ongtaohl
02-12-2010, 11:04 PM
Mới bắt đầu công cuộc viết truyện tiểu thuyết. Mình nói thì rất hay còn viết thì chưa biết ra sao. Mong mọi người tham khảo và đóng góp ý kiến nhiệt tình. Nếu có ai có những ý kiến hay hoặc nếu muốn bàn luận thêm về hướng đi của truyện thì có thể add njck chat của mình: xinloi_anhyeukung_hl162. Mọi ý kiến đóng góp sẽ được mình tập trung và cố gắng hoàn thiện lối viết cùng phong cách.
Thank all.
Chương 1: Đứa bé sơ sinh.
Gia tộc Trần gia, tại Thiên Nam bao năm nay vẫn luôn luôn hưng thịnh, đời này sang đời khác, cha truyền con nối đều làm quan trong triều. Tổ tiên Trần gia từng giúp Trung vương đánh đông dẹp bắc, lập bao công trạng. Con cháu Trần gia đều là những tinh binh, dũng tướng của Giao Châu Quốc. Hơn thế nữa, Trần gia lại có bắt nguồn sâu xa từ một chi nào đó của một đại phái trong thế giới tu chân bí ẩn.
Nói qua về thế giới tu chân. Bắt nguồn từ đâu? Từ sự ham muốn trường sinh bất tử của nhân loại. Những ý nghĩ muốn nghịch lại thiên mệnh. Từng bước từng bước tìm ra những quy luật của vạn vật mà tự tạo ra cách tu luyện cho bản thân mình.
Đối với con người đang sống trên nhân gian mà nói, tu chân giới không có gì là bí mật cả. Nhưng nó lại rất bí ẩn, nó ở đâu? Không ai biết. nó ra sao? Không ai hay. Liệu thật sự có trường sinh bất tử hay không? Chưa ai có thể kiểm chứng được.
Ai ai cũng muốn tu luyện, ai ai cũng muốn được trường sinh, có trong tay sức mạnh xoay chuyển càn khôn, kinh thiên động địa. Bất quá, việc đó khó hơn việc trèo lên được đỉnh Thiên Mã trên dãy núi Trường Sơn.
Quay lại với Gia Tộc Trần gia. Nhưng nào có ai ngờ đâu, cả một gia tộc lớn mạnh, có căn cơ hàng trăm năm như thế, lại đang sắp sửa bị xóa sổ khỏi trí nhớ của người dân Thiên Nam.
Trong đêm thanh vắng, mọi người đều đang trìm trong giấc ngủ. Bỗng đâu một tiếng pháo nổ âm vang trên nền trời, nó làm cho mọi người giật mình tỉnh giấc. Phía nam Thiên Đô thành, chính xác là phủ của Trần gia, đang bốc lên hàng trăm cột lửa lớn nhỏ. Ánh mắt mọi người đầy vẻ ngạc nhiên, bàng hoàng và bất ngờ. Không hiểu có chuyện gì xảy ra.
Còn bên trong phủ, xác người ngổn ngang, lửa cháy đỏ rực khắp một vùng. Giữa sảnh chính, một người đàn ông, toàn thân đẫm máu. Gương mặt nghiêm nghị. Hai tay đang cầm đôi song thủ Băng Hỏa Phụng lừng danh, đôi mắt lạnh lùng nhìn bảy tên mặc áo đen trước mặt, mỗi tên đều cầm một thanh đao dài khoản năm mươi phân và một cái thuẫn bằng sắt che trước ngực. Phía sau người đàn ông là một người phụ nữ, tay đang bồng một đứa bé chưa đầy sáu tháng tuổi.
- Các ngươi tay cầm Thất tinh đao và Kim cang thuẫn. Vậy chắc các ngươi là Cuồng sát thất tinh nổi danh của Thần địa? – Người đàn ông lên tiếng. Giọng nói không lớn nhưng chứa đầy sự phẫn nộ và giận dữ.
- Không ngờ rằng Trần Bá Thiên ngươi lại biết đến danh tự của Thất tinh chúng ta. Không sai. Chúng ta là Cuồng sát thất tinh. Bây giờ ngươi có thể yên tâm mà nhắm mắt được rồi. – Một tên áo đen đứng giữa đi lên, chà chà cây đao vào cạnh khiên rồi chỉ thẳng vào mặt Trần Bá Thiên mà nói.
- Hừ! muốn giết ta? Chỉ dựa vào đám các ngươi? Ngay cả tên khốn Trấn Vũ đứng trước mặt ta còn không dám kiêu ngạo đến thế. Nói đi, vì sao lại muốn diệt tộc ta, tại vì sao? – Trần Bá Thiên tức giận đến cực độ, liền quát lớn. Tiếng quát quá lớn làm cho đứa bé đằng sau đang ngủ ngon bỗng giật mình bật khóc.
- Tên húy của Trấn môn chủ mà ngươi cũng dám nói ra ư? Đáng chết mà. Anh em. LÊN. – Tên cầm đầu tím mặt. Môn chủ của hắn bị người ta nhục mạ. Thân làm thuộc hạ, cũng cảm thấy bị sỉ nhục không kém. Liền hô anh em xông lên liều mạng.
- Thật là không biết lượng sức mình. Xem chiêu.
Vừa dứt lời, Trần Bá Thiên lao lên phía trước, đâm xiên đôi Băng Hỏa Phụng, tốc độ có thể nói là xuất quỷ nhập thần. Bảy tên Thất tinh thấy khí thế mạnh mẽ liền chụm bảy cái khiên vào thi triển đòn phòng thủ. Ngay sau đó, bảy thanh đao từ sau hàng khiên chớp nhoáng chém về phía trước, cứ ba tên nhảy lên chém xong rồi lại giơ khiên ra chắn để những tên khác lao lên. Cứ như thế, Trần Bá Thiên sau một hồi chống đỡ liền bị dòn vào góc tường. Thấy không ổn. Trần Bá Thiên liền quay lại hô to.
- Ljnk Nhj, chạy đi, chạy mau đi…
- Tướng công, thiếp sẽ không bỏ chàng lại đâu. – Linh phu nhân hai hàng nước mắt lưng chòng nhưng gương mặt vẫn kiên định quyết một lòng cùng chồng sống chết. Đứa con trên tay vẫn đang nấc lên những tiếng khóc vô cùng non nớt.
- Vì Phong nhi, hãy chạy đi, hãy bảo vệ nó, không thể để Trần gia tuyệt hậu được. Nó còn sống sẽ quay lại báo thù cho gia tộc, một lần nữa Trần Gia sẽ lại quật khởi. Hãy chạy mau đi. – Trần Bá Thiên vừa đỡ nhát chém của Thất tinh cuống sát vừa gào to. Nếu nói rằng hôm nay có thể toàn mạng thì quả thật là may mắn. Nhưng chuyện này vốn là bất khả thi.
Ljnk phu nhân sau khi nghe thế liền do dự, nhìn đứa con bé bỏng trong tay, nàng quả thật không muốn nó phải chết một cách oan uổng. Và nếu sự thật là nó mất mạng ngày hôm nay, dưới suối vàng, nàng biết ăn nói thế nào với tổ tiên của Trần gia đây. Cuối cùng, lòng nàng đã quyết. Ngẩng đầu lên nhìn Trần Bá Thiên mà nói.
- Tướng công, hãy chờ thiếp. Thiếp bảo toàn cho Phong Nhi xong sẽ quay lại ngay. Hôm nay phu phụ ta sẽ sống cùng sống, chết cùng chết.
Nói xong, Linh phu nhân quay đầu chạy vào bên trong, nàng bước nhanh đến bức bức tranh cổ trong phòng ngủ. Giật mạnh nó xuống. Dưới sàn nhà, giữa căn phòng liền từ từ tách ra hai bên, mở ra một thông đạo liền xuống dưới lòng đất. Bước nhanh xuống bên dưới. Xuất hiện một cái mật thất khá rộng. Bốn phía đều là các tủ gỗ chứa đầy sách. Hóa ra đây là kho tàng tri thức của Trần gia truyền qua ngàn đời. Ở đây có cả quyển sách ghi lại lịch sử hình thành của Trần Gia. Bất quá, Linh phu nhân đang đi nhanh về phía một chiếc bình hoa lớn, cao gần bằng người, miệng lớn đủ hai người chui vào ở góc phòng. Đặt đứa bé sang một bên, nàng cầm vào hai bên miệng bình. Xoay mạnh sang bên phải. Một tiếng động vang lên. Đáy bình thụt vào sâu bên trong lộ ra một đường hầm tròn xoáy sâu hun hút. Linh phu nhân ôm lấy đứa bé. Lấy trong tay áo ra một chiếc khăn lụa, rồi cắn chặt ngón tay đến chảy máu. Hạ xuống viết nhanh lên chiếc khăn vài chữ rồi nhét vào bên trong tã lót của đứa bé. Đặt thằng bé vào một chiếc giỏ chắc chắn. đang định thả vào đường hầm dưới đáy bình bỗng nhớ đến điều gì đó. Liền vôi vàng chạy lại gần chiếc tủ lục nhanh trong đống sách. Vẻ mặt nàng vui mừng hẳn lên khi cầm trên tay một quyển sách màu xanh thẫm, bìa viết bốn chữ Thiên Địa Nhất Quyết. Nhét nốt vào trong cái giỏ, Linh phu nhân yên tâm thả đứa bé xuống đường hầm.
- Phong nhi, hãy sống cho tốt nhé. Cha mẹ đều yêu con…. – 1 tiếng gào thê lương vang vọng trong đường hầm. Mang theo cảm xúc đau đớn và xót xa của người mẹ phải rời bỏ đứa con của mình.
Làm xong việc bảo toàn cho Phong nhi, Linh phu nhân liền đóng lại miệng đường hầm. Thoát khỏi mật thất dưới đất, đóng kín lại. Rồi chạy ra đại sảnh.
Thank all.
Chương 1: Đứa bé sơ sinh.
Gia tộc Trần gia, tại Thiên Nam bao năm nay vẫn luôn luôn hưng thịnh, đời này sang đời khác, cha truyền con nối đều làm quan trong triều. Tổ tiên Trần gia từng giúp Trung vương đánh đông dẹp bắc, lập bao công trạng. Con cháu Trần gia đều là những tinh binh, dũng tướng của Giao Châu Quốc. Hơn thế nữa, Trần gia lại có bắt nguồn sâu xa từ một chi nào đó của một đại phái trong thế giới tu chân bí ẩn.
Nói qua về thế giới tu chân. Bắt nguồn từ đâu? Từ sự ham muốn trường sinh bất tử của nhân loại. Những ý nghĩ muốn nghịch lại thiên mệnh. Từng bước từng bước tìm ra những quy luật của vạn vật mà tự tạo ra cách tu luyện cho bản thân mình.
Đối với con người đang sống trên nhân gian mà nói, tu chân giới không có gì là bí mật cả. Nhưng nó lại rất bí ẩn, nó ở đâu? Không ai biết. nó ra sao? Không ai hay. Liệu thật sự có trường sinh bất tử hay không? Chưa ai có thể kiểm chứng được.
Ai ai cũng muốn tu luyện, ai ai cũng muốn được trường sinh, có trong tay sức mạnh xoay chuyển càn khôn, kinh thiên động địa. Bất quá, việc đó khó hơn việc trèo lên được đỉnh Thiên Mã trên dãy núi Trường Sơn.
Quay lại với Gia Tộc Trần gia. Nhưng nào có ai ngờ đâu, cả một gia tộc lớn mạnh, có căn cơ hàng trăm năm như thế, lại đang sắp sửa bị xóa sổ khỏi trí nhớ của người dân Thiên Nam.
Trong đêm thanh vắng, mọi người đều đang trìm trong giấc ngủ. Bỗng đâu một tiếng pháo nổ âm vang trên nền trời, nó làm cho mọi người giật mình tỉnh giấc. Phía nam Thiên Đô thành, chính xác là phủ của Trần gia, đang bốc lên hàng trăm cột lửa lớn nhỏ. Ánh mắt mọi người đầy vẻ ngạc nhiên, bàng hoàng và bất ngờ. Không hiểu có chuyện gì xảy ra.
Còn bên trong phủ, xác người ngổn ngang, lửa cháy đỏ rực khắp một vùng. Giữa sảnh chính, một người đàn ông, toàn thân đẫm máu. Gương mặt nghiêm nghị. Hai tay đang cầm đôi song thủ Băng Hỏa Phụng lừng danh, đôi mắt lạnh lùng nhìn bảy tên mặc áo đen trước mặt, mỗi tên đều cầm một thanh đao dài khoản năm mươi phân và một cái thuẫn bằng sắt che trước ngực. Phía sau người đàn ông là một người phụ nữ, tay đang bồng một đứa bé chưa đầy sáu tháng tuổi.
- Các ngươi tay cầm Thất tinh đao và Kim cang thuẫn. Vậy chắc các ngươi là Cuồng sát thất tinh nổi danh của Thần địa? – Người đàn ông lên tiếng. Giọng nói không lớn nhưng chứa đầy sự phẫn nộ và giận dữ.
- Không ngờ rằng Trần Bá Thiên ngươi lại biết đến danh tự của Thất tinh chúng ta. Không sai. Chúng ta là Cuồng sát thất tinh. Bây giờ ngươi có thể yên tâm mà nhắm mắt được rồi. – Một tên áo đen đứng giữa đi lên, chà chà cây đao vào cạnh khiên rồi chỉ thẳng vào mặt Trần Bá Thiên mà nói.
- Hừ! muốn giết ta? Chỉ dựa vào đám các ngươi? Ngay cả tên khốn Trấn Vũ đứng trước mặt ta còn không dám kiêu ngạo đến thế. Nói đi, vì sao lại muốn diệt tộc ta, tại vì sao? – Trần Bá Thiên tức giận đến cực độ, liền quát lớn. Tiếng quát quá lớn làm cho đứa bé đằng sau đang ngủ ngon bỗng giật mình bật khóc.
- Tên húy của Trấn môn chủ mà ngươi cũng dám nói ra ư? Đáng chết mà. Anh em. LÊN. – Tên cầm đầu tím mặt. Môn chủ của hắn bị người ta nhục mạ. Thân làm thuộc hạ, cũng cảm thấy bị sỉ nhục không kém. Liền hô anh em xông lên liều mạng.
- Thật là không biết lượng sức mình. Xem chiêu.
Vừa dứt lời, Trần Bá Thiên lao lên phía trước, đâm xiên đôi Băng Hỏa Phụng, tốc độ có thể nói là xuất quỷ nhập thần. Bảy tên Thất tinh thấy khí thế mạnh mẽ liền chụm bảy cái khiên vào thi triển đòn phòng thủ. Ngay sau đó, bảy thanh đao từ sau hàng khiên chớp nhoáng chém về phía trước, cứ ba tên nhảy lên chém xong rồi lại giơ khiên ra chắn để những tên khác lao lên. Cứ như thế, Trần Bá Thiên sau một hồi chống đỡ liền bị dòn vào góc tường. Thấy không ổn. Trần Bá Thiên liền quay lại hô to.
- Ljnk Nhj, chạy đi, chạy mau đi…
- Tướng công, thiếp sẽ không bỏ chàng lại đâu. – Linh phu nhân hai hàng nước mắt lưng chòng nhưng gương mặt vẫn kiên định quyết một lòng cùng chồng sống chết. Đứa con trên tay vẫn đang nấc lên những tiếng khóc vô cùng non nớt.
- Vì Phong nhi, hãy chạy đi, hãy bảo vệ nó, không thể để Trần gia tuyệt hậu được. Nó còn sống sẽ quay lại báo thù cho gia tộc, một lần nữa Trần Gia sẽ lại quật khởi. Hãy chạy mau đi. – Trần Bá Thiên vừa đỡ nhát chém của Thất tinh cuống sát vừa gào to. Nếu nói rằng hôm nay có thể toàn mạng thì quả thật là may mắn. Nhưng chuyện này vốn là bất khả thi.
Ljnk phu nhân sau khi nghe thế liền do dự, nhìn đứa con bé bỏng trong tay, nàng quả thật không muốn nó phải chết một cách oan uổng. Và nếu sự thật là nó mất mạng ngày hôm nay, dưới suối vàng, nàng biết ăn nói thế nào với tổ tiên của Trần gia đây. Cuối cùng, lòng nàng đã quyết. Ngẩng đầu lên nhìn Trần Bá Thiên mà nói.
- Tướng công, hãy chờ thiếp. Thiếp bảo toàn cho Phong Nhi xong sẽ quay lại ngay. Hôm nay phu phụ ta sẽ sống cùng sống, chết cùng chết.
Nói xong, Linh phu nhân quay đầu chạy vào bên trong, nàng bước nhanh đến bức bức tranh cổ trong phòng ngủ. Giật mạnh nó xuống. Dưới sàn nhà, giữa căn phòng liền từ từ tách ra hai bên, mở ra một thông đạo liền xuống dưới lòng đất. Bước nhanh xuống bên dưới. Xuất hiện một cái mật thất khá rộng. Bốn phía đều là các tủ gỗ chứa đầy sách. Hóa ra đây là kho tàng tri thức của Trần gia truyền qua ngàn đời. Ở đây có cả quyển sách ghi lại lịch sử hình thành của Trần Gia. Bất quá, Linh phu nhân đang đi nhanh về phía một chiếc bình hoa lớn, cao gần bằng người, miệng lớn đủ hai người chui vào ở góc phòng. Đặt đứa bé sang một bên, nàng cầm vào hai bên miệng bình. Xoay mạnh sang bên phải. Một tiếng động vang lên. Đáy bình thụt vào sâu bên trong lộ ra một đường hầm tròn xoáy sâu hun hút. Linh phu nhân ôm lấy đứa bé. Lấy trong tay áo ra một chiếc khăn lụa, rồi cắn chặt ngón tay đến chảy máu. Hạ xuống viết nhanh lên chiếc khăn vài chữ rồi nhét vào bên trong tã lót của đứa bé. Đặt thằng bé vào một chiếc giỏ chắc chắn. đang định thả vào đường hầm dưới đáy bình bỗng nhớ đến điều gì đó. Liền vôi vàng chạy lại gần chiếc tủ lục nhanh trong đống sách. Vẻ mặt nàng vui mừng hẳn lên khi cầm trên tay một quyển sách màu xanh thẫm, bìa viết bốn chữ Thiên Địa Nhất Quyết. Nhét nốt vào trong cái giỏ, Linh phu nhân yên tâm thả đứa bé xuống đường hầm.
- Phong nhi, hãy sống cho tốt nhé. Cha mẹ đều yêu con…. – 1 tiếng gào thê lương vang vọng trong đường hầm. Mang theo cảm xúc đau đớn và xót xa của người mẹ phải rời bỏ đứa con của mình.
Làm xong việc bảo toàn cho Phong nhi, Linh phu nhân liền đóng lại miệng đường hầm. Thoát khỏi mật thất dưới đất, đóng kín lại. Rồi chạy ra đại sảnh.