View Full Version : Sống trên đời cần phải có tấm lòng ...
OnPhiKhanh
17-06-2010, 05:27 PM
Tôi hỏi đất:
-Ðất sống với đất như thế nào?
- Chúng tôi tôn cao nhau.
Tôi hỏi nước:
-Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau.
Tôi hỏi cỏ:
-Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời.
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?.
Ba dòng thơ cuối với sự lặp tuyệt đối như một lời trách giận hay là lối hỏi chua chát? Người sống với người như thế nào?
Ừ nhỉ, người sống với người như thế nào? Mình sống với người như thế nào? Người sống với mình như thế nào? Câu trả lời nằm ngay trong chính dòng đời miết mải.
Chẳng hiểu sao ngay từ đầu, cái câu hỏi đầy ám ảnh kia lại tạo cho mình ấn tượng sâu đến thế. Để đến lúc đọc lại cả bài thơ rồi, thì lại bật cười, có lẽ ... ừ có lẽ cả bài thơ đã là lời giải đáp. Người với người sống với nhau để làm cuộc sống của nhau đầy đặn hơn, tô màu thêm sắc để cuộc đời trở nên xanh tươi hơn, và chúng ta tôn nhau lên, để cho những cái riêng của từng cái tôi nổi trội lên, nhưng đồng thời cũng hòa vào nhau, đan vào nhau trong một cái sắc chung - CUỘC ĐỜI.
Và cứ thế, đất, nước và cỏ còn thua chúng ta nhiều lắm. Chúng chỉ tạo được cho nhau, chỉ cho được cho nhau một điều nổi bật, trong khi chúng ta, CON NGƯỜI làm được rất nhiều, nhiều hơn thế.
Không phải là tôi ngây thơ đến mức hiểu nhầm dụng ý của tác giả, nhưng vần thơ là để người tán tụng, để người suy diễn. Nhà văn, nhà thơ có nhìn thấy, có chỉ ra được một khía cạnh, thì tâm hồn người đọc vẫn có thể lần tìm những ngóc ngách khác. Chỉ xin hãy nhìn đời bằng một con mắt lạc quan, để cả ba lần hỏi nhức nhối được trở thành ba lần nhấn mạnh, điểm nhấn cho lòng yêu thương, sự bao dung và tình đồng loại.
Còn nhớ Trịnh Công Sơn đã có câu hát: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết không? Để gió cuốn đi...” và cũng chính ông đã ngụ ý rằng, chỉ với một tấm lòng nhỏ nhoi ấy thôi, mà con người vượt rất xa những loài vật khác. Nếu mà cũng nhìn đời bằng con mắt ấy, cũng sống theo tôn chỉ ấy, thì xin được trả lời rằng: Người với người sống với trong Tình và Nghĩa
Lời bình luận của ai đó làm người ta giật mình ... cái dụng ý hiển nhiên của tác giả bỗng chốc bị lật ngược, bị thay bằng một cách hiểu mới hoàn toàn khác. Quả thật, có lẽ hầu hết ai đọc bài thơ đều thấy khâm phục tác giả, bài thơ ý nhị, giàu ẩn ý nếu không nói là giàu ẩn ý một cách xót xa.
Người sống với nhau như thế nào?
Người sống với nhau như thế nào?
Người sống với nhau như thế nào?
Ba câu hỏi giống nhau về câu chữ, nhưng khác nhau nhiều về cách đọc nó. Người bộc trực dễ lên giọng ở hai câu cuối, cái cảm xúc ấy nó cứ trào ra như sự uất hận bấy lâu bị dồn nén, như một lời quát thẳng vào mặt ai đó, một ai đó hư vô - cuộc đời. Người điềm đạm thì cứ xuống giọng, nhỏ dần, tưởng chừng như bất lực. Cái nín nhịn thắt chặt, sự bức bối ngậm ngùi giữ chặt trái tim, đã biết câu trả lời, đã hứng chịu đủ cuộc đời và giờ đây thì im lặng ...
Đúng, giá trị của bài thơ chính là ở ba câu hỏi cuối, nó không những giá trị ở chỗ tác giả đã gửi vào đó tâm sự sâu kín không chỉ của riêng mình, mà còn là cơ hội để người ta nhìn lại chính mình _ những cái gì bên trong được gọi là Tình và Nghĩa? ...
Sưu tầm.
http://my.opera.com/xikechua/blog/show.dml/1758727
TheKnight
17-06-2010, 08:51 PM
Ội tỷ iu à, khi người ta có hạnh phúc rồi thường nói những câu thế này :113: Khi chưa có gì cả, mấy ai ra rả được đâu là tấm lòng đâu là tình nghĩa...
nmmnvtth
17-06-2010, 08:54 PM
K có lòng thì hóa ra xác ướp à:031::031::031:
[T]hun[D]er
17-06-2010, 11:13 PM
Để làm gì bạn có biết k ... :4:.
Giờ cái gì cũng chỉ tiền tiền mà thôi :4:.
IVIΛsĶ
17-06-2010, 11:22 PM
hun[D]er;6855007']Để làm gì bạn có biết k ... :4:.
Giờ cái gì cũng chỉ tiền tiền mà thôi :4:.
:4::4: ko tiền làm sao mà sống
MagicZhu
18-06-2010, 02:12 AM
Trước hết : phải có tiền rồi mới sống đc , thứ 2 : có tiền rồi thì sống tốt ngay . Đó là ly luận của kẻ bạc đức mà cùn . Mà ta lại là kẻ như thế . Than ôi , biết sai mà ko sửa đc thì gọi là ngu hay là vô đạo đức nhỉ . Cả 2 chăng !
darkbik
18-06-2010, 11:26 AM
:4::4: ko tiền làm sao mà sống
Lòng với chả ruột, một ngày thức dậy làm tới tối mịt mù kiếm 50k, vô quán cơm bụi ăn cơm gặp bán vé số thấy tội tội mua j, mua chừng nào mới hết đám người đó. Chừng nào có tài sản cỡ Gates rùi tính sao. Cái lày người ta nói nà "No cật ấm đít rồi mới bình thơ nghĩ văn lo chuyện thiên hạ"
OnPhiKhanh
18-06-2010, 11:29 AM
thế mọi người nghĩ những người khác ko kiếm tiền sao? kiếm tiền và việc sống có tấm lòng ko có gì mâu thuẫn cả, kiếm sống lương thiện ko làm gì hại cho người khác cũng là sống có tấm lòng rồi.
Thậm chí việc đọc topic tìm em thất lạc trong Đại tửu lâu và chia sẻ, hay chú ý đến cũng là có tấm lòng.
Quan niệm của mình rất đơn giản, tấm lòng chính là cái tốt của bản thân mình, đừng để cái xấu lảm thoái hóa đi là được
Mì xào
18-06-2010, 11:33 AM
ôi tỉ tỉ à, em thì thấy con gnười sống với nhau toàn là lợi dụng, rtao đổi, quan hệ này nọ rắc rối lắm, cứ phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Người với người sống để yêu nhau, câu thơ mà một nhà thơ nào đó đã nói, nhưng em thấy con người toàn là dối trá, mục ruỗng.
Cùng là con người cả đấy nhưng sao lại có chiến tranh, sao lại có cái gọi là diệt chủng và phân biệt chủng tôc, ôi con người :026:
anhchangngocnghech2610
30-06-2010, 07:57 PM
hun[D]er;6855007']Để làm gì bạn có biết k ... :4:.
Giờ cái gì cũng chỉ tiền tiền mà thôi :4:.
tiền chỉ là phương tiện thôi bợn, còn nó không fai là tất cả:uong2::uong2:
ấy cơ mà nhiều người xem tiền như thuốc phiện, một con " đú " cần tiền kinh, thấy đại gia nào giàu sụ là nhảy vô, thời này hiếm mấy con gái yêu ai nhưng không vì tiền mà vì tình nghĩa, tình cảm chân thành
bach thu pham
30-06-2010, 08:22 PM
tiền chỉ là phương tiện thôi bợn, còn nó không fai là tất cả:uong2::uong2:
ấy cơ mà nhiều người xem tiền như thuốc phiện, một con " đú " cần tiền kinh, thấy đại gia nào giàu sụ là nhảy vô, thời này hiếm mấy con gái yêu ai nhưng không vì tiền mà vì tình nghĩa, tình cảm chân thành
ài, tụi khựa có một câu nói khá hay "tiền bất thị vạn năng, đãn một tiền na thị vạn vạn bất năng" đó bác à, thời giờ mà có tình cảm ko mà ko có tiền thì cũng khó làm được gì lắm bác à.
td06013
17-09-2010, 01:52 AM
:4::4: ko tiền làm sao mà sống
trước khi tiền xuất hiện , loài người vẫn sống đấy thôi
td06013
17-09-2010, 01:58 AM
chúng ta vẫn tự hào rằng chúng ta là sinh vật thượng đẳng ,
nhưng đôi khi chúng ta lại sử xử với nhau....
vivu54
09-11-2010, 06:40 PM
nói chung là tiền là tất cả:sad: ok!
nhongcon_pupa
13-12-2010, 03:49 PM
Tôi hỏi đất:
-Ðất sống với đất như thế nào?
- Chúng tôi tôn cao nhau.
Tôi hỏi nước:
-Nước sống với nước như thế nào?
- Chúng tôi làm đầy nhau.
Tôi hỏi cỏ:
-Cỏ sống với cỏ như thế nào?
- Chúng tôi đan vào nhau
Làm nên những chân trời.
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?
Tôi hỏi người:
- Người sống với người như thế nào?.
Ba dòng thơ cuối với sự lặp tuyệt đối như một lời trách giận hay là lối hỏi chua chát? Người sống với người như thế nào?
Ừ nhỉ, người sống với người như thế nào? Mình sống với người như thế nào? Người sống với mình như thế nào? Câu trả lời nằm ngay trong chính dòng đời miết mải.
Chẳng hiểu sao ngay từ đầu, cái câu hỏi đầy ám ảnh kia lại tạo cho mình ấn tượng sâu đến thế. Để đến lúc đọc lại cả bài thơ rồi, thì lại bật cười, có lẽ ... ừ có lẽ cả bài thơ đã là lời giải đáp. Người với người sống với nhau để làm cuộc sống của nhau đầy đặn hơn, tô màu thêm sắc để cuộc đời trở nên xanh tươi hơn, và chúng ta tôn nhau lên, để cho những cái riêng của từng cái tôi nổi trội lên, nhưng đồng thời cũng hòa vào nhau, đan vào nhau trong một cái sắc chung - CUỘC ĐỜI.
Và cứ thế, đất, nước và cỏ còn thua chúng ta nhiều lắm. Chúng chỉ tạo được cho nhau, chỉ cho được cho nhau một điều nổi bật, trong khi chúng ta, CON NGƯỜI làm được rất nhiều, nhiều hơn thế.
Không phải là tôi ngây thơ đến mức hiểu nhầm dụng ý của tác giả, nhưng vần thơ là để người tán tụng, để người suy diễn. Nhà văn, nhà thơ có nhìn thấy, có chỉ ra được một khía cạnh, thì tâm hồn người đọc vẫn có thể lần tìm những ngóc ngách khác. Chỉ xin hãy nhìn đời bằng một con mắt lạc quan, để cả ba lần hỏi nhức nhối được trở thành ba lần nhấn mạnh, điểm nhấn cho lòng yêu thương, sự bao dung và tình đồng loại.
Còn nhớ Trịnh Công Sơn đã có câu hát: “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng. Để làm gì em có biết không? Để gió cuốn đi...” và cũng chính ông đã ngụ ý rằng, chỉ với một tấm lòng nhỏ nhoi ấy thôi, mà con người vượt rất xa những loài vật khác. Nếu mà cũng nhìn đời bằng con mắt ấy, cũng sống theo tôn chỉ ấy, thì xin được trả lời rằng: Người với người sống với trong Tình và Nghĩa
Lời bình luận của ai đó làm người ta giật mình ... cái dụng ý hiển nhiên của tác giả bỗng chốc bị lật ngược, bị thay bằng một cách hiểu mới hoàn toàn khác. Quả thật, có lẽ hầu hết ai đọc bài thơ đều thấy khâm phục tác giả, bài thơ ý nhị, giàu ẩn ý nếu không nói là giàu ẩn ý một cách xót xa.
Người sống với nhau như thế nào?
Người sống với nhau như thế nào?
Người sống với nhau như thế nào?
Ba câu hỏi giống nhau về câu chữ, nhưng khác nhau nhiều về cách đọc nó. Người bộc trực dễ lên giọng ở hai câu cuối, cái cảm xúc ấy nó cứ trào ra như sự uất hận bấy lâu bị dồn nén, như một lời quát thẳng vào mặt ai đó, một ai đó hư vô - cuộc đời. Người điềm đạm thì cứ xuống giọng, nhỏ dần, tưởng chừng như bất lực. Cái nín nhịn thắt chặt, sự bức bối ngậm ngùi giữ chặt trái tim, đã biết câu trả lời, đã hứng chịu đủ cuộc đời và giờ đây thì im lặng ...
Đúng, giá trị của bài thơ chính là ở ba câu hỏi cuối, nó không những giá trị ở chỗ tác giả đã gửi vào đó tâm sự sâu kín không chỉ của riêng mình, mà còn là cơ hội để người ta nhìn lại chính mình _ những cái gì bên trong được gọi là Tình và Nghĩa? ...
Sưu tầm.
http://my.opera.com/xikechua/blog/show.dml/1758727
Ông cho một tờ bạc năm trăm mới cứng. Chú bé lôi ra lôi vào, ngắm nghía nó hoài. Ít hôm sau chú đem tiền mua mấy viên bi. Cô bán hàng nhận được tờ bạc đẹp, tỉ mỉ ghép xếp nó với mấy tờ bạc mới tặng một người bạn cùng lớp. Một ngày anh chàng tặng niềm hi vọng nhỏ nhỏ đó cho một người ăn mày tật nguyền.
Người ăn mày gỡ ngôi sao ra, nhập tờ bạc với những đồng tiền cũ bẩn khác. Đối với ông ta điều quan trọng lúc đó là phải có đủ tiền để mua thuốc chữa cảm. Tờ bạc nằm trong tiệm thuốc tây dưới bàn tay sạch sẽ của anh dược sĩ trẻ vài ngày. Rồi nó được dùng trả tiền thừa cho một người phụ nữ trung niên.Người phụ nữ khia ra đường, bất ngờ bị giật giỏ. Tất cả tiền trong giỏ chỉ đủ cho tên cướp mua ma túy thỏa mãn cơn vật vã.
Tờ bạc bắt đầu rách dần, rách vài lỗ nhỏ. Nó trải bao vui buồn, qua tay bao người: chị hàng cá, người quét rác...Có lần có còn thấm cả máu của một người lượm ve chai do chị cào phải mảnh thủy tinh. Rồi tờ bạc đến tay chị bán chè. Chị dùng nó thối lại cho cô bé ăn quà xinh xắn có nước da trắng trẻo. Khi về đến nhà, mẹ cô bé nhìn thấy tờ tiền đen đủi, cáu xỉn. Chị ta hét lên giận dữ, nói rằng tiền này đầy rẫy vi trùng. Chị giật lấy tờ bạc trên tay cô bé, vô tình làm nó rách đôi và vứt xuống đường.
Gió thổi một nửa tờ bạc bay đến gốc cây, nửa kia bay xuống cống. Sáng hôm sau, có cụ già đi ngang, nhặt lấy nửa tờ tiền ướt đẫm sương, đem về nhà. Khi cụ già đi lĩnh lương hưu, xe đạp bị xẹp bánh. Bà lấy tiền trả công cho anh chàng bơm xe. Anh chàng trông còn trẻ lắm, độ 15,16 tuổi là cùng.
Tối đó, đồng tiền với đủ mùi thơm, thối, hôi, tanh, chua, cay cùng bao nhiêu vi khuẩn bám trên mình còn thấm đẫm vị mặn của nước mắt cậu con trai mới lớn. Bây giờ tờ bạc cũ mèm đang nằm ngủ ngon lành trong tấm giấy học trò ghi nguệch ngoạc:"Giữ mãi! Đây là số tiền đầu tiên mình kiếm được."
:uong2:
Nguồn: Internet
:113:TS
sư bố thằng nào lấy mũ ông.
ông gom ông cóp được bao đồng.
mũ đẹp chăm nom từng vết xước
ấy vậy mà bay lấy mũ ông :00:
Hari_lama
05-01-2011, 05:06 PM
Có chuyện kể như sau:
"Nằm thấp thoáng dưới những quả đồi đầy hoa và gối đầu lên những dòng suối trong vắt hiền hòa xa tít trên con đường đến tận chân trời là một đất nước nhỏ bé và xinh đẹp, tại đó có một cô gái nhan sắc mỹ miều không bút nào tả xiết. Vẻ đẹp của cô được mọi người truyền nhau trong những bài hát. Bước chân cô đi đến đâu là mọi vật nơi ấy dường như bừng tỉnh. Cô trở thành báu vật của đất nước, người ta tôn thờ vẻ đẹp của cô như tôn thờ một vị thánh.
Đã có biết bao chàng trai ngỏ lời yêu thương với cô, từ vương tôn công tử đến các bậc văn nhân, tráng sỹ, các thương gia giàu có và những điền chủ, nhưng cô đều từ chối. Cô cho rằng chẳng có ai xứng đáng với mình vì họ đều là những hạng tầm thường, phàm phu tục tử.
Một ngày kia, trong lúc ra bờ suối lấy nước, cô thoáng thấy bóng mình in trong làn nước. Những tia nước trong vắt và lấp lánh làm cho nét măt cô như tỏa hào quang và từng sợi tóc của cô như có đính pha lê. Cô tự nhủ chỉ có vẻ đẹp của những bông hoa rực rỡ nhất mới có thể so sánh với mình. Thế là, ngày ngày, thay vì làm việc và giúp đỡ mọi người xung quanh, cô lại âm thầm một mình đi đến dòng suối và ngắm bóng mình trong làn nước, chốc chốc lại thở dài “Ôi, mình đẹp quá!”. Một ngày, hai ngày, dần dần là một tháng, hai tháng, và một thời gian dài hơn thế nữa, người ta không còn nhìn thấy cô gái xinh đẹp ấy nữa. Bên cạnh dòng suối, nơi cô gái vẫn bỏ hàng giờ ra soi mình thì giờ đây, người ta thấy mọc lên những bông hoa tuyệt đẹp. Điều kỳ lạ ở chỗ, tuy sắc đẹp rực rỡ nhưng những bông hoa này không hề có hương thơm, và chẳng có một con ong con bướm nào chịu bay tới đậu lên những bông hoa ấy cả!”
ST
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.