực lượng vô cùng mạnh mẽ đang thủ thế chờ bộc phát, một khi nó bùng nổ sẽ vô cùng đáng sợ.

- Trận mưa này sẽ lớn lắm đây, chỉ e kiểu gì rồi cũng sẽ bị ướt.

Thanh niên áo nâu, đôi mắt u tối mơ hồ nhìn vào không gian nặng nề trước mặt, khe khẽ thở dài. Đôi vai của gã hơi chùng xuống, tựa như còn có một áp lực vô hình đang đè nặng lên đôi vai vốn rất vững chãi ấy.

Người trung niên vẫn thong thả rót rượu, chẫm rãi nói:

- Chẳng phải đang ở trong Thính Vũ Lâu hay sao? Nghe bảo rằng mưa ở đây rất đẹp, còn rất hay nữa. Người ta không tiếc bỏ ra bạc vàng vô số để được nhìn thấy một mỹ nhân, hay để nghe được một khúc cầm. Để ngắm cảnh mưa đẹp nhất thế gian, nghe tiếng mưa hay hơn cả tiếng đàn, chịu ướt một chút thì có sá gì. Sao ngươi lại có vẻ cảm khái đến thế?

- Chịu ướt một chút vốn không sao, nhưng trận mưa này lại bị làm bẩn, thật khó mà làm người ta vui cho nổi Quận công ạ!

- Nếu lần này mưa không bẩn, lần sau nhất định bẩn hơn. Với lại, trời còn chưa mưa, thì hãy cứ đợi đi thôi!

Người trung niên lại chậm rãi với tay nghiêng bình rượu, những giọt nước nồng nồng trong vắt đều đặn chảy ra. Bất chợt. Rượu ngừng.

Gương mặt người rót rượu vốn vẫn ôn hoà như trước nhưng ánh mắt thì thoắt trở nên sắc bén như dao. Thanh niên áo nâu thì ngược lại, vẻ u uẩn lúc nãy đã biến đi đâu mất, nhường chỗ cho cái nhếch mép ra chiều khoái chí lắm. Gã cười:

- Cuối cùng đã đến rồi!

- Ai đến?

- Dĩ nhiên là mưa bẩn rồi! Xem ra sắp được giãn gân giãn cốt rồi. Hà hà...

Chàng thanh niên lắc lắc cổ, bẻ khớp tay ra vẻ chuẩn bị xông ra đánh nhau, mà cuộc đánh nhau này gã đã chờ từ lâu lắm. Người trung niên vẫn thản nhiên, cười nhẹ:

- Thích đánh nhau thế sao? Chỉ có điều, phải làm ngươi thất vọng rồi. Nhìn lại đi!

- Ài, ngài lúc nào cũng chuẩn bị thiệt kỹ càng mà. Chẳng trách...

Người trung niên bấy giờ mới bật cười thoải mái, đáp lại:

- Nếu không thì còn gì là Kỳ quận công, phải không Thuận? Ha ha...


Gió vẫn cuốn vi vút trên phố, lướt qua những chiếc phong linh bằng ống trúc kêu lốc cốc. Khô khốc.

Không một bóng người.

Gió thổi.

Bụi bay.

Gió rất nhanh.

Bụi rất chậm. Lại có lúc rât nhanh.

Bụi vốn không bay theo gió cuốn.

Không gian mờ mịt, cát bụi tựa như đang bị một lực lượng vô hình dẫn dắt, lúc khoan thai lúc dồn dập trôi trong không gian theo những đường kỳ dị. Bụi ở xa thì nhanh, xoắn tít như một mũi khoan lao thẳng về phía Thính Vũ Lâu, càng lúc càng nhanh. Nhưng đến cách bậc thềm bảy thước thì tản ra, chầm chậm cuộn lên, tựa như chạm phải một bức tường kiên cố vô hình. Dù cho lực đạo có mạnh mẽ đến đâu thì những mũi khoan cát bụi vẫn không thể nào xuyên thủng bức tường ấy.

Gió dịu dần. Nhưng bụi càng lúc càng mù mịt, mũi khoan càng lúc càng nhanh, cành mạnh, từ bốn phương tám hướng phóng tới.

Thuận bắt đầu lấm tấm mồ hôi trên trán. Chén rượu trên tay sóng sánh, vẫn chưa vơi một giọt nào.

- Tứ Quý liệu có thể tiếp tục trụ vững không Quận công?

- Có. Nhưng không lâu nữa. Mà không biết Phụng Cầm có đến kịp không...

Kỳ quận công nhíu mày, nhìn không chớp mắt màn cát bụi trước mắt. Mịt mờ.

Gió đã lặng. Bụi vẫn mịt mù.

Cuộc giằng co quyết liệt vẫn diễn ra trong im lặng.

Bỗng từ cuối con đường, một bóng dáng thướt tha xuất hiện, thong thả bước từng bước chậm rãi. Một giọng nói thanh thuý như ngọc Lam Kiều vang lên:

- Ai mua chiếu đâyy....

Thuận bỏ chén rượu xuống, buông nhẹ một tiếng:

- Đến rồi!

Góp ý cho Vũ (http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=68610)

Tiểu hài nhi
05-02-2012, 06:13 PM


Tác giả: Tiểu hài nhi
-----------o0o-----------

Chương 3: Phu nhân





Hai ngày trước.

An Quốc Tự.

Khói hương nghi ngút. Khói nước mênh mang.

Đôi làn gió thoảng giữa xuân chỉ đủ làm mặt nước hồ xao động chứ không thể làm xao động không gian thanh tĩnh từ bao đời nay của An Quốc Tự.

Tóc xanh như liễu. Xiêm y màu vàng dịu dàng như ánh nắng sớm mùa xuân.

Ánh mắt xanh hơn cả nước hồ ấy lại tựa như phủ một màn sương khói mênh mang, tựa vui, tựa buồn.

- Mới đó mà đã bao lần trăng khuyết trăng tròn, bao nhiêu máu đổ, bao nhiêu đầu rơi. Chỉ mong từ nay về sau thiên hạ thái bình, không còn mưa máu gió tanh lần nào nữa.

Thanh âm nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa ai oán vô hạn. Nàng là ai, vì sao giữa tiết xuân trong An Quốc Tự lại buông lời oán than như thế?

Bất chợt, một giọng nói trầm trầm từ phía sau vọng tới:

- Có mưa máu gió tanh hay không, điều đó còn tùy vào phu nhân!

Nàng thoáng giật mình nhưng lập tức trấn định, không quay đầu lại, chỉ hỏi:

- Thực ta có thể sao?

- Dĩ nhiên!

- Vậy, ta phải làm thế nào thì mới được?

Người nọ cười khẽ một tiếng, đáp:

- Chỉ cần Nguyễn phu nhân ngoan ngoãn đi theo bần tăng một chuyến, bần tăng đảm bảo hôm nay An Quốc Tự không vương một giọt máu.

- Nếu không…

Thanh âm kia vẫn thong dong, đáp:

- Như bần tăng đã nói, có mưa gió máu tanh hay không là tùy phu nhân.

Người phụ nữ trông yếu đuối mong manh, lòng đầy ai oán kia lại có thể ngăn một trận phong ba cho nhân gian? Nàng rốt cuộc là ai, nếu nàng ngoan ngoãn đi theo người nọ thì thực sự có thể ngăn được điều đáng sợ kia chăng?

Chỉ sợ chưa chắc. Một tiếng thở dài thoảng qua, nhẹ như gió xuân. Nguyễn phu nhân quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào người mặc áo tu hành phía sau:

- Hôm nay An Quốc Tự không nhuốm máu, nhưng ngày sau chưa chắc đã tránh được mưa máu gió tanh, có phải không?

Người nọ chỉ mỉm cười nhướng mày. Không trả lời đôi khi cũng chính là thừa nhận.

Nàng thở dài:

- Dù sao thì tránh được hôm nay cũng là tốt rồi, chuyện ngày mai, cứ để ngày mai. Ngươi dẫn đường đi.

- Nguyễn phu nhân, mời!

Nguyễn phu nhân chậm rãi bước đi theo tăng nhân kia, nhưng liệu nàng có thực sự ngăn được mưa máu? Điều này không ai có thể nói trước được, nhưng ngày hôm sau phủ Kỳ quận công xảy ra một chuyện.

Đêm. Lạnh lẽo.

Đêm. Tĩnh mịch.

Ánh trăng rót thứ ánh sáng bàng bạc đẹp đẽ xuống khắp nơi, len qua những tầng lá, vẽ nên một bức tranh ma quái trên mặt đất.

Tiêu Lộ ngẩng đầu nhìn ánh trăng, chợt nghe sống lưng lành lạnh, lạnh cả tâm can, tựa như nữ nhân tên Nguyệt ấy đang mỉm cười nhìn mình. Trong đêm tĩnh lặng, tiếng sáo trong vắt ẩn ước một thoáng muộn phiền vu vơ thiếu nữ cất lên dìu dặt.

Thanh âm réo rắt ấy men theo làn gió ngọt sương đêm len lỏi khắp không gian, mang một chút u buồn, một chút hờn giận, oán trách, tựa như lời thiếu nữ trách cứ tình lang.

Tiêu Lộ ngạc nhiên nhìn qua, chỉ thấy một thiếu nữ vận xiêm y màu trắng đang ngồi vắt vẻo trên nóc nhà đối diện đang thổi sáo, chẳng biết vô tình hay cố ý mà ánh mắt thiếu nữ cứ nhìn về nơi Tiêu Lộ đang ẩn thân.

Ở một nơi khác.

Ngọn đèn phả thứ ánh sáng vàng ấm áp khắp căn phòng, nhưng đối với y lại mang đến cảm giác nóng bức, ngứa ngáy một cách kì dị. Ánh đèn khiến cho đôi mắt của nàng càng quỷ dị, ám ảnh đến đáng sợ. Y không dám nhìn vào mắt nàng, nhưng cái sắc quỷ dị ấy cứ bám lấy tâm trí y, khiến toàn thân y căng thẳng, khó chịu vô cùng, không ngừng một phút giây nào cả. Y sợ nàng.

Đến bây giờ, ngay cả sắc vàng y phục nàng cũng khiến cho y cảm thấy không thoải mái. Nhưng y không thể không nhìn nàng, mà còn phải nhìn không rời mắt. Bởi vì nàng là một quân cờ vô cùng quan trọng trong kế hoạch của Chủ nhân.

Nếu một ngày trước đây, có ai hỏi y sợ gì nhất, hẳn rằng y sẽ cười vào mặt kẻ đấy. Phải, trên đời không có bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì có thể làm y sợ. Năm hai mươi tuổi y đã nổi danh là Đệ nhất Kiếm Ma Lăng Độ. Đến nay, ngoại hiệu của y đã có thêm bốn chứ “Bất kiến Tử thần”.

Thế nhưng hôm nay y lại sợ.

Thiếu phụ khẽ nhấp một ngụm trà, chợt quay sang y nhẹ nhàng cất giọng:

- Ngươi quê ở đâu?

Y thoáng ngạc nhiên, chợt cảm thấy lúng túng, rất lâu sau mới đáp ngắn gọn:

- Hàng Châu.

Thiếu phụ “à” một tiếng, tựa như hai chữ Hàng Châu gợi cho nàng nhớ đến điều gì thú vị lắm. Nàng mỉm cười nhìn Lăng Độ nói:

- Tây Hồ Hàng Châu nghe nói đẹp vô cùng. Tiết xuân này hoa đào khoe sắc, gió thoảng dịu dàng, nam nữ cùng dạo hồ ca hát. Ngươi thực may mắn, được sinh ra ở một nơi đẹp đẽ như vậy.

Y không nói gì. Nữ nhân này thực là kỳ quái. Nàng rõ ràng đang bị giam tại đây, đang bị y canh giữ, ngày mai chẳng biết có kịp thấy gió sớm hay không mà bây giờ lại ngồi mơ mộng hoa đào gió thổi Tây Hồ.

Thiếu phụ chẳng rõ có đọc được ý nghĩ của y hay không, chỉ thấy nàng cảm khái nói:

- Ngày mai có thể ta chẳng kịp nghe gió sớm ngắm trăng tàn, nếu đêm nay có thể mộng Tây Hồ thì cũng là một chuyện vui. Ngươi có thấy thế chăng?

Y lại lặng im không đáp. Mộng Tây Hồ ư? Tây Hồ. Một bóng trăng mỹ lệ. Một khúc sáo mênh mang. Bi ai. Tiếc hận.

Cốc cốc. Cộc cộc.

Bốn tiếng gõ khô khốc có nặng có nhẹ vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Lăng Độ. Y khẽ liếc mắt một cái, hai nam nhân áo đen thân hình cao lớn từ nãy vẫn đứng khoanh tay một góc lập tức mở cửa.

Phục.

Một bóng người nhỏ nhắn cũng vận y phục bó sát màu đen lướt vào và đổ sụp xuống đất. Gương mặt Lăng Độ thoáng biến sắc, nhưng rất nhanh khôi phục vẻ an tĩnh. Hai gã hộ vệ áo đen vội đỡ người nhỏ nhắn nọ đứng dậy, một gã hốt hoảng hỏi:

- Tiêu Lộ cô nương, có sao không? Cô nương…hình như bị thương rồi…

Tiêu Lộ gương mặt trắng bệch, gượng cười khó khăn nhìn Lăng Độ, nói ngắt quãng:

- Lăng…đại ca…muội…hoàn thành…nhiệm vụ…rồi!

Tiêu Lộ nhìn Lăng Độ, chờ đợi. Nàng dường như đã chờ đợi từ rất lâu. Nhưng nàng chưa bao giờ nhìn thấy điều mình muốn thấy. Y vẫn im lặng, mắt ngưng lại ở Nguyễn phu nhân áo vàng kia.

Tiêu Lộ mỉm cười, nhưng trông còn thê thảm hơn so với khóc. Nàng lẩm bẩm:

- Vẫn…chưa vừa ý huynh! Muội…lần sau…sẽ…làm tốt hơn! Nhất…định thế…

Chữ “thế” vừa mới buông, nàng đã gục đầu bất tỉnh trên tay hai gã hộ vệ. Lăng Độ không quay lại, chỉ nói:

- Vu Thiên, Vu Địa, đưa cô ta vào trong đi. Báo cho vòng ngoài biết, đề phòng có người bám theo Tiêu Lộ.

- Dạ!

- Khoan đã!

Lăng Độ nhướng mày. Người lên tiếng là Nguyễn phu nhân. Nàng chậm rãi đứng lên, nhìn Tiêu Lộ rồi quay sang Lăng Độ nói:

- Vị cô nương này đã bị thương nặng, ngươi không xem thử, cũng không kiếm ai chữa trị cho nàng sao?

Lăng Độ trầm giọng lạnh lùng:

- Người cầm kiếm sao có thể tránh được bị thương, với lại, đó cũng không phải việc của phu nhân!

Ánh mắt Nguyễn phu nhân đanh lại, nàng thấp giọng hỏi:

- Tình cảm của nàng ngươi có thể không để ý, nay mạng sống của nàng ngươi cũng không để ý sao?

Nàng liếc nhìn Lăng Độ. Y vẫn im lặng, nhưng ánh mắt không nhìn nàng nữa.

Nguyễn phu nhân bước lại gần Tiêu Lộ, lần nắm cổ tay Tiêu Lộ bắt mạch. Vu Thiên Vu Địa cùng nhìn Lăng Độ nhưng không thấy y có phản ứng gì. Nguyễn phu nhân sắp đặt:

- Vu Thiên Vu Địa, mau đặt Tiêu cô nương lên giường, chuẩn bị cho ta một thau nước ấm và một bộ y phục.

Vu Thiên Vu Địa thấy Lăng Độ không phản ứng, vội vàng làm theo lời Nguyễn phu nhân.

Nguyễn phu nhân vừa cởi y phục Tiêu Lộ vừa nói:

- Ta chỉ nói Tam tiểu thư nhà Kỳ quận công tâm tư tinh tế cẩn mật, nếu để cây trâm của ta ở chỗ cô ấy thì có thể nhanh chóng đạt được mục đích của các ngươi, vậy là ngươi có thể để Tiêu Lộ một mình đến đó sao? Tam tiểu thư là con nhà đại tướng, làm sao có thể không biết võ công được chứ…

Lăng Độ không nói gì. Tam tiểu thư nhà Kỳ quận công, một tiểu thư khuê các, lại có võ công cao cường đến mức đả thương Tiêu Lộ đến mức ấy. Phu nhân nhà Đại đô đốc lại rành y thuật, biết trị thương, chỉ ánh mắt cũng khiến cho Kiếm Ma phải kinh sợ.

Chao ôi, nữ nhân cái xứ này sao mà đáng sợ!

Nhưng nữ nhân đáng sợ ở xứ Nam này không phải chỉ có hai người…



Góp ý cho Vũ (http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=68610)

http://i777.photobucket.com/albums/yy59/Tieudiennhan/YenQuoccongchua.jpg

Stacylea
20-02-2012, 12:18 AM


Tác giả: Tiểu hài nhi
-----------o0o-----------

Chương 3: Tiểu thư






Ngọc lan.

Dịu dàng và thanh khiết.

Đẹp và u uẩn.

Những cánh hoa trắng thuôn dài như bàn tay thiếu nữ ôm lấy hương thơm nồng nàn rất ngọt. Hoa ngọc lan không rực rỡ như mẫu đơn hay hải đường nhưng hương ngọc lan vương vất trong làn gió đêm lại khiến cho người ta nhớ mãi không quên.

Nàng cũng xinh đẹp, u uẩn, dịu dàng và thanh khiết.

Nàng tên là Ngọc Lan.

Nàng là Tam tiểu thư của Kỳ quận công Lê Niệm, Lê Ngọc Lan.

o0o

Đêm.

Gió nhẹ mang theo hơi sương lành lạnh, dịu dàng một mùi hương ngòn ngọt, êm ái và có dăm phần u uẩn. Một cánh ngọc lan trắng muốt thanh tú nghiêng nghiêng rơi xuống, rất chậm. Cánh hoa rời cành mang theo hương thơm khẽ xoay xoay, rơi xuống trên bàn tay người thiếu nữ.

Những ngón tay nàng cũng trắng và thuôn thuôn đẹp đẽ như cánh lan vừa đáp xuống kia vậy. Nàng chậm rãi đưa lên mũi, hít một hơi thứ không khí đêm lành lạnh lẫn hương hoa dịu ngọt. Đôi mắt sâu như bầu trời đêm mang dăm phần u uẩn chợt sáng lên, khóe miệng cong cong mím lại đẹp như một cánh ngọc lan.

Nàng rất thích hoa ngọc lan, cho nên nàng quen thuộc và thân thiết với từng gốc cây, từng chiếc lá, từng cánh lan ở nơi đây. Một cánh lan rụng xuống cũng khiến nàng có cảm giác tiếc nuối vô cùng.

Nàng buông tay, cánh ngọc lan lại xoay xoay rồi im lặng nằm trên mặt đất. Hương thơm dường như vẫn còn vương vất trên nếp áo người thiếu nữa. Nàng điểm nhẹ mũi chân, thân hình đã như chim yến tung cánh bay lên cao. Xiêm y trắng phất phơ dưới nguyệt.

Nàng nhẹ nhàng đáp xuống mái ngói lấp loáng bóng trăng, chậm rãi ngồi xuống, rút cây sáo ngọc giắt nơi eo lưng ra. Những giọt âm thanh trong trẻo réo rắt đan cùng hương hoa nồng nàn và hơi sương lành lạnh rơi xuống khắp không gian, chìm trong màn đêm đen sâu thẳm.

Tiếng sáo ngừng. Một cánh lan nữa lại rơi xuống, xoay xoay.

Thiếu nữ hờ hững đưa tay lên búng nhẹ, cánh hoa trắng thuôn thuôn đẹp đẽ ấy chớp mắt như phi đao bắn thẳng về phía trước mặt.

Tang.

Cánh lan nhỏ bé mang theo kình lực mạnh mẽ bắn vỡ một viên ngói, xuyên thẳng ra màn đêm đen phía sau.

Chỉ nghe một tiếng “A”, thoáng như có ánh kim loại nhoáng lên, một bóng đen từ nơi viên ngói bị bắn vỡ tung người lao vút lên không. Thiếu nữ khẽ nhếch môi, năm cánh lan lại xé gió bắn tới. Ánh kiếm loang loáng dưới trăng, năm cánh lan nát vụn lả tả rơi xuống.

Những vụn hoa lan ấy còn vừa qua khỏi tầm mắt thì mười cánh lan nữa lại tới. Bóng đen hừ lạnh một tiếng, mũi kiếm xoay nhẹ mấy vòng, mười cánh hoa đã lại biến thành những vụn lan nhàn nhạt hương.

Người áo đen còn chưa kịp nhếch khóe miệng đắc ý đã lập tức biến sắc thoái lui. Những cánh lan nát vụn không những không rơi xuống mà tiếp tục bay tới, như một trận mưa xuân không nhanh không chậm bắn về phía người áo đen. Kẻ nọ cả kinh, vội vàng múa kiếm thành thuẫn chặn cơn mưa xuân ấy lại. Lại nghe một tiếng hừ lạnh vang lên, bóng đen xoay người đáp xuống mái ngói trở lại.

Không nhanh hơn cũng không chậm hơn, thiếu nữ áo trắng nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt bóng đen nọ. Nàng chắp cây sáo ngọc sau lưng, thoáng nhíu mày nhìn rõ gương mặt người áo đen rồi nói:

- Cô gái, nửa đêm nửa hôm lại ăn vận thế kia lên nóc nhà tôi ngồi là cớ làm sao?

Người đến hóa ra là một cô gái, mái tóc đen vấn cao cài độc một chiếc trâm bạc khảm một viên ngọc bích. Đôi mắt sâu thăm thẳm mang một nỗi u uẩn có lẽ còn sâu kín hơn cả hương lan. Hiện tại, đôi mắt ấy đang bị che phủ bởi vẻ kinh ngạc còn chưa vơi. Cô gái áo đen hít một hơi sương ngọt lạnh, cất giọng hỏi:

- Cô là Ngọc Lan tiểu thư?

Thiếu nữ áo trắng khẽ gật đầu, đáp:

- Phải! Tôi chính là Tam tiểu thư Ngọc Lan của phủ Kỳ quận công. Cô không mang khăn che mặt, vậy chắc không ngại để tôi biết tên cô chứ?

- Tôi tên Tiêu Lộ!

- Vậy cô có thể cho tôi biết cô vào phủ Kỳ quận công để làm gì không?

- Để gặp cô!

- Gặp tôi?

Tiêu Lộ nhếch mép cười, thoáng lại hỏi:

- Vì sao cô biết tôi ở đó?

Ngọc Lan mỉm cười, đáp:

- Vì tôi thuộc từng cánh hoa ở nơi này, nên một cánh hoa rơi xuống, một thoáng mùi hương nào tôi đều rõ. Cánh hoa rơi nhanh một chút hay chậm một chút tôi cũng nhận ra. Bởi vậy, nếu có người khác xuất hiện trong đây tôi sẽ biết ngay.



Góp ý cho Vũ (http://www.tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=68610)