hacbachvothuong
06-11-2010, 12:29 PM
Trung Hòa Bí Kíp
Tác giả: Vô Thường Thần Quân.
Trong võ lâm, cao thủ thì nhiều, bí kíp võ công cũng không ít, nhưng hầu hết bí kíp đều luyện cho người học phát triển về nội ngoại công, ít ai biết được trên đời có một loại bí kíp võ công kết hợp với tu luyện trí tuệ, có thể giúp đánh bại tất cả cao thủ võ lâm.
Hồi thứ nhất: Minh Chủ Ngũ Đại Phái
Vào đầu thời kỳ nhà Minh, đất nước còn rối loạn, đạo tặc hoành hành, tình trạng võ lâm trung nguyên cũng không khá hơn, các môn phái mới nổi muốn tranh giành vị trí thái sơn bắc đẩu của Thiếu Lâm và Võ Đang, tuy đều bị đánh bại nhưng vẫn nuôi chí phục hận.
Tình hình triều chính chưa ổn định nên Chu Nguyên Chương không muốn động binh mà chủ động sai đại thần đến từng môn phái hòa giải, hy vọng có thể đoàn kết nội lực võ lâm trong nước để tăng cường lực lượng đối phó ngoại xâm. Nghe đồn Chu Nguyên Chương cực kỳ coi trọng võ lâm giang hồ, lúc nào cũng muốn thu phục nhân sĩ võ lâm đầu quân cho triều đình, đặc biệt là chưởng môn, cao thủ các phái. Ông từng nói với các vị đại thần : “Một đệ tử Võ Đang có thể giết 3 binh sĩ địch, một hảo thủ Võ Đang có thể giết 20 tinh binh địch, một chưởng môn Võ Đang có thể giết 10 đại tướng của địch, một Trương Tam Phong có thể giết cả một doanh trại địch (5 năm trước, Trương Tam Phong đã nhường chức chưởng môn lại cho Đạo Thanh Chân Nhân). Từ đó đủ thấy vị vua này rất coi trọng võ nghệ của các môn phái, đặc biệt là phái Võ Đang của Trương Tam Phong sáng lập. Điều này cũng không lạ, 6 năm trước, khi họ Chu còn chưa lên ngôi, quân Mông Cổ đã tuyển gần 100 cao thủ, trong đó có không ít cao thủ hắc đạo của trung nguyên và một số hảo thủ Mông Cổ ám sát Chu Nguyên Chương. Mỗi khi nhắc đến chuyện này, họ Chu đều biểu lộ sự kinh ngạc và cũng từ sự việc này mà ông cực kỳ xem trọng võ nghệ của võ lâm trung nguyên mà điển hình là phái Võ Đang.
Hơn 200 binh sĩ kẻ chết kẻ bị thương nằm la liệt nhưng phe đối phương chỉ có 2 người bị thương nhẹ, số còn lại vẫn hung hăng xông vào như muốn ăn tươi nuốt sống. Kiếm pháp và đao pháp của họ cực kỳ mãnh liệt, ẩn chứa luồng nội lực kinh hồn trong mỗi đường kiếm. Lúc này bên cạnh họ Chu chỉ còn tướng quân Từ Đạt và hơn 50 binh sĩ, Từ Đạt lo cho an toàn của Chu Nguyên Chương nên sai 20 binh sĩ hộ tống họ Chu bỏ chạy, dự định xông lên quyết tử với gần 100 hảo thủ với hi vọng cầm chân địch càng lâu càng tốt.
Lúc đó, từ nhánh cây bên đường, một bóng trắng lướt xuống nhẹ như làn khói cản ngay trước mặt bọn sát thủ, Chu Nguyên Chương định thần nhìn kỹ lại thì thấy đó là một lão đạo sĩ tóc bạc, trường bào lão đang mặc có hình thái cực, tay mang một thanh trường kiếm nhưng có lẽ tuổi đã cao, nội lực không còn sung mãn nên thanh kiếm trong tay cứ lay động theo gió.
Bọn sát thủ cũng không khỏi ngạc nhiên, nãy giờ lão già này nấp trên ngọn cây mà không ai phát hiện thì hoặc lão là một xác chết không còn thở, hoặc là một võ lâm cao thủ nhất đẳng. Nghĩ vậy nên nhất thời cả bọn đều chưa dám manh động.
Đột nhiên, lão đạo sĩ quay về phía Từ Đạt thét lớn: “Còn chờ gì nữa”. Từ Đạt hiểu ý liền cùng 50 binh sĩ hộ tống Chu Nguyên Chương rút lui, lão đạo sĩ không chờ đối phương động thủ đã chủ động lao vào vòng vây, đường kiếm tỏa ra bảo vệ toàn bộ yếu huyệt trên người chứ chưa tấn công.
Những gì họ Chu và các tướng sĩ biết được chỉ có thế, mọi chuyện sau đó họ hoàn toàn mù tịt. Chỉ biết rằng khi Từ Đạt kéo quân quay lại tiếp ứng thì thấy toàn bộ gần 100 sát thủ đó đã chết nhưng không thấy lão đạo sĩ đâu nữa, giang hồ đồn rằng lão đạo sĩ đó là Trương Tam Phong, tổ sư chưởng môn đương nhiệm của Võ Đang lúc bấy giờ. Giang hồ đồn đãi cũng có phần đúng, trong võ lâm hiện tại, người có thể một mình cầm cự với 100 cao thủ võ lâm đã phải đếm trên đầu ngón tay, có thể giết hết toàn bộ chỉ trong 1 thời gian ngắn thì chỉ có mỗi mình lão đạo sĩ sáng lập ra Võ Đang phái mà thôi.
Sau vụ việc đó, Chu Nguyên Chương thường cho sứ giả lên phái Võ Đang mời Trương Tam Phong gặp mặt nhưng lão đều từ chối, để tránh phiền phức cho môn phái, lão đã nhường chức chưởng môn cho sư đệ là Đạo Thanh Chân Nhân rồi bỏ đi đâu không rõ. Từ đó, họ Chu cũng ko còn cho người đến thăm Võ Đang phái nữa.
Mặc dù có sự can thiệp của Chu Nguyên Chương nhưng các môn phái vẫn ngấm ngầm đấu đá với nhau để tranh đoạt vị trí Thái Sơn Bắc Đẩu cho môn phái của mình. Điển hình là việc lập ra liên minh ngũ đại phái do tiền bối chưởng môn phái Điểm Thương Bạch Phụng Thiên làm Minh Chủ bao gồm các phái :Điểm Thương, Côn Luân, Không Động, Thanh Thành và Tuyết Sơn.
Kể từ sau khi Minh Chủ ngũ đại phái, chưởng môn phái Điểm Thương Bạch Phụng Thiên qua đời, tân nhiệm Chưởng Môn Bạch Nghinh Phong không được 4 phái còn lại tôn trọng, một phần vì tuổi còn trẻ, một phần vì võ công kém đời trước. Vì vậy chưởng môn Côn Luân Hà Định Thiên quyết định triệu tập đại hội võ lâm bao gồm chưởng môn ngũ đại phái để bầu chọn Minh Chủ mới, ko chấp nhận để Bạch Nghinh Phong nối nhiệm cha.
Thần Long sơn trang mấy hôm nay người ra vào tấp nập để chuẩn bị cho đại hội võ lâm sắp tới. Trang chủ Nhậm Thiên Hành là bạn thâm giao của chưởng môn Côn Luân nên Thần Long sơn trang đảm nhận việc đứng ra tổ chức và phát thiệp mời đồng đạo võ lâm.
Nhậm trang chủ đang duyệt qua số thiệp mời xem có thiếu người nào hay ko, lẽ thường dù người ta không muốn đi nhưng nếu ko nhận được thiệp mời thì họ xem như mình ko nể mặt họ. Là người lịch duyệt giang hồ, Nhậm trang chủ rất cẩn trọng xử lý trong những tình huống này. Đúng lúc đó thì có một thiếu niên bước vào, Nhậm trang chủ vui mừng:
”Tự Tại, lại đây giúp ta 1 việc”.
Nhậm Tự Tại là con trai độc nhất của Nhậm trang chủ, tư chất thông minh, võ công rất khá, rất được Nhậm trang chủ tin cậy, mọi việc trong sơn trang đều do anh ta thay cha sắp xếp.
Chờ Tự Tại bước vào, Nhậm trang chủ bảo:
“Con xem giúp cha có còn thiếu sót vị tiền bối võ lâm nào không ! ”
Tự Tại không nói lời nào, cầm thiếp mời lên xem sơ qua, cặp mắt tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Cha mời cả Trương Chân Nhân đến dự sao? “
Nhậm trang chủ hỏi:
“Có vấn đề gì? Trương Chân Nhân cũng là nhân vật trong võ lâm chứ đâu phải là người của triều đình? “
Tự Tại phân trần:
“Trương Chân Nhân biệt tích đã lâu, biết đâu mà tìm? “
Nhậm trang chủ cười:
“Chỉ cần đưa cho chưởng môn đương kim của Võ Đang, ắt hẳn ông ấy biết. “
Tự Tại ngắt lời cha:
“Kể cả chưởng môn Võ Đang cũng sẽ không đi”.
Nhậm trang chủ ngạc nhiên:
“Tại sao? “
Tự Tại phân tích rất rõ ràng:
“Chức vị Minh Chủ thực ra là do ngũ vị chưởng môn lập ra, hoàn toàn không có sự đồng ý của 2 pháiVõ Đang và Thiếu Lâm. Vả lại họ lập ra chức Minh Chủ ngũ đại phái nghĩa là muốn so sánh ngũ đại phái ngang hàng với 2 phái thái sơn bắc đẩu này.”
Nhậm trang chủ gật đầu:
“Cha thử hiểu biết của con thôi. Thực ra trong đây có nhiều thiệp mời cho có lệ, mời cho người ta biết mình tôn trọng họ, thực ra sự có mặt của họ có thể gây cản trở việc bầu chọn minh chủ nên nếu họ có đến thì ngay cả ngũ vị chưởng môn cũng không hoan nghênh đâu”.
Tự Tại hỏi:
“Cuộc bầu chọn minh chủ lần này có dùng võ lực không cha? “
Nhậm trang chủ trầm ngâm:
“Theo Hà bá bá của con thì chắc chắn sẽ có tỉ võ. Ngày xưa khi Bạch tiền bối còn sống thì bốn vị chưởng môn đều khâm phục Phong Tùng kiếm pháp của lão nên họ không dị nghị chức minh chủ. Nhưng nay lão đã chết, tân nhiệm chưởng môn Bạch Nghinh Phong tuổi đời còn trẻ, võ công thấp kém thì chức minh chủ phải bầu lại là hợp lý. ”
Tự Tại tò mò:
“Theo cha Hà bá bá có thể giành được chức minh chủ không? “
Nhậm trang chủ cười:
“Haha, trong võ lâm đương kim, tuy không nói ra nhưng thứ tự các môn phái ai cũng biết: nhất Thiếu Lâm, nhị Võ Đang, tam nga my, tứ Côn Luân, ngũ Điểm Thương. Xét theo thứ tự thì phái Côn Luân là đứng đầu trong ngũ phái còn lại, kình địch duy nhất là phái Điểm Thương đã không còn đáng ngại, chưởng môn những phái còn lại hoàn toàn không phải là đối thủ của Hà bá bá đâu, haha ”.
Tự Tại hỏi:
“Nghĩa là cha cũng muốn Hà bá bá giành được chức minh chủ? “
Nhậm trang chủ suy tư một lúc rồi đáp:
“Đó là di nguyện của tiền nhiệm Chưởng môn phái Côn Luân trước khi mất. Hà bá bá đã hứa nhất định sẽ đưa phái Côn Luân lên ngang hàng với Thiếu Lâm và Võ Đang.”.
Tự tại không hỏi thêm, lẳng xem sơ qua một loạt thiếp mời rồi hỏi cha:
“Sao cha không mời Liêu Đông đại hiệp? “
Nhậm trang chủ vỗ đùi:
“phải, phải, sao ta có thể sơ suất như vậy được”
…………………………..
Thần Long sơn trang hôm nay nhộn nhịp hơn mọi ngày, nhân sĩ võ lâm đều tụ họp, thiếu trang chủ Nhậm Tự Tại đích thân đứng ngoài cửa vừa để đón tiếp khách, vừa tranh thủ làm quen với các bạn giang hồ. Bên trong sảnh đường, ghế ngồi của các vị chưởng môn cũng được sắp xếp ngay ngắn. Dàn ghế đầu bên trái dành cho chưởng môn phái Côn Luân, kế đó là Điểm Thương, Không Động, Thanh Thành và Tuyết Sơn. Ghế bên phải thì hơi kỳ lạ một chút: ghế đầu dành cho Trương Tam Phong, kế đó là chưởng môn Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga My. Phía sau là ghế dành cho các vị đại hiệp được mời tham dự.
Xế trưa, khi khách mời đã đến gần đủ, trừ hàng ghế bên phải không có một ai. Nhậm trang chủ đứng ra tuyên bố dùng hình thức tỉ võ để chọn ra Minh Chủ kế nhiệm, năm vị chưởng môn đều không có ý kiến, gương mặt Hà chưởng môn tỏ ra rất đắc ý, Bạch chưởng môn phái Điểm Thương gương mặt lạnh như tiền, hoàn toàn không có biểu hiện gì. 3 vị chưởng môn còn lại tuy bề ngoài điềm tĩnh nhưng trong lòng đang ngầm so sánh thực lực của mình với đối phương.
Nhậm trang chủ đưa ra hình thức rút thăm thi đấu 2 cặp, riêng Bạch chưởng môn do còn nhỏ tuổi, lại là con của tiền nhiệm Minh Chủ nên được miễn vòng loại. Trận đầu tiên là Lục chưởng môn phái Không Động đấu với Tào chưởng môn phái Tuyết Sơn.
Vừa vào trận, Lục chưởng môn đã liên tiếp ra hiểm chiêu ép họ Tào phải thoái lui, đường kiếm của họ Lục cực kỳ mạnh bạo nhưng thoăn thoắt, lúc thì tấn công hạ bàn, lúc thì tấn công thượng bàn, tuy kiếm khí rất mạnh nhưng lại thiếu đi sự linh hoạt và bất ngờ, Tào chưởng môn vẫn thoái lui liên tiếp dù chỉ còn vài bước nữa là ra khỏi cửa đại sảnh…
Khi chỉ còn một bước chân là đến bậc cửa đại sảnh, bất ngờ Tào chưởng môn xoay người ra phía sau rồi hạ sát người xuống đất đồng thời trường kiếm tay phải không còn đỡ gạt nữa mà đâm thẳng vào yết hầu họ Lục. Về phần Lục chưởng môn, khi ép họ Tào đến cửa thì lòng thầm vui mừng, khi thấy đối phương xoay người nhìn ra phía sau liền ra chiêu Bàng Long Kiếm chém ngang hông để ép buộc đối phương nhảy ra khỏi vòng chiến nên khi mũi kiếm của họ Tào chĩa vào yết hầu, Lục chưởng môn hoàn toàn không thể né tránh, đây là một trong 3 chiêu Nghịch Chuyển Kiếm Pháp của phái Tuyết Sơn.
Với người bình thường nếu gặp sát chiêu này là nắm chắc cái chết, tuy nhiên, dù sao Lục Chưởng Môn cũng là tôn sư mộ phái, kể cả cao thủ võ lâm nếu muốn chạm vào người lão cũng không phải dễ chứ đừng nói là hạ sát. Tình thế cấp bách, lão buông kiếm giữa chừng rồi lộn một vòng ra sau để tránh mũi kiếm, thanh trường kiếm đang tích tụ nội lực xoay mấy vòng trên không trung rồi cắm sâu vào chiếc ghế trống của chưởng môn Nga My. Đối với 1 vị chưởng môn, điều nhục nhã nhất là đánh rớt kiếm trong trận tỉ đấu, do vậy, nếu Lục chưởng môn quẳng kiếm nghĩa là ông ấy không còn cách nào khác để tránh né. Lục chưởng môn cung tay xin thua rồi quay về ghế, tên đệ tử chạy đến rút thanh kiếm ra nhưng rút mãi không được. Đúng lúc đó, từ bên ngòai, một hán tử to con tay cầm một thanh đao rất to, tiến đến nhẹ nhàng rút thanh kiếm ra thì chiếc ghế vỡ làm 8 mảnh, hán tử suýt xoa:
"Nội công của Lục chưởng môn ngày càng thâm hậu ".
Lục chưởng môn đứng dậy đáp lễ: "Từ huynh quá khen, được Liêu Đông Đại Hiệp khen ngợi thì Lục mỗ có thua cũng không đến nổi xấu hổ".
Hán tử to con cười ha hả. Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán vì xưa nay tuy đã nghe danh nhưng rất ít ai gặp mặt Liêu Đông Đại Hiệp. Trong khi đó, có một chàng thanh niên không hề để ý đến xung quanh, cứ mãi ngồi ghi chép rồi lẩm bẩm: "thua vì mãi mê tấn công......."
Nhậm trang chủ đứng dậy cung tay :
"Từ huynh thật nể mặt, ta cứ nghĩ ngươi sẽ không đến......".
Từ Lợi ngắt lời:
"Nhậm huynh, ta đến là vì chuyện khác, nhưng thôi, cứ để kết thúc cuộc vui chúng ta sẽ bàn sau. Nào, các vị cứ tiếp tục".
Nói rồi hắn thản nhiên bước đến ngồi ngay chiếc ghế đầu tiên dành cho Trương Tam Phong.
Hà Định Thiên nãy giờ không nói một lời, nhưng khi thấy Từ Lợi ngồi vào chiếc ghế của lão đạo sĩ họ Trương thì nổi nóng đập bàn đứng dậy quát:
"Từ Lợi, ngươi có biết ghế đó dành cho ai không? "
Từ Lợi thản nhiên:
"Không biết, xin Hà huynh chỉ dạy ".
Hà Định Thiên quát lớn:
"Dành cho Trương Chân Nhân, ngươi lấy tư cách gì mà dám ngồi vào? "
Từ Lợi vẫn thản nhiên:
"Thế lão có đến không? "
Hà Định Thiên giận dữ:
"Dù Trương Chân Nhân không đến thì ngươi cũng không có đủ tư cách ngồi vào".
Từ Lợi ôn tồn:
"Hà huynh đừng nóng, nghe ta giải thích. Nếu lão không đến nghĩa là lão không nể mặt các người, thế thì các ngươi cần gì phải tôn trọng lão? "
Hà Định Thiên toan trả lời nhưng Nhậm trang chủ đã ngắt lời:
"Hà huynh, Từ huynh, xin hai vị nghe tại hạ nói một lời ".
Không đợi 2 người trả lời, lão nói tiếp:
"Từ huynh đây là người mới đến nên không biết ghế này đã có chủ, Hà huynh không nên phiền trách. Còn Từ huynh, Trương Chân Nhân là bậc nhất đại tôn sư, là võ lâm tiền bối, ông ta không đến là vì đi ngao du tứ hải nên không nhận được thiếp mời chứ không phải là khinh thường bọn hậu bối chúng ta. Xin huynh tôn trọng Trương Chân Nhân."
Nói rồi lão kêu người mang một chiếc ghế khác ra cho Từ Lợi ngồi.
Tác giả: Vô Thường Thần Quân.
Trong võ lâm, cao thủ thì nhiều, bí kíp võ công cũng không ít, nhưng hầu hết bí kíp đều luyện cho người học phát triển về nội ngoại công, ít ai biết được trên đời có một loại bí kíp võ công kết hợp với tu luyện trí tuệ, có thể giúp đánh bại tất cả cao thủ võ lâm.
Hồi thứ nhất: Minh Chủ Ngũ Đại Phái
Vào đầu thời kỳ nhà Minh, đất nước còn rối loạn, đạo tặc hoành hành, tình trạng võ lâm trung nguyên cũng không khá hơn, các môn phái mới nổi muốn tranh giành vị trí thái sơn bắc đẩu của Thiếu Lâm và Võ Đang, tuy đều bị đánh bại nhưng vẫn nuôi chí phục hận.
Tình hình triều chính chưa ổn định nên Chu Nguyên Chương không muốn động binh mà chủ động sai đại thần đến từng môn phái hòa giải, hy vọng có thể đoàn kết nội lực võ lâm trong nước để tăng cường lực lượng đối phó ngoại xâm. Nghe đồn Chu Nguyên Chương cực kỳ coi trọng võ lâm giang hồ, lúc nào cũng muốn thu phục nhân sĩ võ lâm đầu quân cho triều đình, đặc biệt là chưởng môn, cao thủ các phái. Ông từng nói với các vị đại thần : “Một đệ tử Võ Đang có thể giết 3 binh sĩ địch, một hảo thủ Võ Đang có thể giết 20 tinh binh địch, một chưởng môn Võ Đang có thể giết 10 đại tướng của địch, một Trương Tam Phong có thể giết cả một doanh trại địch (5 năm trước, Trương Tam Phong đã nhường chức chưởng môn lại cho Đạo Thanh Chân Nhân). Từ đó đủ thấy vị vua này rất coi trọng võ nghệ của các môn phái, đặc biệt là phái Võ Đang của Trương Tam Phong sáng lập. Điều này cũng không lạ, 6 năm trước, khi họ Chu còn chưa lên ngôi, quân Mông Cổ đã tuyển gần 100 cao thủ, trong đó có không ít cao thủ hắc đạo của trung nguyên và một số hảo thủ Mông Cổ ám sát Chu Nguyên Chương. Mỗi khi nhắc đến chuyện này, họ Chu đều biểu lộ sự kinh ngạc và cũng từ sự việc này mà ông cực kỳ xem trọng võ nghệ của võ lâm trung nguyên mà điển hình là phái Võ Đang.
Hơn 200 binh sĩ kẻ chết kẻ bị thương nằm la liệt nhưng phe đối phương chỉ có 2 người bị thương nhẹ, số còn lại vẫn hung hăng xông vào như muốn ăn tươi nuốt sống. Kiếm pháp và đao pháp của họ cực kỳ mãnh liệt, ẩn chứa luồng nội lực kinh hồn trong mỗi đường kiếm. Lúc này bên cạnh họ Chu chỉ còn tướng quân Từ Đạt và hơn 50 binh sĩ, Từ Đạt lo cho an toàn của Chu Nguyên Chương nên sai 20 binh sĩ hộ tống họ Chu bỏ chạy, dự định xông lên quyết tử với gần 100 hảo thủ với hi vọng cầm chân địch càng lâu càng tốt.
Lúc đó, từ nhánh cây bên đường, một bóng trắng lướt xuống nhẹ như làn khói cản ngay trước mặt bọn sát thủ, Chu Nguyên Chương định thần nhìn kỹ lại thì thấy đó là một lão đạo sĩ tóc bạc, trường bào lão đang mặc có hình thái cực, tay mang một thanh trường kiếm nhưng có lẽ tuổi đã cao, nội lực không còn sung mãn nên thanh kiếm trong tay cứ lay động theo gió.
Bọn sát thủ cũng không khỏi ngạc nhiên, nãy giờ lão già này nấp trên ngọn cây mà không ai phát hiện thì hoặc lão là một xác chết không còn thở, hoặc là một võ lâm cao thủ nhất đẳng. Nghĩ vậy nên nhất thời cả bọn đều chưa dám manh động.
Đột nhiên, lão đạo sĩ quay về phía Từ Đạt thét lớn: “Còn chờ gì nữa”. Từ Đạt hiểu ý liền cùng 50 binh sĩ hộ tống Chu Nguyên Chương rút lui, lão đạo sĩ không chờ đối phương động thủ đã chủ động lao vào vòng vây, đường kiếm tỏa ra bảo vệ toàn bộ yếu huyệt trên người chứ chưa tấn công.
Những gì họ Chu và các tướng sĩ biết được chỉ có thế, mọi chuyện sau đó họ hoàn toàn mù tịt. Chỉ biết rằng khi Từ Đạt kéo quân quay lại tiếp ứng thì thấy toàn bộ gần 100 sát thủ đó đã chết nhưng không thấy lão đạo sĩ đâu nữa, giang hồ đồn rằng lão đạo sĩ đó là Trương Tam Phong, tổ sư chưởng môn đương nhiệm của Võ Đang lúc bấy giờ. Giang hồ đồn đãi cũng có phần đúng, trong võ lâm hiện tại, người có thể một mình cầm cự với 100 cao thủ võ lâm đã phải đếm trên đầu ngón tay, có thể giết hết toàn bộ chỉ trong 1 thời gian ngắn thì chỉ có mỗi mình lão đạo sĩ sáng lập ra Võ Đang phái mà thôi.
Sau vụ việc đó, Chu Nguyên Chương thường cho sứ giả lên phái Võ Đang mời Trương Tam Phong gặp mặt nhưng lão đều từ chối, để tránh phiền phức cho môn phái, lão đã nhường chức chưởng môn cho sư đệ là Đạo Thanh Chân Nhân rồi bỏ đi đâu không rõ. Từ đó, họ Chu cũng ko còn cho người đến thăm Võ Đang phái nữa.
Mặc dù có sự can thiệp của Chu Nguyên Chương nhưng các môn phái vẫn ngấm ngầm đấu đá với nhau để tranh đoạt vị trí Thái Sơn Bắc Đẩu cho môn phái của mình. Điển hình là việc lập ra liên minh ngũ đại phái do tiền bối chưởng môn phái Điểm Thương Bạch Phụng Thiên làm Minh Chủ bao gồm các phái :Điểm Thương, Côn Luân, Không Động, Thanh Thành và Tuyết Sơn.
Kể từ sau khi Minh Chủ ngũ đại phái, chưởng môn phái Điểm Thương Bạch Phụng Thiên qua đời, tân nhiệm Chưởng Môn Bạch Nghinh Phong không được 4 phái còn lại tôn trọng, một phần vì tuổi còn trẻ, một phần vì võ công kém đời trước. Vì vậy chưởng môn Côn Luân Hà Định Thiên quyết định triệu tập đại hội võ lâm bao gồm chưởng môn ngũ đại phái để bầu chọn Minh Chủ mới, ko chấp nhận để Bạch Nghinh Phong nối nhiệm cha.
Thần Long sơn trang mấy hôm nay người ra vào tấp nập để chuẩn bị cho đại hội võ lâm sắp tới. Trang chủ Nhậm Thiên Hành là bạn thâm giao của chưởng môn Côn Luân nên Thần Long sơn trang đảm nhận việc đứng ra tổ chức và phát thiệp mời đồng đạo võ lâm.
Nhậm trang chủ đang duyệt qua số thiệp mời xem có thiếu người nào hay ko, lẽ thường dù người ta không muốn đi nhưng nếu ko nhận được thiệp mời thì họ xem như mình ko nể mặt họ. Là người lịch duyệt giang hồ, Nhậm trang chủ rất cẩn trọng xử lý trong những tình huống này. Đúng lúc đó thì có một thiếu niên bước vào, Nhậm trang chủ vui mừng:
”Tự Tại, lại đây giúp ta 1 việc”.
Nhậm Tự Tại là con trai độc nhất của Nhậm trang chủ, tư chất thông minh, võ công rất khá, rất được Nhậm trang chủ tin cậy, mọi việc trong sơn trang đều do anh ta thay cha sắp xếp.
Chờ Tự Tại bước vào, Nhậm trang chủ bảo:
“Con xem giúp cha có còn thiếu sót vị tiền bối võ lâm nào không ! ”
Tự Tại không nói lời nào, cầm thiếp mời lên xem sơ qua, cặp mắt tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Cha mời cả Trương Chân Nhân đến dự sao? “
Nhậm trang chủ hỏi:
“Có vấn đề gì? Trương Chân Nhân cũng là nhân vật trong võ lâm chứ đâu phải là người của triều đình? “
Tự Tại phân trần:
“Trương Chân Nhân biệt tích đã lâu, biết đâu mà tìm? “
Nhậm trang chủ cười:
“Chỉ cần đưa cho chưởng môn đương kim của Võ Đang, ắt hẳn ông ấy biết. “
Tự Tại ngắt lời cha:
“Kể cả chưởng môn Võ Đang cũng sẽ không đi”.
Nhậm trang chủ ngạc nhiên:
“Tại sao? “
Tự Tại phân tích rất rõ ràng:
“Chức vị Minh Chủ thực ra là do ngũ vị chưởng môn lập ra, hoàn toàn không có sự đồng ý của 2 pháiVõ Đang và Thiếu Lâm. Vả lại họ lập ra chức Minh Chủ ngũ đại phái nghĩa là muốn so sánh ngũ đại phái ngang hàng với 2 phái thái sơn bắc đẩu này.”
Nhậm trang chủ gật đầu:
“Cha thử hiểu biết của con thôi. Thực ra trong đây có nhiều thiệp mời cho có lệ, mời cho người ta biết mình tôn trọng họ, thực ra sự có mặt của họ có thể gây cản trở việc bầu chọn minh chủ nên nếu họ có đến thì ngay cả ngũ vị chưởng môn cũng không hoan nghênh đâu”.
Tự Tại hỏi:
“Cuộc bầu chọn minh chủ lần này có dùng võ lực không cha? “
Nhậm trang chủ trầm ngâm:
“Theo Hà bá bá của con thì chắc chắn sẽ có tỉ võ. Ngày xưa khi Bạch tiền bối còn sống thì bốn vị chưởng môn đều khâm phục Phong Tùng kiếm pháp của lão nên họ không dị nghị chức minh chủ. Nhưng nay lão đã chết, tân nhiệm chưởng môn Bạch Nghinh Phong tuổi đời còn trẻ, võ công thấp kém thì chức minh chủ phải bầu lại là hợp lý. ”
Tự Tại tò mò:
“Theo cha Hà bá bá có thể giành được chức minh chủ không? “
Nhậm trang chủ cười:
“Haha, trong võ lâm đương kim, tuy không nói ra nhưng thứ tự các môn phái ai cũng biết: nhất Thiếu Lâm, nhị Võ Đang, tam nga my, tứ Côn Luân, ngũ Điểm Thương. Xét theo thứ tự thì phái Côn Luân là đứng đầu trong ngũ phái còn lại, kình địch duy nhất là phái Điểm Thương đã không còn đáng ngại, chưởng môn những phái còn lại hoàn toàn không phải là đối thủ của Hà bá bá đâu, haha ”.
Tự Tại hỏi:
“Nghĩa là cha cũng muốn Hà bá bá giành được chức minh chủ? “
Nhậm trang chủ suy tư một lúc rồi đáp:
“Đó là di nguyện của tiền nhiệm Chưởng môn phái Côn Luân trước khi mất. Hà bá bá đã hứa nhất định sẽ đưa phái Côn Luân lên ngang hàng với Thiếu Lâm và Võ Đang.”.
Tự tại không hỏi thêm, lẳng xem sơ qua một loạt thiếp mời rồi hỏi cha:
“Sao cha không mời Liêu Đông đại hiệp? “
Nhậm trang chủ vỗ đùi:
“phải, phải, sao ta có thể sơ suất như vậy được”
…………………………..
Thần Long sơn trang hôm nay nhộn nhịp hơn mọi ngày, nhân sĩ võ lâm đều tụ họp, thiếu trang chủ Nhậm Tự Tại đích thân đứng ngoài cửa vừa để đón tiếp khách, vừa tranh thủ làm quen với các bạn giang hồ. Bên trong sảnh đường, ghế ngồi của các vị chưởng môn cũng được sắp xếp ngay ngắn. Dàn ghế đầu bên trái dành cho chưởng môn phái Côn Luân, kế đó là Điểm Thương, Không Động, Thanh Thành và Tuyết Sơn. Ghế bên phải thì hơi kỳ lạ một chút: ghế đầu dành cho Trương Tam Phong, kế đó là chưởng môn Thiếu Lâm, Võ Đang, Nga My. Phía sau là ghế dành cho các vị đại hiệp được mời tham dự.
Xế trưa, khi khách mời đã đến gần đủ, trừ hàng ghế bên phải không có một ai. Nhậm trang chủ đứng ra tuyên bố dùng hình thức tỉ võ để chọn ra Minh Chủ kế nhiệm, năm vị chưởng môn đều không có ý kiến, gương mặt Hà chưởng môn tỏ ra rất đắc ý, Bạch chưởng môn phái Điểm Thương gương mặt lạnh như tiền, hoàn toàn không có biểu hiện gì. 3 vị chưởng môn còn lại tuy bề ngoài điềm tĩnh nhưng trong lòng đang ngầm so sánh thực lực của mình với đối phương.
Nhậm trang chủ đưa ra hình thức rút thăm thi đấu 2 cặp, riêng Bạch chưởng môn do còn nhỏ tuổi, lại là con của tiền nhiệm Minh Chủ nên được miễn vòng loại. Trận đầu tiên là Lục chưởng môn phái Không Động đấu với Tào chưởng môn phái Tuyết Sơn.
Vừa vào trận, Lục chưởng môn đã liên tiếp ra hiểm chiêu ép họ Tào phải thoái lui, đường kiếm của họ Lục cực kỳ mạnh bạo nhưng thoăn thoắt, lúc thì tấn công hạ bàn, lúc thì tấn công thượng bàn, tuy kiếm khí rất mạnh nhưng lại thiếu đi sự linh hoạt và bất ngờ, Tào chưởng môn vẫn thoái lui liên tiếp dù chỉ còn vài bước nữa là ra khỏi cửa đại sảnh…
Khi chỉ còn một bước chân là đến bậc cửa đại sảnh, bất ngờ Tào chưởng môn xoay người ra phía sau rồi hạ sát người xuống đất đồng thời trường kiếm tay phải không còn đỡ gạt nữa mà đâm thẳng vào yết hầu họ Lục. Về phần Lục chưởng môn, khi ép họ Tào đến cửa thì lòng thầm vui mừng, khi thấy đối phương xoay người nhìn ra phía sau liền ra chiêu Bàng Long Kiếm chém ngang hông để ép buộc đối phương nhảy ra khỏi vòng chiến nên khi mũi kiếm của họ Tào chĩa vào yết hầu, Lục chưởng môn hoàn toàn không thể né tránh, đây là một trong 3 chiêu Nghịch Chuyển Kiếm Pháp của phái Tuyết Sơn.
Với người bình thường nếu gặp sát chiêu này là nắm chắc cái chết, tuy nhiên, dù sao Lục Chưởng Môn cũng là tôn sư mộ phái, kể cả cao thủ võ lâm nếu muốn chạm vào người lão cũng không phải dễ chứ đừng nói là hạ sát. Tình thế cấp bách, lão buông kiếm giữa chừng rồi lộn một vòng ra sau để tránh mũi kiếm, thanh trường kiếm đang tích tụ nội lực xoay mấy vòng trên không trung rồi cắm sâu vào chiếc ghế trống của chưởng môn Nga My. Đối với 1 vị chưởng môn, điều nhục nhã nhất là đánh rớt kiếm trong trận tỉ đấu, do vậy, nếu Lục chưởng môn quẳng kiếm nghĩa là ông ấy không còn cách nào khác để tránh né. Lục chưởng môn cung tay xin thua rồi quay về ghế, tên đệ tử chạy đến rút thanh kiếm ra nhưng rút mãi không được. Đúng lúc đó, từ bên ngòai, một hán tử to con tay cầm một thanh đao rất to, tiến đến nhẹ nhàng rút thanh kiếm ra thì chiếc ghế vỡ làm 8 mảnh, hán tử suýt xoa:
"Nội công của Lục chưởng môn ngày càng thâm hậu ".
Lục chưởng môn đứng dậy đáp lễ: "Từ huynh quá khen, được Liêu Đông Đại Hiệp khen ngợi thì Lục mỗ có thua cũng không đến nổi xấu hổ".
Hán tử to con cười ha hả. Mọi người bắt đầu xì xầm bàn tán vì xưa nay tuy đã nghe danh nhưng rất ít ai gặp mặt Liêu Đông Đại Hiệp. Trong khi đó, có một chàng thanh niên không hề để ý đến xung quanh, cứ mãi ngồi ghi chép rồi lẩm bẩm: "thua vì mãi mê tấn công......."
Nhậm trang chủ đứng dậy cung tay :
"Từ huynh thật nể mặt, ta cứ nghĩ ngươi sẽ không đến......".
Từ Lợi ngắt lời:
"Nhậm huynh, ta đến là vì chuyện khác, nhưng thôi, cứ để kết thúc cuộc vui chúng ta sẽ bàn sau. Nào, các vị cứ tiếp tục".
Nói rồi hắn thản nhiên bước đến ngồi ngay chiếc ghế đầu tiên dành cho Trương Tam Phong.
Hà Định Thiên nãy giờ không nói một lời, nhưng khi thấy Từ Lợi ngồi vào chiếc ghế của lão đạo sĩ họ Trương thì nổi nóng đập bàn đứng dậy quát:
"Từ Lợi, ngươi có biết ghế đó dành cho ai không? "
Từ Lợi thản nhiên:
"Không biết, xin Hà huynh chỉ dạy ".
Hà Định Thiên quát lớn:
"Dành cho Trương Chân Nhân, ngươi lấy tư cách gì mà dám ngồi vào? "
Từ Lợi vẫn thản nhiên:
"Thế lão có đến không? "
Hà Định Thiên giận dữ:
"Dù Trương Chân Nhân không đến thì ngươi cũng không có đủ tư cách ngồi vào".
Từ Lợi ôn tồn:
"Hà huynh đừng nóng, nghe ta giải thích. Nếu lão không đến nghĩa là lão không nể mặt các người, thế thì các ngươi cần gì phải tôn trọng lão? "
Hà Định Thiên toan trả lời nhưng Nhậm trang chủ đã ngắt lời:
"Hà huynh, Từ huynh, xin hai vị nghe tại hạ nói một lời ".
Không đợi 2 người trả lời, lão nói tiếp:
"Từ huynh đây là người mới đến nên không biết ghế này đã có chủ, Hà huynh không nên phiền trách. Còn Từ huynh, Trương Chân Nhân là bậc nhất đại tôn sư, là võ lâm tiền bối, ông ta không đến là vì đi ngao du tứ hải nên không nhận được thiếp mời chứ không phải là khinh thường bọn hậu bối chúng ta. Xin huynh tôn trọng Trương Chân Nhân."
Nói rồi lão kêu người mang một chiếc ghế khác ra cho Từ Lợi ngồi.