qqqq
13-03-2008, 10:54 AM
Hưu Hưu Hưu!"
Giữa không trung đám mây mù chợt phóng ra, hóa thành vô số nghê quang khí tiền, toàn bộ hướng tới bắn vào trong cơ thể Sở Dịch
Sở Dịch trước mắt hoa lên ngã xuống mặt đất. Toàn thân phảng phất trong nháy mắt bị ngàn vạn mũi tên xuyên vào, lại cảm thấy như bị vô số kiến càng cùng lúc cắn xé, đau nhức ngứa ngáy không thể nói nên lời, nhịn không được kêu lên thất thanh, cuộn tròn trên mặt đất.
"Đại Ca!".
Yến Tiểu Tiên mặt mày biến sắc, bạch y nhoáng lên, không để ý hết thảy vội phi thân tới.
Phiên Phiên cũng không ngăn cản, chỉ đứng ở một bên, mỉm cười tiếp tục thổi địch (sáo)
Tiếng sáo càng ngày càng thê lương, Sở Dịch đan điền vô cùng đau nhức, cơn đau tới tận xương tủy, toàn thân da thịt chuyển động như sóng, xương cốt không ngừng phát ra "Lạc lạp lạp" lặp lại liên tục.
Câu hồn võng của Phiên Phiên chính là nam chiếu hung cổ thất hồn thực tủy trùng đặc chế mà thành, loại quái trùng này đủ mọi màu sắc, nghe nói là oan hồn biên thành. Một khi chui vào bên trong cơ thể người, sẽ toàn tâm thực tủy hấp hồn, cho đến khi thân người biến thành cái xác không hồn.
Nghe thấy tiếng sáo, yêu trùng này chui vào trong cơ thể Sở Dịch, bắt đầu điên cuồng cắn xé tâm phế, trong thời gian ngắn đã lan tới toàn thân.
Sở Dịch tuy đã được minh tâm khắc cốt đinh luyện thành mình đồng da sắt nhưng vẫn không thể chịu được ma địch lẫn yêu cổ hai tầng công kích.
Hắn lăn lộn khắp trên mặt đất, mồ hôi chảy đầm đìa, hai tay phát cuồng cào tới thân thể bật máu, hận không thể đem thân thể mình cào thành ngàn vạn mảnh.
Trước tiên để trấn áp xà đan tà thần đã hòa tan là không dễ dàng, chân khí như nấm mọc sau mưa, đội đất theo nhau nhú lên, theo thất hồn thực tủy trùng di trú đi vòng khắp các đại kinh mạch toàn thân, dường như một khối liêt hỏa lan rộng thiêu đốt, càng lúc càng hung mãnh cuồng liệt.
"Xuy Xuy" vang lên, quần áo Sở Dịch không ngừng bị xé tan nát, chỉ trong nháy mắt không ngờ cả thân đầy là vẩy rắn, bích quang lóe sáng, tay chân cấp tốc co rút lại, dần đã hóa thành xà hình.
"Đại Ca"
Yến Tiểu Tiên cúi người thân thiết ôm chầm lấy hắn, vừa sợ vừa giận, bi thương cực độ, nước mắt lã chã rơi xuống.
Chính mình hao tổn tâm huyết, cay đắng hy sinh chỉ trong phút chốc đã trôi theo dòng nước.
Sở Dịch trong lòng thống khổ, muốn nói vài lời an ủi, vừa mới hé miệng, thanh âm đã biến thành tiếng quái hống đáng sợ. Muốn dùng tay vỗ về, đã phát giác chính mình đôi tay đã không còn, chỉ còn lại một cái đuôi thật lớn đang không ngừng ngoe ngoảy. . .
"Ta rốt cục cũng đã biến thành một con rắn rồi" Sở Dịch hoảng hoảng hốt hốt nghĩ, trước mắt chỉ còn một màu đỏ hồn độn, Yến Tiểu Tiên dung nhan thống khổ trước mắt dần như tan vào trong nước trở thành ảo ảnh phiêu đãng, bên tai mọi thứ dần cái gì cũng không nghe rõ, chỉ còn tiếng oanh long vang lên.
Hai mắt hắn hồng quang nhấp nháy, cái trán trơn nhẵn xoay tròn nổi lên, một cái sừng dài màu lam, hàm răng chỉnh tề chợt biến thành răng nanh tua tủa, cái lưỡi cũng hóa thành lưỡi rắn, co duỗi thò ra.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã lột xác biến thành một con giác mãng thật lớn, mềm mại bò trên mặt đất.
Phiên Phiên thu hồi cây sáo, thở dài nói: "Dịch cầu vô giới hảo, nan đắc hữu tình lang. Yến tỷ tỷ, một lang quân tuấn tú, tỷ sao nỡ để hắn biến thành bộ dạng đó? chẳng lẽ tiểu tiểu Ngọc Đỉnh kia lại hơn cả tính mạng của hắn?"
Yến Tiểu Tiên ôm Sở Dịch, nghe vậy. Ngỡ ngàng, kinh ngạc, sợ hãi, đau khổ, hối hận, tuyệt vọng. . . ùn ùn kéo đến, trong lòng thật là hỗn loạn.
"Hảo huynh đệ, ta tưởng rẳng đời này kiếp này đều rốt cuộc không nhìn thấy ngươi nữa. Chỉ sợ buông tay sẽ chẳng thể nhìn gặp lại được ngươi. . . "
"Hiền đệ, ngươi nói có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, chẳng lẽ đã quên rồi chăng? Không sinh cùng năm cùng tháng, chỉ mong được chết cùng năm cùng tháng cùng ngày chẳng lẽ chỉ là nói chơi thôi sao? hôm nay cho dù là chết, chúng ta cũng phải chết cùng một chỗ, vĩnh viễn chẳng chi lìa. "
"Đồ ngốc, không trúng được trạng nguyên, không làm được đại quan, thì đã làm sao? Kết giao được với người tri kỉ như ngươi, mới là đệ nhất khoái sự trong đời ta.
". . . ta đối với ngươi thật là một mảnh chân tình, tuyệt không nửa phần giả ý. Mặc kệ ngươi là nữ cũng bỏ, nam cũng bỏ, thích ta cũng mặc, chán ghét ta cũng mặc, nhưng ta đối với ngươi tâm ý đều mãi mãi không có gì thay đổi. . . "
Mấy ngày ở chung quang cảnh thân quen ngọt ngào, Sở Dịch nụ cười giản dị như mặt trời sáng lạn, ngôn ngữ chân tình, điều đó trông thật bình thường nhưng lại trở thành hạnh phúc. . . như từng cơn sóng to, ép tới nàng trong lòng nàng, khóc không thành tiếng.
"đại ca, đại ca. . . . "
Nàng thân thiết ôm lấy cái đầu rắn lạnh lùng to lớn kia, lòng đau như cắt, nước mắt phút chốc rơi xuống như mưa.
Trong sát na đó, sinh tử, luân hồi, thiên giới, vĩnh hằng. . . tất cả tất thảy đều trở nên không quan trọng nữa.
tại đây hư ảo vô thường trong thế giới của mình, nàng thầm nghĩ sẽ cùng hắn bình bình an an, bạch đầu giai lão.
Ngoài động tiếng ồn ào ngày càng gần. Phiên Phiên mắt lam nheo lại, ôn nhu nói: "Yến Tỷ Tỷ, thời gian không còn nhiều nữa. Bây giờ nếu tỷ giao ra thái ất chân nguyên đỉnh cùng Kiền Khôn Nguyên Cương Hồ, ta còn có thể đem Sở công tử hồi phục nguyên dạng, cho hắn tiếp tục làm môn sanh thiên tử trạng nguyên. Nếu không mấy gã lỗ mũi trâu tiến đến, nhận hắn thành yêu ma, sẽ chém hắn thành tám khối.
Yến Tiểu Tiên tâm loạn như ma, cơ hồ sắp bật ra lời đáp ứng, nhưng lại trông thấy đôi mắt lam trong suốt sáng rực, trong lòng đột nhiên "lạc đăng" một tiếng, nhất thời tỉnh lại.
Suy nghĩ: "Yên nữ này đang che dấu điều gì, ngồi chờ giác mãng lão quái dẫn đạo môn cao thủ vào trong động, trong đây tất có âm mưu mà ta không biết. Lão quái đã chết, lẽ ra kế hoạch phải hủy, nàng vừa mới cố ý đem đại ca hóa ma, thay cho lão yêu quái. Giờ ta đem pháp bảo giao cho nàng, đại ca vị tất có thể biến hồi nguyên dạng, chỉ sợ càng thêm dữ nhiều lành ít, nhược không bằng, nhược không bằng tìm đường sống trong đường chết. . . . "
nàng tâm tư phi nhanh, liếc mắt trông thấy lò luyện đan, bỗng dưng nổi dậy một kế hoạch nguy hiểm, nghĩ thầm rằng: "Con đường này mặc dù mạo hiểm vô vàn, nhưng còn hơn là thúc thủ vô sách. Huống chi đại ca đồng thân thiết cốt, chỉ cần kéo dài được một khắc, có thể an toàn vô dạng, nhân họa đắc phúc"
Lập tức không chần chờ do dự, hô: "Đại ca! Đại ca!" ôm mạnh lấy cái đầu rắn xù xì của Sở Dịch, hôn vào cái mồm tua tủa răng nanh.
Sở Dịch thần chí hoảng hốt, mơ hồ cảm thấy hai phiến mềm mại ướt át như hoa, nhẹ nhàng đặt tại cái mồm khô nứt của mình, tiếp theo một hương vị ôn nhu ngọt ngào tiến vào, đem một viên châu tử lạnh lẽo tống vào trong miệng mình.
Hắn vô ý thức liền nuốt vào trong yết hầu, phát ra một tiếng hống khiếu cổ quái, khỏa viên châu trong nháy mắt chảy xuống bụng, ngọt như mật, mát lạnh như nước suối.
Phiên Phiên cười khanh khách nói: "Yến tỷ tỷ, ngày sau còn dài, làm gì mà nhất thời nóng vội? Chỉ cần tỷ giao ra pháp bảo, còn không sợ không cơ thời gian thân nhiệt sao?" thiết
Giữa không trung đám mây mù chợt phóng ra, hóa thành vô số nghê quang khí tiền, toàn bộ hướng tới bắn vào trong cơ thể Sở Dịch
Sở Dịch trước mắt hoa lên ngã xuống mặt đất. Toàn thân phảng phất trong nháy mắt bị ngàn vạn mũi tên xuyên vào, lại cảm thấy như bị vô số kiến càng cùng lúc cắn xé, đau nhức ngứa ngáy không thể nói nên lời, nhịn không được kêu lên thất thanh, cuộn tròn trên mặt đất.
"Đại Ca!".
Yến Tiểu Tiên mặt mày biến sắc, bạch y nhoáng lên, không để ý hết thảy vội phi thân tới.
Phiên Phiên cũng không ngăn cản, chỉ đứng ở một bên, mỉm cười tiếp tục thổi địch (sáo)
Tiếng sáo càng ngày càng thê lương, Sở Dịch đan điền vô cùng đau nhức, cơn đau tới tận xương tủy, toàn thân da thịt chuyển động như sóng, xương cốt không ngừng phát ra "Lạc lạp lạp" lặp lại liên tục.
Câu hồn võng của Phiên Phiên chính là nam chiếu hung cổ thất hồn thực tủy trùng đặc chế mà thành, loại quái trùng này đủ mọi màu sắc, nghe nói là oan hồn biên thành. Một khi chui vào bên trong cơ thể người, sẽ toàn tâm thực tủy hấp hồn, cho đến khi thân người biến thành cái xác không hồn.
Nghe thấy tiếng sáo, yêu trùng này chui vào trong cơ thể Sở Dịch, bắt đầu điên cuồng cắn xé tâm phế, trong thời gian ngắn đã lan tới toàn thân.
Sở Dịch tuy đã được minh tâm khắc cốt đinh luyện thành mình đồng da sắt nhưng vẫn không thể chịu được ma địch lẫn yêu cổ hai tầng công kích.
Hắn lăn lộn khắp trên mặt đất, mồ hôi chảy đầm đìa, hai tay phát cuồng cào tới thân thể bật máu, hận không thể đem thân thể mình cào thành ngàn vạn mảnh.
Trước tiên để trấn áp xà đan tà thần đã hòa tan là không dễ dàng, chân khí như nấm mọc sau mưa, đội đất theo nhau nhú lên, theo thất hồn thực tủy trùng di trú đi vòng khắp các đại kinh mạch toàn thân, dường như một khối liêt hỏa lan rộng thiêu đốt, càng lúc càng hung mãnh cuồng liệt.
"Xuy Xuy" vang lên, quần áo Sở Dịch không ngừng bị xé tan nát, chỉ trong nháy mắt không ngờ cả thân đầy là vẩy rắn, bích quang lóe sáng, tay chân cấp tốc co rút lại, dần đã hóa thành xà hình.
"Đại Ca"
Yến Tiểu Tiên cúi người thân thiết ôm chầm lấy hắn, vừa sợ vừa giận, bi thương cực độ, nước mắt lã chã rơi xuống.
Chính mình hao tổn tâm huyết, cay đắng hy sinh chỉ trong phút chốc đã trôi theo dòng nước.
Sở Dịch trong lòng thống khổ, muốn nói vài lời an ủi, vừa mới hé miệng, thanh âm đã biến thành tiếng quái hống đáng sợ. Muốn dùng tay vỗ về, đã phát giác chính mình đôi tay đã không còn, chỉ còn lại một cái đuôi thật lớn đang không ngừng ngoe ngoảy. . .
"Ta rốt cục cũng đã biến thành một con rắn rồi" Sở Dịch hoảng hoảng hốt hốt nghĩ, trước mắt chỉ còn một màu đỏ hồn độn, Yến Tiểu Tiên dung nhan thống khổ trước mắt dần như tan vào trong nước trở thành ảo ảnh phiêu đãng, bên tai mọi thứ dần cái gì cũng không nghe rõ, chỉ còn tiếng oanh long vang lên.
Hai mắt hắn hồng quang nhấp nháy, cái trán trơn nhẵn xoay tròn nổi lên, một cái sừng dài màu lam, hàm răng chỉnh tề chợt biến thành răng nanh tua tủa, cái lưỡi cũng hóa thành lưỡi rắn, co duỗi thò ra.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã lột xác biến thành một con giác mãng thật lớn, mềm mại bò trên mặt đất.
Phiên Phiên thu hồi cây sáo, thở dài nói: "Dịch cầu vô giới hảo, nan đắc hữu tình lang. Yến tỷ tỷ, một lang quân tuấn tú, tỷ sao nỡ để hắn biến thành bộ dạng đó? chẳng lẽ tiểu tiểu Ngọc Đỉnh kia lại hơn cả tính mạng của hắn?"
Yến Tiểu Tiên ôm Sở Dịch, nghe vậy. Ngỡ ngàng, kinh ngạc, sợ hãi, đau khổ, hối hận, tuyệt vọng. . . ùn ùn kéo đến, trong lòng thật là hỗn loạn.
"Hảo huynh đệ, ta tưởng rẳng đời này kiếp này đều rốt cuộc không nhìn thấy ngươi nữa. Chỉ sợ buông tay sẽ chẳng thể nhìn gặp lại được ngươi. . . "
"Hiền đệ, ngươi nói có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia, chẳng lẽ đã quên rồi chăng? Không sinh cùng năm cùng tháng, chỉ mong được chết cùng năm cùng tháng cùng ngày chẳng lẽ chỉ là nói chơi thôi sao? hôm nay cho dù là chết, chúng ta cũng phải chết cùng một chỗ, vĩnh viễn chẳng chi lìa. "
"Đồ ngốc, không trúng được trạng nguyên, không làm được đại quan, thì đã làm sao? Kết giao được với người tri kỉ như ngươi, mới là đệ nhất khoái sự trong đời ta.
". . . ta đối với ngươi thật là một mảnh chân tình, tuyệt không nửa phần giả ý. Mặc kệ ngươi là nữ cũng bỏ, nam cũng bỏ, thích ta cũng mặc, chán ghét ta cũng mặc, nhưng ta đối với ngươi tâm ý đều mãi mãi không có gì thay đổi. . . "
Mấy ngày ở chung quang cảnh thân quen ngọt ngào, Sở Dịch nụ cười giản dị như mặt trời sáng lạn, ngôn ngữ chân tình, điều đó trông thật bình thường nhưng lại trở thành hạnh phúc. . . như từng cơn sóng to, ép tới nàng trong lòng nàng, khóc không thành tiếng.
"đại ca, đại ca. . . . "
Nàng thân thiết ôm lấy cái đầu rắn lạnh lùng to lớn kia, lòng đau như cắt, nước mắt phút chốc rơi xuống như mưa.
Trong sát na đó, sinh tử, luân hồi, thiên giới, vĩnh hằng. . . tất cả tất thảy đều trở nên không quan trọng nữa.
tại đây hư ảo vô thường trong thế giới của mình, nàng thầm nghĩ sẽ cùng hắn bình bình an an, bạch đầu giai lão.
Ngoài động tiếng ồn ào ngày càng gần. Phiên Phiên mắt lam nheo lại, ôn nhu nói: "Yến Tỷ Tỷ, thời gian không còn nhiều nữa. Bây giờ nếu tỷ giao ra thái ất chân nguyên đỉnh cùng Kiền Khôn Nguyên Cương Hồ, ta còn có thể đem Sở công tử hồi phục nguyên dạng, cho hắn tiếp tục làm môn sanh thiên tử trạng nguyên. Nếu không mấy gã lỗ mũi trâu tiến đến, nhận hắn thành yêu ma, sẽ chém hắn thành tám khối.
Yến Tiểu Tiên tâm loạn như ma, cơ hồ sắp bật ra lời đáp ứng, nhưng lại trông thấy đôi mắt lam trong suốt sáng rực, trong lòng đột nhiên "lạc đăng" một tiếng, nhất thời tỉnh lại.
Suy nghĩ: "Yên nữ này đang che dấu điều gì, ngồi chờ giác mãng lão quái dẫn đạo môn cao thủ vào trong động, trong đây tất có âm mưu mà ta không biết. Lão quái đã chết, lẽ ra kế hoạch phải hủy, nàng vừa mới cố ý đem đại ca hóa ma, thay cho lão yêu quái. Giờ ta đem pháp bảo giao cho nàng, đại ca vị tất có thể biến hồi nguyên dạng, chỉ sợ càng thêm dữ nhiều lành ít, nhược không bằng, nhược không bằng tìm đường sống trong đường chết. . . . "
nàng tâm tư phi nhanh, liếc mắt trông thấy lò luyện đan, bỗng dưng nổi dậy một kế hoạch nguy hiểm, nghĩ thầm rằng: "Con đường này mặc dù mạo hiểm vô vàn, nhưng còn hơn là thúc thủ vô sách. Huống chi đại ca đồng thân thiết cốt, chỉ cần kéo dài được một khắc, có thể an toàn vô dạng, nhân họa đắc phúc"
Lập tức không chần chờ do dự, hô: "Đại ca! Đại ca!" ôm mạnh lấy cái đầu rắn xù xì của Sở Dịch, hôn vào cái mồm tua tủa răng nanh.
Sở Dịch thần chí hoảng hốt, mơ hồ cảm thấy hai phiến mềm mại ướt át như hoa, nhẹ nhàng đặt tại cái mồm khô nứt của mình, tiếp theo một hương vị ôn nhu ngọt ngào tiến vào, đem một viên châu tử lạnh lẽo tống vào trong miệng mình.
Hắn vô ý thức liền nuốt vào trong yết hầu, phát ra một tiếng hống khiếu cổ quái, khỏa viên châu trong nháy mắt chảy xuống bụng, ngọt như mật, mát lạnh như nước suối.
Phiên Phiên cười khanh khách nói: "Yến tỷ tỷ, ngày sau còn dài, làm gì mà nhất thời nóng vội? Chỉ cần tỷ giao ra pháp bảo, còn không sợ không cơ thời gian thân nhiệt sao?" thiết