suongrong
17-02-2008, 06:43 PM
hồi 1
Hậu nhân Đông Hải Song Tiên
Lúc này trong thạch động Phương Tuyết Nghi hơi ngưng lại một lát rồi nói tiếp:
- Nhưng bất kể thành bại thế nào thì tại hạ cũng phải đi Thiếu Lâm tự một chuyến!
An Tiểu Bình mĩm cười, nói:
- Vậy thì rất tốt!
Tống Phù tiếp lời:
- Phương lão đệ, lão phu thấy chuyện này và chuyện đi của chúng ta không có gì trở ngại cả.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Xin nghe cao kiến của Tống lão.
Tống Phù nói:
- Chúng ta đang đi Trung Châu mà vùng này cũng thuộc cảnh giới Hà Nam, nếu vòng qua Tung Sơn một chuyến thì cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tuy không gọi là thuận đường nhưng đi vòng cũng không bao xa.
- Tuyết Nghi nói:
- Vậy thì quyết định như thế nhé!
Chàng hơi ngưng lại rồi quay sang nói với An Tiểu Bình:
- Tại hạ vô cùng cảm kích về việc cô nương cho biết hành tung của Thiên Ma Nữ ngày sau hội tương kiến, tại hạ sẽ báo đáp.
Nói đoạn chàng cung thủ cáo biệt rồi quay người cất bước.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Công tử muốn đi rồi sao?
Phương Tuyết Nghi dừng bước, nói:
- Tại hạ nôn nóng muốn đi Tung Sơn nên tự nhiên là không thể ở lại lâu nơi này.
An Tiểu Bình nói:
- Tiện thiếp còn mấy câu muốn nói, chẳng hay công tử có thể nán lại thêm vài khắc không?
Phương Tuyết Nghi chẳng biết làm thế nào nên gượng cười, nói:
- Tại hạ cung kính nghe lời chỉ giáo.
An Tiểu Bình nói:
- Công tử tự tin là có thể thắng được Thiên Ma Nữ chăng?
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- Tại hạ đã quyết tâm đi thì bất luận thành bại được mất như thế nào cũng được.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Quả nhiên công tử rất có hào khí!
Bỗng nhiên nàng thở dài một hồi rồi nói tiếp:
- Tiện thiếp có một cách mà có thể giúp công tử khỏi phải đi Thiếu Lâm tự.
- Cô nương có cách gì?
- Công tử có muốn tiếp thụ không? Nếu công tử không muốn tiếp thụ thì tiện thiếp có nói cũng bằng không.
- Tại hạ vô cùng cảm kích thịnh tình của cô nương.
- Vậy là công tử đồng ý nghe.
- Xin cô nương cứ nói.
An Tiểu Bình hơi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Hình như Thiên Ma Nữ rất muốn lấy lòng tiện thiếp, vì vậy nếu tiện thiếp xuất diện ngăn cản thì tất nhiên có thể bảo Thiên Ma Nữ lập tức rời khỏi Thiếu Lâm tự!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Cô nương nói thật đấy chứ?
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Nếu không thật thì tiện thiếp không thể nói ra rồi.
Tuyết Nghi quay sang hỏi Tống Phù:
- Tống lão thấy kế sách của An cô nương được không?
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Có thể được! Đương nhiên là có thể được!
An Tiểu Bình nói:
- Tống lão đồng ý với biện pháp của vản bối không?
Tống Phù nói:
- Đồng ý! Đồng ý! Nhưng không biết Thiên Ma Nữ có chịu nghe cô nương khuyên can hay không?
An Tiểu Bình nói:
- Chuyện này không cần Tống lão bận tâm, vản bối tin rằng bà ta không thể không mua chút thể diện cho vản bối!
Phương Tuyết Nghi cung thủ, nói:
- Nếu vậy thì việc này xin phiền cô nương lo giúp.
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Công tử chớ khách khí, tiện thiếp đã vào Trung Nguyên thì dù muốn dù không cũng là một phần tử trong võ lâm rồi.
Tuyết Nghi nói:
- Điều đó là đương nhiên!
An Tiểu Bình nói:
- Đã là một tiểu tốt trong võ lâm thì tiện thiếp phí chút tâm lực vì võ lâm bằng hữu cũng là lẻ đương nhiên thôi.
Tống Phù lên tiếng:
- Cô nương đã có ý này thì lão phu rất yên tâm, nhưng chẳng hay khi nào cô nương đi Thiếu Lâm tự?
An Tiểu Bình không trả lời ngay mà hỏi lại:
- Khi nào thì Tống lão và Phương công tử lên đường?
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Chuyện này hơi kỳ lạ đây, khi nào bọn ta lên đường thì có liên quan gì đến cô ta?
- Tại hạ và Tống lão sẽ lên đường ngay bây giờ.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Nếu tiện thiếp cùng đi với công tử thì sao? Chẳng hay có tiện không?
Phương Tuyết Nghi cảm thấy bất ngờ, chàng thầm nghĩ:
- Tại sao cô ta lại có ý niệm này?
Thì ra chàng cảm thấy có thiếu nữ trẻ tuổi cùng đồng hành thì sẽ thêm nhiều chuyện phiền phức nên nhất thời không biết trả lời thế nào.
Tống Phù liếc nhìn qua Phương Tuyết Nghi rồi nói:
- Cô nương muốn đi chung thuyền với lão phu chăng?
An Tiểu Bình nói:
- Đúng vậy! Chẳng hay lão có đồng ý không?
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Có gì là không được?
Lão quay sang hỏi Tuyết Nghi:
- Lão đệ, ý ngươi thế nào?
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Lão đã đồng ý rồi thì ta còn có thể nói được gì?
Nghĩ vậy nhưng chàng vẫn nói:
- Mọi việc xin Tống lão chủ trương là được.
Thần sắc của An Tiểu Bình thoáng hiện vẻ vui mừng, nàng quay sang nói với An Thanh:
-Các ngươi mau thu xếp rồi trở về Đông Hải!
An Thanh và Bình Nhi nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên, cả hai cùng nói:
- Bọn thuộc hạ phải trở về thật sao?
An Tiểu Bình nói:
- Không sai, ta phải cùng Phương công tử và Tống lão nhân đi Hà Nam nên đương nhiên là các ngươi phải hồi gia.
An Thanh hỏi:
- Tiểu thư không cần bọn thuộc hạ theo hầu sao?
Bình Nhi tiếp lời:
- Biệt phủ ở Vu Sơn này có cần canh giữ không?
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Không cần, ta đi Hà Nam chuyến này có thể là phải dịch dung cải trang, các ngươi cũng đi theo chẳng phải là bất tiện lắm sao? Còn như biệt phủ ở Vu Sơn này thì sau khi các ngươi trở về là tự nhiên sẽ có người được phái tới để lo liệu!
An Thanh có vẻ không bằng lòng, nàng nói:
- Tiểu thư làm sao hành tẩu giang hồ một mình được!
Bình Nhi cũng nói:
- Tiểu thư, nếu bọn thuộc hạ trở về thì sợ rằng lão phu nhân không thể bõ qua cho bọn thuộc hạ.
An Tiểu Bình tức giận nói lớn:
- Nhiều chuyện! Ta không biết sao mà phải cần ngươi giảng giải? Hừ! Nếu mẫu thân ta có hỏi đến thì cứ nói là ta bảo các ngươi trở về, như thế là được rồi!
An Thanh và Bình Nhi còn muốn nói nữa nhưng trông vẻ tức giận của An Tiểu Bình thì cả hai đều cố nuốt lời vào bụng.
Lúc này Tống Phù mới mỉm cười, nói:
- Vậy là cô nương quyết định một mình đi với bọn lão phu?
An Tiểu Bình hỏi lại:
- Lẻ nào Tống lão cho rằng không được?
Tống Phù nói:
- Không phải vậy, chỉ có điều...
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Có lẻ Tống lão cho rằng vản bối là nữ nhi nên đi cùng với các vị sẽ bất tiện trên đường phải không?
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Không sai, cô nương thật là thông minh.
An Tiểu Bình nói:
- Nếu tiểu nữ cải trang thành nam tử thì sao?
Tống Phù nói:
- Nếu vậy thì không có vấn đề gì.
Bỗng nhiên lão phá lên cười một tràng rồi quay sang hỏi Tuyết Nghi:
- Ý lão đệ ngươi thế nào?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Vản bối còn nói gì được nữa, lão đã nói không có vấn đề thì đương nhiên là không có vấn đề rồi.
An Tiểu Bình quét mục quang nhìn qua hai tì nữ và nói:
- Các ngươi còn chờ gì nữa?
An Thanh và Bình Nhi chẳng biết làm thế nào nên đành lui bước với ánh mắt đầy lưu luyến.
Một lát sau cả hai đã chuẩn bị xong hai túi hành trang và bước ra bái biệt trước mặt An Tiểu Bình.
An Tiểu Bình khẻ nói:
- Các ngươi đi đi!
Thanh âm có vẻ nghẹn lại nơi cổ họng, thì ra nàng cũng không nỡ rời hai tì nữ.
An Thanh và Bình Nhi chậm rải đứng lên, mắt long lanh ngấn lệ. Dường như cả hai muốn nói rất nhiều điều nhưng nhất thời một chữ cũng không nói ra được. Cuối cùng thì hai nàng cùng đành gạt lệ mà đi.
An Tiểu Bình thở dài,nói:
- Bọn chúng đã theo tiểu nữ từ nhỏ, xưa nay không hề rời xa nữa bước nên có sự lưu luyến như vậy cũng là thường tình. Tiểu nữ cũng...
Bỗng nhiên An Thanh lại quay trở vào.
An Tiểu Bình nhìn hỏi:
- Sao ngươi lại quay trở lại!
- Tiểu tì muốn nói với Tống lão một câu.
An Tiểu Bình còn đang ngơ ngẫn thì đã nghe Tống Phù nói:
- Cô nương có chuyện gì xin cứ nói.
An Thanh nói:
- Bon tiểu nữ đã theo hầu tiểu thư nhiều năm, đây là lần chia biệt đầu tiên nên không thể nào yên tâm được, Tống lão là bậc tiền bối trong võ lâm và là nhân vật đã cao niên nên xin lão khá chiếu cố cho tiểu thư của tiểu nữ!
Nói đoạn nàng sụp quỳ bái tạ.
Tống Phù rất cảm động, lão đở An Thanh dậy và nói:
- Cô nương không cần lo lắng, lão phu hứa sẽ chiếu cố cho tiểu thư của cô nương.
Lúc này An Thanh mới yên tâm, nàng mỉm cười bái biệt An Tiểu Bình và nói:
- Xin tiểu thư bảo trọng, bọn thuộc hạ về Đông Hải đây.
An Tiểu Bình khẻ nói:
- Khi gặp lão phu nhân thì nói rằng khi ta làm xong chuyện ở Trung Nguyên là sẽ trở về ngay.
An Thanh đáp một tiếng rồi lập tức quay người đi ra.
Tống Phù không nhịn được nên thở dài một hơi rồi nói:
- Thực ra An cô nương đưa bọn họ cùng đi cũng chẳng có gì bất ổn.
An Tiểu Bình nói:
- Tống lão, không phải tiểu nữ không muốn đưa bọn họ cùng đi, chỉ có điều sợ bọn họ vô cớ sinh sự gây ra nhiều phiền phức mà thôi.
Nàng hơi ngưng lại và sợ Tống Phu không hiểu ý mình nên nói tiếp:
- Hai nha đầu này đã quen được nuông chiều ở Đông Hải rồi. Ngoài tiểu nữ và gia mẫu và mấy vị trưởng bối thì dường như bọn họ chẳng còn kiêng nễ ai, vì vậy tiểu nữ sợ đưa bọn họ cùng đi thì sẽ gây ra không ít sự cớ cho võ lâm bằng hữu.
Tống Phù mĩm cười, nói:
- Thì ra là như vậy, cô nương nói cũng phải.
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Tống lão, chúng ta cũng nên khởi hành thôi.
Tống Phù nói:
- Chuyện này...
Lão nhìn qua An Tiểu Bình rồi nói tiếp:
- Cô nương có cần cải trang không?
An Tiểu Bình liền nói:
- Đúng rồi! Lão không nhắc thì suýt chút nữa vản bối quên mất. Xin nhị vị chờ một lát nhé!
Nói đoạn nàng dời gót ngọc đi ra sau phiến ngọc thạch.
Phương Tuyết Nghi thấy bóng Tiểu Binh đã khuất thì liền khẻ nói:
- Tống lão, làm thế này có ổn không?
Tống Phù nói:
- Hình như cô ta là một nữ tử của một vị võ lâm thế gia ở Đông Hải, lão phu cho rằng để cô ta đi cũng chẳng có gì bất ổn.
Vì lão không biết chuyện võ công Thiên Hạc Trảm nên tất nhiên là không biết trong lòng Phương Tuyết Nghi đang lo lắng điều gì.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tống lão, vản bối cảm thấy sự xuất hiện của bọn họ quá ly kỳ, vì thế chuyện mời cô ta cùng đi Thiếu Lâm tự sợ rằng được không bằng mất.
Tống Phù nói:
- Làm sao có thể.
Tuyết Nghi nói:
- Nếu muốn làm cho Thiên Ma Nữ kinh động mà thối lui thì một mình vản bối cũng quá đũ rồi, vì vậy An cô nương có đi hay không cũng chẳng có quan hệ gì.
Tống Phù mĩm cười, nói:
- Nếu có cô ta cùng đi thì chúng ta không cần động thủ với Thiên Ma Nữ, chuyện không đánh mà lui địch được như vậy mà lão đệ ngươi chẳng thích sao? Huống hồ...
Phương Tuyết Nghi hỏi:
- Huống hồ thế nào?
Tống Phù nói:
- Chẳng phải cô ta rất có tình ý với lão đệ ngươi đó sao.
Nhất thời sắc diện của Tuyết Nghi đỏ bừng như gấc, chàng vội khoát tay nói:
- Lão tiền bối chớ có đùa những chuyện như vậy.
Chợt nghe An Tiểu Bình nói:
- Tống lão và Phương công tử nói đùa chuyện gì vậy, có thể cho tại hạ nghe được không?
Hai người quét mục quang nhìn qua thì bất giác kinh hải, thì ra lúc này An Tiểu Bình đã cải trang thành một công tử như thật.
----- Bài viết này được suongrong thêm vào sau 1 phút và 6 giây -----
hồi 2
Hiệp cốt nhu tình
Tống Phù là nhân vật lão luyện giang hồ nhưng nghe Phương Tuyết Nghi trả lời như vậy thì bất giác cũng ngẫn người. Lão nhìn chàng hồi lâu rồi hỏi tiếp:
- Lão đệ, cô ta... An cô nương đắc tội với ngươi chuyện gì vậy?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Cô ta ngụy kế đa đoan, lòng dạ khó lường.
Tống Phu trầm giọng nói:
- Lão đệ, chẳng trách An cô nương thương tâm mà khóc như vậy, thì ra miệng lưỡi của lão đệ ngươi thật ác độc!
Phương Tuyết Nghi nghe lão mắng mình thì bất giác kinh ngạc không ít, chàng hỏi lại:
- Vản bối ác độc?
Tống Phù nói:
- Thế nào? Lão đệ ngươi không thừa nhận chăng? Mấy chữ ngụy kế đa đoan, lòng dạ khó lường đó mà gắn cho bất kỳ người nào thì người đó cũng không thể chịu nỗi.
Lão ngưng lại thở dài một hồi rồi nói tiếp:
- Huống hồ, ngươi lại nói những lời này với người có lòng giúp ngươi, lẻ nào hôm nay lão đệ ngươi không được bình thường?
Tuyết Nghi liền nói:
- Làm gì có chuyện đó?
Nói vậy nhưng chàng nhớ lại câu Tống Phù vừa nói: "Người có lòng giúp ngươi", thì bất giác thầm nghĩ:
- Không sai, vì muốn giúp ta nên cô ta mới đi Thiếu Lâm tự, chuyện ta nghi ngờ cô ta là không đúng rồi.
Nhưng liền sau đó chàng lại nhớ đến chuyện mẫu thân của nàng bảo nàng đến Trung Nguyên tìm sư phụ của chàng trả thù, đôi bên đã là thù địch của nhau thì tại sao nàng lại muốn giúp đệ tử của kẻ thù? Trừ phi nàng muốn che đậy âm mưu gì đó nên mới thi ân trước.
Nghĩ đến đây thì bất giác Phương Tuyết Nghi cảm thấy trong lòng đầy mâu thuẩn, nhất thời chàng không hiểu dụng tâm thật sự của An Tiểu Bình như thế nào nên càng lúc càng cảm thấy mơ hồ.
Tống Phù quan sát thấy thần sắc của chàng liên tục thay đổi thì biết lúc này chàng đang hối hận trong lòng về những lời thái quá vừa nói, vì vậy lão mĩm cười, nói:
- Lão đệ, ngươi nên vào trong an ủi cô ta đi!
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi lại:
- An ủi cô ta? An ủi điều gì chứ?
Tống Phù phá lên cười sang sảng một tràng rồi nói:
- An ủi điều gì à? Lão đệ ngươi đang giả vờ đấy chăng? Ngươi làm cho cô ta tức đến phát khóc, lẻ nào không vào khuyên cô ta vài câu?
Phương Tuyết Nghi chau mày nói:
- Tống lão, vản bối không cố tâm trêu chọc cô ta, hay là lão vào khuyên nhủ cô ta nhé!
Tống Phù lại cười ha hả rồi nói:
- Ta ư? Ngươi bảo lão phu khuyên nhủ cô ta thì có ích gì? Lão đệ, ngươi từng nghe đạo lý ai buộc chuông thì người đó phải mở chuông chưa?
Phương Tuyết Nghi ấp úng nói:
- Tống lão, vản bối... Ôi! Biết nói thế nào cho phải đây?
Tống Phù mĩm cười, nói:
- Rất dễ, chỉ cần ngươi nhận sai là được rồi!
Lão hơi ngưng lại rồi nói tiếp:
- Lão đệ, Ngũ Đại Ma Chủ là những nhân vật không dễ động đến, nếu ngươi thật sự muốn tuân theo di ngôn của lệnh sư Kiếm Thần mà lần lượt chế phục bọn chúng thì bằng vào lực của một mình ngươi sợ rằng rất khó có hiệu quả!
Không phải Tuyết Nghi không biết điều đó, chàng còn biết võ công của vị thiếu nữ đến từ Đông Hải này rất có khả năng không thua kém gì mình, tương lai nếu được nàng trợ giúp trong sự nghiệp hành đạo giáng ma thì quả nhiên sẽ rất có lợi. Chỉ có điều, rõ ràng là nàng phụng mệnh mẫu thân đến tầm thù sư phụ chàng, đã là thù nhân của nhau thì làm sao nàng có thể giúp chàng? Phương Tuyết Nghi nghĩ tới nghĩ lui nhưng vẫn không hiểu, rốt cuộc Tống Phù muốn mình khuyên nàng điều gì.
Tống Phù thấy chàng im lặng thì biết chàng đang có chỗ khó xử nên mĩm cười khẻ nói:
- Lão đệ, có một chuyện sợ rằng lão đệ ngươi chưa nhìn ra thôi.
Tuyết Nghi liền hỏi:
- Chuyện gì?
Tống Phu nói:
- Dường như An cô nương rất có tình đối với ngươi.
Phương Tuyết Nghi ngơ ngác nhìn Tống Phù mà không nói một lời.
Tống Phù thản nhiên nói tiếp:
- Lão đệ ngươi làm sao thế? Không tin lão phu chăng?
Phương Tuyết Nghi chỉ lắc đầu nhưng thái độ của chàng đã không thừa nhận mà cũng không phản đối.
Tống Phù nói tiếp:
- Lão đệ, mau đi thôi! Hiện tại chúng ta không thể ức hiếp cô ta!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tống lão, có ai ức hiếp cô ta đâu!
Tống Phù nói:
- Không sai, ngươi cho rằng không có ai ức hiếp cô ta nhưng đối với cô ta mà nói thì đích thực là chịu quá nhiều thiệt thòi rồi.
Lão hơi ngưng lại rồi nói tiếp:
- Lão đệ, ngươi nói cô ta phụng mệnh mẫu thân đến tìm sư phụ ngươi, phải không?
- Không sai!
- Vậy thì đúng rồi, ngươi không nghĩ kỹ xem, nếu cô ta thật sự có ý tầm thù với ngươi thì há cớ gì phải bôn ba đến Thiếu Lâm tự để giúp ngươi đẩy lui cường địch?
- Chuyện này... Làm sao vản bối biết được?
- Chuyện này ngươi không cần phải biết, nhưng chỉ cần phán đoán là rõ ngay thôi.
Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Vậy là vản bối phải đi tạ tội với cô ta à?
Tống Phù mĩm cười nói:
- Cái gì là tạ tội, lão đệ. Chỉ cần ngươi lựa lời an ủi cô ta và thừa nhận mình trách sai cô ta là đũ rồi.
Phương Tuyết Nghi chẳng biết làm thế nào khác nên đành thở dài nói:
- Tống lão, vản bối cảm thấy thật là...
Lời chưa dứt thì chàng đã bước vào khoang thuyền.
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Lão đệ, lão phu ở ngoài mui thuyền ngắm non xanh nước biếc, ngươi hãy khá mà an ủi an cô nương nhé!
Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì trong lòng không vui nhưng đã bước vào trong khoang thuyền nên chàng không tiện lên tiếng. Chàng chui qua khoang cách và đến khoang trong, nơi có bức màn ngăn lại làm chỗ nằm cho An Tiểu Bình thì bất giác tim chàng đập rộn ràng, máu nóng cứ cuồn cuộn dâng lên. Chàng do dự một lúc rồi mới khẻ hắng giọng và nói:
- An hiền đệ.
Lời vừa dứt thì An Tiểu Bình vén màn bước ra nàng nhìn Tuyết Nghi hồi lâu rồi hỏi:
- Phương huynh...
Phương Tuyết Nghi thấy nàng có vẻ thất thần thì cũng hơi chạnh lòng, chàng nói:
- Hiền đệ không sao chứ?
An Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Không sao, Phương huynh có chuyện gì không?
Tuyết Nghi nói:
- Tiểu huynh vào xem thử hiền đệ còn tức giận không?
An Tiểu Bình thở dài một hồi rồi nói:
- Tiện thiếp sao dám tức giận Phương huynh?
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, vừa rồi tiểu huynh hơi đa nghi, mong hiền đệ chớ trách nhé!
Tiểu Bình nói:
- Phương huynh đã nhận lời thì tiện thiếp còn trách gì nữa, chúng ta ra ngoài ngắm cảnh đi!
Nói đoạn nàng bước ra cửa trước, Phương Tuyết Nghi cũng theo sau ra khỏi khoang thuyền.
Tống Phù thấy hai người cùng ra thì phá lên cười rồi nói:
- An cô nương, chừng nữa ngay nữa là chúng ta qua khỏi Trường Giang Tam Hiệp rồi, nếu muốn thưởng thức thêm cảnh sắc Tam Hiệp thì nên ở ngoài mui thuyền nhiều một chút.
An Tiểu Bình bất giác đỏ mặt nhưng nàng mĩm cười rồi bước đến trước mũi thuyền.
Phương Tuyết Nghi không tự chủ nên cũng cất bước đi theo.
Tống Phù thấy hai người sánh vai đứng trước mũi thuyền thì lòng vô cùng hứng thú, lão lặng lẻ lui vào trong khoang.
Một lát sau nghe Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, có một chuyện mà tiểu huynh nghĩ mãi không hiểu!
An Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Chuyện gì vậy? Hình như trong lòng Phương huynh có không ít chuyện phiền muộn.
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, tại sao lệnh đường muốn tầm thù tiên sư?
Tiểu Bình ngạc nhiên nói:
- Phương huynh, sao cứ nghĩ đến chuyện này mãi vậy?
- Chuyện quan hệ đến tiên sư nên tự nhiên tiểu huynh không thể nào yên tâm được...
- Phương huynh, tiện thiếp đã nói rồi, đó là chuyện của trưởng bối, chúng ta hà tất để tâm làm gì!
- Hiền đệ, đối với tiểu huynh mà nói thì chuyện này không thể xem thường được!
- Tại sao?
- Chuyện này...
Phương Tuyết Nghi ngập ngừng hồi lâu rồi mới nói:
- Hiền đệ sao không sớm nói rõ với tiểu huynh?
An Tiểu Bình thầm nghĩ:
- Chẳng phải ta đã sớm nói rõ ràng rồi còn gì? Tại sao chàng cứ truy vấn không thôi như vậy?
Nghĩ đoạn nàng nói:
- Phương huynh, tiện thiếp đã nói rồi mà!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Lệnh đường chỉ muốn hiền đệ đánh bại tiên sư về phương diện võ công thôi phải không?
An Tiểu Bình nói:
- Không sai!
Tuyết Nghi nói:
- Đáng tiếc là gia sư đã quy tiên rồi.
Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Vì vậy tiện thiếp nói chuyện này xem như đã qua, có lẻ gia mẫu cũng không tức khí nữa.
Tuyết Nghi hạ giọng nói:
- Chưa hẳn!
Tiểu Bình ngạc nhiên kêu lên:
- Phương huynh, chàng...
Tuyết Nghi nói:
- Kỳ thực hiền đệ hiểu rõ hơn tiểu huynh mới phải, sợ rằng dụng tâm của lệnh đường không phải chỉ như vậy.
An Tiểu Bình chợt biến sắc, nàng nói:
- Vậy huynh nói gia mẫu như thế nào?
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, theo lý mà nói, chúng ta đã tương xưng huynh đệ thì dù lệnh đường không phải là mẫu thân của tiểu huynh nhưng tiểu huynh cũng nên tôn kính mới phải.
Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Phương huynh lại khách khí rồi.
Tuyết Nghi thở dài một hồi rồi nói:
- Đáng tiếc là chuyện không như ý muốn, tiểu huynh cũng chẳng thể làm thế nào khác!
Dường như An Tiểu Bình không hiểu câu này của Phương Tuyết Nghi, nàng ngẫn người một lát rồi nói:
- Phương huynh muốn nói gia mẫu sẽ nhìn Phương huynh bằng ánh mắt thù hận chăng?
Tuyết Nghi nói:
- Rất có thể! Nếu lệnh đường nghe chuyện tiên sư quy tiên thì nhất định sẽ bảo hiền đệ tìm tiểu huynh.
An Tiểu Bình chợt chấn động tâm can, nàng nói:
- Tiện thiếp làm sao có thể?
Phương Tuyết Nghi nghiêm túc nói:
- Rất có thể lệnh đường sẽ làm như vậy! Nếu lệnh đường không làm như vậy thì bà ta không bảo hiền đệ vượt vạn lý vào Trung Nguyên.
An Tiểu Bình chợt cảm thấy Phương Tuyết Nghi cũng có đạo lý của chàng. Nàng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Phương huynh, nếu gia mẫu muốn làm như thế thật thì tiện thiếp nên làm thế nào đây?
Phương Tuyết Nghi không ngờ nàng hỏi như vậy nên bất giác thộn người hồi lâu sau chàng mới nói:
- Chuyện này là do hiền đệ tự có chủ trương thôi! Nhưng...
- Nhưng thế nào?
- Một người dù giỏi đối nhân xử thế cũng không thể quên trách nhiệm hiếu thiện, do vậy hiền đệ không thể không tuân lệnh của lệnh đường.
- Phương huynh nói thế nghĩa là sao? Lẻ nào huynh muốn trở mặt đối kháng với tiện thiếp?
- Không phải thế, tiểu huynh chỉ cho rằng hiền đệ không thể trái lệnh mẫu thân và một ngày nào đó hiền đệ sẽ phụng mệnh tìm truyền nhân của Kiếm Thần, đến khi đó có thể chúng ta phải...
Chàng muốn nói bốn chữ "trở mặt đối kháng" nhưng lại không thể nói ra.
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, chuyện này thật khiến cho tiện thiếp khó xử rồi.
Phương Tuyết Nghi mĩm cười nói:
- Hiền đệ cũng không cần khó xử, làm người chỉ cần hiểu một nữa chữ hiếu thì đã không hổ thẹn với lương tâm rồi.
An Tiểu Bình làm sao có được sự khoáng đạt như chàng? Nhất thời nàng không biết nói thế nào nên đành lặng lẻ cúi đầu.
Phương Tuyết Nghi thở dài một hồi rồi nói tiếp:
- Hiền đệ, nếu tiểu huynh đoán không sai thì việc lệnh đường không tự thân vào Trung Nguyên tìm tiên sư là tất có nguyên nhân bên trong.
An Tiểu Bình đang tìm cách nói thế nào để tránh xung đột với Phương Tuyết Nghi, lúc này nghe chàng nói vậy thì linh cơ chợt sáng ra, nàng nói:
- Không sai! Quả nhiên là gia mẫu có lý do nên không đích thân vào Trung Nguyên được!
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ có thể nói cho nghe nguyên nhân được không?
Tiểu Bình nói:
- Đương nhiên là có thể.
Nang mĩm cười và nói tiếp:
- Phương huynh võ công của gia mẫu đã bị phế rồi!
Tuyết Nghi vô cùng ngạc nhiên nói:
- Lệnh đường đã mất toàn bộ võ công rồi sao?
- Đúng vậy!
- Người nào hạ thủ?
- Chính là gia gia của tiện thiếp.
- Cái gì? chính là lệnh tổ à?
- Lẻ nào Phương huynh không tin?
- Quả thật tiểu huynh khó có thể tin được. Tại sao lệnh tổ lại phế võ công của lệnh đường?
An Tiểu Bình thở dài một hơi rồi nói:
- Gia gia nói tâm địa của gia mẫu qua lang độc.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, ngu huynh có một câu không phải, muốn nói ra xin hiền đệ chớ trách nhé!
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh cứ nói, tiện thiếp không trách đâu.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Dù lời vừa rồi do lệnh tổ nói ra thì ngan vạn lần hiền đệ cũng không dược nói lại, nên biết làm vản bối thì quyết không thể nói lời bình phẩm về nhân cách của hàng trưởng bối.
An Tiểu Bình gật đầu nói:
- Tiện thiếp xin ghi nhớ.
Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:
- Hiền đệ, giữa lệnh đường và lệnh tổ tất phải có sự hiểu lầm rồi, nếu không thì lệnh tổ cũng không thể phế võ công của lệnh đường.
An Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Chuyện này thì tiện thiếp không biết rõ.
Phương Tuyết Nghi suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hiền đệ, võ công của hiền đệ là do lệnh đường hay lệnh tổ truyền thụ?
An Tiểu Bình nói:
- Do gia gia truyền thụ.
- Thế lệnh tổ có biết lệnh đường muốn tầm thù tiên sư không?
- Gia gia của tiện thiếp đã chết rồi thì dĩ nhiên là người không thể biết.
- Vậy thì tiểu huynh hiểu rồi.
- Phương huynh hiểu cái gì?
- Rất có thể vì lệnh đường muốn tầm thù tiên sư mà lệnh tổ mới phế võ công của bà ta.
An Tiểu Bình ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao Phương huynh biết được chuyện này?
Phương Tuyết Nghi chậm rải nói:
- Hiền đệ, nếu tiểu huynh đoán không sai thì giữa lệnh đường và tiên sư tất phải có ân oán gì đó.
An Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Chưa chắc... Nếu gia mẫu và Kiếm Thần Trần đại hiệp có ân oán gì thì tại sao bà ta chỉ muốn huỷ danh lệnh sư mà không muốn tiện thiếp vào Trung Nguyên lấy mạng lệnh sư?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ thử nghĩ một nhân vật dược võ lâm tôn xưng là Kiếm Thần, nếu bị một thiếu nữ trẻ tuổi đánh bại thì chẳng phải là cái nhục còn khó chịu hơn chết sao?
An Tiểu Bình sững người nhìn Phương Tuyết Nghi hồi lâu rồi nói:
- Phương huynh nói vậy có nghĩa là dụng tâm của gia mẫu còn độc hơn việc giết chết Kiếm Thần Trần đại hiệp chăng?
Tuyết Nghi nói:
- Có thể dụng ý của lệnh đường là như vậy, nhưng hiện giờ tiên sư đã khuất núi nên dụng tâm của lệnh đường cũng mất tác dụng rồi.
An Tiểu Bình trầm ngâm suy nghĩ rất lâu rồi mới nói:
- Phương huynh, tiện thiếp đã suy nghĩ toàn bộ những lời huynh vừa nói tới.
Tuyết Nghi mĩm cười nói:
- Tiểu huynh có nói sai điều gì không?
Tiểu Bình nói:
- Không, chỉ có điều... Ôi! Tại sao gia mẫu lại thâm độc như vậy chứ?
Tuyết Nghi vội nói:
- Hiền đệ, tiên sư đã khuất núi, dụng tâm của lệnh đường là ác hay thiện cũng không quan hệ gì nữa. Hiền đệ hà tất phải canh cánh bên lòng.
Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Phương huynh, sợ rằng sự việc không đơn giản như vậy, gia mẫu,... Ôi!...
Bỗng nhiên nàng không nói nữa mà thở dài một hồi.
Tuyết Nghi nói:
- Phải chăng hiền đệ đang lo là lệnh đường sẽ giở thủ đoạn khác? chẳng hạn như ra lệnh cho hiền đệ phải tìm truyền nhân của Kiếm Thần?
An Tiểu Bình nhìn Phương Tuyết Nghi với vẻ bất an, nàng nói:
- Phương huynh, huynh từng nói là Kiếm Thần Trần đại hiệp chỉ có một đồ đệ duy nhất là huynh mà thôi phải không?
Phương Tuyết Nghi gật đầu nói:
- Không sai, hiền đệ muốn tìm truyền nhân của Kiếm Thần tức là tìm tiểu huynh vậy.
An Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Tiện thiếp không thể làm như vậy.
Nàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:
- Phương huynh, nếu thật sự có một ngày như vậy thì chúng ta nên làm thế nào?
Phương Tuyết Nghi ngẫn người hồi lâu rồi nói:
- Chuyện này... Xem ra chỉ có cách là dựa vào võ công để phân cao thấp mà thôi.
Thần sắc trên mặt Tiểu Bình liên tục biến đổi.
Tuyết Nghi thấy vậy thì liền hỏi:
- Hiền đệ làm sao thế?
Tiểu Bình vịn tay vào mạn thuyền và lắc đầu nói:
- Tiện thiếp không sao, nhưng Phương huynh muốn tỹ kiếm với tiện thiếp thật hay sao?
Phương Tuyết Nghi chau mày thầm nghĩ:
- Đương nhiên là ta không muốn rồi, nhưng uy danh của sư môn buộc ta không thể không làm như vậy.
Nghĩ đoạn chàng nói:
- Hiền đệ, chuyện này vẫn còn quá sớm để nói đến, trước khi hiền đệ trở về Đông Hải nói cho lệnh đường biết là tiên sư đã khuất núi thì chúng ta không thể nói với nhau bằng đao binh.
An Tiểu Bình nghe xong thì tinh thần phấn chấn, sắc diện rạng rỡ trở lại, nàng khẻ nói:
- Phương huynh thật là thông minh.
Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi lại:
- Tiểu huynh thông minh điều gì? Hiền đệ!
Tiêu Bình phá lên cười khanh khách rồi nói:
- Phương huynh. Chúng ta vỉnh viển không thể tỉ kiếm với nhau.
- Tại sao?
- Chỉ cần tiện thiếp không trở về Đông Hải thì chẳng phải chúng ta không cần tỉ kiếm với nhau sao?
- Hiền đệ, làm như thế không ổn rồi, lệnh đường bảo hiền đệ vào Trung Nguyên thì tất nhiên rất kỳ vọng hiền đệ đánh bại tiên sư mà sớm trở về.
- Nhưng Kiếm Thần đã quy tiên, dù sao thì nguyện vọng của gia mẫu cũng đã đạt được, tiện thiếp hà tất phải vội vàng.
- Hiền đệ có nghĩ đến cảnh lệnh đường ngày đêm tựa cửa trông chờ hiền đệ trở về không?
- Phương huynh cho rằng gia mẫu ngày đêm tựa cửa trông chờ à?
- Đúng vậy, tình mẫu tử không phải tầm thường, chỉ sợ rằng lệnh đường đang tính từng ngày từng giờ.
An Tiểu Bình thở dài một hồi rồi nói:
- Lần này thì Phương huynh đoán sai hoàn toàn rồi.
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên, nói:
- Sai hoàn toàn? Không lẻ lệnh đường không có lòng yêu thương hiền đệ?
An Tiểu Bình nói:
- Không phải vậy, nhưng gia mẫu rất quái dị.
Phương Tuyết Nghi trầm giọng nói:
- Hiền đệ quên lời cảnh cáo của tiểu huynh rồi chăng? Hậu bối không được bình phẩm về tính cách của trưởng bối.
Tiểu Bình thấy chàng quá cẩn thận thì đành khẻ nói:
- Phương huynh, tiện thiếp sẽ không nhắc đến chuyện gia mẫu nữa.
Nàng hơi ngừng một lát rồi nói tiếp:
- Xong việc ở Thiếu Lâm tự thì tiện thiếp sẽ theo huynh đi chế phục từng vị ma đầu, sau đó tiện thiếp mới trở về Đông Hải. Huynh nói xem có được hay không?
Tuyết Nghi nghe vậy thì rất cảm động, thần sắc nghiêm nghị của chàng cũng thư giản trở lại, chàng mĩm cười, nói:
- Hiền đệ, tiểu huynh chỉ xin tâm lảnh thịnh tình này vậy.
Thì ra chàng từ chối ý tưởng giúp chàng thu phục Ngũ Đại Ma Chủ của An Tiểu Bình, điều này khiến Tiêu Bình ngạc nhiên không ít, nàng nói:
- Phương huynh không thích tiện thiếp cùng đi chăng?
Tuyết Nghi nói:
-Không phải vậy...
- Thế tại sao không muốn tiện thiếp giúp đở?
- Hiền đệ, khi tiểu huynh theo tiên sư luyện công thì đã có một tâm nguyện là cả đời này bằng vào sức lực của mình phải thu phục những đại ma đầu trong giang hồ.
- Thật thế sao?
- Đương nhiên là thật rồi, tiểu huynh từng nghĩ trước đây tiên sư đã có thể làm được thì tại sao mình không thể? Vì vậy, tiểu huynh đành tâm lảnh thịnh tình tương trợ của hiền đệ thôi.
An Tiểu Bình thở dài rồi nói:
- Quả thật như vậy thì tiện thiếp không thể nhúng tay vào rồi.
Phương Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Hiền đệ, ngoài việc thu phục Ngũ Đại Ma Chủ, phù trì võ lâm chính đạo thì còn rất nhiều chuyện cần phải làm, sợ rằng đến khi đó tiểu huynh còn phải nhờ vào hiền đệ tương trợ nhiều hơn.
An Tiểu Bình vui mừng, nàng nói:
- Phương huynh nói thật chứ?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Đương nhiên là thật! Còn một chuyện này, tiểu huynh luôn muốn nói nhưng chẳng biết có nên nói hay không?
An Tiểu Bình lặng lẻ nhìn chàng và khẻ hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Tiên sư từng nói rằng, võ công gia truyền của hiền đệ chính là khắc tinh của Long Hành Bát Kiếm, chẳng biết điều đó thực hư thế nào?
Bỗng nhiên chàng hỏi đến vấn đề này khiến Tiêu Bình cũng hoàn toàn bất ngờ, nàng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Phương huynh không tin phải không?
Tuyết Nghi nói:
- Tiểu huynh cảm thấy chuyện này có vẻ kỳ quái.
- Vậy là Phương huynh không tin rồi.
- Không phải tiểu huynh hoàn toàn không tin mà là cảm thấy có vẻ kỳ quái. Hiền đệ biết chuyên lệnh tổ vào Trung Nguyên uy chấn võ lâm năm xưa chứ?
- Đương nhiên là biết.
- Vậy không cần nói hiền đệ cũng biết nguyên do lệnh tổ rời Trung Nguyên, phải không?
- Tất nhiên!
- Thế thì đúng rồi, nghe nói năm xưa lệnh tổ rời Trung Nguyên là vì... Là vì...
An Tiểu Bình thấy chàng ngại nói ra việc gia gia mình bại dưới Long Hành Bát Kiếm thì trong lòng rất vui mừng, nàng biết như vậy là trong lòng chàng rất tôn kính mình, nên nói:
- Phương huynh, gia gia của tiện thiếp vì bại dưới kiếm của sư tổ huynh nên thối xuất Trung Nguyên đấy.
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Không sai, tiên sư cũng nói với tiểu huynh như vậy, do đó tiểu huynh mới cảm thấy trong chuyện này rất mâu thuẩn.
Tiêu Bình mĩm cười, nói:
- Mâu thuẩn điều gì, Phương huynh, chuyện này tiện thiếp nghe chính miệng gia gia nói ra mà!
Tuyết Nghi nói:
- Chính lệnh tổ thuật lại thì không thể sai rồi. Nhung sau khi lệnh tổ trở về Đông Hải thì khai sáng trở lại môn võ công này nên mới có thể...
Tiêu Bình không chờ chàng nói hết câu, nàng phá lên cười khanh khách rồi nói:
- Phương huynh, chúng ta không nói chuyện này nữa nhé?
Tuyết Nghi trầm giọng nói:
- Tại sao? Hiền đệ, chuyện này không thể không làm rõ.
Tiêu Bình không ngờ chàng cố chấp như vậy, nàng nói:
- Nhưng thực ra Phương huynh cũng không cần bận tâm.
Tuyệt Nghĩ thầm nghĩ:
- Ta có điều gì phải bận tâm chứ?
Nghĩ thế nhưng ngoài miệng chàng nói:
- Hiền đệ, xưa nay tiểu huynh không thích bõ dỡ sự việc giữa chừng, nếu chúng ta không làm rõ chuyện này thì sợ rằng tiểu huynh ăn không ngon ngủ không yên!
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh thật là gàn bướng!
Tuyết Nghi bật cười rồi nói:
- Vậy sao? Hiền đệ, khi tiên sư nói với tiểu huynh chuyện này thì ngươi có ngầm nhắc là tiên sư tổ có ở lại Đông Hải một khoảng thời gian khá lâu.
Tiểu Bình liền hỏi:
- Vậy là huynh biết rồi à?
Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi lại:
- Biết cái gì?
Tiêu Bình nói:
- Biết chuyên sư tổ của huynh truyền võ công cho gia gia của tiện thiếp?
Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì toàn thân chấn động, chàng thầm nghĩ:
- Thì ra sư tổ đã truyền võ công cho gia gia của nàng!
Nghĩ đoạn thì linh cơ của chàng chợt liên tưởng đến chuyện mẫu thân của nàng bảo nàng đánh bại Kiếm Thần và chuyện sư tổ truyền thụ võ công chẳng biết có quan hệ gì không?
Bất giác chàng buột miệng nói:
- Tiểu huynh hiểu ra rồi.
An Tiểu Bình mĩm cười, hỏi:
- Phương huynh lại hiểu ra điều gì nữa đây?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, lệnh đường có học qua võ công Thiên Hạc Trảm không?
Tiêu Bình lắc đầu, nói:
- Không!
Tuyết Nghi truy vấn:
- Tại sao không học?
- Vì... Vì không có ai truyền thụ cho bà ta!
- Lệnh tôn cũng không truyền thụ cho bà ta à?
- Không! Về võ công Thiên Hạc Trảm mà gia phụ cũng chưa luyện đến bảy tám thành hỏa hầu! Chỉ có mỗi gia gia là luyện được toàn bộ võ công này thôi.
- Đúng rồi! Lệnh tôn chỉ truyền lại cho hiền đệ nên khiến cho lệnh đường không vui, thế là bà ta trút hận thù lên sư phụ tiểu huynh.
An Tiểu Bình tròn xoe mắt hạnh, nàng nói:
- Làm sao huynh biết?
Phương Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Chỉ phán đoán mà thôi!
Tiêu Bình tỏ vẻ không tin, nàng lắc đầu, nói:
- Tiện thiếp không tin là huynh phán đoán ra.
Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Đương nhiên là đoán ra, tiên sư tổ ở lại Đông Hải lâu như vậy tất nhiên phải có chuyện quan trọng cần làm, vã lại võ công gia truyền của hiền đệ lại là khắc tinh của Long Hành Bát Kiếm nên trong chuyện này chỉ có một đạo lý mà thôi.
An Tiểu Bình hỏi:
- Đạo lý gì?
Phương Tuyết Nghi chậm rải nói:
- Tiên sư tổ và lệnh tổ dùng tài trí của mình để sáng chế ra một môn võ công mới.
An Tiểu Bình thở phào một hồi rồi nói:
- Không sai, lần này thì Phương huynh đúng rồi.
Phương Tuyết Nghi mĩm cười, nói tiếp:
- Không ngờ lệnh đường vì không luyện được Thiên Hạc Trảm mà ôm hận trong lòng.
Tiểu Bình nói tiếp:
- Phương huynh, gia mẫu đã bị gia gia phế võ công rồi, huynh hà tất trách bà ta nữa.
- Hiền đệ, tiểu huynh không có ý trách lệnh đường. Nhưng còn một chuyện tiểu huynh vẫn chưa hiểu!
- Chuyện gì?
- Lệnh tôn đang tuổi thanh niên thì tại sao tạ thế đột ngột như vậy?
- Gia phụ vì gia mẫu mà chết.
- Có chuyện như thế sao?
- Chuyện này xét đến cùng là vì sư tổ của huynh truyền thụ võ công cho gia gia của tiện thiếp, gia mẫu ngày ngày đòi gia gia truyền thụ, nhưng vì gia gia đã hứa với lệnh sư tổ - Long lão tiền bối là Thiên Hạc Trảm chỉ truyền cho nhi tử chớ không truyền cho thê thiếp, vì vậy mà gia gia không đồng ý truyền thụ cho gia mẫu.
Phương Tuyết Nghi càng ngạc nhiên hơn, chàng nói:
- Như vậy thì việc gì lệnh tôn phải chết?
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, tính tình của gia mẫu thật kỳ quái, sau khi không được gia gia truyền thụ võ công Thiên Hạc Trảm thì càng quái gỡ hơn, nghe nói mấy lần bà ta ngầm hạ độc đối với sư tổ của Phương huynh.
Tuyết Nghi buột miệng nói:
- Chuyện này thì quá quắt rồi.
Tiểu Bình nói tiếp:
- Đúng vậy! Nếu không thì gia gia cũng không đến nỗi phải phế võ công của bà ta.
Nàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:
- Sau khi gia mẫu bị phế võ công thì Long lão tiền bối trở lại Trung Nguyên và không lâu sau thì tiện thiếp ra đời.
Tuyết Nghi hỏi tiếp:
- Vậy rốt cuộc vì sao mà lệnh tôn qua đời?
Tiểu Bình nói:
- Tức mà chết!
Tuyết Nghi tỏ vẻ không tin, chàng nói:
- Lệnh tôn là nhân vật võ công cao cường thì có lý nào bị lệnh đường làm cho tức mà chết.
Tiểu Bình thở dài rồi nói:
- Phương huynh, chuyện này thì nói ra rất xấu hổ, vã lại còn quan hệ đến danh tiết của gia mẫu nên quả thực tiện thiếp khó có thể hé môi.
Tuyết Nghi gật đầu nói:
- Thì ra là như vậy! Nếu không tiện hé môi thì hiền đệ khỏi phải nói nữa.
Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, về mệnh lệnh của gia mẫu, tiện thiếp không phụng hành là được rồi.
Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Vậy thì... Chẳng phải hiền đệ trở thành kẻ bất hiếu sao?
Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Loạn mệnh của trưởng bối, vản bối có thể bất tuân!
Tuyết Nghi khẻ gật đầu nói:
- Hiền đệ nói cũng có lý.
Chàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:
- Vã lại lệnh tổ và lệnh tôn đều không cho bà ta làm như vậy, do đó hiền đệ không tuân mệnh mẫu thân thì cũng chẳng sai phạm gì lớn.
Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Đúng vậy, tiện thiếp tuân hành theo di mệnh của gia phụ và gia gia mà thôi!
Phương Tuyết Nghi quét mục quang nhìn ra hai bờ sông rồi nói:
- Chúng ta mãi nói chuyện mà thuyền đã đi qua khỏi Trường Giang Tam Hiệp lúc nào không biết.
Lời chưa dứt thì chỉ nghe Tống Phù cười ha hả một tràng, lão bước ra khỏi khoang và nói:
- Các ngươi mải mê tâm sự mà có biết đây là nơi nào hay không?
Phương Tuyết Nghi và An Tiểu Bình nghe đến hai chữ "tâm sự" thì bất giác đỏ mặt, cả hai lặng lẻ cúi đầu mà không nói gì.
Tống Phù chỉ qua dãy núi bên phải và nói:
- Đỉnh núi cao kia đó là Kinh Môn Sơn đấy!
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Kinh Môn Sơn? Không lẻ đã qua Nghi Xương rồi ư?
Tống Phù lắc đầu nói:
- Đâu có mau thế, nhưng khoảng nữa canh giờ nữa thì cũng đến nơi thôi.
An Tiểu Bình nói:
- Tống lão, chúng ta nên lên bờ rồi.
Tống Phù nói:
- Đến Nghi Xương thì chúng ta sẽ lên bờ đi Tương Dương, qua Tuyên thành, vượt Tương Dương rồi trực chỉ đến địa giới Hà Nam.
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Đi thuyền thì quả nhiên là rất nhanh, thảo nào ngày xưa Lý Bạch có câu: "Thiên lý giang lang nhất trần hoàn".
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Lão đệ, đoạn thuỷ trình này nhanh như tên bắn, một ngày đi ngàn dậm cũng chẳng có gì lạ, vã lại thuyền của chúng ta chính là loại mà Thanh Liên cư sĩ (chỉ Lý Bạch) gọi là khinh châu (thuyền nhẹ).
Nói đến đây thì Nghi Xương thành đã xuất hiện trong tầm mắt.
Hậu nhân Đông Hải Song Tiên
Lúc này trong thạch động Phương Tuyết Nghi hơi ngưng lại một lát rồi nói tiếp:
- Nhưng bất kể thành bại thế nào thì tại hạ cũng phải đi Thiếu Lâm tự một chuyến!
An Tiểu Bình mĩm cười, nói:
- Vậy thì rất tốt!
Tống Phù tiếp lời:
- Phương lão đệ, lão phu thấy chuyện này và chuyện đi của chúng ta không có gì trở ngại cả.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Xin nghe cao kiến của Tống lão.
Tống Phù nói:
- Chúng ta đang đi Trung Châu mà vùng này cũng thuộc cảnh giới Hà Nam, nếu vòng qua Tung Sơn một chuyến thì cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tuy không gọi là thuận đường nhưng đi vòng cũng không bao xa.
- Tuyết Nghi nói:
- Vậy thì quyết định như thế nhé!
Chàng hơi ngưng lại rồi quay sang nói với An Tiểu Bình:
- Tại hạ vô cùng cảm kích về việc cô nương cho biết hành tung của Thiên Ma Nữ ngày sau hội tương kiến, tại hạ sẽ báo đáp.
Nói đoạn chàng cung thủ cáo biệt rồi quay người cất bước.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Công tử muốn đi rồi sao?
Phương Tuyết Nghi dừng bước, nói:
- Tại hạ nôn nóng muốn đi Tung Sơn nên tự nhiên là không thể ở lại lâu nơi này.
An Tiểu Bình nói:
- Tiện thiếp còn mấy câu muốn nói, chẳng hay công tử có thể nán lại thêm vài khắc không?
Phương Tuyết Nghi chẳng biết làm thế nào nên gượng cười, nói:
- Tại hạ cung kính nghe lời chỉ giáo.
An Tiểu Bình nói:
- Công tử tự tin là có thể thắng được Thiên Ma Nữ chăng?
Phương Tuyết Nghi thản nhiên nói:
- Tại hạ đã quyết tâm đi thì bất luận thành bại được mất như thế nào cũng được.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Quả nhiên công tử rất có hào khí!
Bỗng nhiên nàng thở dài một hồi rồi nói tiếp:
- Tiện thiếp có một cách mà có thể giúp công tử khỏi phải đi Thiếu Lâm tự.
- Cô nương có cách gì?
- Công tử có muốn tiếp thụ không? Nếu công tử không muốn tiếp thụ thì tiện thiếp có nói cũng bằng không.
- Tại hạ vô cùng cảm kích thịnh tình của cô nương.
- Vậy là công tử đồng ý nghe.
- Xin cô nương cứ nói.
An Tiểu Bình hơi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Hình như Thiên Ma Nữ rất muốn lấy lòng tiện thiếp, vì vậy nếu tiện thiếp xuất diện ngăn cản thì tất nhiên có thể bảo Thiên Ma Nữ lập tức rời khỏi Thiếu Lâm tự!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Cô nương nói thật đấy chứ?
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Nếu không thật thì tiện thiếp không thể nói ra rồi.
Tuyết Nghi quay sang hỏi Tống Phù:
- Tống lão thấy kế sách của An cô nương được không?
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Có thể được! Đương nhiên là có thể được!
An Tiểu Bình nói:
- Tống lão đồng ý với biện pháp của vản bối không?
Tống Phù nói:
- Đồng ý! Đồng ý! Nhưng không biết Thiên Ma Nữ có chịu nghe cô nương khuyên can hay không?
An Tiểu Bình nói:
- Chuyện này không cần Tống lão bận tâm, vản bối tin rằng bà ta không thể không mua chút thể diện cho vản bối!
Phương Tuyết Nghi cung thủ, nói:
- Nếu vậy thì việc này xin phiền cô nương lo giúp.
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Công tử chớ khách khí, tiện thiếp đã vào Trung Nguyên thì dù muốn dù không cũng là một phần tử trong võ lâm rồi.
Tuyết Nghi nói:
- Điều đó là đương nhiên!
An Tiểu Bình nói:
- Đã là một tiểu tốt trong võ lâm thì tiện thiếp phí chút tâm lực vì võ lâm bằng hữu cũng là lẻ đương nhiên thôi.
Tống Phù lên tiếng:
- Cô nương đã có ý này thì lão phu rất yên tâm, nhưng chẳng hay khi nào cô nương đi Thiếu Lâm tự?
An Tiểu Bình không trả lời ngay mà hỏi lại:
- Khi nào thì Tống lão và Phương công tử lên đường?
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Chuyện này hơi kỳ lạ đây, khi nào bọn ta lên đường thì có liên quan gì đến cô ta?
- Tại hạ và Tống lão sẽ lên đường ngay bây giờ.
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Nếu tiện thiếp cùng đi với công tử thì sao? Chẳng hay có tiện không?
Phương Tuyết Nghi cảm thấy bất ngờ, chàng thầm nghĩ:
- Tại sao cô ta lại có ý niệm này?
Thì ra chàng cảm thấy có thiếu nữ trẻ tuổi cùng đồng hành thì sẽ thêm nhiều chuyện phiền phức nên nhất thời không biết trả lời thế nào.
Tống Phù liếc nhìn qua Phương Tuyết Nghi rồi nói:
- Cô nương muốn đi chung thuyền với lão phu chăng?
An Tiểu Bình nói:
- Đúng vậy! Chẳng hay lão có đồng ý không?
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Có gì là không được?
Lão quay sang hỏi Tuyết Nghi:
- Lão đệ, ý ngươi thế nào?
Phương Tuyết Nghi thầm nghĩ:
- Lão đã đồng ý rồi thì ta còn có thể nói được gì?
Nghĩ vậy nhưng chàng vẫn nói:
- Mọi việc xin Tống lão chủ trương là được.
Thần sắc của An Tiểu Bình thoáng hiện vẻ vui mừng, nàng quay sang nói với An Thanh:
-Các ngươi mau thu xếp rồi trở về Đông Hải!
An Thanh và Bình Nhi nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên, cả hai cùng nói:
- Bọn thuộc hạ phải trở về thật sao?
An Tiểu Bình nói:
- Không sai, ta phải cùng Phương công tử và Tống lão nhân đi Hà Nam nên đương nhiên là các ngươi phải hồi gia.
An Thanh hỏi:
- Tiểu thư không cần bọn thuộc hạ theo hầu sao?
Bình Nhi tiếp lời:
- Biệt phủ ở Vu Sơn này có cần canh giữ không?
An Tiểu Bình mỉm cười, nói:
- Không cần, ta đi Hà Nam chuyến này có thể là phải dịch dung cải trang, các ngươi cũng đi theo chẳng phải là bất tiện lắm sao? Còn như biệt phủ ở Vu Sơn này thì sau khi các ngươi trở về là tự nhiên sẽ có người được phái tới để lo liệu!
An Thanh có vẻ không bằng lòng, nàng nói:
- Tiểu thư làm sao hành tẩu giang hồ một mình được!
Bình Nhi cũng nói:
- Tiểu thư, nếu bọn thuộc hạ trở về thì sợ rằng lão phu nhân không thể bõ qua cho bọn thuộc hạ.
An Tiểu Bình tức giận nói lớn:
- Nhiều chuyện! Ta không biết sao mà phải cần ngươi giảng giải? Hừ! Nếu mẫu thân ta có hỏi đến thì cứ nói là ta bảo các ngươi trở về, như thế là được rồi!
An Thanh và Bình Nhi còn muốn nói nữa nhưng trông vẻ tức giận của An Tiểu Bình thì cả hai đều cố nuốt lời vào bụng.
Lúc này Tống Phù mới mỉm cười, nói:
- Vậy là cô nương quyết định một mình đi với bọn lão phu?
An Tiểu Bình hỏi lại:
- Lẻ nào Tống lão cho rằng không được?
Tống Phù nói:
- Không phải vậy, chỉ có điều...
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Có lẻ Tống lão cho rằng vản bối là nữ nhi nên đi cùng với các vị sẽ bất tiện trên đường phải không?
Tống Phù mỉm cười, nói:
- Không sai, cô nương thật là thông minh.
An Tiểu Bình nói:
- Nếu tiểu nữ cải trang thành nam tử thì sao?
Tống Phù nói:
- Nếu vậy thì không có vấn đề gì.
Bỗng nhiên lão phá lên cười một tràng rồi quay sang hỏi Tuyết Nghi:
- Ý lão đệ ngươi thế nào?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Vản bối còn nói gì được nữa, lão đã nói không có vấn đề thì đương nhiên là không có vấn đề rồi.
An Tiểu Bình quét mục quang nhìn qua hai tì nữ và nói:
- Các ngươi còn chờ gì nữa?
An Thanh và Bình Nhi chẳng biết làm thế nào nên đành lui bước với ánh mắt đầy lưu luyến.
Một lát sau cả hai đã chuẩn bị xong hai túi hành trang và bước ra bái biệt trước mặt An Tiểu Bình.
An Tiểu Bình khẻ nói:
- Các ngươi đi đi!
Thanh âm có vẻ nghẹn lại nơi cổ họng, thì ra nàng cũng không nỡ rời hai tì nữ.
An Thanh và Bình Nhi chậm rải đứng lên, mắt long lanh ngấn lệ. Dường như cả hai muốn nói rất nhiều điều nhưng nhất thời một chữ cũng không nói ra được. Cuối cùng thì hai nàng cùng đành gạt lệ mà đi.
An Tiểu Bình thở dài,nói:
- Bọn chúng đã theo tiểu nữ từ nhỏ, xưa nay không hề rời xa nữa bước nên có sự lưu luyến như vậy cũng là thường tình. Tiểu nữ cũng...
Bỗng nhiên An Thanh lại quay trở vào.
An Tiểu Bình nhìn hỏi:
- Sao ngươi lại quay trở lại!
- Tiểu tì muốn nói với Tống lão một câu.
An Tiểu Bình còn đang ngơ ngẫn thì đã nghe Tống Phù nói:
- Cô nương có chuyện gì xin cứ nói.
An Thanh nói:
- Bon tiểu nữ đã theo hầu tiểu thư nhiều năm, đây là lần chia biệt đầu tiên nên không thể nào yên tâm được, Tống lão là bậc tiền bối trong võ lâm và là nhân vật đã cao niên nên xin lão khá chiếu cố cho tiểu thư của tiểu nữ!
Nói đoạn nàng sụp quỳ bái tạ.
Tống Phù rất cảm động, lão đở An Thanh dậy và nói:
- Cô nương không cần lo lắng, lão phu hứa sẽ chiếu cố cho tiểu thư của cô nương.
Lúc này An Thanh mới yên tâm, nàng mỉm cười bái biệt An Tiểu Bình và nói:
- Xin tiểu thư bảo trọng, bọn thuộc hạ về Đông Hải đây.
An Tiểu Bình khẻ nói:
- Khi gặp lão phu nhân thì nói rằng khi ta làm xong chuyện ở Trung Nguyên là sẽ trở về ngay.
An Thanh đáp một tiếng rồi lập tức quay người đi ra.
Tống Phù không nhịn được nên thở dài một hơi rồi nói:
- Thực ra An cô nương đưa bọn họ cùng đi cũng chẳng có gì bất ổn.
An Tiểu Bình nói:
- Tống lão, không phải tiểu nữ không muốn đưa bọn họ cùng đi, chỉ có điều sợ bọn họ vô cớ sinh sự gây ra nhiều phiền phức mà thôi.
Nàng hơi ngưng lại và sợ Tống Phu không hiểu ý mình nên nói tiếp:
- Hai nha đầu này đã quen được nuông chiều ở Đông Hải rồi. Ngoài tiểu nữ và gia mẫu và mấy vị trưởng bối thì dường như bọn họ chẳng còn kiêng nễ ai, vì vậy tiểu nữ sợ đưa bọn họ cùng đi thì sẽ gây ra không ít sự cớ cho võ lâm bằng hữu.
Tống Phù mĩm cười, nói:
- Thì ra là như vậy, cô nương nói cũng phải.
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Tống lão, chúng ta cũng nên khởi hành thôi.
Tống Phù nói:
- Chuyện này...
Lão nhìn qua An Tiểu Bình rồi nói tiếp:
- Cô nương có cần cải trang không?
An Tiểu Bình liền nói:
- Đúng rồi! Lão không nhắc thì suýt chút nữa vản bối quên mất. Xin nhị vị chờ một lát nhé!
Nói đoạn nàng dời gót ngọc đi ra sau phiến ngọc thạch.
Phương Tuyết Nghi thấy bóng Tiểu Binh đã khuất thì liền khẻ nói:
- Tống lão, làm thế này có ổn không?
Tống Phù nói:
- Hình như cô ta là một nữ tử của một vị võ lâm thế gia ở Đông Hải, lão phu cho rằng để cô ta đi cũng chẳng có gì bất ổn.
Vì lão không biết chuyện võ công Thiên Hạc Trảm nên tất nhiên là không biết trong lòng Phương Tuyết Nghi đang lo lắng điều gì.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tống lão, vản bối cảm thấy sự xuất hiện của bọn họ quá ly kỳ, vì thế chuyện mời cô ta cùng đi Thiếu Lâm tự sợ rằng được không bằng mất.
Tống Phù nói:
- Làm sao có thể.
Tuyết Nghi nói:
- Nếu muốn làm cho Thiên Ma Nữ kinh động mà thối lui thì một mình vản bối cũng quá đũ rồi, vì vậy An cô nương có đi hay không cũng chẳng có quan hệ gì.
Tống Phù mĩm cười, nói:
- Nếu có cô ta cùng đi thì chúng ta không cần động thủ với Thiên Ma Nữ, chuyện không đánh mà lui địch được như vậy mà lão đệ ngươi chẳng thích sao? Huống hồ...
Phương Tuyết Nghi hỏi:
- Huống hồ thế nào?
Tống Phù nói:
- Chẳng phải cô ta rất có tình ý với lão đệ ngươi đó sao.
Nhất thời sắc diện của Tuyết Nghi đỏ bừng như gấc, chàng vội khoát tay nói:
- Lão tiền bối chớ có đùa những chuyện như vậy.
Chợt nghe An Tiểu Bình nói:
- Tống lão và Phương công tử nói đùa chuyện gì vậy, có thể cho tại hạ nghe được không?
Hai người quét mục quang nhìn qua thì bất giác kinh hải, thì ra lúc này An Tiểu Bình đã cải trang thành một công tử như thật.
----- Bài viết này được suongrong thêm vào sau 1 phút và 6 giây -----
hồi 2
Hiệp cốt nhu tình
Tống Phù là nhân vật lão luyện giang hồ nhưng nghe Phương Tuyết Nghi trả lời như vậy thì bất giác cũng ngẫn người. Lão nhìn chàng hồi lâu rồi hỏi tiếp:
- Lão đệ, cô ta... An cô nương đắc tội với ngươi chuyện gì vậy?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Cô ta ngụy kế đa đoan, lòng dạ khó lường.
Tống Phu trầm giọng nói:
- Lão đệ, chẳng trách An cô nương thương tâm mà khóc như vậy, thì ra miệng lưỡi của lão đệ ngươi thật ác độc!
Phương Tuyết Nghi nghe lão mắng mình thì bất giác kinh ngạc không ít, chàng hỏi lại:
- Vản bối ác độc?
Tống Phù nói:
- Thế nào? Lão đệ ngươi không thừa nhận chăng? Mấy chữ ngụy kế đa đoan, lòng dạ khó lường đó mà gắn cho bất kỳ người nào thì người đó cũng không thể chịu nỗi.
Lão ngưng lại thở dài một hồi rồi nói tiếp:
- Huống hồ, ngươi lại nói những lời này với người có lòng giúp ngươi, lẻ nào hôm nay lão đệ ngươi không được bình thường?
Tuyết Nghi liền nói:
- Làm gì có chuyện đó?
Nói vậy nhưng chàng nhớ lại câu Tống Phù vừa nói: "Người có lòng giúp ngươi", thì bất giác thầm nghĩ:
- Không sai, vì muốn giúp ta nên cô ta mới đi Thiếu Lâm tự, chuyện ta nghi ngờ cô ta là không đúng rồi.
Nhưng liền sau đó chàng lại nhớ đến chuyện mẫu thân của nàng bảo nàng đến Trung Nguyên tìm sư phụ của chàng trả thù, đôi bên đã là thù địch của nhau thì tại sao nàng lại muốn giúp đệ tử của kẻ thù? Trừ phi nàng muốn che đậy âm mưu gì đó nên mới thi ân trước.
Nghĩ đến đây thì bất giác Phương Tuyết Nghi cảm thấy trong lòng đầy mâu thuẩn, nhất thời chàng không hiểu dụng tâm thật sự của An Tiểu Bình như thế nào nên càng lúc càng cảm thấy mơ hồ.
Tống Phù quan sát thấy thần sắc của chàng liên tục thay đổi thì biết lúc này chàng đang hối hận trong lòng về những lời thái quá vừa nói, vì vậy lão mĩm cười, nói:
- Lão đệ, ngươi nên vào trong an ủi cô ta đi!
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi lại:
- An ủi cô ta? An ủi điều gì chứ?
Tống Phù phá lên cười sang sảng một tràng rồi nói:
- An ủi điều gì à? Lão đệ ngươi đang giả vờ đấy chăng? Ngươi làm cho cô ta tức đến phát khóc, lẻ nào không vào khuyên cô ta vài câu?
Phương Tuyết Nghi chau mày nói:
- Tống lão, vản bối không cố tâm trêu chọc cô ta, hay là lão vào khuyên nhủ cô ta nhé!
Tống Phù lại cười ha hả rồi nói:
- Ta ư? Ngươi bảo lão phu khuyên nhủ cô ta thì có ích gì? Lão đệ, ngươi từng nghe đạo lý ai buộc chuông thì người đó phải mở chuông chưa?
Phương Tuyết Nghi ấp úng nói:
- Tống lão, vản bối... Ôi! Biết nói thế nào cho phải đây?
Tống Phù mĩm cười, nói:
- Rất dễ, chỉ cần ngươi nhận sai là được rồi!
Lão hơi ngưng lại rồi nói tiếp:
- Lão đệ, Ngũ Đại Ma Chủ là những nhân vật không dễ động đến, nếu ngươi thật sự muốn tuân theo di ngôn của lệnh sư Kiếm Thần mà lần lượt chế phục bọn chúng thì bằng vào lực của một mình ngươi sợ rằng rất khó có hiệu quả!
Không phải Tuyết Nghi không biết điều đó, chàng còn biết võ công của vị thiếu nữ đến từ Đông Hải này rất có khả năng không thua kém gì mình, tương lai nếu được nàng trợ giúp trong sự nghiệp hành đạo giáng ma thì quả nhiên sẽ rất có lợi. Chỉ có điều, rõ ràng là nàng phụng mệnh mẫu thân đến tầm thù sư phụ chàng, đã là thù nhân của nhau thì làm sao nàng có thể giúp chàng? Phương Tuyết Nghi nghĩ tới nghĩ lui nhưng vẫn không hiểu, rốt cuộc Tống Phù muốn mình khuyên nàng điều gì.
Tống Phù thấy chàng im lặng thì biết chàng đang có chỗ khó xử nên mĩm cười khẻ nói:
- Lão đệ, có một chuyện sợ rằng lão đệ ngươi chưa nhìn ra thôi.
Tuyết Nghi liền hỏi:
- Chuyện gì?
Tống Phu nói:
- Dường như An cô nương rất có tình đối với ngươi.
Phương Tuyết Nghi ngơ ngác nhìn Tống Phù mà không nói một lời.
Tống Phù thản nhiên nói tiếp:
- Lão đệ ngươi làm sao thế? Không tin lão phu chăng?
Phương Tuyết Nghi chỉ lắc đầu nhưng thái độ của chàng đã không thừa nhận mà cũng không phản đối.
Tống Phù nói tiếp:
- Lão đệ, mau đi thôi! Hiện tại chúng ta không thể ức hiếp cô ta!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Tống lão, có ai ức hiếp cô ta đâu!
Tống Phù nói:
- Không sai, ngươi cho rằng không có ai ức hiếp cô ta nhưng đối với cô ta mà nói thì đích thực là chịu quá nhiều thiệt thòi rồi.
Lão hơi ngưng lại rồi nói tiếp:
- Lão đệ, ngươi nói cô ta phụng mệnh mẫu thân đến tìm sư phụ ngươi, phải không?
- Không sai!
- Vậy thì đúng rồi, ngươi không nghĩ kỹ xem, nếu cô ta thật sự có ý tầm thù với ngươi thì há cớ gì phải bôn ba đến Thiếu Lâm tự để giúp ngươi đẩy lui cường địch?
- Chuyện này... Làm sao vản bối biết được?
- Chuyện này ngươi không cần phải biết, nhưng chỉ cần phán đoán là rõ ngay thôi.
Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Vậy là vản bối phải đi tạ tội với cô ta à?
Tống Phù mĩm cười nói:
- Cái gì là tạ tội, lão đệ. Chỉ cần ngươi lựa lời an ủi cô ta và thừa nhận mình trách sai cô ta là đũ rồi.
Phương Tuyết Nghi chẳng biết làm thế nào khác nên đành thở dài nói:
- Tống lão, vản bối cảm thấy thật là...
Lời chưa dứt thì chàng đã bước vào khoang thuyền.
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Lão đệ, lão phu ở ngoài mui thuyền ngắm non xanh nước biếc, ngươi hãy khá mà an ủi an cô nương nhé!
Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì trong lòng không vui nhưng đã bước vào trong khoang thuyền nên chàng không tiện lên tiếng. Chàng chui qua khoang cách và đến khoang trong, nơi có bức màn ngăn lại làm chỗ nằm cho An Tiểu Bình thì bất giác tim chàng đập rộn ràng, máu nóng cứ cuồn cuộn dâng lên. Chàng do dự một lúc rồi mới khẻ hắng giọng và nói:
- An hiền đệ.
Lời vừa dứt thì An Tiểu Bình vén màn bước ra nàng nhìn Tuyết Nghi hồi lâu rồi hỏi:
- Phương huynh...
Phương Tuyết Nghi thấy nàng có vẻ thất thần thì cũng hơi chạnh lòng, chàng nói:
- Hiền đệ không sao chứ?
An Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Không sao, Phương huynh có chuyện gì không?
Tuyết Nghi nói:
- Tiểu huynh vào xem thử hiền đệ còn tức giận không?
An Tiểu Bình thở dài một hồi rồi nói:
- Tiện thiếp sao dám tức giận Phương huynh?
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, vừa rồi tiểu huynh hơi đa nghi, mong hiền đệ chớ trách nhé!
Tiểu Bình nói:
- Phương huynh đã nhận lời thì tiện thiếp còn trách gì nữa, chúng ta ra ngoài ngắm cảnh đi!
Nói đoạn nàng bước ra cửa trước, Phương Tuyết Nghi cũng theo sau ra khỏi khoang thuyền.
Tống Phù thấy hai người cùng ra thì phá lên cười rồi nói:
- An cô nương, chừng nữa ngay nữa là chúng ta qua khỏi Trường Giang Tam Hiệp rồi, nếu muốn thưởng thức thêm cảnh sắc Tam Hiệp thì nên ở ngoài mui thuyền nhiều một chút.
An Tiểu Bình bất giác đỏ mặt nhưng nàng mĩm cười rồi bước đến trước mũi thuyền.
Phương Tuyết Nghi không tự chủ nên cũng cất bước đi theo.
Tống Phù thấy hai người sánh vai đứng trước mũi thuyền thì lòng vô cùng hứng thú, lão lặng lẻ lui vào trong khoang.
Một lát sau nghe Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, có một chuyện mà tiểu huynh nghĩ mãi không hiểu!
An Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Chuyện gì vậy? Hình như trong lòng Phương huynh có không ít chuyện phiền muộn.
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, tại sao lệnh đường muốn tầm thù tiên sư?
Tiểu Bình ngạc nhiên nói:
- Phương huynh, sao cứ nghĩ đến chuyện này mãi vậy?
- Chuyện quan hệ đến tiên sư nên tự nhiên tiểu huynh không thể nào yên tâm được...
- Phương huynh, tiện thiếp đã nói rồi, đó là chuyện của trưởng bối, chúng ta hà tất để tâm làm gì!
- Hiền đệ, đối với tiểu huynh mà nói thì chuyện này không thể xem thường được!
- Tại sao?
- Chuyện này...
Phương Tuyết Nghi ngập ngừng hồi lâu rồi mới nói:
- Hiền đệ sao không sớm nói rõ với tiểu huynh?
An Tiểu Bình thầm nghĩ:
- Chẳng phải ta đã sớm nói rõ ràng rồi còn gì? Tại sao chàng cứ truy vấn không thôi như vậy?
Nghĩ đoạn nàng nói:
- Phương huynh, tiện thiếp đã nói rồi mà!
Phương Tuyết Nghi nói:
- Lệnh đường chỉ muốn hiền đệ đánh bại tiên sư về phương diện võ công thôi phải không?
An Tiểu Bình nói:
- Không sai!
Tuyết Nghi nói:
- Đáng tiếc là gia sư đã quy tiên rồi.
Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Vì vậy tiện thiếp nói chuyện này xem như đã qua, có lẻ gia mẫu cũng không tức khí nữa.
Tuyết Nghi hạ giọng nói:
- Chưa hẳn!
Tiểu Bình ngạc nhiên kêu lên:
- Phương huynh, chàng...
Tuyết Nghi nói:
- Kỳ thực hiền đệ hiểu rõ hơn tiểu huynh mới phải, sợ rằng dụng tâm của lệnh đường không phải chỉ như vậy.
An Tiểu Bình chợt biến sắc, nàng nói:
- Vậy huynh nói gia mẫu như thế nào?
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, theo lý mà nói, chúng ta đã tương xưng huynh đệ thì dù lệnh đường không phải là mẫu thân của tiểu huynh nhưng tiểu huynh cũng nên tôn kính mới phải.
Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Phương huynh lại khách khí rồi.
Tuyết Nghi thở dài một hồi rồi nói:
- Đáng tiếc là chuyện không như ý muốn, tiểu huynh cũng chẳng thể làm thế nào khác!
Dường như An Tiểu Bình không hiểu câu này của Phương Tuyết Nghi, nàng ngẫn người một lát rồi nói:
- Phương huynh muốn nói gia mẫu sẽ nhìn Phương huynh bằng ánh mắt thù hận chăng?
Tuyết Nghi nói:
- Rất có thể! Nếu lệnh đường nghe chuyện tiên sư quy tiên thì nhất định sẽ bảo hiền đệ tìm tiểu huynh.
An Tiểu Bình chợt chấn động tâm can, nàng nói:
- Tiện thiếp làm sao có thể?
Phương Tuyết Nghi nghiêm túc nói:
- Rất có thể lệnh đường sẽ làm như vậy! Nếu lệnh đường không làm như vậy thì bà ta không bảo hiền đệ vượt vạn lý vào Trung Nguyên.
An Tiểu Bình chợt cảm thấy Phương Tuyết Nghi cũng có đạo lý của chàng. Nàng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Phương huynh, nếu gia mẫu muốn làm như thế thật thì tiện thiếp nên làm thế nào đây?
Phương Tuyết Nghi không ngờ nàng hỏi như vậy nên bất giác thộn người hồi lâu sau chàng mới nói:
- Chuyện này là do hiền đệ tự có chủ trương thôi! Nhưng...
- Nhưng thế nào?
- Một người dù giỏi đối nhân xử thế cũng không thể quên trách nhiệm hiếu thiện, do vậy hiền đệ không thể không tuân lệnh của lệnh đường.
- Phương huynh nói thế nghĩa là sao? Lẻ nào huynh muốn trở mặt đối kháng với tiện thiếp?
- Không phải thế, tiểu huynh chỉ cho rằng hiền đệ không thể trái lệnh mẫu thân và một ngày nào đó hiền đệ sẽ phụng mệnh tìm truyền nhân của Kiếm Thần, đến khi đó có thể chúng ta phải...
Chàng muốn nói bốn chữ "trở mặt đối kháng" nhưng lại không thể nói ra.
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, chuyện này thật khiến cho tiện thiếp khó xử rồi.
Phương Tuyết Nghi mĩm cười nói:
- Hiền đệ cũng không cần khó xử, làm người chỉ cần hiểu một nữa chữ hiếu thì đã không hổ thẹn với lương tâm rồi.
An Tiểu Bình làm sao có được sự khoáng đạt như chàng? Nhất thời nàng không biết nói thế nào nên đành lặng lẻ cúi đầu.
Phương Tuyết Nghi thở dài một hồi rồi nói tiếp:
- Hiền đệ, nếu tiểu huynh đoán không sai thì việc lệnh đường không tự thân vào Trung Nguyên tìm tiên sư là tất có nguyên nhân bên trong.
An Tiểu Bình đang tìm cách nói thế nào để tránh xung đột với Phương Tuyết Nghi, lúc này nghe chàng nói vậy thì linh cơ chợt sáng ra, nàng nói:
- Không sai! Quả nhiên là gia mẫu có lý do nên không đích thân vào Trung Nguyên được!
Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ có thể nói cho nghe nguyên nhân được không?
Tiểu Bình nói:
- Đương nhiên là có thể.
Nang mĩm cười và nói tiếp:
- Phương huynh võ công của gia mẫu đã bị phế rồi!
Tuyết Nghi vô cùng ngạc nhiên nói:
- Lệnh đường đã mất toàn bộ võ công rồi sao?
- Đúng vậy!
- Người nào hạ thủ?
- Chính là gia gia của tiện thiếp.
- Cái gì? chính là lệnh tổ à?
- Lẻ nào Phương huynh không tin?
- Quả thật tiểu huynh khó có thể tin được. Tại sao lệnh tổ lại phế võ công của lệnh đường?
An Tiểu Bình thở dài một hơi rồi nói:
- Gia gia nói tâm địa của gia mẫu qua lang độc.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, ngu huynh có một câu không phải, muốn nói ra xin hiền đệ chớ trách nhé!
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh cứ nói, tiện thiếp không trách đâu.
Phương Tuyết Nghi nói:
- Dù lời vừa rồi do lệnh tổ nói ra thì ngan vạn lần hiền đệ cũng không dược nói lại, nên biết làm vản bối thì quyết không thể nói lời bình phẩm về nhân cách của hàng trưởng bối.
An Tiểu Bình gật đầu nói:
- Tiện thiếp xin ghi nhớ.
Phương Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói tiếp:
- Hiền đệ, giữa lệnh đường và lệnh tổ tất phải có sự hiểu lầm rồi, nếu không thì lệnh tổ cũng không thể phế võ công của lệnh đường.
An Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Chuyện này thì tiện thiếp không biết rõ.
Phương Tuyết Nghi suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hiền đệ, võ công của hiền đệ là do lệnh đường hay lệnh tổ truyền thụ?
An Tiểu Bình nói:
- Do gia gia truyền thụ.
- Thế lệnh tổ có biết lệnh đường muốn tầm thù tiên sư không?
- Gia gia của tiện thiếp đã chết rồi thì dĩ nhiên là người không thể biết.
- Vậy thì tiểu huynh hiểu rồi.
- Phương huynh hiểu cái gì?
- Rất có thể vì lệnh đường muốn tầm thù tiên sư mà lệnh tổ mới phế võ công của bà ta.
An Tiểu Bình ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao Phương huynh biết được chuyện này?
Phương Tuyết Nghi chậm rải nói:
- Hiền đệ, nếu tiểu huynh đoán không sai thì giữa lệnh đường và tiên sư tất phải có ân oán gì đó.
An Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Chưa chắc... Nếu gia mẫu và Kiếm Thần Trần đại hiệp có ân oán gì thì tại sao bà ta chỉ muốn huỷ danh lệnh sư mà không muốn tiện thiếp vào Trung Nguyên lấy mạng lệnh sư?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ thử nghĩ một nhân vật dược võ lâm tôn xưng là Kiếm Thần, nếu bị một thiếu nữ trẻ tuổi đánh bại thì chẳng phải là cái nhục còn khó chịu hơn chết sao?
An Tiểu Bình sững người nhìn Phương Tuyết Nghi hồi lâu rồi nói:
- Phương huynh nói vậy có nghĩa là dụng tâm của gia mẫu còn độc hơn việc giết chết Kiếm Thần Trần đại hiệp chăng?
Tuyết Nghi nói:
- Có thể dụng ý của lệnh đường là như vậy, nhưng hiện giờ tiên sư đã khuất núi nên dụng tâm của lệnh đường cũng mất tác dụng rồi.
An Tiểu Bình trầm ngâm suy nghĩ rất lâu rồi mới nói:
- Phương huynh, tiện thiếp đã suy nghĩ toàn bộ những lời huynh vừa nói tới.
Tuyết Nghi mĩm cười nói:
- Tiểu huynh có nói sai điều gì không?
Tiểu Bình nói:
- Không, chỉ có điều... Ôi! Tại sao gia mẫu lại thâm độc như vậy chứ?
Tuyết Nghi vội nói:
- Hiền đệ, tiên sư đã khuất núi, dụng tâm của lệnh đường là ác hay thiện cũng không quan hệ gì nữa. Hiền đệ hà tất phải canh cánh bên lòng.
Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Phương huynh, sợ rằng sự việc không đơn giản như vậy, gia mẫu,... Ôi!...
Bỗng nhiên nàng không nói nữa mà thở dài một hồi.
Tuyết Nghi nói:
- Phải chăng hiền đệ đang lo là lệnh đường sẽ giở thủ đoạn khác? chẳng hạn như ra lệnh cho hiền đệ phải tìm truyền nhân của Kiếm Thần?
An Tiểu Bình nhìn Phương Tuyết Nghi với vẻ bất an, nàng nói:
- Phương huynh, huynh từng nói là Kiếm Thần Trần đại hiệp chỉ có một đồ đệ duy nhất là huynh mà thôi phải không?
Phương Tuyết Nghi gật đầu nói:
- Không sai, hiền đệ muốn tìm truyền nhân của Kiếm Thần tức là tìm tiểu huynh vậy.
An Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Tiện thiếp không thể làm như vậy.
Nàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:
- Phương huynh, nếu thật sự có một ngày như vậy thì chúng ta nên làm thế nào?
Phương Tuyết Nghi ngẫn người hồi lâu rồi nói:
- Chuyện này... Xem ra chỉ có cách là dựa vào võ công để phân cao thấp mà thôi.
Thần sắc trên mặt Tiểu Bình liên tục biến đổi.
Tuyết Nghi thấy vậy thì liền hỏi:
- Hiền đệ làm sao thế?
Tiểu Bình vịn tay vào mạn thuyền và lắc đầu nói:
- Tiện thiếp không sao, nhưng Phương huynh muốn tỹ kiếm với tiện thiếp thật hay sao?
Phương Tuyết Nghi chau mày thầm nghĩ:
- Đương nhiên là ta không muốn rồi, nhưng uy danh của sư môn buộc ta không thể không làm như vậy.
Nghĩ đoạn chàng nói:
- Hiền đệ, chuyện này vẫn còn quá sớm để nói đến, trước khi hiền đệ trở về Đông Hải nói cho lệnh đường biết là tiên sư đã khuất núi thì chúng ta không thể nói với nhau bằng đao binh.
An Tiểu Bình nghe xong thì tinh thần phấn chấn, sắc diện rạng rỡ trở lại, nàng khẻ nói:
- Phương huynh thật là thông minh.
Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi lại:
- Tiểu huynh thông minh điều gì? Hiền đệ!
Tiêu Bình phá lên cười khanh khách rồi nói:
- Phương huynh. Chúng ta vỉnh viển không thể tỉ kiếm với nhau.
- Tại sao?
- Chỉ cần tiện thiếp không trở về Đông Hải thì chẳng phải chúng ta không cần tỉ kiếm với nhau sao?
- Hiền đệ, làm như thế không ổn rồi, lệnh đường bảo hiền đệ vào Trung Nguyên thì tất nhiên rất kỳ vọng hiền đệ đánh bại tiên sư mà sớm trở về.
- Nhưng Kiếm Thần đã quy tiên, dù sao thì nguyện vọng của gia mẫu cũng đã đạt được, tiện thiếp hà tất phải vội vàng.
- Hiền đệ có nghĩ đến cảnh lệnh đường ngày đêm tựa cửa trông chờ hiền đệ trở về không?
- Phương huynh cho rằng gia mẫu ngày đêm tựa cửa trông chờ à?
- Đúng vậy, tình mẫu tử không phải tầm thường, chỉ sợ rằng lệnh đường đang tính từng ngày từng giờ.
An Tiểu Bình thở dài một hồi rồi nói:
- Lần này thì Phương huynh đoán sai hoàn toàn rồi.
Phương Tuyết Nghi ngạc nhiên, nói:
- Sai hoàn toàn? Không lẻ lệnh đường không có lòng yêu thương hiền đệ?
An Tiểu Bình nói:
- Không phải vậy, nhưng gia mẫu rất quái dị.
Phương Tuyết Nghi trầm giọng nói:
- Hiền đệ quên lời cảnh cáo của tiểu huynh rồi chăng? Hậu bối không được bình phẩm về tính cách của trưởng bối.
Tiểu Bình thấy chàng quá cẩn thận thì đành khẻ nói:
- Phương huynh, tiện thiếp sẽ không nhắc đến chuyện gia mẫu nữa.
Nàng hơi ngừng một lát rồi nói tiếp:
- Xong việc ở Thiếu Lâm tự thì tiện thiếp sẽ theo huynh đi chế phục từng vị ma đầu, sau đó tiện thiếp mới trở về Đông Hải. Huynh nói xem có được hay không?
Tuyết Nghi nghe vậy thì rất cảm động, thần sắc nghiêm nghị của chàng cũng thư giản trở lại, chàng mĩm cười, nói:
- Hiền đệ, tiểu huynh chỉ xin tâm lảnh thịnh tình này vậy.
Thì ra chàng từ chối ý tưởng giúp chàng thu phục Ngũ Đại Ma Chủ của An Tiểu Bình, điều này khiến Tiêu Bình ngạc nhiên không ít, nàng nói:
- Phương huynh không thích tiện thiếp cùng đi chăng?
Tuyết Nghi nói:
-Không phải vậy...
- Thế tại sao không muốn tiện thiếp giúp đở?
- Hiền đệ, khi tiểu huynh theo tiên sư luyện công thì đã có một tâm nguyện là cả đời này bằng vào sức lực của mình phải thu phục những đại ma đầu trong giang hồ.
- Thật thế sao?
- Đương nhiên là thật rồi, tiểu huynh từng nghĩ trước đây tiên sư đã có thể làm được thì tại sao mình không thể? Vì vậy, tiểu huynh đành tâm lảnh thịnh tình tương trợ của hiền đệ thôi.
An Tiểu Bình thở dài rồi nói:
- Quả thật như vậy thì tiện thiếp không thể nhúng tay vào rồi.
Phương Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Hiền đệ, ngoài việc thu phục Ngũ Đại Ma Chủ, phù trì võ lâm chính đạo thì còn rất nhiều chuyện cần phải làm, sợ rằng đến khi đó tiểu huynh còn phải nhờ vào hiền đệ tương trợ nhiều hơn.
An Tiểu Bình vui mừng, nàng nói:
- Phương huynh nói thật chứ?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Đương nhiên là thật! Còn một chuyện này, tiểu huynh luôn muốn nói nhưng chẳng biết có nên nói hay không?
An Tiểu Bình lặng lẻ nhìn chàng và khẻ hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Tiên sư từng nói rằng, võ công gia truyền của hiền đệ chính là khắc tinh của Long Hành Bát Kiếm, chẳng biết điều đó thực hư thế nào?
Bỗng nhiên chàng hỏi đến vấn đề này khiến Tiêu Bình cũng hoàn toàn bất ngờ, nàng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Phương huynh không tin phải không?
Tuyết Nghi nói:
- Tiểu huynh cảm thấy chuyện này có vẻ kỳ quái.
- Vậy là Phương huynh không tin rồi.
- Không phải tiểu huynh hoàn toàn không tin mà là cảm thấy có vẻ kỳ quái. Hiền đệ biết chuyên lệnh tổ vào Trung Nguyên uy chấn võ lâm năm xưa chứ?
- Đương nhiên là biết.
- Vậy không cần nói hiền đệ cũng biết nguyên do lệnh tổ rời Trung Nguyên, phải không?
- Tất nhiên!
- Thế thì đúng rồi, nghe nói năm xưa lệnh tổ rời Trung Nguyên là vì... Là vì...
An Tiểu Bình thấy chàng ngại nói ra việc gia gia mình bại dưới Long Hành Bát Kiếm thì trong lòng rất vui mừng, nàng biết như vậy là trong lòng chàng rất tôn kính mình, nên nói:
- Phương huynh, gia gia của tiện thiếp vì bại dưới kiếm của sư tổ huynh nên thối xuất Trung Nguyên đấy.
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Không sai, tiên sư cũng nói với tiểu huynh như vậy, do đó tiểu huynh mới cảm thấy trong chuyện này rất mâu thuẩn.
Tiêu Bình mĩm cười, nói:
- Mâu thuẩn điều gì, Phương huynh, chuyện này tiện thiếp nghe chính miệng gia gia nói ra mà!
Tuyết Nghi nói:
- Chính lệnh tổ thuật lại thì không thể sai rồi. Nhung sau khi lệnh tổ trở về Đông Hải thì khai sáng trở lại môn võ công này nên mới có thể...
Tiêu Bình không chờ chàng nói hết câu, nàng phá lên cười khanh khách rồi nói:
- Phương huynh, chúng ta không nói chuyện này nữa nhé?
Tuyết Nghi trầm giọng nói:
- Tại sao? Hiền đệ, chuyện này không thể không làm rõ.
Tiêu Bình không ngờ chàng cố chấp như vậy, nàng nói:
- Nhưng thực ra Phương huynh cũng không cần bận tâm.
Tuyệt Nghĩ thầm nghĩ:
- Ta có điều gì phải bận tâm chứ?
Nghĩ thế nhưng ngoài miệng chàng nói:
- Hiền đệ, xưa nay tiểu huynh không thích bõ dỡ sự việc giữa chừng, nếu chúng ta không làm rõ chuyện này thì sợ rằng tiểu huynh ăn không ngon ngủ không yên!
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh thật là gàn bướng!
Tuyết Nghi bật cười rồi nói:
- Vậy sao? Hiền đệ, khi tiên sư nói với tiểu huynh chuyện này thì ngươi có ngầm nhắc là tiên sư tổ có ở lại Đông Hải một khoảng thời gian khá lâu.
Tiểu Bình liền hỏi:
- Vậy là huynh biết rồi à?
Tuyết Nghi ngạc nhiên hỏi lại:
- Biết cái gì?
Tiêu Bình nói:
- Biết chuyên sư tổ của huynh truyền võ công cho gia gia của tiện thiếp?
Phương Tuyết Nghi nghe vậy thì toàn thân chấn động, chàng thầm nghĩ:
- Thì ra sư tổ đã truyền võ công cho gia gia của nàng!
Nghĩ đoạn thì linh cơ của chàng chợt liên tưởng đến chuyện mẫu thân của nàng bảo nàng đánh bại Kiếm Thần và chuyện sư tổ truyền thụ võ công chẳng biết có quan hệ gì không?
Bất giác chàng buột miệng nói:
- Tiểu huynh hiểu ra rồi.
An Tiểu Bình mĩm cười, hỏi:
- Phương huynh lại hiểu ra điều gì nữa đây?
Phương Tuyết Nghi nói:
- Hiền đệ, lệnh đường có học qua võ công Thiên Hạc Trảm không?
Tiêu Bình lắc đầu, nói:
- Không!
Tuyết Nghi truy vấn:
- Tại sao không học?
- Vì... Vì không có ai truyền thụ cho bà ta!
- Lệnh tôn cũng không truyền thụ cho bà ta à?
- Không! Về võ công Thiên Hạc Trảm mà gia phụ cũng chưa luyện đến bảy tám thành hỏa hầu! Chỉ có mỗi gia gia là luyện được toàn bộ võ công này thôi.
- Đúng rồi! Lệnh tôn chỉ truyền lại cho hiền đệ nên khiến cho lệnh đường không vui, thế là bà ta trút hận thù lên sư phụ tiểu huynh.
An Tiểu Bình tròn xoe mắt hạnh, nàng nói:
- Làm sao huynh biết?
Phương Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Chỉ phán đoán mà thôi!
Tiêu Bình tỏ vẻ không tin, nàng lắc đầu, nói:
- Tiện thiếp không tin là huynh phán đoán ra.
Tuyết Nghi mĩm cười, nói:
- Đương nhiên là đoán ra, tiên sư tổ ở lại Đông Hải lâu như vậy tất nhiên phải có chuyện quan trọng cần làm, vã lại võ công gia truyền của hiền đệ lại là khắc tinh của Long Hành Bát Kiếm nên trong chuyện này chỉ có một đạo lý mà thôi.
An Tiểu Bình hỏi:
- Đạo lý gì?
Phương Tuyết Nghi chậm rải nói:
- Tiên sư tổ và lệnh tổ dùng tài trí của mình để sáng chế ra một môn võ công mới.
An Tiểu Bình thở phào một hồi rồi nói:
- Không sai, lần này thì Phương huynh đúng rồi.
Phương Tuyết Nghi mĩm cười, nói tiếp:
- Không ngờ lệnh đường vì không luyện được Thiên Hạc Trảm mà ôm hận trong lòng.
Tiểu Bình nói tiếp:
- Phương huynh, gia mẫu đã bị gia gia phế võ công rồi, huynh hà tất trách bà ta nữa.
- Hiền đệ, tiểu huynh không có ý trách lệnh đường. Nhưng còn một chuyện tiểu huynh vẫn chưa hiểu!
- Chuyện gì?
- Lệnh tôn đang tuổi thanh niên thì tại sao tạ thế đột ngột như vậy?
- Gia phụ vì gia mẫu mà chết.
- Có chuyện như thế sao?
- Chuyện này xét đến cùng là vì sư tổ của huynh truyền thụ võ công cho gia gia của tiện thiếp, gia mẫu ngày ngày đòi gia gia truyền thụ, nhưng vì gia gia đã hứa với lệnh sư tổ - Long lão tiền bối là Thiên Hạc Trảm chỉ truyền cho nhi tử chớ không truyền cho thê thiếp, vì vậy mà gia gia không đồng ý truyền thụ cho gia mẫu.
Phương Tuyết Nghi càng ngạc nhiên hơn, chàng nói:
- Như vậy thì việc gì lệnh tôn phải chết?
An Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, tính tình của gia mẫu thật kỳ quái, sau khi không được gia gia truyền thụ võ công Thiên Hạc Trảm thì càng quái gỡ hơn, nghe nói mấy lần bà ta ngầm hạ độc đối với sư tổ của Phương huynh.
Tuyết Nghi buột miệng nói:
- Chuyện này thì quá quắt rồi.
Tiểu Bình nói tiếp:
- Đúng vậy! Nếu không thì gia gia cũng không đến nỗi phải phế võ công của bà ta.
Nàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:
- Sau khi gia mẫu bị phế võ công thì Long lão tiền bối trở lại Trung Nguyên và không lâu sau thì tiện thiếp ra đời.
Tuyết Nghi hỏi tiếp:
- Vậy rốt cuộc vì sao mà lệnh tôn qua đời?
Tiểu Bình nói:
- Tức mà chết!
Tuyết Nghi tỏ vẻ không tin, chàng nói:
- Lệnh tôn là nhân vật võ công cao cường thì có lý nào bị lệnh đường làm cho tức mà chết.
Tiểu Bình thở dài rồi nói:
- Phương huynh, chuyện này thì nói ra rất xấu hổ, vã lại còn quan hệ đến danh tiết của gia mẫu nên quả thực tiện thiếp khó có thể hé môi.
Tuyết Nghi gật đầu nói:
- Thì ra là như vậy! Nếu không tiện hé môi thì hiền đệ khỏi phải nói nữa.
Tiểu Bình nói:
- Phương huynh, về mệnh lệnh của gia mẫu, tiện thiếp không phụng hành là được rồi.
Tuyết Nghi trầm ngâm một lát rồi nói:
- Vậy thì... Chẳng phải hiền đệ trở thành kẻ bất hiếu sao?
Tiểu Bình lắc đầu nói:
- Loạn mệnh của trưởng bối, vản bối có thể bất tuân!
Tuyết Nghi khẻ gật đầu nói:
- Hiền đệ nói cũng có lý.
Chàng hơi ngừng lại rồi nói tiếp:
- Vã lại lệnh tổ và lệnh tôn đều không cho bà ta làm như vậy, do đó hiền đệ không tuân mệnh mẫu thân thì cũng chẳng sai phạm gì lớn.
Tiểu Bình mĩm cười nói:
- Đúng vậy, tiện thiếp tuân hành theo di mệnh của gia phụ và gia gia mà thôi!
Phương Tuyết Nghi quét mục quang nhìn ra hai bờ sông rồi nói:
- Chúng ta mãi nói chuyện mà thuyền đã đi qua khỏi Trường Giang Tam Hiệp lúc nào không biết.
Lời chưa dứt thì chỉ nghe Tống Phù cười ha hả một tràng, lão bước ra khỏi khoang và nói:
- Các ngươi mải mê tâm sự mà có biết đây là nơi nào hay không?
Phương Tuyết Nghi và An Tiểu Bình nghe đến hai chữ "tâm sự" thì bất giác đỏ mặt, cả hai lặng lẻ cúi đầu mà không nói gì.
Tống Phù chỉ qua dãy núi bên phải và nói:
- Đỉnh núi cao kia đó là Kinh Môn Sơn đấy!
An Tiểu Bình tiếp lời:
- Kinh Môn Sơn? Không lẻ đã qua Nghi Xương rồi ư?
Tống Phù lắc đầu nói:
- Đâu có mau thế, nhưng khoảng nữa canh giờ nữa thì cũng đến nơi thôi.
An Tiểu Bình nói:
- Tống lão, chúng ta nên lên bờ rồi.
Tống Phù nói:
- Đến Nghi Xương thì chúng ta sẽ lên bờ đi Tương Dương, qua Tuyên thành, vượt Tương Dương rồi trực chỉ đến địa giới Hà Nam.
Phương Tuyết Nghi tiếp lời:
- Đi thuyền thì quả nhiên là rất nhanh, thảo nào ngày xưa Lý Bạch có câu: "Thiên lý giang lang nhất trần hoàn".
Tống Phù cười ha hả rồi nói:
- Lão đệ, đoạn thuỷ trình này nhanh như tên bắn, một ngày đi ngàn dậm cũng chẳng có gì lạ, vã lại thuyền của chúng ta chính là loại mà Thanh Liên cư sĩ (chỉ Lý Bạch) gọi là khinh châu (thuyền nhẹ).
Nói đến đây thì Nghi Xương thành đã xuất hiện trong tầm mắt.