PDA

View Full Version : Ngươi Chính Là Trời Của Ta - tác giả:tiểu muội của Phai - Mới nhất: chương 2


Nhạt Phai
28-01-2011, 07:05 AM
truyện này do tiểu muội xinh đẹp của Nhạt Phai viết, mong huynh đệ chỉ giáo, hình cũng là do muội muội vẽ.

Ngươi Chính Là Trời Của Ta !!!


Tác Giả : Tử Sắc Yêu Cơ
Nguồn: Tu Chân Giới


Thể Loại : xuyên không ,giang hồ võ lâm , ngược luyến tàng tâm (nói quá đấy , đau tim tí thôi)


--------------------------------




Đôi dòng nhắn nhủ tí :


* Đây là 1 bộ nằm trong hệ liệt "Thất Sắc Giai Nhân" của muội viết từ 3 năm trước , giờ đang trong quá trình viết lại vì lúc trước viết nhắng nhít quá :-s , nhưng lại rất thích và không muốn bỏ 7 vị nữ chủ trong này (vì muội lười định hình lại tính cách cho 1 nữ chủ khác ) .

** Sẽ cố giới thịu với mọi người cái văn án của bộ hệ liệt ấy :-* .


*** Trong quá trình post sẽ tiếp thu ý kiến của mọi người , mong giúp đỡ :d .



**** Đây là do muội viết nên muốn nó ở yên 1 chỗ , nhưng ý thức của người khác muội không quản được nên mong ai muốn đem đi đâu thì hãy xin phép và nhớ dẫn link về đây cho muội .


________________________________________________




this image is not available



Tiết Tử



Gió trên Tề Linh Sơn từng trận rét buốt thổi qua như cứa vào da thịt . Một thân trường bào máu đen đã bị tuyết phủ kín , hắn dùng cơ thể mình che chắn không cho tuyết rơi lên thân thể nhỏ bé trong lòng ngực . Gương mặt thiếu nữ nhợt nhạt đến dọa người , từ mí mắt đã nhắm nghiền vết máu khô kéo dài trông như huyết lệ , khóe miệng vẫn còn vương vài đạo tơ máu .


“Tiểu Nam …..”


Hắn ôn nhu gọi tên thiếu nữ đã không còn cử động đang nằm trong lòng mình , khẽ đưa tay lau đi vết máu trên gượng mặt nàng .


_ “Muội không phải muốn chúng ta cùng nhau đến đây ngắm tuyết sao ? Khó khăn lắm chúng ta mới đến được đây , muội lại giận dỗi không mở mắt ra nhìn thế này là sao ?”


Hắn khẽ cúi xuống , vén nhũng sợi tóc đi lạc ra sau vành tai nàng , hôn nhẹ lên vầng trán xinh đẹp của nàng , giọng nói pha chút bất đắc dĩ cùng sủng nịch :


“Tiểu Nam ngoan , trả lời ta có được không ?”



……………………..


Hắn cứ nhu vậy càng ôm chặt thân hình nhỏ bé kia , cứ thủ thỉ những lời nói yêu thương của hắn như thể người thiếu nữ kia vẫn đang nghe .


Tay hắn khẽ đưa xuống cổ của nàng , nhanh như chớp liền giật lại . Nơi cổ của nàng là vét chém sâu loan lổ máu khiến một mảng lớn từ vai xuống đều là màu đỏ tươi của máu .


Là hắn , chính hắn , nếu không phải hắn ngu muội, chấp mê bất ngộ thì Tiểu Nam của hắn sẽ không bị như thế . Nếu lúc ấy hắn nguyện ý tin tưởng nàng thì tốt biết mấy . …


Hắn nhớ rõ vẻ mặt của nàng lúc ấy , ánh mắt thất thần , nụ cười thê lương làm lòng hắn đau nhói .

“Vì sao không tin muội ?”


Nàng lắc đầu cười hai tiếng rồi xoay lưng về phía hắn , thanh âm buồn bả và mệt mỏi :


_”Nếu sau này còn có thể yêu thì hãy tin tưởng người đó một chút …..”


Nàng chầm chậm quay người lại , mỉm cười :


_”……….có được không , Chi Hiên ca ca ?”

…………

……..

….

Còn có thể sao ? Hắn có thể yêu ai được nữa ? Trái tim hắn từ lâu đã theo nụ cười của nàng rời bỏ hắn rồi .


Hắn chợt nhớ đến câu chuyện vu vơ ngày xưa nàng từng kể :



Cây có Hoa, nhưng không giữ được Hoa. Hoa chỉ luôn vươn mình theo Gió. Gió lại khó nắm bắt, lại chỉ biết yêu những cuộc hành trình. Và khi cơn Gió qua rồi, Hoa mới biết: cội nguồn của mình là nhựa chảy trong máu của cây...


Sắc trời dần chuyển xấu đi , gió gào thét bên tai liên hồi , hắn khẽ nhắm mắt lại , cúi đầu vùi sâu vào hõm vai nàng thầm nghĩ :

"Cũng tốt , nếu muội không thể trở về thì lần này để ta đuổi theo muội , mặc kệ đó là nơi nào , chỉ cần có muội .... đó đều là nhà của ta

Nhạt Phai
29-01-2011, 11:28 PM
Hắn tên Thạch Chi Hiên , là tôn tử của 1 võ lâm thế gia .


Kẻ khác xem hắn là ác ma , thân nhân đều lạnh nhạt với hắn . Ngoài mặt thì cung kính nghe theo , kì thật trong long của họ cũng như ngoại nhân , xem hắn là yêu nghiệt.


Hắn sinh ra thì mẫu thân vì sinh khó mà qua đời , khi hắn tập nói , chữ đầu tiên hắn có thể nói chính là chữ “Tử” .


Mọi người không ai bảo ai đều e ngại tiếp xúc với hắn nhưng cũng không dám làm điều gì thất thố vì hắn là tôn tử duy nhất của Thạch gia .


Năm hắn ba tuổi , một vị cao nhân quen biết với gia gia của hắn vô tình nhìn thấy hắn đang chơi đùa , sắc mặt liền tái mét , miệng lắp bắp nói hắn là Ma Quân tái thế . Gia gia hắn vừa nghe thấy liền mặc kệ lời thỉnh cầu của phụ thân mà ra lệnh đem hắn ném xuống vực sâu .


Khi ấy hắn chỉ là một hài tử , một đứa trẻ ba tuổi có thể làm điều gì thương thiên hại lý chứ .


Hắn may mắn không chết mà còn được thành chủ Ma Thiên Thành thu nhận , trở thành ma nhân tàn bạo , dưới kiếm của hắn không biết còn vương lại oán hận của bao nhiêu oan hồn .


Nàng tên Lân Nam , là nữ nhi của Lân gia hiển hách .


Vị trí của nàng trong Lân gia còn thua cả đầy tớ , chỉ có thể ăn thức ăn thừa của chó và sâu bọ nàng tình cờ bắt được mà sống qua ngày . Bởi vì mẹ nàng – Hoa Liên – tam phu nhân của Lân gia bị bắt đại phu nhân tố cáo là gian díu với 1 hạ nhân trong phủ . Mẹ nàng vì để chứng minh cho sự trong sạch của mình , đêm đó đã thắt cổ tự vẫn , để lại nàng lúc đó chỉ mới hai tuổi .


Nàng từ bé đã bị xem như súc vật , mọi người đều khi dễ nàng , hạ nhân thì to tiếng mắng mỏ nàng , các tỉ tỉ xem nàng như thứ để trút giận , các ca ca lấy nàng làm bia ngắm tập bắn cung , người nàng lúc nào cũng đầy vết thương , không ai nguyện ý cho băng bó cho nàng , 1 con chó thì cần gì phải vì nó mà hao phí dược liệu , nàng chỉ có thể lấy vải rách để băng bó khi các vết thương mưng mủ và sưng tấy lên vì nhiễm trùng .


Phụ thân ngày xưa yêu thương nàng thì từ lúc mẫu thân qua đời liền xem nàng như chưa từng tồn tại .


Nàng cũng không quan tâm , kì thật nàng cũng không phải 1 hài tử bình thường .



Nàng vốn là một sát thủ , sau khi chết đi liền được sinh ra trong khối thân thể này , có được yêu thương hay không cũng phải liên quan đến nàng , nàng không tin vào tình thân , nếu thứ gọi là tình thân tồn tại thì ở kiếp trước nàng đã không bị mẹ mình bỏ rơi , cũng không bị cha lấy ra làm vật thí nghiệm , trở thành một con quái vật người không ra người .

Nàng nhớ ánh mắt hoảng loạn của cha nàng trước khi chết , vẻ mặt không tin được , thậm chí thằng đàn ông đó còn hỏi nàng :


“Vì sao lại như vậy ? Con không thể giết ta được , ta là cha của con . “


Hắn còn nhớ nàng là con của hắn ? Nàng nghiên đầu nhìn kẻ đang vùng vẫy dưới chân của nàng đầy tiếu ý .


Như thấy được sự khinh thường của nàng , ông ta gầm lên , đôi mắt tuyệt vọng và giận dữ :


“Mày đúng là đồ quái vật , ngay cả cha mày mà mày cũng muốn giết sao ? Nếu biết trước như vậy tao đã không để mày sống đến ngày hôm nay rồi . “


Nàng nhướng to đôi mắt nhìn ông ta với vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ , khẽ cười 1 tiếng nàng nhẹ nhàng trả lời :


“Tôi từ lâu đã không còn là con người rồi”


Giọng nói của nàng lại mang vẻ bông đùa mà tiếp tục :


“Cha à , ông đã tạo ra 1 con quái vật như tôi nhưng lại không kết 1 sợi dây trói buột nó lại , lỗi này là của ông rồi ……………”


Nực cười , đã không dạy cho nó cách yêu thương , cũng chưa từng yêu thương nó thì có tư cách gì đòi hỏi ở nó sự kính trọng yêu thương chứ .



Đã không biết đến thứ gọi là yêu thì cũng chẳng thất vọng gì khi bị ghét bỏ cả .


Kì thực cuộc sống ở nơi này so với kiếp trước cũng không khác biệt mấy , vết thương do đám ranh con ấy gây ra cũng chẳng thấm gì so với những thứ dược vật mà nàng phải tiêm vào người trước kia .


Nuốt thức ăn hư thối và sâu bọ cũng tốt hơn so với phải uống máu người .



Lần đầu tiên nàng gặp hắn , khi đấy hắn đứng giữa đống thi thể chất rải rác , máu bắn tung tóe khắp nơi , Lân gia danh tiếng lẫy lừng giờ đây chỉ còn là 1 đống hoang tàn , thi thể khắp nơi , từ đường đi đến mái nhà cũng đều là máu .


Hắn từ từ quay đầu lại , gương mặt thiếu niên non nớt dính đầy máu , khóe môi khẽ nhếch lên 1 độ cung nhỏ , nhìn chằm chằm đứa trẻ gầy gò đang nắm chặt góc áo của hắn .


“Làm gì ?”


Nàng nghẩn đầu nhìn hắn , thật sự là hình ảnh của nàng trước kia , nàng không biết vì sao khi nhìn thấy bóng lưng của hắn nàng lại cảm thấy đau lòng . Có lẽ vì hắn giống nàng trước kia , ít nhất là nàng cảm thấy thế , là nàng đối hắn nảy sinh thương cảm ? Nàng mặc kệ , trước tiên phải đảm bảo sự sống của mình .



“Mang ta theo!”



Ánh mắt của đứa trẻ đó nhìn hắn , không chút sợ hãi , lại có phần bất cần .


Hắn cảm thấy hứng thú , đứa trẻ này chứng kiến hắn tàn sát cả nhà mà lại không sợ hãi , thậm chí còn tự rời khỏi nơi ẩn nấp đến trước mặt hắn , yêu cầu hắn mang nó theo .



Hắn không hiểu vì cái gì bản thân lại gật đầu đáp ứng . Chỉ là hài tử này khiến hắn có cảm giác không chán ghét .
.
.
..
.
..
.
..





Vận mệnh đưa đẩy khiến đường đi của 2 con quái vật trong mắt kẻ khác cuối cùng cũng giao nhau , 2 hoàn cảnh nhưng đều là kẻ bị thân nhân ruồng rẫy , bị xã hội từ chối , vô tình gặp nhau , lợi dụng lẫn nhau để lấp đầy cái khoảng trống trong tim …………………………………..

greywolf
30-01-2011, 09:34 AM
Vì truyện không đề số chương, mình xin mạn phép căn cứ vào số post để update tiêu đề truyện (như bài post vừa rồi là chương 2). Tác giả nếu có kiến nghị gì, xin cho mình biết.

greywolf