PDA

View Full Version : Thơ Đường Kết Bạn _ Mời các thi nhân vào đối đáp


thongtue
15-03-2010, 05:28 PM
Vịnh 30 Tuổi


Ba mươi năm tuổi chẳng công danh
Chỉ tấc lòng ngay mộng chẳng thành
Đuốc tuệ cũng toan soi thánh đức ...
Gươm hùng lại muốn dẹp tà gian...
Chân tâm tĩnh lặng như hồ phẳng...
Chí Nhẫn vô tư tợ ánh vàng...
Thao lược hùng tài đâu chốn dụng?
Anh hùng thời thế cũng gian nan!

TTue

Everest
15-03-2010, 07:50 PM
Vịnh nhà Sư

Nhà Sư mấy vị có công danh
Hay bởi trần duyên bỏ chẳng đành?
Đã muốn nương thân nơi cửa Phật
Sao còn gởi mộng chốn kinh thành?
Câu kinh tiếng kệ chưa thông tỏ
Chữ lợi chữ danh đã hiểu rành
Tây phương chốn ấy xa xôi quá
Trăm năm mộ đất một màu xanh...

thongtue
15-03-2010, 08:34 PM
Vịnh nhà Sư

Nhà Sư mấy vị có công danh
Hay bởi trần duyên bỏ chẳng đành?
Đã muốn nương thân nơi cửa Phật
Sao còn gởi mộng chốn kinh thành?
Câu kinh tiếng kệ chưa thông tỏ
Chữ lợi chữ danh đã hiểu rành
Tây phương chốn ấy xa xôi quá
Trăm năm mộ đất một màu xanh...

bài thơ họa hay lắm bạn Everest, lời thơ hay, ý thơ thức tỉnh được người chìm đắm trong mộng. Cám ơn bạn nhiều! Có bài thơ đối lại cho bạn ngay, mong bạn đừng cười!

Họa bài vịnh nhà sư

Cũng bởi trần duyên bỏ chẳng đành!
Đạo đời ngẫm nghĩ thiệt không phân!
Giữa đời thân vẫn ngoài danh vọng
Trong đạo tâm luôn giữ chí thành
Đắm đuối gió sương chờ tóc bạc
Say sưa kinh kệ đón trăng xanh
Thế nhân một kiếp đời mê mãi
Hiểu đạo thông đời được mấy anh?

tui
15-03-2010, 10:02 PM
Vịnh 30 Tuổi


Ba mươi năm tuổi chẳng công danh
Chỉ tấc lòng ngay mộng chẳng thành
Đuốc tuệ cũng toan soi thánh đức ...
Gươm hùng lại muốn dẹp tà gian...
Chân tâm tĩnh lặng như hồ phẳng...
Chí Nhẫn vô tư tợ ánh vàng...
Thao lược hùng tài đâu chốn dụng?
Anh hùng thời thế cũng gian nan!

TTue

Lâu lắm rồi mới về lại đây... ờ... à... về lại đây... chơi.

Xin phép cho tui... "chơi" với nha ! (tất nhiên là mới chơi thì chưa ra gì rồi :)))


Vịnh 30 tuổi
Ba mươi năm tuổi chẳng công danh
Vẫn cố làm cho mộng chóng thành
Lặn lội đêm trường bao cực khổ
Bươn trải ngày dài bấy gian nan
Một giấc mơ lòng nên thắng lợi
Bao kẻ đồng hành phải thua đời
Lúc nhỏ được học bao điều thiện
Khi già lại đạp xác người chơi...

why1
17-03-2010, 09:52 AM
Tự vịnh:

Mới ba mươi tuổi xuân còn xanh
Muốn chơi muốn học muốn la cà
Tuổi tác bỏ qua vì nhiệt huyết
Tiếng cười luôn rộn với đời vui
Mấy thằng lấy vợ ôi thôi nhé
Bìu díu vợ con chiến thế nào
Duyên đến cũng định ta cất bước
Nhưng vì phận mỏng hóa hư không.

Vong_Ngữ
17-03-2010, 12:41 PM
Già gân

Bao nhiêu tuổi mới gọi là già
Bảy chín vẫn còn khỏe lắm nha
Sáng sớm tay ôm năm bảy ẻm
Chiều về má ấp mấy mươi bà
Tay run chân yếu ta dùng gậy
Trên bảo dưới xìu uống Vía-gra
Năm tháng trôi mau chi sá kể
Trần gian ai sướng được như ta

:034::034::034:

vodichspam
17-03-2010, 01:08 PM
Đệ xin gửi 1 bài này vì thấy nó hay hay

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Bản dịch của Thượng Tọa Thanh Từ

Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu già đến rồi
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua, sân trước một cành mai.

Nguyễn Thùy Dung
28-03-2010, 12:48 AM
Buôn ngồng...

Tuổi đời cũng chỉ mấy giáp thôi
Ước mơ đâu có nghĩ xa vời
Hai trái tim vàng gian nhà lá
Mấy nhóc ngọc ngà vách tường vôi
Đời lại cho tim vài vạn lượng
Kiếp thì không được thắm lứa đôi
Để tuổi xuân thì qua sắp muộn
Ai đangg giống tớ cảnh đơn côi?
:sad::sad::7::7:

thongtue
02-11-2010, 07:45 PM
Xóm Biển


Gió mùa lành lạnh thổi mênh mang
Quạnh quẻ đồng xa nước chảy tràn
Lữ khách bên trời không bạn viếng
Cô thôn gần biển chẳng thuyền ngang
Mục đồng buông sáo tan chiều lặng
Ngư phụ ngưng tay dệt lưới vàng
Ai đó lưng chừng mơ chợt tĩnh
Xóm chài biến mất giữa đêm sang!

Vô_Sư_Vô_Sách
02-11-2010, 08:28 PM
LŨ LỤT
Nghe tin mưa lũ khắp miền trung
Đường sá dọc ngang, biến thành sông
Nóc nhà chạm nước cánh tay vẫy
Đói khát nhiều hôm, sống được không?
Trời ơi cao quá! nào có thấy!
Sao để dân đen.. khổ đến cùng.
Cả nước giang tay cùng góp sức
Ôm chặt miền trung hết lạnh lùng

Mô phật

Quỷ công tử
03-11-2010, 08:05 AM
Xóm Biển


Gió mùa lành lạnh thổi mênh mang
Quạnh quẻ đồng xa nước chảy tràn
Lữ khách bên trời không bạn viếng
Cô thôn gần biển chẳng thuyền ngang
Mục đồng buông sáo tan chiều lặng
Ngư phụ ngưng tay dệt lưới vàng
Ai đó lưng chừng mơ chợt tĩnh
Xóm chài biến mất giữa đêm sang!

Lữ khách phương xa lòng xốn xang
Quê nhà nơi ấy nước chảy tràn
Miền trung hứng lũ năm rồi tháng
Đất bắc chờ mong giọt tuyết tan
Vẫn biết thiên tai là chẳng đặng
Để rồi nhân mệnh lắm sầu mang
Miền Trung mưa lũ năm rồi tháng
Người ở trên cao rượu chảy tràn!

@Đất bắc nơi mình....Bắc Mỹ xa
Chờ tuyết tan ra sẽ về nhà
Mưa lũ miền trung lòng cứ đếm
Mới biết đã là...một năm qua
Năm rồi năm tới...năm cách xa
Lũ đến lũ đi...cứ gọi là
Y hẹn thiên tai....người hội thảo
Khắc phục ý trời...khó lắm đa!

Quỷ công tử
03-11-2010, 08:46 AM
Vịnh 30 Tuổi


Ba mươi năm tuổi chẳng công danh
Chỉ tấc lòng ngay mộng chẳng thành
Đuốc tuệ cũng toan soi thánh đức ...
Gươm hùng lại muốn dẹp tà gian...
Chân tâm tĩnh lặng như hồ phẳng...
Chí Nhẫn vô tư tợ ánh vàng...
Thao lược hùng tài đâu chốn dụng?
Anh hùng thời thế cũng gian nan!

TTue

Ba chai năm xị muốn phô danh
Chỉ tiếc lòng đây mộng chẳng thành
"Ly hùng" một giếng ta nào biết
"Bầu quỷ" ngàn khơi...lắm tửu khanh
Cụng ly người uống...như đá chanh
Buông hũ ta nghe mộng hồn quanh
Đầu say,tâm xỉn lòng mới thấu
Cao nhân...tắt thở cao nhân...hành!*


* "Cao nhân tắt thở cũng do có cao nhân hơn...hành hạ"!Đệ "quạ" kiểu tuý sĩ góp vui,huynh đừng la ó nhé!:045:

Hào Khí Nam Lai
03-11-2010, 10:03 AM
Đây là lần đầu tiên mình làm thơ loại này , mong anh em chỉ giáo nếu có chỗ thiếu sót gì về câu 3,4 cũng như câu 5,6 , cảm ơn nhiều :D

Bến đò hiu hắt cảnh đơn côi
Xào xạc hàng me lá rụng rời
Nếu chẳng cùng nhau chung lối mộng
Thì đành lạc bước giữa đường thôi
Hôm qua thề ước bên nhau mãi
Giờ lại đành lòng bỏ anh rồi
Cảnh cũ ngày xưa nay còn đó
Mà người đã mãi chốn xa xôi.

Hào Khí Nam Lai
03-11-2010, 10:08 AM
Đây là lần đầu tiên mình làm thơ loại này , mong anh em chỉ giáo nếu có chỗ thiếu sót gì về câu 3,4 cũng như câu 5,6 , cảm ơn nhiều :D

Bến đò hiu hắt cảnh đơn côi
Xào xạc hàng me lá rụng rời
Nếu chẳng cùng nhau chung lối mộng
Thì đành lạc bước giữa đường thôi
Hôm qua thề ước bên nhau mãi
Giờ lại đành lòng bỏ anh rồi
Cảnh cũ ngày xưa nay còn đó
Mà người đã mãi chốn xa xôi.

Bến đò hiu hắt cảnh đơn côi
Xào xạc hàng me lá rụng rời
Nếu chẳng cùng nhau chung lối mộng
Thì đành lạc bước giữa đường thôi
Hôm qua thề ước bên nhau mãi
Giờ lại đành lòng bỏ lại tôi
Cảnh cũ ngày xưa nay còn đó
Mà người đã mãi chốn xa vời.

Xin lỗi vì có chút sai sót :fallingasleep:

Everest
03-11-2010, 07:02 PM
Bến đò hiu hắt cảnh đơn côi
Xào xạc hàng me lá rụng rời
Nếu chẳng cùng nhau chung lối mộng
Thì đành lạc bước giữa đường thôi
Hôm qua thề ước bên nhau mãi
Giờ lại đành lòng bỏ lại tôi
Cảnh cũ ngày xưa nay còn đó
Mà người đã mãi chốn xa vời.

Xin lỗi vì có chút sai sót :fallingasleep:


Ngày ấy em đi bỏ lại tôi
Thu tàn mấy độ tắt sau đồi
Sông xưa vắng bóng người qua lại
Bến cũ đâu còn kẻ ngược xuôi
Cứ ngỡ thời gian bôi nhạt hết
Đâu ngờ năm tháng chẳng phai phôi
Tình yêu đã chết còn đâu nữa?
Lá rụng Thu về cũng thế thôi

:022::022::022:

Everest
03-11-2010, 07:37 PM
Xóm Biển


Gió mùa lành lạnh thổi mênh mang
Quạnh quẻ đồng xa nước chảy tràn
Lữ khách bên trời không bạn viếng
Cô thôn gần biển chẳng thuyền ngang
Mục đồng buông sáo tan chiều lặng
Ngư phụ ngưng tay dệt lưới vàng
Ai đó lưng chừng mơ chợt tĩnh
Xóm chài biến mất giữa đêm sang!


Chuyển mùa lành lạnh đón Thu sang
Rốn lũ miền Trung nước chảy tràn
Em bé nằm co bên mái ngói
Cụ già đứng quỵ cạnh cầu thang
Gió lào chưa dứt trên thôn nhỏ
Lũ dữ đã về nhấn thế gian
Ai đó dừng chân tôi hỏi tí
Bao giờ tiếng khóc sẽ ngừng vang?

Vô_Sư_Vô_Sách
03-11-2010, 08:01 PM
Chuyển mùa lành lạnh đón Thu sang
Rốn lũ miền Trung nước chảy tràn
Em bé nằm co bên mái ngói
Cụ già đứng quỵ cạnh cầu thang
Gió lào chưa dứt trên thôn nhỏ
Lũ dữ đã về nhấn thế gian
Ai đó dừng chân cho hỏi nhỏ
Bao giờ tiếng khóc sẽ ngừng vang?

----------------------


Nghe câu hỏi, lòng nặng xốn xang
Nhói đau lồng ngực, nước mắt tràn
Thấy dân "chọi" lũ mà đau đớn
Hỏi các quan thầy có chứa chan
Tiền của nhân dân đem lấp biển
Tám lăm nghìn tỷ, dân nặng mang
Đói rét qua đêm, không lời thán
Khổ nào hơn thế.... Hỡi thế gian !

Mô phật...

Quỷ công tử
04-11-2010, 08:32 AM
Chuyển mùa lành lạnh đón Thu sang
Rốn lũ miền Trung nước chảy tràn
Em bé nằm co bên mái ngói
Cụ già đứng quỵ cạnh cầu thang
Gió lào chưa dứt trên thôn nhỏ
Lũ dữ đã về nhấn thế gian
Ai đó dừng chân cho hỏi tí
Bao giờ tiếng khóc sẽ ngừng vang?

Gió chuyển mùa lạnh uống rượu khan
Rốn ai...trắng quá anh ngỡ ngàng
Anh ngồi quán cóc thầm mơ ước
Cụ già...đột quỵ vịnh cầu thang
Gió Hàn chưa dứt trên màn ảnh
Lũ Thái đã về quậy tràn lan
Muội Rét dừng chân cho hỏi tí
Có phải...cắt xong thích...lộ hàng?!!

:044::00::xitmau::runintears:

Everest
04-11-2010, 10:38 AM
Gió chuyển mùa lạnh uống rượu khan
Rốn ai...trắng quá anh ngỡ ngàng
Anh ngồi quán cóc thầm mơ ước
Cụ già...đột quỵ vịnh cầu thang
Gió Hàn chưa dứt trên màn ảnh
Lũ Thái đã về quậy tràn lan
Muội Rét dừng chân cho hỏi tí
Có phải...cắt xong thích...lộ hàng?!!

:044::00::xitmau::runintears:

Quỷ ka lại ngứa thịt rồi a
Nói bậy coi chừng chết với ta
Hôm trước leo cây rình mỹ nữ
Bây chừ vào quán ghẹo trăng hoa
Phim Hàn gái đẹp ka đâu bỏ
Show Thái trai già Cóc chẳng tha
Sức khỏe ka ơi xin cố giữ
Rượu chè gái gú hóa thây ma

:00::00::00:

Hào Khí Nam Lai
05-11-2010, 11:51 AM
Lá vàng lả tả những ngày thu
Đường vắng đêm thâu nặng nỗi sầu
Ngày ấy gửi trao bao ý mật
Để giờ nhận lấy một niềm đau
Trăng soi mờ tỏ nơi u tối
Gió thổi vi vu chốn mịt mù
Người bước đi rồi xa khuất bóng
Ta chờ đợi mãi mấy mùa thu.

thongtue
06-11-2010, 12:15 AM
Lá vàng lả tả những ngày thu
Đường vắng đêm thâu nặng nỗi sầu
Ngày ấy gửi trao bao ý mật
Để giờ nhận lấy một niềm đau
Trăng soi mờ tỏ nơi u tối
Gió thổi vi vu chốn mịt mù
Người bước đi rồi xa khuất bóng
Ta chờ đợi mãi mấy mùa thu.

Vịnh Mùa Đông

Ta về tìm lại nỗi cô đơn
Nơi bến sông xưa gặm nỗi buồn
Sóng gợn lan xa trời cô lữ..
Lòng tan tìm lại bóng hoàng hôn..
Mênh mông cảnh đó người đâu mất?
Quạnh quẽ bầu không nắng chẳng còn ..
Trở lại làm chi nơi bến cũ?..
Con thuyền tách bến đã sang sông!

Mạc Sương
06-11-2010, 09:40 AM
Sóng

Sóng tan bờ cát sóng có còn?
Bãi chiều đông lặng đón hoàng hôn
Lạnh lẽo gió lay bờ cỏ úa
Lững lờ nước đẩy cát giữa cồn
Trôi dạt về đâu này cánh lá
Lăn dài bến nhỏ sóng tan mau
Bờ bãi ngàn năm đôi lằn cát
Muôn đời sóng dạt tiếp tiếp nhau


Thấy mọi người thú quá, mình cũng làm loạn một đoạn :uong2:

Everest
06-11-2010, 11:09 AM
Xứ lạ mùa về nhớ cố hương
Vàng sân lá rụng trãi bên đường
Heo may hờ hững luồn vào tóc
Hoa sữa ngập ngừng tỏa ngát hương
Đất khách mùa qua mùa lẻ bóng
Quê người Tết đến Tết sầu vương
Ai về chốn cũ cho tôi gửi
Một chút niềm riêng thỏa nhớ thương

thongtue
06-11-2010, 12:17 PM
Xứ lạ mùa về nhớ cố hương
Vàng sân lá rụng trãi bên đường
Heo may hờ hững luồn vào tóc
Hoa sữa ngập ngừng tỏa ngát hương
Đất khách mùa qua mùa lẻ bóng
Quê người Tết đến Tết sầu vương
Ai về chốn cũ cho tôi gửi
Một chút niềm riêng thỏa nhớ thương

Xin họa bài thơ rất hay của bạn.Chúc bạn vui

Chạnh bước làng quê nhớ cố hương
Cô thôn lữ khách một con đường
Niềm riêng Đông gửi vào sương ảnh
Nỗi nhớ Thu hoài với sắc hương
Bất chợt chiều về cơn gió thoảng
Đâu ngờ đêm đến cánh hoa vương
Làng quê không bóng người xao xác
Chỉ có mình ta thỏa nhớ thương!

Everest
06-11-2010, 05:14 PM
Vịnh 30 Tuổi


Ba mươi năm tuổi chẳng công danh
Chỉ tấc lòng ngay mộng chẳng thành
Đuốc tuệ cũng toan soi thánh đức ...
Gươm hùng lại muốn dẹp tà gian...
Chân tâm tĩnh lặng như hồ phẳng...
Chí Nhẫn vô tư tợ ánh vàng...
Thao lược hùng tài đâu chốn dụng?
Anh hùng thời thế cũng gian nan!

TTue
Họa bài Vịnh 30 Tuổi đáp lễ huynh đài, chúc vui :uong2:

Sắp ba mươi tuổi chẳng công danh
Đất khách ngồi ôm mộng chửa thành
Muốn rửa bụi trần về cõi Phật
Lòng vương nặng nợ chốn nhân gian
Mười năm nuôi chí chưa hề nản
Một phút ra tay biết đá vàng
Họ Lã* đợi thời câu cá lớn
Anh hùng đâu ngại việc gian nan


Rét

*Lã Vọng tức Khương Thượng

ngưu ma vương
06-11-2010, 05:52 PM
tự dưng dạo này lại có hứng làm thơ như ngày xưa
chắc tại buồn

Họ Lã đợi thời câu cá nhớn
bày mươi thu mới thỏa tâm can
ba mươi xuân các chú tính gì
mà kêu chán than chường đến thế

bảy mươi anh ắt chầu giời
bao năm vô dụng đã thành thói quen
cũng đành chôn tấc lòng son
sớm oanh chiều yến sinh không gặp thời

thongtue
07-11-2010, 10:54 PM
Vịnh Mùa Đông 2

Kiếp người giấc mộng một đêm đông!
Tỉnh giấc nặng mang những vết lòng..
Man mác sương chiều không cánh nhạn!
Hoang tàn bến cũ chẳng dòng sông!
Mượn chèo ngư phủ khua sông lặng
Vay ngọn thiên phong đuổi nắng nồng
Kỹ niệm đeo người như chiếc bóng..
Làm sao quên được vết thương lòng?

Hào Khí Nam Lai
08-11-2010, 01:35 PM
Đất trời tươi thắm đón hừng Đông
Cảnh vật bao la đượm sắc hồng
Hoa lá nói cười vui đón nắng
Chim muông ca hát mừng trông mong
Bình minh nắng sớm tô cành lá
Ánh sáng ban mai điểm đóa hồng
Ngày mới ngập tràn bao sức sống
Ta ngồi tấu điệu mến non sông .

thongtue
08-11-2010, 10:11 PM
Vịnh Mùa Đông 3


Trời xa heo hắt bóng mây qua..
Đông đến heo may nắng xế tà
Quay bước đi tìm trăng rớt lại...
Buông lòng đánh mất mộng đi qua..
Chút tình còn lại mau quên lãng
Một thuở bên nhau hãy nhạt nhòa!
Xin gác tình xưa vào dĩ vãng
Tìm quên trong những phút yên hoa!

Everest
09-11-2010, 12:18 AM
Vịnh ké mùa Đông

Chốn này trời đất cũng vào Đông
Cái lạnh từng cơn ngấm buốt lòng
Áo ấm trùm đầu hơi vẫn thoát
Khăn len quàng cổ gió còn thông
Đường chiều mỏi bước thân cô khách
Phố vắng mệt nhoài kẻ hát rong
Đất Việt mùa về em có biết
Chốn này trời đất cũng vào Đông

TRANVIET
09-11-2010, 10:54 PM
Vịnh 30 Tuổi


Ba mươi năm tuổi chẳng công danh
Chỉ tấc lòng ngay mộng chẳng thành
Đuốc tuệ cũng toan soi thánh đức ...
Gươm hùng lại muốn dẹp tà gian...
Chân tâm tĩnh lặng như hồ phẳng...
Chí Nhẫn vô tư tợ ánh vàng...
Thao lược hùng tài đâu chốn dụng?
Anh hùng thời thế cũng gian nan!

TTue


Phù du một kiếp ấy công danh
Mộng là chấp huyễn mộng há thành
Đuốc tuệ vốn soi chân bổn đức
Gươmh hùng hằng đoạn tự tà gian
" Chân tâm tĩnh lặng như hồ phẳng
Chí nhẫn vô tư tợ ánh vàng ..."
Hóa nguyện ứng thân thời hữu dụng
Một lòng nhập thế vượt gian nan

Tiểu Phi Phi
10-11-2010, 12:44 AM
Vịnh ké mùa Đông

Chốn này trời đất cũng vào Đông
Cái lạnh từng cơn ngấm buốt lòng
Áo ấm trùm đầu hơi vẫn thoát
Khăn len quàng cổ gió còn thông
Đường chiều mỏi bước thân cô khách
Phố vắng mệt nhoài kẻ hát rong
Đất Việt mùa về em có biết
Chốn này trời đất cũng vào Đông

Chốn này trời đất cũng vào đông
Cũng gió se se mím môi hồng
Cũng áo, cũng khăn vừa ửng sáng
Cũng làm xao xuyến ...nhớ mênh mông
Biết rằng chốn ấy đã sang đông
Rét căm cô khách ...xót xa lòng
Gió ơi , gởi nhé làn hơi ấm
Về phía kia trời ....có được không ???

:056::056::056: cho em thả cóc ké với.....

thongtue
10-11-2010, 04:39 AM
Vịnh ké mùa Đông

Chốn này trời đất cũng vào Đông
Cái lạnh từng cơn ngấm buốt lòng
Áo ấm trùm đầu hơi vẫn thoát
Khăn len quàng cổ gió còn thông
Đường chiều mỏi bước thân cô khách
Phố vắng mệt nhoài kẻ hát rong
Đất Việt mùa về em có biết
Chốn này trời đất cũng vào Đông


Gió mùa về lại báo sang đông
Ôm mộng công danh chẳng thỏa lòng
Chí lớn thổi bay trời tuyết rụng
Tâm cuồng dẹp hết tảng băng thông
Làng xa sương phủ làng xa khuất
Xỏm nhỏ mây giăng xóm nhỏ bồng
Đứng dưới chân trời quay chân bước
Đi vào thế cuộc giữa chiều Đông

Quỷ công tử
10-11-2010, 08:25 AM
Vịnh ké mùa Đông

Chốn này trời đất cũng vào Đông
Cái lạnh từng cơn ngấm buốt lòng
Áo ấm trùm đầu hơi vẫn thoát
Khăn len quàng cổ gió còn thông
Đường chiều mỏi bước thân cô khách
Phố vắng mệt nhoài kẻ hát rong
Đất Việt mùa về em có biết
Chốn này trời đất cũng vào Đông

Tựa cửa mơ màng đếm gió đông
Sao nghe se sắt ở trong lòng
Một mình lầu vắng ta đơn ẩm
Lẻ bước bên hiên ai lệ ròng
Trời Nam rượu nhạt tình sâu đậm
Đất Bắc men nồng nghĩa tựa lông
Kẻ lạnh bên đường đêm lỡ bước
Người say buốt giá nơi cô phòng

Quỷ công tử
10-11-2010, 08:48 AM
Giao Mùa

Hôm ấy trời thu nhỏ lệ ròng
Cũng vì cơn gió lạnh mùa đông
Cây tàn trơ trọi bên rừng vắng
Lá úa hoang mang bỗng chạnh lòng
Người phụ một người,thu đổi áo
Người xót một người,đông lạnh không!?
Thế nhân tự cổ tình ly biệt
Một kẻ thuỷ chung,kẻ phụ lòng!

Tan_Van
10-11-2010, 08:56 AM
Sáu cóc mơ màng đếm gió đông
Có hay lò bếp đã lên hồng
Sương mai lấp lánh trên cành quýt
Dao bếp lập lòe dưới hừng đông

Tay thì xách cổ, tay cầm thớt
Vung lên hạ xuống tiếng vang rền
Sáu cóc ôi thôi đã tới bến
Hương bay nghi ngút rượu nồng cay

Quỷ công tử
10-11-2010, 09:40 AM
Sáu cóc mơ màng đếm gió đông
Có hay lò bếp đã lên hồng
Sương mai lấp lánh trên cành quýt
Dao bếp lập lòe dưới hừng đông

Tay thì xách cổ, tay cầm thớt
Vung lên hạ xuống tiếng vang rền
Sáu cóc ôi thôi đã tới bến
Hương bay nghi ngút rượu nồng cay

Huynh nói với đệ đã bao lần
Đường thi vần luật khó...bứt gân
Tay dao tay thớt nêm bằng trắc
Bếp lửa bếp than luộc...thi nhân
Tiếng trống ba hồi tiêu ly rượu
Bước chân bảy nhịp sáng câu vần
Mà sao đệ cứ mê chơi mãi
Chẳng giống Lục Ka cóc rần rần!*

:050:

@Rần rần:Từ miền nam không bít đệ hiểu không!ý nói là "cóc quá tời" đoá!:050:

thecuongart1980
10-11-2010, 12:23 PM
Xin họa bài thơ rất hay của bạn.Chúc bạn vui

Chạnh bước làng quê nhớ cố hương
Cô thôn lữ khách một con đường
Niềm riêng Đông gửi vào sương ảnh
Nỗi nhớ Thu hoài với sắc hương
Bất chợt chiều về cơn gió thoảng
Đâu ngờ đêm đến cánh hoa vương
Làng quê không bóng người xao xác
Chỉ có mình ta thỏa nhớ thương!
Mình cũng xin họa một bài.
Chân bước mơ màng nhớ cố hương
Chạnh nghe cô độc khách tha phương
Người bước chân đi quên hình cũ
Kẻ quay người lại để sầu vương
Lá đổ tan vàng chiều phi cảng
Mưa rơi tàn tạ cuối cô đường
Chiều nay dạo bước trên đường lạ
Để một mình nghe nỗi nhớ thương

thongtue
10-11-2010, 05:13 PM
Tựa cửa mơ màng đếm gió đông
Sao nghe se sắt ở trong lòng
Một mình lầu vắng ta đơn ẩm
Lẻ bước bên hiên ai lệ ròng
Trời Nam rượu nhạt tình sâu đậm
Đất Bắc men nồng nghĩa tựa lông
Kẻ lạnh bên đường đêm lỡ bước
Người say buốt giá nơi cô phòng

Mình cũng xin họa một bài.
Chân bước mơ màng nhớ cố hương
Chạnh nghe cô độc khách tha phương
Người bước chân đi quên hình cũ
Kẻ quay người lại để sầu vương
Lá đổ tan vàng chiều phi cảng
Mưa rơi tàn tạ cuối cô đường
Chiều nay dạo bước trên đường lạ
Để một mình nghe nỗi nhớ thương

Xin họa tiếp một bài. chúc huynh đài vui vẻ

Đông về tuyết rụng khắp trăm phương
Cái lạnh se lòng chạnh cố hương
Pháo rộn em về nơi xứ lạ
Thu tàn cúc rũ cõi trời vương
Quắt quay nỗi nhớ anh về vội
Te tái niềm riêng cảnh lại buồn
Thổn thức đêm tàn ôm giấc mộng
Chợt cười đêm vẫn mãi buồn thương!

thongtue
10-11-2010, 05:15 PM
Tựa cửa mơ màng đếm gió đông
Sao nghe se sắt ở trong lòng
Một mình lầu vắng ta đơn ẩm
Lẻ bước bên hiên ai lệ ròng
Trời Nam rượu nhạt tình sâu đậm
Đất Bắc men nồng nghĩa tựa lông
Kẻ lạnh bên đường đêm lỡ bước
Người say buốt giá nơi cô phòng

Mình cũng xin họa một bài.
Chân bước mơ màng nhớ cố hương
Chạnh nghe cô độc khách tha phương
Người bước chân đi quên hình cũ
Kẻ quay người lại để sầu vương
Lá đổ tan vàng chiều phi cảng
Mưa rơi tàn tạ cuối cô đường
Chiều nay dạo bước trên đường lạ
Để một mình nghe nỗi nhớ thương

Xin họa tiếp một bài. chúc huynh đài vui vẻ

Đông về tuyết rụng khắp trăm phương
Cái lạnh se lòng chạnh cố hương
Pháo rộn em về nơi xứ lạ
Thu tàn cúc rũ cõi trời vương
Quắt quay nỗi nhớ anh về vội
Te tái niềm riêng cảnh lại buồn
Thổn thức đêm tàn ôm giấc mộng
Chợt cười ta vẫn mãi sầu thương!

Everest
10-11-2010, 11:07 PM
Xin họa tiếp một bài. chúc huynh đài vui vẻ

Đông về tuyết rụng khắp trăm phương
Cái lạnh se lòng chạnh cố hương
Pháo rộn em về nơi xứ lạ
Thu tàn cúc rũ cõi trời vương
Quắt quay nỗi nhớ anh về vội
Te tái niềm riêng cảnh lại buồn
Thổn thức đêm tàn ôm giấc mộng
Chợt cười ta vẫn mãi sầu thương!

Họa: bốn mùa thương nhớ

Anh mãi lạc loài ở viễn phương
Mình em vò võ chốn quê hương
Thu vàng hiu hắt lòng tê tái
Đông trắng lạnh lùng dạ vấn vương
Cứ ngỡ Xuân hồng xua bớt khổ
Đâu ngờ Hạ đỏ chất thêm buồn
Đêm tàn chiếc bóng ngồi thao thức
Biết kể sao vừa nỗi nhớ thương

Everest
11-11-2010, 09:24 AM
Ơn mẹ

Khắc khoải trưa hè tiếng võng đưa
À ơi con mẹ ngủ hay chưa?
Nhà tranh mưa dột luồng sau trước
Vách lá gió lùa lộng sớm trưa
Gian khó trăm non sao gánh xiết
Tình thương mấy biển chứa cho vừa
Hỡi người vạn dặm còn mê mãi
Ơn nghĩa sinh thành trả hết chưa?

Bò xào hành
12-11-2010, 10:00 PM
Cảm ơn rét huynh, cũng một lữ khách tha phương. Đọc bài Ơn mẹ của Rét huynh mà ta lại nhớ đến người mẹ hiền ở quê nhà, sớm hôm tần tảo, mong cho con sớm thành tài về xây dựng quê hương. Mình chợt nhớ đến một bài hát thời sinh viên xưa, có câu thế này.
"Tôi đứng đây giữa trới mưa gió tuyết, tôi đứng đây giữa bao mùa lá đổi thay...Bà mẹ già ru hời bé chiều thu".
Vâng, bà mẹ Việt Nam vẫn còn nhiều gian khó, nhưng tình thương và hy vọng của mẹ thì vẫn bao la như biển rộng. Mình đi du học cũng chỉ để mang kiến thức về xây đắp quê hương, trả ơn nghĩa sinh thành như lời bài hát trên, còn có câu "Việt Nam nghèo lắm nhưng là đất nước của tôi". Và mình vẫn muốn sau này sẽ được về xây dựng quê nhà. Có mấy lời xin họa cùng Rét huynh nhé!

Quê nhà chuối chín khẽ đong đưa
Gió bắc đông về lạnh lắm chưa?
Lận đận thân Cò phiên chợ tối
Ngẩn ngơ cái Bống buổi trời trưa
Nghĩa tình như suối đong nào hết
Công đức tựa non đếm chẳng vừa
Chim vẫn xuôi Nam đà chuyển giúp
Vạn lời cầu chúc đến Người chưa?

Bò xào hành
12-11-2010, 10:14 PM
Tình cờ đọc lên trên mới thấy kiến thức của tại hạ thật là kém cỏi. Tại hạ nhớ là đã từng đọc được ở đâu đó mấy câu về luật xướng họa thơ Đường, trong đó có nói nguyên tắc của bài họa là phải dùng đúng vần, không được dùng lại các từ thứ 6 trong câu của bài xướng, bài xướng dùng vần trắc thì bài học phải dùng vần bằng và ngược lại... Thế mà đọc pic xướng họa này thì hình như những điều mình từng đọc là sai hay sao ấy :(( Mong các bằng hữu giải thích giúp tại hạ được chăng?

Có mầy vần tào lao, mong được thỉnh giáo các huynh đệ nha

Đường thi đâu có dễ như vầy
Luật lệ ngàn xưa định có hay
Sáu chữ xướng lên không dụng nữa
Năm vần họa lại chẳng cho thay
Có cùng quan điểm triển khai tiếp
Còn trái tâm tư phản đối ngay
Đã lỡ phạm vào điều đại kỵ
Thì thơ với thẩn cái gì đây?

thongtue
13-11-2010, 10:39 AM
Vĩnh Mùa Đông

Sang đông ra đón ngọn cô phong..
Bổng rét run ta những nỗi lòng!
Chợt nhớ bến xưa đò quá chuyến..
Chạnh buồn chốn cũ sáo sang sông...
Hoa vương lối cũ rơi ngoài ngõ..
Trăng lạc đường xa rớt giữa dòng..
Cách biệt một mùa đông kỹ niệm
Người đi để lại mấy yêu thương??

Bò xào hành
13-11-2010, 11:01 AM
sai vần phạm luật, nhưng những bài thơ ở trên bác có thích ko, có hợp với lòng bác ko. Nếu có, thì những bài thơ đó đã xướng rất hay họa rất tài rồi :063:
cũng như uống trà, chăm chăm hình thứ chỉ làm mất đi cái thú thưởng :uong:
đôi lời thế thôi :grin:

Hehehe, cách kiến giải của Tan_Van huynh đệ thật là cao thủ, quả nhiên là đầu cao một tầm. Tại hạ cũng đành cam bái hạ phong, thua làn gió dưới. Tại hạ vốn chỉ muốn thỉnh giáo đôi chút về luật xướng họa thơ Đường luật mà thôi, để người khách tham quan khi rời đi khỏi cười ha hả mà thốt lên ba chữ: “Ôi! Là họa!”. Nhưng những lời của huynh đệ như sấm động bên tai khiến tại hạ tay chân run rẩy, xin mượn câu chuyện Đoàn Dự luận về hoa trà với Vương phu nhân để kể hầu các huynh đệ nhé:

Hehehe, cách kiến giải của Tan_Van huynh đệ thật là cao thủ, quả nhiên là đầu cao một tầm. Tại hạ cũng đành cam bái hạ phong, thua làn gió dưới. Tại hạ vốn chỉ muốn thỉnh giáo đôi chút về luật xướng họa thơ Đường luật mà thôi, để người khách tham quan khi rời đi khỏi cười ha hả mà thốt lên ba chữ: “Ôi! Là họa!”. Nhưng những lời của huynh đệ như sấm động bên tai khiến tại hạ tay chân run rẩy, xin mượn câu chuyện Đoàn Dự luận về hoa trà với Vương phu nhân để kể hầu các huynh đệ nhé:

Nhân đây, cũng có mấy câu Đường Luật cho đúng thể loại của pic này:

Chuyện Hoa Trà

Sơn trà Đại Lý vạn hình hài
Mấy kẻ chơi hoa hiểu đúng sai
Đơn sắc đều bông hàng chính phẩm
Pha màu khác cỡ thứ vô loài
Bà Vương kiêu ngạo khoe trân quý
Chàng Dự thản nhiên nói tạp lai
Sao chẳng trông lên Thập Bát Sỹ
Cứ mong thưởng thức Lạc Tú Tài?

Ý tại ngôn ngoại, Tan_Van huynh đệ khoác áo tím thi nhân, học rộng tài cao, viết câu tuyệt cú, có lẽ cũng chẳng cần nhiều lời múa rìu qua mắt thợ nữa đâu nhỉ? Chỉ là sỹ tử ngày xưa đi thi mà phạm húy, tránh sao khỏi thành Lạc đệ tú tài…

Ôi! Kim lão đầu! Lạc đệ tú tài… Lạc đệ tú tài… Lạc đệ tú tài… Ha ha ha…

Vô_Sư_Vô_Sách
13-11-2010, 06:50 PM
Hiệu trưởng Hoa sơn tự, chính tôi
Xuống núi đến đây có đôi lời
Mời ngài Thông Tuệ lên trên ấy
Uống rượu, ngâm thơ luận sách trời
Hòa quyện vần thơ cùng trăng gió
Thả hồn ngạo tuyểt để rong chơi
Từ cao nhìn xuống, lòng phơi phới
Tri kỷ ở đâu?... vọng tiếng cười...
Mô phật mời Thông Tuệ một bước ngao du đến Sơn tự.

thongtue
13-11-2010, 07:11 PM
Hiệu trưởng Hoa sơn tự, chính tôi
Xuống núi đến đây có đôi lời
Mời ngài Thông Tuệ lên trên ấy
Uống rượu, ngâm thơ luận sách trời
Hòa quyện vần thơ cùng trăng gió
Thả hồn ngạo tuyểt để rong chơi
Từ cao nhìn xuống, lòng phơi phới
Tri kỷ ở đâu?... vọng tiếng cười...
Mô phật mời Thông Tuệ một bước ngao du đến Sơn tự.

Cám ơn Hòa thượng có lời mời
Ngày rỗi theo duyên sẽ đến chơi
Rượu Cúc một bầu xin kính bạn
Trà Sen hai chén hãy nhường tôi
Thế gian bỏ mặc màn sương lạnh
Sơn tự hòa chung bóng nguyệt ngời
Làm khách thần tiên say giấc mộng
Thi văn bỏ mặc chỉ vui cười

Everest
14-11-2010, 12:47 PM
Hehehe, cách kiến giải của Tan_Van huynh đệ thật là cao thủ, quả nhiên là đầu cao một tầm. Tại hạ cũng đành cam bái hạ phong, thua làn gió dưới. Tại hạ vốn chỉ muốn thỉnh giáo đôi chút về luật xướng họa thơ Đường luật mà thôi, để người khách tham quan khi rời đi khỏi cười ha hả mà thốt lên ba chữ: “Ôi! Là họa!”. Nhưng những lời của huynh đệ như sấm động bên tai khiến tại hạ tay chân run rẩy, xin mượn câu chuyện Đoàn Dự luận về hoa trà với Vương phu nhân để kể hầu các huynh đệ nhé:


Nhân đây, cũng có mấy câu Đường Luật cho đúng thể loại của pic này:

Chuyện Hoa Trà

Sơn trà Đại Lý vạn hình hài
Mấy kẻ chơi hoa hiểu đúng sai
Đơn sắc đều bông hàng chính phẩm
Pha màu khác cỡ thứ vô loài
Bà Vương kiêu ngạo khoe trân quý
Chàng Dự thản nhiên nói tạp lai
Sao chẳng trông lên Thập Bát Sỹ
Cứ mong thưởng thức Lạc Tú Tài?

Ý tại ngôn ngoại, Tan_Van huynh đệ khoác áo tím thi nhân, học rộng tài cao, viết câu tuyệt cú, có lẽ cũng chẳng cần nhiều lời múa rìu qua mắt thợ nữa đâu nhỉ? Chỉ là sỹ tử ngày xưa đi thi mà phạm húy, tránh sao khỏi thành Lạc đệ tú tài…

Ôi! Kim lão đầu! Lạc đệ tú tài… Lạc đệ tú tài… Lạc đệ tú tài… Ha ha ha…

Cảm ơn huynh đệ Bò Xào Hành, thú thật là tớ chả rành mấy về lề luật của Đường Thi ngoài việc học qua một lớp tập làm thơ tứ tuyệt của cô giáo Phale. Đôi khi muốn viết hay họa một bài cũng phải lên google gõ tìm bảng luật rồi ngồi sắp vần! :3:

Hôm qua đọc bài viết của huynh đệ, sau đó lại dùng google thần công mới biết hóa ra bấy lâu nay mình quả là đang múa rìu! hắc hắc

CÁC THỂ THỨC HỌA THƠ ĐƯỜNG LUẬT

Có 2 thể thức họa thơ Đường luật là: Họa Hạn Vận và Họa Phóng Vận.
1.
HỌA HẠN VẬN:
Họa hạn vận là phải theo sự hạn định trước. Người ta ra đề và cho vần nào thì mình phải dùng vần ấy.



Thể Họa Hạn Vận nầy khác với thể Họa Phóng Vận, vì họa hạn vận không có bài xướng để dựa theo mà họa, hơn thế nữa, ta phải:
- Diễn tả ý thơ theo đầu đề đã ra sẵn. ...

- Dùng đúng 5 vần hạn định (trong 8 câu) và phải hạ vần đúng theo thứ tự đã hạn định.

Thí dụ: Cuộc thi thơ do học giả Phan Kế Bính tổ chức như sau:
a.
Đầu đề (nội dung) là:

Trống treo ai dám đánh thùng
Bậu không ai dám dở mùng chun vô

b.
Năm vần hạn định theo thứ tự là: xô - cô - vô - ô - rô.
Bài thơ sát với đầu đề, hạ đúng 5 vần hạn định, được giải nhất mà tác giả lại là một thiền sư chân tu !!!
... như sau đây:

Nào phải là ai dám giục xô
Thuận tình trước hết tự nơi cô
Có cho mới dám trao dùi đánh
Không hẹn nào ai đẩy cửa vô
Mảng sướng kể gì thân lễ nghĩa
Ham vui quên hết chuyện dâm ô
Thói hư thuần thước xưa còn lạc
Đừng học làm chi gióng nhảy rô


Còn có một lối hoạ hạn vận rất khó. Hoàng Thứ Lang kể lại một câu chuyện như sau:
Mùa Hè năm 1926, trong dịp thi sĩ Đão Sĩ Nhã đến thăm gia đình họ Phan ở Hưng Yên. Ông khách Đào Sĩ Nhã thách lão thi sĩ Phan Mạnh Danh làm một bài thơ Nôm Đường luật với các điều kiện sau:
- Đầu đề: Xuân Khuê
- Hạn 5 vần: chờ - hờ - thưa - tơ - thơ
- Phải dùng 19 chữ: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, trăm, ngàn, vạn, đôi, cặp, nửa, trượng, thước, tấc.
Sau đây là bài thơ Nôm hoạ hạn vận của lão thi sĩ Phan Mạnh Danh:

Xuân Khuê

Một mong hai đợi bốn ba chờ
Mười hẹn đêm trăng tám hững hờ
Nửa gối năm canh gà gáy giục
Tấc mây sáu cánh nhạn tin thưa
Trăm lần cặp mắt đôi hàng lệ
Chín khúc bên lòng vạn mối tơ
Ngàn trượng thành sầu đo thước khó
Biếng đem bảy vẻ dệt nên thơ

Phan Mạnh Danh


2.
HỌA PHÓNG VẬN
Họa Phóng Vận là phỏng theo vần của bài xướng để họa lại mà các vần trong bài họa phải theo y như các vần trong bài xướng, còn ý nghĩa thì hoặc phụ theo cho rộng thêm, hoặc trái hẳn lại (phản đề).

Họa phóng vận còn chia ra 4 hình thức là: Họa Nguyên Vận, Họa Đảo Vận, Họa Hoán Vận và Hoạ Tá Vận.
a. Họa Nguyên Vận: là họa đúng 5 vần của bài xướng và hạ vần cũng đúng y theo thứ tự như cách hạ vần của bài xướng. Trong cách họa nguyên vận thường thì có bao hàm họa ý (hoặc đối ý) và đối luật với bài xướng. Nếu không đối luật được thì cũng có thể họa luật.
b. Họa Đảo Vận: là họa ngược thứ tự của 5 vần từ dưới lên trên, thay vì họa nguyên vận là họa từ trên xuống còn họa đảo vận là họa từ dưới lên.
c. Họa Hoán Vận: là thay đổi thứ tự vị trí các vần của bài xướng tùy theo ý người họa, sắp xếp lại sao cho vần điệu nghe êm tai hơn cách sắp xếp của bài xướng.
d. Họa Tá Vận: Tá vận là mượn vần. Họa tá vận là bài họa chỉ mượn 5 vần của bài xướng để làm một bài khác mà nội dung hoàn toàn không liên quan gì đến bài xướng cả. Cách họa này ngày nay hầu hết được người ta làm rất nhiều vì dễ làm.


CHÚ Ý QUAN TRỌNG: Trong thể thức Họa Vận, không được dùng trùng từ thứ 6 trong các câu có vần của bài xướng. Tức là không được dùng lại từ đứng trước của 5 vần bài xướng. Nói dễ hiểu là không được dùng lại chữ thứ 6 ở các câu 1-2-4-6-8 của bài xướng. Càng tránh dùng trùng từ trong toàn bài của bài xướng càng tốt, ngoại trừ những từ đặc biệt không thể tránh được.
Hoạ Thơ bao gồm 2 phần chính quan trọng sau đây:
Đã có một bài thơ sẵn trước gọi là Bài Xướng. Bài xướng có thể chọn 1 bài đã có sẵn từ xưa, từ trước, hoặc 1 bài do 1 người khác làm trước “thách đố” cho người khác đáp lại. Người đáp lại thì bài reply đó gọi là Bài Họa. Bài họa phải có ít nhất 3 yếu tố quan trọng sau đây:
1. Họa vần: 5 vần tức là 5 tiếng (chữ) cuối của các câu 1-2-4-6-8 mà người xướng đã ra như thế nào thì người họa phải theo đúng y chang 5 vần đó, không được vì bí hay kẹt mà sửa đổi. Chỉ cần sai 1 trong vần kể trên thì bài họa coi như bị hỏng, và như vậy gọi là bị Xuất Vận nghĩa là bị ra khỏi vần đã hạn định cho mình, dĩ nhiên bài họa đó bị Fail.2. Bài xướng nói lên ý (main idea) gì thì bài họa cũng phải nói lên ý đó hoặc tán rộng nghĩa ra thêm.3. Bài xướng gieo luật gì thì bài họa phải đối lại luật đó (trong xướng họa có hàm nghĩa đối đáp). Thí dụ bài xướng luật trắc thì bài họa phải luật bằng và ngược lại.4. Ngoài ra bài họa có thể đối ý lại bài xướng, thí dụ bài xướng khen 1 vấn đề gì thì bài họa có thể chê vấn đề đó (gọi là phản đề, nhưng không bắt buộc).Tóm lại 3 yếu tố 1-2-3 là cần thiết cho 1 bài họa xuất sắc.Sau đây là một thí dụ về xướng họa điển hình để làm mẫu. Hai bài này nổi tiếng trong văn học Việt Nam.
Bài Xướng:

TÔN PHU NHÂN QUI THỤC
(của Tôn Thọ Tường)

Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
Ngàn thu rạng tiết gái Giang Đông
Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc
Về Hán trau tria mảnh má hồng
Son phấn thà cam dày gió bụi
Đá vàng chi để thẹn non sông
Ai về nhắn với Châu Công Cẩn
Thà mất lòng anh được bụng chồng


Bài Họa:

TÔN PHU NHÂN QUI THỤC
(của Phan Văn Trị)

Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng
Mặt ngả trời chiều biệt cõi Đông
Ngút tỏa trời Ngô ùn sắc trắng
Duyên về đất Thục đượm màu hồng
Hai vai tơ tóc bền trời đất
Một gánh cương thường nặng núi sông
Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết
Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng

Những bài thơ minh họa cho các thể thức Họa Thơ.
1.
HOẠ HẠN VẬN:
Thí dụ:

- Hạn đề:
“Trống treo ai dám đánh thùng
Bậu không ai dám dở mùng chun vô”

- Hạn vận:
Xô - Cô - Vô - Ô - Rô

Bài họa:

Nào phải là ai dám giục xô
Thuận tình trước hết tự nơi cô
Có cho mới dám trao dùi đánh
Không hẹn nào ai đẩy cửa vô
Mảng sướng kể gì thân lễ nghĩa
Ham vui quên hết chuyện dâm ô
Thói hư thuần thước xưa còn lạc
Đừng học làm chi giống nhảy rô


2. HỌA PHÓNG VẬN:
Thí dụ 1:

a.
Họa nguyên vận:

Bài xướng:

TƯƠNG TƯ

Tương giang hai đứa ở hai nơi
Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
Nét chữ run run ý cạn lời
Định số an bài mang khổ hận
Đêm trường thổn thức máu tim rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05


Bài họa:

TƯƠNG TƯ

Mỏi gót phiêu bồng khắp mọi nơi
Về đâu trên vạn nẻo đường đời
Mưa buồn đổ mãi mưa buồn hỡi
Tuyết trắng rơi hoài tuyết trắng ơi
Muốn nhắn đôi câu mà nghẹn ý
Mong trao mấy tiếng lại ngăn lời
Dòng sông ly biệt nào chia lối
Ngắm dải Ngân Hà đếm lệ rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05

b. Họa đảo vận:

Bài xướng:

TƯƠNG TƯ

Tương giang hai đứa ở hai nơi
Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
Nét chữ run run ý cạn lời
Định số an bài mang khổ hận
Đêm trường thổn thức máu tim rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05


Bài họa:

TƯƠNG TƯ

Lất phất bên thềm tuyết trắng rơi
Niềm riêng ấp úng chẳng nên lời
Hai hàng lệ tủi than trời hỡi
Một áng thơ sầu khóc bạn ơi
Rẽ yến chia oanh hờn số kiếp
Lìa loan rã phụng lỡ duyên đời
Sông Tương uống cạn dòng thương nhớ
Giang vĩ giang đầu đứa mỗi nơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05

c. Họa Hoán Vận:

Bài xướng:

TƯƠNG TƯ

Tương giang hai đứa ở hai nơi
Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
Nét chữ run run ý cạn lời
Định số an bài mang khổ hận
Đêm trường thổn thức máu tim rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05


Bài họa:

TƯƠNG TƯ

Gởi gió nhờ mây nhắn mấy lời
Trao người yêu dấu của tôi ơi
Đường mơ vạn nẻo đành riêng lối
Bến mộng đôi bờ phải khác nơi
Bóng chiếc phòng đơn sầu lệ đổ
Đèn khuya gác vắng tủi châu rơi
Ai xui hai đứa mình dang dở
Chẳng trọn cùng nhau suốt cuộc đời

Hoàng Thứ Lang
11/8/05

d. Họa Tá Vận (mượn vần):

Bài xướng:

TRUNG THU

Trăng thu toả sáng nhớ xa xăm
Tháng tám chờ trông đến bữa rằm
Mẹ dán lồng đèn chơi suốt sáng
Cha làm trống ếch đánh quanh năm
Xa rồi cảnh cũ lòng se lạnh
Tiếc mãi ngày xưa lệ ướt dầm
Chiếc lá chao mình trong gió sớm
Nghe chừng vọng lại thoáng dư âm

Hoàng Thứ Lang
Oct 05, 2006


Bài họa:

XIN XĂM

Mẹ dẫn lên chùa để thỉnh xăm
Hôm nay trăng sáng đúng đêm rằm
Cầu xin phúc lộc vào nguyên tháng
Khấn nguyện bình an đến trọn năm
Giữa Hạ oi nồng đừng nắng gắt
Trung Thu mát mẻ chớ mưa dầm
Đưa tay vói rút ồ hên quá
Thượng thượng ngon lành chẳng bị âm

Bạch Mai
Oct 06, 2006

Hoạ thơ Đường luật

Họa vần là sáng tác một bài thơ thường gọi là bài họa dựa trên hệ thống vần của một bài thơ có trước thường gọi là bài xướng.

Thơ Đường luật có nhiều thể như thất ngôn tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, ngũ ngôn tứ tuyệt, ngũ ngôn bát cú.
Nếu thể thơ thất ngôn bát cú thì toàn bài có năm vần là chữ cuối cùng của các câu 1, 2, 4, 6, 8.
Những chữ vần thường là thanh bằng (có một số bài làm theo vần trắc, thì các chữ ở vị trí này là thanh trắc).

Sau khi có bài xướng, người làm thơ họa sáng tác một bài khác, dùng lại đúng năm chữ vần của bài thơ xướng, với điều kiện chỉ dùng chữ cuối, không được dùng chữ kế cuối.

Nếu dùng lại chữ kế cuối là phạm nguyên tắc “khắc lục”, là lỗi cấm kỵ trong họa vần thơ Đường luật.

Bài họa phải diễn đạt lại ý chính (nội dung) của bài xướng, không được lạc đề.

Thường là bài họa phải đối luật với bài xướng, nếu bài xướng luật bằng thì bài họa phải luật trắc và ngược lại. Kẹt lắm mới làm bài họa đồng luật với bài xướng.
Thí dụ:

Bài xướng:

Vườn rau Cẩm Tú

Thầy cho xới lại mảnh vườn hoang
Cẩm Tú đem phân ủ mấy hàng
Củ cải gieo gần dây mướp đắng
Su hào tỉa cạnh gốc khoai lang
Thì là diếp cá lên muôn lối
Húng đổi cần tây mọc khắp đàng
Tứ phía rau xanh nhìn mát mắt
Tha hồ cải thiện bữa ăn...
sang

Cẩm Tú


Bài hoạ::

Vườn rau Cẩm Tú

Cẩm Tú gieo trồng mảnh đất hoang
Rau xanh thẳng tắp rất ngay hàng
Ngò om óng mượt bên giàn mướp
Húng quế thơm lừng kế luống lang
Bí rợ tần ô lên bít lối
Dưa leo ớt hiểm mọc đầy đàng
Chiều chiều đứng ngắm lòng thanh thản
Cuộc sống quê nghèo ngẫm lại...
sang

Hoàng Thứ Lang

Không được dùng lại chữ thứ 6 (chữ kế cuối) trong các câu cước vận (câu 1-2-4-6-8) của bài xướng và tất cả những bài đã hoạ trước.
5 chữ vần của bài hoạ không được khác nghĩa với 5 chữ vần của bài xướng.Coi như bài hoạ là bản copy những nét căn bản về ý và vần của bài xướng, vì vậy bài hoạ phải cùng một tựa đề với bài xướng.Hoạ thơ Đường luật không đến nổi quá khó nhưng không phải dễ dàng như nhiều người đã lầm tưởng !Hoạ sai một vần gọi là xuất vận: không được.Hoạ sai nghĩa một vần gọi là xuất ý: không được.
—-

Bài đọc thêm

Xướng hoạ thơ Đường luật là có hàm ý đối hoạ ở trong đó.
Người ta xướng ra mình phải đối đáp lại, vì vậy nếu chỉ một bài xướng và một bài hoạ thì bài hoạ bắt buộc phải đối luật với bài xướng. Thí dụ bài Tôn Phu Nhân Qui Thục xướng của Tôn Thọ Tường, hoạ của Phan Văn Trị.Trường hợp bất khả kháng không thể đối luật được thì có thể châm chế hoạ đồng luật, nhưng bài hoạ đồng luật sẽ bị giảm giá trị vì không đáp ứng đúng thể thức xướng hoạ đúng cách.Bắt đầu những bài hoạ sau đó (nếu có) thì có thể dùng luật gì cũng được.
Hoạ thơ là “vẽ lại” hình ảnh của bài xướng cho nên phải trung thực với bài xướng về ý cũng như vần.
Hoạ sai ý bài xướng là không đạt.Hoạ sai bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất vận: không đạt. Xuất vận là đi ra khỏi sự hạn định về vần của bài xướng.Hoạ sai nghĩa bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất ý: không đạt. Xuất ý là đi ra khỏi ý nghĩa chữ vần của bài xướng.
Hoạ thơ Đường luật đúng cách rất khó.

Khi bạn bè (thi hữu) chung vui xướng hoạ với nhau, có thể dùng thể thức Hoạ Tá Vận (tức là mượn vần) để hoạ những vần tử vận và tử ý. Cách nầy không đạt nhưng cốt là để cùng nhau vui vẻ mà thôi. Nhưng cũng không nên đi xa thi đề (nội dung của bài xướng). Thí dụ bài Cảm Vịnh Cây Mai xướng của Tôn Thọ Tường, hoạ của Đông Hồ.
Lấy thí dụ tử vận xót xa không thể nào hoạ nguyên vận theo chính hoạ được. Chúng ta có thể hoạ tá vận (mượn vần) theo bàng hoạ là xa xa, từ xa, đàng xa v.v... chẳng hạn. Dĩ nhiên là sai nghĩa của chữ xót xa rồi (bởi vậy mới bị xuất ý: không đạt), nhưng cốt để cùng nhau vui vẻ mà thôi.
Chúng ta học thơ Đường luật chính thể, cho nên phải học kỹ về chính luật, chính vận, chính đối, chính hoạ.

Thông vận, bàng đối và bàng hoạ...
không xuất sắc.
Làm thơ, nếu dùng thông vận thì nên dùng cận vận mà không nên dùng viễn vận. Viễn vận và cưỡng vận không hay, hạn chế dùng.
Luật bất luận trong thơ Đường luật chính thể

Người xưa đã nghiên cứu, cân nhắc rất kỹ càng chu đáo khi đặt ra luật thơ chính luật cho thơ Đường luật. Theo chính luật thì bài thơ sẽ có âm điệu du dương trầm bổng đọc hoặc ngâm nga rất êm tai truyền cảm. Thơ không phải chỉ để đọc mà còn để ngâm vịnh nữa, cho nên âm điệu rất quan trọng vì nó tạo ra nhạc tính cho bài thơ. Do đó người ta nói trong thơ có nhạc trong nhạc có thơ là bởi lẽ đó. Bài thơ mà không tuân theo thanh luật tức là luật về âm thanh hay nói khác đi nếu bài thơ mà không tuân theo luật thơ khi đọc lên thì nghe rất chỏi tai, ngâm vịnh thì bị chỏi miệng trẹo lưỡi mà trong thơ gọi là khổ độc.Tuy nhiên trong một vài trường hợp đặc biệt, có những chữ không thể sửa đổi để khép vào khuôn khổ của luật thơ (chính luật) được. Đó là những chữ thuộc về thành ngữ, điển tích, chuyên ngữ, thuật ngữ, danh từ riêng ... Vì vậy mà người ta đặt thêm luật bất luận để áp dụng cho những trường hợp đặc biệt này. Nhưng luật bất luận cũng có sự qui định chặt chẽ phải tuân theo một cách nghiêm ngặt không thua gì chính luật.Một vài thí dụ về thành ngữ, điển tích, chuyên ngữ, thuật ngữ, danh từ riêng không thể sửa theo chính luật được, như sau:

- Thành ngữ: tang điền thương hải, học tài thi mạng, tháo củi sổ lồng ...

- Điển tích: kết cỏ ngậm vành, nghiêng nước nghiêng thành, bình rơi trâm gãy ...

- Chuyên ngữ, thuật ngữ: tam bộ cửu hậu, tứ chẩn bát cương, cữu hư hoãn bổ ...

- Danh từ riêng: Mỵ Châu, Thúy Kiều, Kim Trọng, Đạm Tiên, Bá Nha, Tử Kỳ ...


So sánh đối chiếu với chính luật:

- Thành ngữ: non thề biển hẹn, quốc phá gia vong, nhà tan cửa nát ...

- Điển tích: cử án tề mi, thiên kiều bá mỵ, chim sa cá lặn, hoa tường liễu ngõ ...

- Chuyên ngữ, thuật ngữ: tứ chứng nan y, đau chân há miệng, bảng hổ danh đề ...

- Danh từ riêng: Ngưu Lang, Chức Nữ, Trương Chi, Trọng Thủy, Lưu Thần, Nguyễn Triệu ...


Vì những sự kiện đặc biệt như đã dẫn chứng trên nên luật bất luận được ra đời để áp dụng cho những từ ngữ đặc biệt không thể sửa đổi này.

Sau đây là bảng luật bất luận cho thơ Đường luật chính thể:

1.
LUẬT BẰNG VẦN BẰNG:

b - B - t - T - T - B - B (vần)
t - T - b - B - T - T - B (vần)
t - T - b - B - B - T - T (đối câu 4)
b - B - t - T - T - B - B (vần) (đối câu 3)
b - B - t - T - B - B - T (đối câu 6)
t - T - b - B - T - T- B (vần) (đối câu 5)
t - T - b - B - B - T - T
b - B - t - T - T - B - B (vần)


2.
LUẬT TRẮC VẦN BẰNG:

t - T - b - B - T - T - B (vần)
b - B - t - T - T - B - B (vần)
b - B - t - T - B - B - T (đối câu 4)
t - T - b - B - T - T - B (vần) (đối câu 3)
t - T - b - B - B - T - T (đối câu 6)
b - B - t - T - T - B - B (vần) (đối câu 5)
b - B - t - T - B - B - T
t - T - b - B - T - T - B (vần)


Ghi chú quan trọng:

- Những chữ viết hoa đứng ở vị trí 2-4-5-6-7 của mỗi câu bắt buộc phải giữ theo đúng chính luật.
- Những chữ viết thường đứng ở vị trí thứ 1-3 không bắt buộc phải giữ đúng theo chính luật. Tuy nhiên chỗ mà theo chính luật là trắc ta làm ra bằng thì không sao nhưng chỗ mà theo chính luật là bằng thì không nên làm ra trắc. Riêng chữ thứ 1 có thể linh hoạt hơn, gặp chỗ là bằng cũng có thể làm ra trắc nếu không thể tìm ra chữ khác hay hơn để thay thế. Trường hợp bất khả kháng, đối đế lắm cũng có thể áp dụng cho chữ thứ 3 giống như chữ thứ 1, nghĩa là đáng lẽ bằng mà vì kẹt phải làm ra trắc. Tuy nhiên không nên lạm dụng luật bất luận mà làm bài thơ trắc trở không êm tai.Bằng là suông sẻ, trắc là trắc trở, vì vậy chỗ đáng trắc mà làm ra bằng thì suông sẻ, nhưng chỗ đáng bằng mà làm ra trắc thì trắc trở, không nên.
Bài thơ thí dụ làm mẫu để minh hoạ cho luật bất luận:

1.
Luật trắc:

Tôn Phu Nhân Qui Thục
(Bài xướng)

Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
Ngàn thu rạng tiết gái Giang đông
Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc
Về Hán trau tria mảnh má hồng
Son phấn thà cam dày gió bụi
Má hồng chi để thẹn non sông
Ai về nhắn với Chu Công Cẩn
Thà mất lòng anh đặng bụng chồng

Tôn Thọ Tường


2.
Luật bằng:

Tôn Phu Nhân Qui Thục
(Bài hoạ)

Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng
Mặt ngả trời chiều biệt cõi đông
Khói toả đồi Ngô ùn sắc trắng
Duyên về đất Thục đượm màu hồng
Hai vai tơ tóc bền trời đất
Một gánh cang thường nặng núi sông
Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết
Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng

Phan Văn Trị

Ghi chú: đây là 2 bài thơ xướng hoạ nổi tiếng trong văn học sử Việt Nam, chúng ta nhận thấy tác giả áp dụng luật bất luận đúng y như trong phần giải thích ở trên, và dùng cũng rất hạn chế.
(Sưu tầm)

Thôi thì không muốn cũng đã lỡ, cứ coi các bài họa ấy như một biến thể mới kiểu bất quy tắc của TTV vậy! :059:

Múa rìu

Xướng họa thơ Đường vốn chẳng thông
Ham vui gắng sức nặn vài dòng
Tám câu niêm luật ràng chưa khớp
Bảy chữ trắc bằng cấy uổng công
Kẻ hiểu thích chơi hàng chính phẩm
Người thô đành chọn kiểu nhà nông
Sơn Trà Đại Lý còn muôn vẻ
Biến thể Đường Thi há kém đông?


Anh sáu đâu rồi, vào xem thử đây có phải là tiếu lý tàn đao, miệng khen nhưng chém lão Tàn 1 đao không nhỉ :hoho:

Tiểu Tàn, người ta nói đúng thì nên lắng nghe để sửa, ồn ào cái giề :die::die::die:

thongtue
15-11-2010, 10:27 PM
Vịnh Mùa Đông


Đông đến một ngày em mãi xa
Đâu còn chi nữa đã phôi pha
Hoa tàn ngoài ngõ trong sương lạnh
Cỏ úa trước hiên quyện khói nhòa
Cay mắt lệ sầu trông xứ lạ
Đau lòng tim vỡ ngóng phương xa
Theo chồng em nhớ đừng thương tiếc
Kỷ niệm vui buồn đã vội qua...

Hào Khí Nam Lai
16-11-2010, 05:29 PM
Nỗi nhớ
Ta đi tìm lại những ngày thương
Nỗi nhớ tương tư khắp nẻo đường
Người đã đi rồi không hối tiếc
Ta còn đứng đợi mãi chờ mong
Đêm ngày thao thức bao nỗi nhớ
Năm tháng chờ trông một bóng hồng
Ánh mắt người trao giây phút ấy
Như nghìn tia nắng giữa mùa Đông.

Hào Khí Nam Lai
16-11-2010, 05:31 PM
Nỗi nhớ
Ta đi tìm lại những ngày thương
Nỗi nhớ tương tư khắp nẻo đường
Người đã đi rồi không hối tiếc
Ta còn đứng đợi mãi chờ mong
Đêm ngày thao thức bao nỗi nhớ
Năm tháng chờ trông một bóng hồng
Ánh mắt người trao giây phút ấy
Như nghìn tia nắng giữa mùa Đông.

Ta đi tìm lại những ngày thương
Nỗi nhớ tương tư khắp nẻo đường
Người đã đi rồi không hối tiếc
Ta còn đứng đợi mãi chờ mong
Đêm trường thao thức bao ngày nhớ
Năm tháng chờ trông một bóng hồng
Ánh mắt người trao giây phút ấy
Như nghìn tia nắng giữa mùa Đông.

Quỷ công tử
17-11-2010, 07:43 AM
Vịnh Mùa Đông


Đông đến một ngày em mãi xa
Đâu còn chi nữa đã phôi pha
Hoa tàn ngoài ngõ trong sương lạnh
Cỏ úa trước hiên quyện khói nhòa
Cay mắt lệ sầu trông xứ lạ
Đau lòng tim vỡ ngóng phương xa
Theo chồng em nhớ đừng thương tiếc
Kỷ niệm vui buồn đã vội qua...

Em đi bỏ bạn từ hôm qua
Vừa kịp đông sang bên ngõ nhà
Lầm lũi mưa chiều vương mắt ướt
Lâm thâm tuyết lạnh hạt tình sa
Em về bên ấy với người ta
Anh ở nơi đây chẳng có quà
Đám cưới ngày vui anh chúc phúc
Lỡ say nên lệ mới chan hoà!

Bò xào hành
18-11-2010, 11:21 PM
Cảm ơn huynh đệ Bò Xào Hành, thú thật là tớ chả rành mấy về lề luật của Đường Thi ngoài việc học qua một lớp tập làm thơ tứ tuyệt của cô giáo Phale. Đôi khi muốn viết hay họa một bài cũng phải lên google gõ tìm bảng luật rồi ngồi sắp vần! :3:

Hôm qua đọc bài viết của huynh đệ, sau đó lại dùng google thần công mới biết hóa ra bấy lâu nay mình quả là đang múa rìu! hắc hắc

CÁC THỂ THỨC HỌA THƠ ĐƯỜNG LUẬT

Có 2 thể thức họa thơ Đường luật là: Họa Hạn Vận và Họa Phóng Vận.
1.
HỌA HẠN VẬN:
Họa hạn vận là phải theo sự hạn định trước. Người ta ra đề và cho vần nào thì mình phải dùng vần ấy.



Thể Họa Hạn Vận nầy khác với thể Họa Phóng Vận, vì họa hạn vận không có bài xướng để dựa theo mà họa, hơn thế nữa, ta phải:
- Diễn tả ý thơ theo đầu đề đã ra sẵn. ...

- Dùng đúng 5 vần hạn định (trong 8 câu) và phải hạ vần đúng theo thứ tự đã hạn định.

Thí dụ: Cuộc thi thơ do học giả Phan Kế Bính tổ chức như sau:
a.
Đầu đề (nội dung) là:

Trống treo ai dám đánh thùng
Bậu không ai dám dở mùng chun vô

b.
Năm vần hạn định theo thứ tự là: xô - cô - vô - ô - rô.
Bài thơ sát với đầu đề, hạ đúng 5 vần hạn định, được giải nhất mà tác giả lại là một thiền sư chân tu !!!
... như sau đây:

Nào phải là ai dám giục xô
Thuận tình trước hết tự nơi cô
Có cho mới dám trao dùi đánh
Không hẹn nào ai đẩy cửa vô
Mảng sướng kể gì thân lễ nghĩa
Ham vui quên hết chuyện dâm ô
Thói hư thuần thước xưa còn lạc
Đừng học làm chi gióng nhảy rô


Còn có một lối hoạ hạn vận rất khó. Hoàng Thứ Lang kể lại một câu chuyện như sau:
Mùa Hè năm 1926, trong dịp thi sĩ Đão Sĩ Nhã đến thăm gia đình họ Phan ở Hưng Yên. Ông khách Đào Sĩ Nhã thách lão thi sĩ Phan Mạnh Danh làm một bài thơ Nôm Đường luật với các điều kiện sau:
- Đầu đề: Xuân Khuê
- Hạn 5 vần: chờ - hờ - thưa - tơ - thơ
- Phải dùng 19 chữ: một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, trăm, ngàn, vạn, đôi, cặp, nửa, trượng, thước, tấc.
Sau đây là bài thơ Nôm hoạ hạn vận của lão thi sĩ Phan Mạnh Danh:

Xuân Khuê

Một mong hai đợi bốn ba chờ
Mười hẹn đêm trăng tám hững hờ
Nửa gối năm canh gà gáy giục
Tấc mây sáu cánh nhạn tin thưa
Trăm lần cặp mắt đôi hàng lệ
Chín khúc bên lòng vạn mối tơ
Ngàn trượng thành sầu đo thước khó
Biếng đem bảy vẻ dệt nên thơ

Phan Mạnh Danh


2.
HỌA PHÓNG VẬN
Họa Phóng Vận là phỏng theo vần của bài xướng để họa lại mà các vần trong bài họa phải theo y như các vần trong bài xướng, còn ý nghĩa thì hoặc phụ theo cho rộng thêm, hoặc trái hẳn lại (phản đề).

Họa phóng vận còn chia ra 4 hình thức là: Họa Nguyên Vận, Họa Đảo Vận, Họa Hoán Vận và Hoạ Tá Vận.
a. Họa Nguyên Vận: là họa đúng 5 vần của bài xướng và hạ vần cũng đúng y theo thứ tự như cách hạ vần của bài xướng. Trong cách họa nguyên vận thường thì có bao hàm họa ý (hoặc đối ý) và đối luật với bài xướng. Nếu không đối luật được thì cũng có thể họa luật.
b. Họa Đảo Vận: là họa ngược thứ tự của 5 vần từ dưới lên trên, thay vì họa nguyên vận là họa từ trên xuống còn họa đảo vận là họa từ dưới lên.
c. Họa Hoán Vận: là thay đổi thứ tự vị trí các vần của bài xướng tùy theo ý người họa, sắp xếp lại sao cho vần điệu nghe êm tai hơn cách sắp xếp của bài xướng.
d. Họa Tá Vận: Tá vận là mượn vần. Họa tá vận là bài họa chỉ mượn 5 vần của bài xướng để làm một bài khác mà nội dung hoàn toàn không liên quan gì đến bài xướng cả. Cách họa này ngày nay hầu hết được người ta làm rất nhiều vì dễ làm.


CHÚ Ý QUAN TRỌNG: Trong thể thức Họa Vận, không được dùng trùng từ thứ 6 trong các câu có vần của bài xướng. Tức là không được dùng lại từ đứng trước của 5 vần bài xướng. Nói dễ hiểu là không được dùng lại chữ thứ 6 ở các câu 1-2-4-6-8 của bài xướng. Càng tránh dùng trùng từ trong toàn bài của bài xướng càng tốt, ngoại trừ những từ đặc biệt không thể tránh được.
Hoạ Thơ bao gồm 2 phần chính quan trọng sau đây:
Đã có một bài thơ sẵn trước gọi là Bài Xướng. Bài xướng có thể chọn 1 bài đã có sẵn từ xưa, từ trước, hoặc 1 bài do 1 người khác làm trước “thách đố” cho người khác đáp lại. Người đáp lại thì bài reply đó gọi là Bài Họa. Bài họa phải có ít nhất 3 yếu tố quan trọng sau đây:
1. Họa vần: 5 vần tức là 5 tiếng (chữ) cuối của các câu 1-2-4-6-8 mà người xướng đã ra như thế nào thì người họa phải theo đúng y chang 5 vần đó, không được vì bí hay kẹt mà sửa đổi. Chỉ cần sai 1 trong vần kể trên thì bài họa coi như bị hỏng, và như vậy gọi là bị Xuất Vận nghĩa là bị ra khỏi vần đã hạn định cho mình, dĩ nhiên bài họa đó bị Fail.2. Bài xướng nói lên ý (main idea) gì thì bài họa cũng phải nói lên ý đó hoặc tán rộng nghĩa ra thêm.3. Bài xướng gieo luật gì thì bài họa phải đối lại luật đó (trong xướng họa có hàm nghĩa đối đáp). Thí dụ bài xướng luật trắc thì bài họa phải luật bằng và ngược lại.4. Ngoài ra bài họa có thể đối ý lại bài xướng, thí dụ bài xướng khen 1 vấn đề gì thì bài họa có thể chê vấn đề đó (gọi là phản đề, nhưng không bắt buộc).Tóm lại 3 yếu tố 1-2-3 là cần thiết cho 1 bài họa xuất sắc.Sau đây là một thí dụ về xướng họa điển hình để làm mẫu. Hai bài này nổi tiếng trong văn học Việt Nam.
Bài Xướng:

TÔN PHU NHÂN QUI THỤC
(của Tôn Thọ Tường)

Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
Ngàn thu rạng tiết gái Giang Đông
Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc
Về Hán trau tria mảnh má hồng
Son phấn thà cam dày gió bụi
Đá vàng chi để thẹn non sông
Ai về nhắn với Châu Công Cẩn
Thà mất lòng anh được bụng chồng


Bài Họa:

TÔN PHU NHÂN QUI THỤC
(của Phan Văn Trị)

Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng
Mặt ngả trời chiều biệt cõi Đông
Ngút tỏa trời Ngô ùn sắc trắng
Duyên về đất Thục đượm màu hồng
Hai vai tơ tóc bền trời đất
Một gánh cương thường nặng núi sông
Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết
Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng

Những bài thơ minh họa cho các thể thức Họa Thơ.
1.
HOẠ HẠN VẬN:
Thí dụ:

- Hạn đề:
“Trống treo ai dám đánh thùng
Bậu không ai dám dở mùng chun vô”

- Hạn vận:
Xô - Cô - Vô - Ô - Rô

Bài họa:

Nào phải là ai dám giục xô
Thuận tình trước hết tự nơi cô
Có cho mới dám trao dùi đánh
Không hẹn nào ai đẩy cửa vô
Mảng sướng kể gì thân lễ nghĩa
Ham vui quên hết chuyện dâm ô
Thói hư thuần thước xưa còn lạc
Đừng học làm chi giống nhảy rô


2. HỌA PHÓNG VẬN:
Thí dụ 1:

a.
Họa nguyên vận:

Bài xướng:

TƯƠNG TƯ

Tương giang hai đứa ở hai nơi
Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
Nét chữ run run ý cạn lời
Định số an bài mang khổ hận
Đêm trường thổn thức máu tim rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05


Bài họa:

TƯƠNG TƯ

Mỏi gót phiêu bồng khắp mọi nơi
Về đâu trên vạn nẻo đường đời
Mưa buồn đổ mãi mưa buồn hỡi
Tuyết trắng rơi hoài tuyết trắng ơi
Muốn nhắn đôi câu mà nghẹn ý
Mong trao mấy tiếng lại ngăn lời
Dòng sông ly biệt nào chia lối
Ngắm dải Ngân Hà đếm lệ rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05

b. Họa đảo vận:

Bài xướng:

TƯƠNG TƯ

Tương giang hai đứa ở hai nơi
Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
Nét chữ run run ý cạn lời
Định số an bài mang khổ hận
Đêm trường thổn thức máu tim rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05


Bài họa:

TƯƠNG TƯ

Lất phất bên thềm tuyết trắng rơi
Niềm riêng ấp úng chẳng nên lời
Hai hàng lệ tủi than trời hỡi
Một áng thơ sầu khóc bạn ơi
Rẽ yến chia oanh hờn số kiếp
Lìa loan rã phụng lỡ duyên đời
Sông Tương uống cạn dòng thương nhớ
Giang vĩ giang đầu đứa mỗi nơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05

c. Họa Hoán Vận:

Bài xướng:

TƯƠNG TƯ

Tương giang hai đứa ở hai nơi
Uống cạn dòng sông nhớ trọn đời
Chỉ thắm xe lơi người mộng hỡi
Tơ hồng buộc lỏng bạn lòng ơi
Vần thơ nức nở mi nhòa lệ
Nét chữ run run ý cạn lời
Định số an bài mang khổ hận
Đêm trường thổn thức máu tim rơi

Hoàng Thứ Lang
11/8/05


Bài họa:

TƯƠNG TƯ

Gởi gió nhờ mây nhắn mấy lời
Trao người yêu dấu của tôi ơi
Đường mơ vạn nẻo đành riêng lối
Bến mộng đôi bờ phải khác nơi
Bóng chiếc phòng đơn sầu lệ đổ
Đèn khuya gác vắng tủi châu rơi
Ai xui hai đứa mình dang dở
Chẳng trọn cùng nhau suốt cuộc đời

Hoàng Thứ Lang
11/8/05

d. Họa Tá Vận (mượn vần):

Bài xướng:

TRUNG THU

Trăng thu toả sáng nhớ xa xăm
Tháng tám chờ trông đến bữa rằm
Mẹ dán lồng đèn chơi suốt sáng
Cha làm trống ếch đánh quanh năm
Xa rồi cảnh cũ lòng se lạnh
Tiếc mãi ngày xưa lệ ướt dầm
Chiếc lá chao mình trong gió sớm
Nghe chừng vọng lại thoáng dư âm

Hoàng Thứ Lang
Oct 05, 2006


Bài họa:

XIN XĂM

Mẹ dẫn lên chùa để thỉnh xăm
Hôm nay trăng sáng đúng đêm rằm
Cầu xin phúc lộc vào nguyên tháng
Khấn nguyện bình an đến trọn năm
Giữa Hạ oi nồng đừng nắng gắt
Trung Thu mát mẻ chớ mưa dầm
Đưa tay vói rút ồ hên quá
Thượng thượng ngon lành chẳng bị âm

Bạch Mai
Oct 06, 2006

Hoạ thơ Đường luật

Họa vần là sáng tác một bài thơ thường gọi là bài họa dựa trên hệ thống vần của một bài thơ có trước thường gọi là bài xướng.

Thơ Đường luật có nhiều thể như thất ngôn tứ tuyệt, thất ngôn bát cú, ngũ ngôn tứ tuyệt, ngũ ngôn bát cú.
Nếu thể thơ thất ngôn bát cú thì toàn bài có năm vần là chữ cuối cùng của các câu 1, 2, 4, 6, 8.
Những chữ vần thường là thanh bằng (có một số bài làm theo vần trắc, thì các chữ ở vị trí này là thanh trắc).

Sau khi có bài xướng, người làm thơ họa sáng tác một bài khác, dùng lại đúng năm chữ vần của bài thơ xướng, với điều kiện chỉ dùng chữ cuối, không được dùng chữ kế cuối.

Nếu dùng lại chữ kế cuối là phạm nguyên tắc “khắc lục”, là lỗi cấm kỵ trong họa vần thơ Đường luật.

Bài họa phải diễn đạt lại ý chính (nội dung) của bài xướng, không được lạc đề.

Thường là bài họa phải đối luật với bài xướng, nếu bài xướng luật bằng thì bài họa phải luật trắc và ngược lại. Kẹt lắm mới làm bài họa đồng luật với bài xướng.
Thí dụ:

Bài xướng:

Vườn rau Cẩm Tú

Thầy cho xới lại mảnh vườn hoang
Cẩm Tú đem phân ủ mấy hàng
Củ cải gieo gần dây mướp đắng
Su hào tỉa cạnh gốc khoai lang
Thì là diếp cá lên muôn lối
Húng đổi cần tây mọc khắp đàng
Tứ phía rau xanh nhìn mát mắt
Tha hồ cải thiện bữa ăn...
sang

Cẩm Tú


Bài hoạ::

Vườn rau Cẩm Tú

Cẩm Tú gieo trồng mảnh đất hoang
Rau xanh thẳng tắp rất ngay hàng
Ngò om óng mượt bên giàn mướp
Húng quế thơm lừng kế luống lang
Bí rợ tần ô lên bít lối
Dưa leo ớt hiểm mọc đầy đàng
Chiều chiều đứng ngắm lòng thanh thản
Cuộc sống quê nghèo ngẫm lại...
sang

Hoàng Thứ Lang

Không được dùng lại chữ thứ 6 (chữ kế cuối) trong các câu cước vận (câu 1-2-4-6-8) của bài xướng và tất cả những bài đã hoạ trước.
5 chữ vần của bài hoạ không được khác nghĩa với 5 chữ vần của bài xướng.Coi như bài hoạ là bản copy những nét căn bản về ý và vần của bài xướng, vì vậy bài hoạ phải cùng một tựa đề với bài xướng.Hoạ thơ Đường luật không đến nổi quá khó nhưng không phải dễ dàng như nhiều người đã lầm tưởng !Hoạ sai một vần gọi là xuất vận: không được.Hoạ sai nghĩa một vần gọi là xuất ý: không được.
—-

Bài đọc thêm

Xướng hoạ thơ Đường luật là có hàm ý đối hoạ ở trong đó.
Người ta xướng ra mình phải đối đáp lại, vì vậy nếu chỉ một bài xướng và một bài hoạ thì bài hoạ bắt buộc phải đối luật với bài xướng. Thí dụ bài Tôn Phu Nhân Qui Thục xướng của Tôn Thọ Tường, hoạ của Phan Văn Trị.Trường hợp bất khả kháng không thể đối luật được thì có thể châm chế hoạ đồng luật, nhưng bài hoạ đồng luật sẽ bị giảm giá trị vì không đáp ứng đúng thể thức xướng hoạ đúng cách.Bắt đầu những bài hoạ sau đó (nếu có) thì có thể dùng luật gì cũng được.
Hoạ thơ là “vẽ lại” hình ảnh của bài xướng cho nên phải trung thực với bài xướng về ý cũng như vần.
Hoạ sai ý bài xướng là không đạt.Hoạ sai bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất vận: không đạt. Xuất vận là đi ra khỏi sự hạn định về vần của bài xướng.Hoạ sai nghĩa bất cứ chữ vần nào của bài xướng gọi là xuất ý: không đạt. Xuất ý là đi ra khỏi ý nghĩa chữ vần của bài xướng.
Hoạ thơ Đường luật đúng cách rất khó.

Khi bạn bè (thi hữu) chung vui xướng hoạ với nhau, có thể dùng thể thức Hoạ Tá Vận (tức là mượn vần) để hoạ những vần tử vận và tử ý. Cách nầy không đạt nhưng cốt là để cùng nhau vui vẻ mà thôi. Nhưng cũng không nên đi xa thi đề (nội dung của bài xướng). Thí dụ bài Cảm Vịnh Cây Mai xướng của Tôn Thọ Tường, hoạ của Đông Hồ.
Lấy thí dụ tử vận xót xa không thể nào hoạ nguyên vận theo chính hoạ được. Chúng ta có thể hoạ tá vận (mượn vần) theo bàng hoạ là xa xa, từ xa, đàng xa v.v... chẳng hạn. Dĩ nhiên là sai nghĩa của chữ xót xa rồi (bởi vậy mới bị xuất ý: không đạt), nhưng cốt để cùng nhau vui vẻ mà thôi.
Chúng ta học thơ Đường luật chính thể, cho nên phải học kỹ về chính luật, chính vận, chính đối, chính hoạ.

Thông vận, bàng đối và bàng hoạ...
không xuất sắc.
Làm thơ, nếu dùng thông vận thì nên dùng cận vận mà không nên dùng viễn vận. Viễn vận và cưỡng vận không hay, hạn chế dùng.
Luật bất luận trong thơ Đường luật chính thể

Người xưa đã nghiên cứu, cân nhắc rất kỹ càng chu đáo khi đặt ra luật thơ chính luật cho thơ Đường luật. Theo chính luật thì bài thơ sẽ có âm điệu du dương trầm bổng đọc hoặc ngâm nga rất êm tai truyền cảm. Thơ không phải chỉ để đọc mà còn để ngâm vịnh nữa, cho nên âm điệu rất quan trọng vì nó tạo ra nhạc tính cho bài thơ. Do đó người ta nói trong thơ có nhạc trong nhạc có thơ là bởi lẽ đó. Bài thơ mà không tuân theo thanh luật tức là luật về âm thanh hay nói khác đi nếu bài thơ mà không tuân theo luật thơ khi đọc lên thì nghe rất chỏi tai, ngâm vịnh thì bị chỏi miệng trẹo lưỡi mà trong thơ gọi là khổ độc.Tuy nhiên trong một vài trường hợp đặc biệt, có những chữ không thể sửa đổi để khép vào khuôn khổ của luật thơ (chính luật) được. Đó là những chữ thuộc về thành ngữ, điển tích, chuyên ngữ, thuật ngữ, danh từ riêng ... Vì vậy mà người ta đặt thêm luật bất luận để áp dụng cho những trường hợp đặc biệt này. Nhưng luật bất luận cũng có sự qui định chặt chẽ phải tuân theo một cách nghiêm ngặt không thua gì chính luật.Một vài thí dụ về thành ngữ, điển tích, chuyên ngữ, thuật ngữ, danh từ riêng không thể sửa theo chính luật được, như sau:

- Thành ngữ: tang điền thương hải, học tài thi mạng, tháo củi sổ lồng ...

- Điển tích: kết cỏ ngậm vành, nghiêng nước nghiêng thành, bình rơi trâm gãy ...

- Chuyên ngữ, thuật ngữ: tam bộ cửu hậu, tứ chẩn bát cương, cữu hư hoãn bổ ...

- Danh từ riêng: Mỵ Châu, Thúy Kiều, Kim Trọng, Đạm Tiên, Bá Nha, Tử Kỳ ...


So sánh đối chiếu với chính luật:

- Thành ngữ: non thề biển hẹn, quốc phá gia vong, nhà tan cửa nát ...

- Điển tích: cử án tề mi, thiên kiều bá mỵ, chim sa cá lặn, hoa tường liễu ngõ ...

- Chuyên ngữ, thuật ngữ: tứ chứng nan y, đau chân há miệng, bảng hổ danh đề ...

- Danh từ riêng: Ngưu Lang, Chức Nữ, Trương Chi, Trọng Thủy, Lưu Thần, Nguyễn Triệu ...


Vì những sự kiện đặc biệt như đã dẫn chứng trên nên luật bất luận được ra đời để áp dụng cho những từ ngữ đặc biệt không thể sửa đổi này.

Sau đây là bảng luật bất luận cho thơ Đường luật chính thể:

1.
LUẬT BẰNG VẦN BẰNG:

b - B - t - T - T - B - B (vần)
t - T - b - B - T - T - B (vần)
t - T - b - B - B - T - T (đối câu 4)
b - B - t - T - T - B - B (vần) (đối câu 3)
b - B - t - T - B - B - T (đối câu 6)
t - T - b - B - T - T- B (vần) (đối câu 5)
t - T - b - B - B - T - T
b - B - t - T - T - B - B (vần)


2.
LUẬT TRẮC VẦN BẰNG:

t - T - b - B - T - T - B (vần)
b - B - t - T - T - B - B (vần)
b - B - t - T - B - B - T (đối câu 4)
t - T - b - B - T - T - B (vần) (đối câu 3)
t - T - b - B - B - T - T (đối câu 6)
b - B - t - T - T - B - B (vần) (đối câu 5)
b - B - t - T - B - B - T
t - T - b - B - T - T - B (vần)


Ghi chú quan trọng:

- Những chữ viết hoa đứng ở vị trí 2-4-5-6-7 của mỗi câu bắt buộc phải giữ theo đúng chính luật.
- Những chữ viết thường đứng ở vị trí thứ 1-3 không bắt buộc phải giữ đúng theo chính luật. Tuy nhiên chỗ mà theo chính luật là trắc ta làm ra bằng thì không sao nhưng chỗ mà theo chính luật là bằng thì không nên làm ra trắc. Riêng chữ thứ 1 có thể linh hoạt hơn, gặp chỗ là bằng cũng có thể làm ra trắc nếu không thể tìm ra chữ khác hay hơn để thay thế. Trường hợp bất khả kháng, đối đế lắm cũng có thể áp dụng cho chữ thứ 3 giống như chữ thứ 1, nghĩa là đáng lẽ bằng mà vì kẹt phải làm ra trắc. Tuy nhiên không nên lạm dụng luật bất luận mà làm bài thơ trắc trở không êm tai.Bằng là suông sẻ, trắc là trắc trở, vì vậy chỗ đáng trắc mà làm ra bằng thì suông sẻ, nhưng chỗ đáng bằng mà làm ra trắc thì trắc trở, không nên.
Bài thơ thí dụ làm mẫu để minh hoạ cho luật bất luận:

1.
Luật trắc:

Tôn Phu Nhân Qui Thục
(Bài xướng)

Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
Ngàn thu rạng tiết gái Giang đông
Lìa Ngô bịn rịn chòm mây bạc
Về Hán trau tria mảnh má hồng
Son phấn thà cam dày gió bụi
Má hồng chi để thẹn non sông
Ai về nhắn với Chu Công Cẩn
Thà mất lòng anh đặng bụng chồng

Tôn Thọ Tường


2.
Luật bằng:

Tôn Phu Nhân Qui Thục
(Bài hoạ)

Cài trâm sửa áo vẹn câu tòng
Mặt ngả trời chiều biệt cõi đông
Khói toả đồi Ngô ùn sắc trắng
Duyên về đất Thục đượm màu hồng
Hai vai tơ tóc bền trời đất
Một gánh cang thường nặng núi sông
Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết
Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng

Phan Văn Trị

Ghi chú: đây là 2 bài thơ xướng hoạ nổi tiếng trong văn học sử Việt Nam, chúng ta nhận thấy tác giả áp dụng luật bất luận đúng y như trong phần giải thích ở trên, và dùng cũng rất hạn chế.
(Sưu tầm)

Thôi thì không muốn cũng đã lỡ, cứ coi các bài họa ấy như một biến thể mới kiểu bất quy tắc của TTV vậy! :059:

Múa rìu

Xướng họa thơ Đường vốn chẳng thông
Ham vui gắng sức nặn vài dòng
Tám câu niêm luật ràng chưa khớp
Bảy chữ trắc bằng cấy uổng công
Kẻ hiểu thích chơi hàng chính phẩm
Người thô đành chọn kiểu nhà nông
Sơn Trà Đại Lý còn muôn vẻ
Biến thể Đường Thi há kém đông?




Tiểu Tàn, người ta nói đúng thì nên lắng nghe để sửa, ồn ào cái giề :die::die::die:

Hehehe, thơ Đường Luật là loại thơ khó với đủ các kiểu luật lệ, nhưng đã chơi thì cũng nên chơi cho đúng luật chứ, phải không bạn? Bạn đã cầm rìu trong tay, sao không biến nó thành cây Khai Sơn thần phủ của Bàn Cổ mà lại chỉ muốn có 3 chiêu như Trình Giảo Kim?

Học

Thơ Đường thất cú mấy ai thông
Giải trí tìm vui viết tám dòng
Lật ngửa xoay nghiêng vì sáu chữ
Thay ngang đổi dọc bỏ đôi công
Loay hoay một tối từ chưa đắt
Trằn trọc năm canh ý vẫn nông
Đã chót nửa đời ôm sách bút
Học sao khỏi phí cả ba đông

ngưu ma vương
18-11-2010, 11:52 PM
Thơ Đường khó quá hổng có thông
Văn chương dốt nát được mấy dòng
Lật ngửa xoay nghiêng rắc rối quá
Bằng bằng trắc trắc mãi không xong
Gu gờ tra suốt đọc chả hiểu
Thôi liều đặt bút đục ao trong
Vui vui ta mới đi thả cóc
Bò hành lượng thứ chớ phiền lòng ::hoho:

ngưu ma vương
19-11-2010, 12:28 AM
Tàng Thư ngang dọc đã hơn năm
Mê mệt Phàm Nhân cả đứng nằm
Đường Thanh Thiên rút dao tranh tụng
Gác Vô Ưu coi có bằng tăm
Hoa Sơn sầu quá qua một chốc
Nửa vòng dạo chợ cóc lăm lăm
Chợt thích ba chữ Hoa sơn hội
Vào thì chả chắc mấy phần trăm ?

Hồi xưa mình cứ nghĩ bọn làm thơ hâm lắm mà dạo này lại thích làm thơ :((
thủ tục vào hội thế nào vậy ?

Everest
19-11-2010, 11:07 AM
Hehehe, thơ Đường Luật là loại thơ khó với đủ các kiểu luật lệ, nhưng đã chơi thì cũng nên chơi cho đúng luật chứ, phải không bạn? Bạn đã cầm rìu trong tay, sao không biến nó thành cây Khai Sơn thần phủ của Bàn Cổ mà lại chỉ muốn có 3 chiêu như Trình Giảo Kim?

Học

Thơ Đường thất cú mấy ai thông
Giải trí tìm vui viết tám dòng
Lật ngửa xoay nghiêng vì sáu chữ
Thay ngang đổi dọc bỏ đôi công
Loay hoay một tối từ chưa đắt
Trằn trọc năm canh ý vẫn nông
Đã chót nửa đời ôm sách bút
Học sao khỏi phí cả ba đông

Tự trào

Lớp học thơ Đường kể cũng đông
Hai anh hí hửng luận sâu nông
Người lim dim mắt cho: rằng biết
Kẻ gật gật đầu nói: đã thông
Vương Phật mím môi cười vỡ bụng
Lý Tiên nén khóc lệ thành dòng
Tiều phu vốn đã quen tay búa
Có học cho nhiều tổ mất công

Tại hạ vốn là người không có kiên nhẫn, sớm hôm quen tay búa tay rìu, học cho nhiều cũng uổng công thôi! hehe

phale
19-11-2010, 12:18 PM
Hehehe, thơ Đường Luật là loại thơ khó với đủ các kiểu luật lệ, nhưng đã chơi thì cũng nên chơi cho đúng luật chứ, phải không bạn? Bạn đã cầm rìu trong tay, sao không biến nó thành cây Khai Sơn thần phủ của Bàn Cổ mà lại chỉ muốn có 3 chiêu như Trình Giảo Kim?

Học

Thơ Đường thất cú mấy ai thông
Giải trí tìm vui viết tám dòng
Lật ngửa xoay nghiêng vì sáu chữ
Thay ngang đổi dọc bỏ đôi công
Loay hoay một tối từ chưa đắt
Trằn trọc năm canh ý vẫn nông
Đã chót nửa đời ôm sách bút
Học sao khỏi phí cả ba đông

Học nữa hỉ?

Thơ làm trọc tóc đã bao thông?
Lụi hụi viền câu với trét dòng
Thất luật thôi rồi tiêu tốn giấy
Sai vần chán chửa uổng hoài công
"Mười điều" kiểm, soát chưa nghe mượt
"Tám bệnh" so, tìm vẫn thấy nông
Mới rõ nghề chơi công cán nhỉ
Học từ xuân, hạ đến thu đông...

PL 19.11.10

Bò xào hành
19-11-2010, 08:24 PM
Tự trào

Lớp học thơ Đường kể cũng đông
Hai anh hí hửng luận sâu nông
Người lim dim mắt cho: rằng biết
Kẻ gật gật đầu nói: đã thông
Vương Phật mím môi cười vỡ bụng
Lý Tiên nén khóc lệ thành dòng
Tiều phu vốn đã quen tay búa
Có học cho nhiều tổ mất công

Tại hạ vốn là người không có kiên nhẫn, sớm hôm quen tay búa tay rìu, học cho nhiều cũng uổng công thôi! hehe

Hehehe, món quà tặng đầy ý nghĩa cho ngày mai.

Tự trào

Muôn sông không tránh khỏi về Đông
Ngụp lặn thân cò vũng nước nông
Muốn sánh Vương Duy cười ngặt nghẽo
Mong so Lý Bạch bảo làu thông
Lòng tiều những tưởng ra ngoài cõi
Tay búa còn khua lại ngược dòng
Muối mặn cá ăn ươn được nhỉ
Ơn thầy sao nói chỉ hoài công.

Bò xào hành
19-11-2010, 08:56 PM
Học nữa hỉ?

Thơ làm trọc tóc đã bao thông?
Lụi hụi viền câu với trét dòng
Thất luật thôi rồi tiêu tốn giấy
Sai vần chán chửa uổng hoài công
"Mười điều" kiểm, soát chưa nghe mượt
"Tám bệnh" so, tìm vẫn thấy nông
Mới rõ nghề chơi công cán nhỉ
Học từ xuân, hạ đến thu đông...

PL 19.11.10

Học mãi

Học vấn ai người dám bảo thông
Quanh đi quẩn lại mỗi vài dòng
Cổ Phong bát cú hao nhiều sức
Đường Luật thất ngôn tổn lắm công
Ý tứ trau dồi đâu ngại sắc
Vần thơ xướng họa chả hiềm nông
Theo đòi sách bút không ngừng nghỉ
Nào sợ trời xanh thiếu gió đông?

Hào Khí Nam Lai
19-11-2010, 10:43 PM
Thương nhớ

Sắc trời ảm đạm mấy ngày Đông
Cảnh vật thê lương nặng cõi lòng
Gió thổi hiu hiu nơi phố vắng
Mây mờ che phủ chốn yêu thương
Vần thơ ngày đó còn nồng ấm ?
Câu hát khi xưa có thấm lòng ?
Từng chữ từng lời người đã nói
Nay hòa vào tiếng cầm trông mong.

Everest
21-11-2010, 12:11 AM
Hehehe, món quà tặng đầy ý nghĩa cho ngày mai.

Tự trào

Muôn sông không tránh khỏi về Đông
Ngụp lặn thân cò vũng nước nông
Muốn sánh Vương Duy cười ngặt nghẽo
Mong so Lý Bạch bảo làu thông
Lòng tiều những tưởng ra ngoài cõi
Tay búa còn khua lại ngược dòng
Muối mặn cá ăn ươn được nhỉ
Ơn thầy sao nói chỉ hoài công.


Tự trào 2

Xuân, Hạ, Thu tàn tới lập Đông
Tiều tôi vui thú với nghề nông
Đông Pha, Đỗ Phủ tuy không biết!
Gạo dẻo gạo thơm vốn hiểu thông
Cám cảnh người buồn ngâm bát cú
Thương thân tớ khổ vịnh đôi dòng
Thi nhân bịt mũi chê Tiều dốt
Xách búa Tiều dông, ở phí công!


Dông thôi :tungtung:

Bò xào hành
21-11-2010, 07:45 PM
Tự trào 2

Dạo chơi kẻ chợ buổi chiều đông
Tự ví thân này bậc lão nông
Lối dọc đường ngang như thấu tỏ
Bờ trên ruộng dưới ngỡ hanh thông
Ì xèo nỏ miệng than dăm tiếng
Hí hoáy nguệch tay viết mấy dòng
Chuyện của nhân gian thời phó mặc
Thị phi đàm tiếu, khỏi lao công

Lượn :tungtung:

Everest
21-11-2010, 10:19 PM
Tự trào 2

Dạo chơi kẻ chợ buổi chiều đông
Tự ví thân này bậc lão nông
Lối dọc đường ngang như thấu tỏ
Bờ trên ruộng dưới ngỡ hanh thông
Ì xèo nỏ miệng than dăm tiếng
Hí hoáy nguệch tay viết mấy dòng
Chuyện của nhân gian thời phó mặc
Thị phi đàm tiếu, khỏi lao công

Lượn :tungtung:

Trai quê

Anh ở thôn đoài em xóm đông
Hai nhà truyền thống vốn thâm nông
Thề non đính ước nhành hoa dại
Hẹn biển định tình một trái thông
Thách cưới em đòi...câu tứ tuyệt
Làm thơ anh biết...một vài dòng
Trai làng nỡ bắt chơi Đường luật
Lục bát quê nhà học bỏ công?

Chi dzậy :03:

NongDan_online
21-11-2010, 11:26 PM
Tự sự

Thắp ngọn đèn soi chữ quạnh hiu
Lỡ duyên trời đất cũng buồn thiu
Giọt mưa rả rích . Sầu thê thiết
Hơi gió mang mang lạnh dặt dìu
Lá động, sương đâu rơi tí tách
Cành rung, bắt nguyệt dọi liêu xiêu
Lòng đêm hun hút màu cô tịch
Lối mộng bao giờ mới phẳng phiu ...

Bò xào hành
22-11-2010, 07:00 AM
Trai quê

Anh ở thôn đoài em xóm đông
Hai nhà truyền thống vốn thâm nông
Thề non đính ước nhành hoa dại
Hẹn biển định tình một trái thông
Thách cưới em đòi...câu tứ tuyệt
Làm thơ anh biết...một vài dòng
Trai làng nỡ bắt chơi Đường luật
Lục bát quê nhà học bỏ công?

Chi dzậy :03:

Gái Làng

Anh cùng chúng bạn đến thôn Đông
Lai láng văn thơ, biết cạn nông
Lục Bát nhà mình làm cũng giỏi
Đường Thi xứ bạn học kiêm thông
Trăng hoa rượu tuyết tình ngàn dặm
Đối luật niêm vần ý một dòng
Làm món bò xào em giữ lửa
Không thì dai nhách, mất bao công!

Thế thôi :061:

Everest
22-11-2010, 10:20 AM
Gái Làng

Anh cùng chúng bạn đến thôn Đông
Lai láng văn thơ, biết cạn nông
Lục Bát nhà mình làm cũng giỏi
Đường Thi xứ bạn học kiêm thông
Trăng hoa rượu tuyết tình ngàn dặm
Đối luật niêm vần ý một dòng
Làm món bò xào em giữ lửa
Không thì dai nhách, mất bao công!

Thế thôi :061:

Lên đời

Quyết chí phen này vượt biển Đông
Rửa trôi cái phận kẻ bần nông
Thất ngôn tối tối ngâm cho giỏi
Tứ Tuyệt chiều chiều vịnh để thông
Núi Thái trập trùng ta cắt ngọn
Sông Hoàng cuồn cuộn tớ ngăn dòng
Làm trai cho đáng trang nam tử
Dẫu thác nhưng còn đó chiến công!

:040:

ngưu ma vương
22-11-2010, 10:43 AM
Lên đời

Quyết chí phen này vượt biển Đông
Rửa trôi cái phận kẻ bần nông
Thất ngôn tối tối ngâm cho giỏi
Tứ Tuyệt chiều chiều vịnh để thông
Núi Thái trập trùng ta cắt ngọn
Sông Hoàng cuồn cuộn tớ ngăn dòng
Làm trai cho đáng trang nam tử
Dẫu thác nhưng còn đó chiến công!

:040:

Núi Thái vút cao nay xẻo ngọn
Sông Hoàng cuồn cuộn rest ngăn dòng :00:
Thôi thế đời trai theo bọt nước
Không màng gái gú quyết công danh

ngưỡng mộ quá, rest thật dung cảm

ngưu ma vương
22-11-2010, 10:58 AM
Dâu da hai họ vốn bần nông
Sớm hôm no đói một tình nồng
Đua đòi chi bấy thơ Đường luật
Trắc bằng niêm luật luống công không
Hàng Việt không xài mê tung của
Toàn đồ độc hại ắt đi tong
Thôi cứ ao nhà chơi lục bát
Bò xào rượu cút thỏa chờ mong

bon sai
22-11-2010, 11:32 AM
Bởi vì đã chán cảnh chổng mông
Cặm cùi cày bừa cấy với trồng
Không than không thở anh đi Thái
Bỏ vợ bỏ bồ vượt biển Đông
Súng ống để lâu thành hoen gỉ
Giáo gươm chẳng xài có như không
Thôi thế thì thôi thôi thì thế
Ngưu nhắc làm chi để đau lòng :(( :((

Bò xào hành
22-11-2010, 01:24 PM
Bạn NMV này

Dâu da hai họ vốn bần nông
Sớm hôm no đói một tình nồng
Đua đòi chi bấy thơ Đường luật
Trắc bằng niêm luật luống công không
Hàng Việt không xài mê tung của
Toàn đồ độc hại ắt đi tong
Thôi cứ ao nhà chơi lục bát
Bò xào rượu cút thỏa chờ mong

Hehehe, chắc cũng phải cút thôi, đến bao giờ mới tu luyện được môn "Thiết diện bì thần công" như bạn họ Ngưu thì mới dám quay lại đối đáp với Bạn. Có mấy câu tặng bạn trước lúc đi nhé.

Đã theo thì cố theo cho trọn
Muốn bỏ thì hãy bỏ đến xong
Vừa đ*o vừa run thì chán chết
Thân trai như thế chỉ phiền lòng

Họa lên đây cho tiện

Chày cối

Theo đòi học vấn của phương Đông
Nào quản sang giầu hay cố nông
Đỗ Phủ, Vương Duy là phật thánh
Xuân Hương, Thị Điểm ấy thần thông
Phải đâu chữ Hán làm nên đỉnh
Chả thấy thơ Nôm cũng tạo dòng?
Chày cối làm gì cho nhọc sức
Tiền nhân mộng bảo: đúng toi công!

Lên đời

Quyết chí phen này vượt biển Đông
Rửa trôi cái phận kẻ bần nông
Thất ngôn tối tối ngâm cho giỏi
Tứ Tuyệt chiều chiều vịnh để thông
Núi Thái trập trùng ta cắt ngọn
Sông Hoàng cuồn cuộn tớ ngăn dòng
Làm trai cho đáng trang nam tử
Dẫu thác nhưng còn đó chiến công!

:040:

Đúng vậy bạn.

Everest
06-12-2010, 04:39 PM
Thay mặt bạn Trâu xin lỗi bác Bò xào hành, bài thơ này tớ chỉ lấy nick làm ý để họa cho vui, không hề có ý gì khác đâu nhé, mong cả hai đừng hiểu nhầm! :014:

Tất cả chỉ là hiểu lầm, mời bác BXH quay lại họa vài bài để tớ và mọi người còn có dịp học hỏi Đường thi! :uong:


Giận chi nhau?

Bác bò thì tớ cũng là trâu
Bốn cẳng hai sừng khác mấy đâu?
Đất nứt anh ra thân vàng óng
Trời sinh tớ xuống nước da nâu
Thong dong gặm cỏ trên bờ cạn
Vất vả cày bừa dưới ruộng sâu
Những tưởng lòng tôi anh hiểu thấu
Rách lành đùm bọc, ghét chi nhau?

lamphathien
06-12-2010, 04:49 PM
Rét dở nhà ta ních tím bầm
trông vào mới thấy thật là hâm
Thi nhân đâu phải sang nhờ áo
cóc ghẻ trôi sông có xứng tầm?
tàng thư nức tiếng dân cờ bạc
văn đàn bê bết cái mặt mâm
túi thơ bầu rượu anh còn nhớ?
Ngẫm ra lòng Rét thật là thâm :4:

xuantung
06-12-2010, 05:11 PM
Cũng đua đòi đường thi!

Thoảng cơn gió lạnh ghé ngang sân
Dạ khách buồn hiu nhớ cố nhân
Tuyết cũ âu sầu lòng đã lẻ
Sương xưa lưu luyến dạ muôn phần
Dáng tùng biết có xanh dăm bữa
Bóng trúc nào hay biếc mấy lần
Năm tháng đi hoài tâm đã mỏi
Tìm đâu tri kỉ để dừng chân

Everest
06-12-2010, 05:25 PM
Rét dở nhà ta ních tím bầm
trông vào mới thấy thật là hâm
Thi nhân đâu phải sang nhờ áo
cóc ghẻ trôi sông có xứng tầm?
tàng thư nức tiếng dân cờ bạc
văn đàn bê bết cái mặt mâm
túi thơ bầu rượu anh còn nhớ?
Ngẫm ra lòng Rét thật là thâm :4:


Mộng mơ áo tím cớ chi bầm?
Ghen ghét người tài bảo tớ hâm
Lúa tốt nhờ phân thêm chắc hạt
Người sang khoát lụa mới vừa tầm :059:
Tàng thư cờ bạc chơi trăm ván
Lầu Nguyệt rượu chè quất chục mâm
Tưởng giỏi ta theo hòng kiếm chác
Thiến già hại bạn, quả cao thâm

Lão Thiến ghen ghét phong độ đẹp giai của mềnh đây mà :tungtung:

Vậy mà có 2 tên nhảy vào thanks mới ghê :die:

Bò xào hành
06-12-2010, 10:29 PM
Thay mặt bạn Trâu xin lỗi bác Bò xào hành, bài thơ này tớ chỉ lấy nick làm ý để họa cho vui, không hề có ý gì khác đâu nhé, mong cả hai đừng hiểu nhầm! :014:

Tất cả chỉ là hiểu lầm, mời bác BXH quay lại họa vài bài để tớ và mọi người còn có dịp học hỏi Đường thi! :uong:


Giận chi nhau?

Bác bò thì tớ cũng là trâu
Bốn cẳng hai sừng khác mấy đâu?
Đất nứt ra anh thân vàng óng
Trời sinh tớ xuống nước da nâu
Thong dong gặm cỏ bên bờ cạn
Vất vả cày bừa chốn ruộng sâu
Những tưởng lòng tôi anh hiểu thấu
Rách lành đùm bọc, ghét chi nhau?

Hehehe, con người đôi lúc điên như trâu, thường thì dốt như bò chứ tài giỏi thì đã thành Thi Tiên Thi Phật rồi, nhưng đã chơi Đường luật thì cũng nên chơi đúng luật, ý mình thế thôi. Gậy ông lại đập lưng ông, có gì mà giận với hờn chứ.

Cùng một giuộc

Bò khỏe sao bằng sức yếu trâu
Hung danh khét tiếng có hay đâu!
Thân tôi nóng đến thời vàng sậm
Mắt cậu rét về cũng đỏ nâu
Chữ nghĩa nào ai khoe tớ giỏi
Văn chương mấy kẻ bảo mình sâu
Thơ Đường bỏ luật chơi không đã
Nào dám phật lòng hay giận nhau!

xuantung
08-12-2010, 10:24 AM
Tặng lão Bò xào hành!

Lâu rồi mới gặp lão bò xào
Có phải còn chơi ở chốn nao
Lóc chóc dăm vần người gửi lại
Lau nhau mấy điệu tớ vừa trao
Thơ thơ ấy bởi duyên tri kỷ
Thẩn thẩn âu là nghĩa kết giao
Nếu thấy xin mời mau đáp trả
Không thời tớ trách cậu làm cao!

:)):)):))

Bò xào hành
08-12-2010, 01:16 PM
Tặng lão Bò xào hành!

Lâu rồi mới gặp lão bò xào
Có phải còn chơi ở chốn nao
Lóc chóc dăm vần người gửi lại
Lau nhau mấy điệu tớ vừa trao
Thơ thơ ấy bởi duyên tri kỷ
Thẩn thẩn âu là nghĩa kết giao
Nếu thấy xin mời mau đáp trả
Không thời tớ trách cậu làm cao!

:)):)):))

Thanks,

Nào có ra chi cái món xào
Toàn hành với tỏi, thịt nơi nao?
Bới mòn cả đũa không gì gắp
Lục khắp toàn mâm chẳng thứ trao
Miếng nạc cố tìm mời bạn hữu
Khúc xương cũng kiếm tặng tâm giao
Đôi khi quá lửa thành dai nhách
Hàm mỏi, răng đau, cổ ngỏng cao

thongtue
10-12-2010, 09:28 PM
Nhớ Giai Nhân

Đêm lặng không bờ nhớ mỹ nhân
Đến đi chẳng được khó dời chân
Ôm sương lạnh lẽo ngoài đêm lạ
Gối mộng miên man với gió ngàn
Lặng lẽ tình trao hồn mỹ nữ..
Lạ lùng tim vỡ bóng giai nhân

Mấy bạn làm hai câu kết giùm nhe!

Giọt Nắng Bên Thềm
11-12-2010, 03:28 PM
Nhớ Giai Nhân

Đêm lặng không bờ nhớ mỹ nhân
Đến đi chẳng được khó dời chân
Ôm sương lạnh lẽo ngoài đêm lạ
Gối mộng miên man với gió ngàn
Lặng lẽ tình trao hồn mỹ nữ..
Lạ lùng tim vỡ bóng giai nhân

Mấy bạn làm hai câu kết giùm nhe!

Tương tư chất ngất càng thêm khổ
Người có hay cho được mấy phần.

thongtue
16-12-2010, 05:35 PM
Than Nghèo

Lẻo đẽo theo ta một bóng Nghèo
Thở dài man mác ngắm trăng treo
Gạo tiền quanh quẩn đời xơ xác
Cơm áo lu bu phận bọt bèo
Trách khó ngẩn ngơ hồn rách rưới
Than nghèo te tái kiếp cheo neo
Còn trời còn đất còn non nước
Có lẽ ta đâu cứ mãi nghèo?

ngưu ma đế
16-12-2010, 10:04 PM
than giàu
nào có ra chi cái sự giàu
ôm tiền muôn vạn mặt vẫn cau
bồ bịch ăn chơi hao sức khỏe
đất vàng lên xuống dạ đớn đau
không tin ai được tình người bạc
lọc lừa tính kế suốt đêm thâu
nhưng thế vẫn hơn nghèo rách mướp
đau khổ nhưng ta vẫn thích giàu :hoho:

Everest
16-12-2010, 11:09 PM
Than Nghèo

Lẻo đẽo theo ta một bóng Nghèo
Thở dài man mác ngắm trăng treo
Gạo tiền quanh quẩn đời xơ xác
Cơm áo lu bu phận bọt bèo
Trách khó ngẩn ngơ hồn rách rưới
Than nghèo te tái kiếp cheo neo
Còn trời còn đất còn non nước
Có lẽ ta đâu cứ mãi nghèo?


Long đong số kiếp bởi vì nghèo
Cháy túi ngậm ngùi miệng tớ treo
Lương bổng lơ thơ:chừng nửa triệu
Vợ con than thở: lão chồng bèo!
Xóm giềng hờ hững: nhà trống trãi
Bằng hữu lạnh lùng: bụng mốc meo
Đâu phải làm ăn không chí thú
Mà sao tóc bạc vẫn còn nghèo?


Vần neo không tìm ra từ láy, thay bằng meo vậy :tetua:

Everest
18-12-2010, 12:05 AM
Đông về

Chuyển mùa chầm chậm bước vào Đông
Gió lạnh hây hây cứa buốt lòng
Tan tác hàng cây trơ trọi đứng
Hắt hiu bếp lửa lẻ loi hồng
Cánh cò khắc khoải chơi vơi gió
Bầy cá bồi hồi lơ lửng sông
Tuyết trắng lạnh lùng rơi lác đác
Một vùng tịch mịch quá mênh mông


Trả lại cục xương cho bác thongtue! :))

thongtue
19-12-2010, 08:41 AM
Mùa Đông nghèo (hihi gậm nhấm cục xương của Everest)

Sang mùa nhớ lại chuyện nghèo Đông
Ngẫm khổ mà nghe đắng cả lòng
Tuyết rụng nhà gianh sân phủ trắng
Sương tan lối cỏ nắng lên hồng
Xám trời lạnh giá em về đất
Trắng lúa đói lòng má quá sông
Đông ấy em vừa xuân nữ chớm
Tình mình khoảnh khắc chợt mênh mông!

Everest
19-12-2010, 10:44 PM
Mùa Đông nghèo (hihi gậm nhấm cục xương của Everest)

Sang mùa nhớ lại chuyện nghèo Đông
Ngẫm khổ mà nghe đắng cả lòng
Tuyết rụng nhà gianh sân phủ trắng
Sương tan lối cỏ nắng lên hồng
Xám trời lạnh giá em về đất
Trắng lúa đói lòng má quá sông
Đông ấy em vừa xuân nữ chớm
Tình mình khoảnh khắc chợt mênh mông!

Vứt hết

Nhắn gửi đôi lời với chúa Đông
Khơi chi kỷ niệm quá đau lòng
Sương rơi lạnh lẽo đời cô lữ
Tuyết phủ hắt hiu phận má hồng
Cỏ úa giăng giăng người khuất bóng
Lá vàng lớp lớp khách sang sông
Nếu quay trở lại ngày xưa ấy
Vứt hết, theo nàng đến xứ Mông*


*Trương Vô Kỵ bỏ Minh giáo, bỏ hết công danh theo Triệu Mẫn vào đại mạc! :uong:

t0b0
19-12-2010, 10:58 PM
Nhớ Giai Nhân

Đêm lặng không bờ nhớ mỹ nhân
Đến đi chẳng được khó dời chân
Ôm sương lạnh lẽo ngoài đêm lạ
Gối mộng miên man với gió ngàn
Lặng lẽ tình trao hồn mỹ nữ..
Lạ lùng tim vỡ bóng giai nhân

Mấy bạn làm hai câu kết giùm nhe!

Đêm lặng không bờ nhớ mỹ nhân
Đến đi chẳng được khó dời chân
Ôm sương lạnh lẽo ngoài đêm lạ
Gối mộng miên man với gió ngàn
Lặng lẽ tình trao hồn mỹ nữ..
Lạ lùng tim vỡ bóng giai nhân
..........
Dùng dằng chẳng quyết người lữ thứ
Rằng đi hay ở.... mãi phân vân.


:an xin:

Bò xào hành
20-12-2010, 05:08 PM
Vứt hết

Nhắn gửi đôi lời với chúa Đông
Khơi chi kỷ niệm quá đau lòng
Sương rơi lạnh lẽo đời cô lữ
Tuyết phủ hắt hiu phận má hồng
Cỏ úa giăng giăng người khuất bóng
Lá vàng lớp lớp khách sang sông
Nếu quay trở lại ngày xưa ấy
Vứt hết, theo nàng đến xứ Mông*


*Trương Vô Kỵ bỏ Minh giáo, bỏ hết công danh theo Triệu Mẫn vào đại mạc! :uong:

Cô gái H'Mông

Anh đi để lại cả mùa đông
Muôn dặm quan san giá lạnh lòng
Uống đỡ vài ly cho mặt đỏ
Thêu nhanh mấy mũi để quần hồng
Người xa vời vợi trông bao núi
Kẻ ở mỏi mòn khóc bấy sông
Chằng biết về xuôi chàng có nhớ
Người em bé nhỏ gái Hờ Mông?

Everest
20-12-2010, 06:08 PM
Cô gái H'Mông

Anh đi để lại cả mùa đông
Muôn dặm quan san giá lạnh lòng
Uống đỡ vài ly cho mặt đỏ
Thêu nhanh mấy mũi để quần hồng
Người xa vời vợi trông bao núi
Kẻ ở mỏi mòn khóc bấy sông
Chằng biết về xuôi chàng có nhớ
Người em bé nhỏ gái Hờ Mông?

Khó quá, tiếng Mông

Cất bước anh đi giữa lập Đông
Em về quê cũ có buồn lòng?
Rừng thưa cỏ úa sương phủ trắng
Biển rộng hoa rơi Ác nhuộm hồng
Ngũ Nhạc trập trùng toan bạt núi
Ngân Hà vời vợi định ngăn sông
"Yêu em" hai tiếng đành câm nín
Cũng bởi không tường cái tiếng Mông

:026:

thongtue
20-12-2010, 09:17 PM
Khó quá, tiếng Mông

Cất bước anh đi giữa lập Đông
Em về quê cũ có buồn lòng?
Rừng thưa cỏ úa sương phủ trắng
Biển rộng hoa rơi Ác nhuộm hồng
Ngũ Nhạc trập trùng toan bạt núi
Ngân Hà vời vợi định ngăn sông
"Yêu em" hai tiếng đành câm nín
Cũng bởi không tường cái tiếng Mông

:026:

Rừng thiêng ánh lửa sưởi mùa Đông
Điệu múa cồng chiêng đượm lửa lòng
Xua khói thành mây che núi thẳm
Gom sương lên gió chắn non hồng
Em cười lấp lánh răng nhiêu ngọc?
Anh uống la đà rượu mấy sông?
Anh ngược về xuôi em có nhớ?
Còn anh say mãi điệu Hờ Mông

Vô Lệ
20-12-2010, 10:34 PM
Rừng thiêng ánh lửa sưởi mùa Đông
Điệu múa cồng chiêng đượm lửa lòng
Xua khói thành mây che núi thẳm
Gom sương lên gió chắn non hồng
Em cười lấp lánh răng nhiêu ngọc?
Anh uống la đà rượu mấy sông?
Anh ngược về xuôi em có nhớ?
Còn anh say mãi điệu Hờ Mông

Rộn ràng bên bếp lửa nhà Rông
Trai gái múa vui chiêng với cồng
Cài chiếc lược ngà lên mái tóc
Chàng trai cô gái thỏa ước mong
Mẹ cha, sính lễ chờ hai đứa
Lễ cưới tưng bừng dưới trăng trong
Bập bập bùng bùng quanh bóng lửa
Chứa chan tình cảm người Mơ Nông

thongtue
02-01-2011, 09:30 AM
Vịnh Xuân


Ngoài hiên thoang thoảng chút hương xuân
Tết đến xua tan gió lạnh lùng
Lộc biếc khoe chồi sương lóng lánh
Mai vàng tỏa sắc cánh bâng khuâng
Nhành lan hương thoảng hồn giai nữ
Lá trúc chồi khua dáng mỹ nhân
Gió mát xuân hiền lay cánh cửa
Ngỡ ngàng ra đón khách sang thăm!

thongtue
16-01-2011, 09:31 PM
Vịnh Đông


Đông lạnh từng cơn gió cắt da
Ra sân đốt lửa sưởi đông già
Trăng rơi trước ngõ vàng đêm vắng
Sương rụng bên trời trắng nước xa
Vén gió thả hương cành dạ lý
Kéo mây tạo cảnh nhánh hoa trà
Mặc đời hư ảo say danh lợi
Ta vẫn vui cười sửa túi da

BaoLam
17-01-2011, 10:11 AM
túi da là cái túi gì
mà người vui sướng sửa hoài không thôi

Nó là cái này :tt1:


Théc méc làm chi cái túi da,
Đàn ông ai cũng một cơ mà.
Thân tròn ung ủng dài gang mốt,
Miệng chóp tù tù rộng thốn ba.
Không khách đến thăm thời nhỏ lại,
Có người ghé hỏi thoắt to ra.
Đông về trời lạnh chơi bời ít,
Rảnh rỗi đem ra sửa gọi là.

vodanhkhach18
17-01-2011, 12:05 PM
Vịnh Đông


Đông lạnh từng cơn gió cắt da
Ra sân đốt lửa sưởi đông già
Trăng rơi trước ngõ vàng đêm vắng
Sương rụng bên trời trắng nước xa
Vén gió thả hương cành dạ lý
Kéo mây tạo cảnh nhánh hoa trà
Mặc đời hư ảo say danh lợi
Ta vẫn vui cười sửa túi da

Vịnh Thân!

Một tấm thân này chỉ túi da
Vô thường trôi nổi khổ sầu đa
Trăng soi bóng nước đâu thiền ý?
Cột mọc vách tường có ngộ ra !

Xuân hàn vẫn nhú cành mai thắm
Đông ấm lại tan ánh ráng tà
Mãi miết rong chơi về cõi thế
Bụi trần đeo bám giấc Nam Kha!

Hi hi..Xin được giao lưu cùng bác Thong tue!

thongtue
18-01-2011, 11:46 PM
Vịnh Thân!

Một tấm thân này chỉ túi da
Vô thường trôi nổi khổ sầu đa
Trăng soi bóng nước đâu thiền ý?
Cột mọc vách tường có ngộ ra !

Xuân hàn vẫn nhú cành mai thắm
Đông ấm lại tan ánh ráng tà
Mãi miết rong chơi về cõi thế
Bụi trần đeo bám giấc Nam Kha!

Hi hi..Xin được giao lưu cùng bác Thong tue!

Mấy hôm bận cưới vợ bù đầu
Huynh ghé ngang nhà hãy hiểu nhau
Thất lễ chậm nghênh huynh ghé quán!
Vô tình trễ đón đệ khom đầu
Vịt gà mau giết cùng ăn nhậu
Tôi tớ nhanh ra để tiếp hầu....
Xin chớ bận lòng tôi nhạt nhẽo?
TRi kỷ anh hùng hiểu cho nhau!

Everest
19-01-2011, 09:41 PM
Mấy hôm bận cưới vợ bù đầu
Huynh ghé ngang nhà hãy hiểu nhau
Thất lễ chậm nghênh huynh ghé quán!
Vô tình trễ đón đệ khom đầu
Vịt gà mau giết cùng ăn nhậu
Tôi tớ nhanh ra để tiếp hầu....
Xin chớ bận lòng tôi nhạt nhẽo?
TRi kỷ anh hùng hiểu cho nhau!


Không biết rằng anh cưới vợ đầu*
Bạn bè quên tới chúc mừng nhau
Từ nay không thiếu người may áo
Mai mốt cũng thừa kẻ ấp đầu
Chén rượu tiễn anh thành chú rễ
Phong bao mừng bạn có người hầu
Lần sau cưới nữa cho hay nhé**
Huynh đệ chúng mình lại chúc nhau

:99::99::99:

*đám cưới lần thứ nhất: tức tân hôn :)
**đám cưới vàng, cưới bạc: tức kỷ niệm ngày cưới nhé! :)

tui
19-01-2011, 10:01 PM
Không biết rằng anh cưới vợ đầu
Bạn bè quên tới chúc mừng nhau
Trời đông đã có nàng may áo
Tiết hạ cũng thừa kẻ ấp đầu
Chén rượu tiễn anh thành chú rễ
Phong bao mừng bạn có người hầu
Lần sau cưới nữa cho hay nhé*
Huynh đệ chúng mình lại chúc nhau

:99::99::99:

*cưới vàng cưới bạc: tức kỷ niệm ngày cưới nhé! :)

Má ơi, nghe ổng chúc một câu
Bỗng nhiên giật phắt muốn té nhào
Người ta vừa mới nên duyên nợ
Thằng chả đã toan rã tình đầu
Hỡi ôi, bạn tốt nào hơn thế
Ô hô, hảo hữu mấy vẹn bề
Thế thôi, gắng lấy mừng thay giận
Mà lo hạnh phúc với hiền thê :018:

Nô Tình
19-01-2011, 10:07 PM
"Lẳng lặng mà nghe chúng chúc nhau"
Chúc nhau cưới lại khác lần đầu
Vợ con bỏ lại, theo người mới
Bè bạn quăng đi, lấy kẻ giàu
Bạc nghĩa, tham tiền, vứt đạo lý
Quên tình, hám lợi, để thương đau
Ôi! đời lắm kẻ đà trơ tráo
Một chút luân thường để ở đâu ?

Xin lỗi nhá, chỉ chọc vui thôi.... :tungtung:

Everest
19-01-2011, 10:24 PM
Má ơi, nghe ổng chúc một câu
Bỗng nhiên giật phắt muốn té nhào
Người ta vừa mới nên duyên nợ
Thằng chả đã toan rã tình đầu
Hỡi ôi, bạn tốt nào hơn thế
Ô hô, hảo hữu mấy vẹn bề
Thế thôi, gắng lấy mừng thay giận
Mà lo hạnh phúc với hiền thê :018:

Bác tui sao nỡ trách lầm nhau
Thơ vịnh cho nên lấy chữ "đầu"
Bát cú tám câu đâu phải dễ
Thất ngôn bảy chữ khó làm sao
So vần dăm tiếng chưa tìm được
Đọ luật mấy hồi đã thấy rầu
Huynh đệ cưới xin mừng chẳng kịp
Lòng nào lại nỡ bỡn đùa nhau

:061:

ngưu ma vương
19-01-2011, 10:35 PM
tên rét gở mồm đáng chết sao
hôn nhân đại sự lại lao nhao
Cô dâu ném đá u đầu hói
chú rể tung chân trúng chỗ nào :))

vodanhkhach18
19-01-2011, 11:19 PM
Mấy hôm bận cưới vợ bù đầu
Huynh ghé ngang nhà hãy hiểu nhau
Thất lễ chậm nghênh huynh ghé quán!
Vô tình trễ đón đệ khom đầu
Vịt gà mau giết cùng ăn nhậu
Tôi tớ nhanh ra để tiếp hầu....
Xin chớ bận lòng tôi nhạt nhẽo?
Tri kỷ anh hùng hiểu cho nhau!

Tớ đã qua cầu nên hiểu... sâu :040:
Nên duyên cầm sắt có ...nhàn đâu :)
Yến đề Loan múa tay chân rộn
Long thăng phượng giáng quoắc cần câu...:64:

Con quý sớm sinh, con hơn bố :125:
Vợ hiền bách hạnh, vợ tâm đầu :02(1):
Nào có kể chi trà với rượu
Tri âm duyên thắm, chúc vài câu! :uong:

Hi hi.. Cung hỉ!Cung hỉ!

Mặc kệ vần luật cứ chúc đệ phát!

Bách_Tửu_Hành
27-01-2011, 12:10 PM
Bác tui sao nỡ trách lầm nhau
Thơ vịnh cho nên lấy chữ "đầu"
Bát cú tám câu đâu phải dễ
Thất ngôn bảy chữ khó làm sao
So vần dăm tiếng chưa tìm được
Đọ luật mấy hồi đã thấy rầu
Huynh đệ cưới xin mừng chẳng kịp
Lòng nào lại nỡ bỡn đùa nhau

:061:

bon chen nhá

Chẳng biết bao giờ mới gặp nhau
Duyên kia chỉ tiếc lúc xanh đầu
Thân mòn thỏa ý đừng mong dễ
Sực kiệt đèo bồng nghĩ đặng sao
Chân mỏi đứng yên còn chẳng được
Lưng còng tạo dáng cũng đang rầu
Hồi xuân ta đã không thành kịp
Một giấc ngàn thu cách biệt nhau

:uong:

Everest
27-01-2011, 12:42 PM
bon chen nhá

Chẳng biết bao giờ mới gặp nhau
Duyên kia chỉ tiếc lúc xanh đầu
Thân mòn thỏa ý đừng mong dễ
Sực kiệt đèo bồng nghĩ đặng sao
Chân mỏi đứng yên còn chẳng được
Lưng còng tạo dáng cũng đang rầu
Hồi xuân ta đã không thành kịp
Một giấc ngàn thu cách biệt nhau

:uong:

Xuân về nâng chén chúc mừng nhau
Tuổi mới buồn thương bạc mái đầu
Thuở trước nhà tranh vui quá đỗi
Bây giờ vườn rộng nhạt làm sao
Thơ không người họa thi nhân tủi
Phú chẳng kẻ ngâm mặc khách rầu
Vẫn biết tiệc vui rồi sẽ tận
Văn Đàn dạo bước cố tìm nhau...


họa cùng đệ cho vui :uong:

mechichi
27-01-2011, 12:55 PM
Xuân về nâng chén chúc mừng nhau
Tuổi mới buồn vui bạc mái đầu
Thuở trước nhà tranh vui quá đỗi
Bây giờ vườn rộng nhạt làm sao
Thơ không người họa thi nhân tủi
Phú chẳng kẻ ngâm mặc khách rầu
Vẫn biết tiệc vui rồi sẽ tận
Văn Đàn dạo bước cố tìm nhau...


họa cùng đệ cho vui :uong:


Cạn chén mừng xuân đi bạn ơi
Tan hợp hợp tan cũng lẽ đời
Hạnh phúc tôi muốn san cùng bạn
Đau buồn bạn lại ở bên tôi
Sống hết tình chân khi hội ngộ
Đời không nuối tiếc lúc chia phôi
Tuy rằng thơ phú nay đã nhạt
Nhưng tiệc xuân kia sẵn bày rồi

:72::72::72:

Bách_Tửu_Hành
28-01-2011, 11:47 PM
vịnh Tống Giang

Giữa chốn bụi trần lắm gió sương
Nam nhi sống chết đã coi thường
Là con chí hiếu trong gia tộc
Cũng chúa oai hùng ở đất Lương
Tạo phúc bao lần ai mắc nạn
Ban ân mấy lược kẻ cùng đường
Một lòng báo quốc nơi Sơn-Bạc
Thống lĩnh anh hùng khắp bốn phương

đệ yêu Thuỷ Hử :uong:

Everest
29-01-2011, 12:18 AM
vịnh Tống Giang

Giữa chốn bụi trần lắm gió sương
Nam nhi sống chết đã coi thường
Là con chí hiếu trong gia tộc
Cũng chúa oai hùng ở đất Lương
Tạo phúc bao lần ai mắc nạn
Ban ân mấy lược kẻ cùng đường
Một lòng báo quốc nơi Sơn-Bạc
Thống lĩnh anh hùng khắp bốn phương

đệ yêu Thuỷ Hử :uong:

Vịnh Quang Trung

Cờ đào áo vải nhuộm phong sương
Chúa đất Tây Sơn chẳng phải thường
Dưới trướng cũng nhiều tay giỏi võ
Trong triều nào thiếu bậc trung lương
Tiến quân thần tốc ta toàn thắng
Mai phục bất ngờ địch hết đường
Chỉ tiếc anh hùng sao khí đoản
Giặc tràn ai gánh vác tiền phương?

Huynh thích Tây Sơn :uong:

Thôi, ko lăn tăn nữa, viết cho xong cái proceeding đã :bye:

Bách_Tửu_Hành
29-01-2011, 01:27 AM
Vịnh Quang Trung

Cờ đào áo vải nhuộm phong sương
Chúa đất Tây Sơn chẳng phải thường
Dưới trướng cũng nhiều tay giỏi võ
Trong triều chẳng thiếu bậc trung lương
Tiến quân thần tốc ta toàn thắng
Mai phục bất ngờ địch hết đường
Chỉ tiếc anh hùng sao khí đoản
Giặc tràn ai gánh vác tiền phương?

Huynh thích Tây Sơn :uong:

Thôi, ko lăn tăn nữa, viết cho xong cái proceeding đã :bye:

hay :64:

vịnh Vô Kỵ

Biến loạn nhất thời mất mẹ cha
Từ đây bốn bể lấy làm nhà
Hào tình nhân hậu trong trời đất
Khí khái bao dung chốn hải hà
Trên đỉnh Quang Minh ngăn Lục Phái
Dưới chân Thiếu Thất chặn can qua
Hùng anh một cõi vang thanh sử
Hảo hán muôn đời nức tiếng ca


vịnh Điền Bá Quang đi huynh :uong:

Everest
29-01-2011, 11:34 AM
hay :64:

vịnh Vô Kỵ

Biến loạn nhất thời mất mẹ cha
Từ đây bốn bể lấy làm nhà
Hào tình nhân hậu trong trời đất
Khí khái bao dung chốn hải hà
Trên đỉnh Quang Minh ngăn Lục Phái
Dưới chân Thiếu Thất chặn can qua
Hùng anh một cõi vang thanh sử
Hảo hán muôn đời nức tiếng ca


vịnh Điền Bá Quang đi huynh :uong:


Tung hoành một thuở hắn làm cha
Hái nhụy bẻ hoa khắp mọi nhà
Vạn lý ô danh tràn bốn bể
Đơn đao độc bá khắp sơn hà
Nghi Lâm phận đẩy chưa từng nếm
Bất Giới trời xui phải gặp qua
Một kiếm nghiệt oan thành thái giám
Giang hồ tiếu ngạo khúc bi ca!

Ờ thì Điền Bá Quang :013:

Bách_Tửu_Hành
30-01-2011, 02:49 AM
Tung hoành một thuở hắn làm cha
Hái nhụy bẻ hoa khắp mọi nhà
Vạn lý ô danh tràn bốn bể
Đơn đao độc bá khắp sơn hà
Nghi Lâm phận đẩy chưa từng nếm
Bất Giới trời xui phải gặp qua
Một kiếm nghiệt oan thành thái giám
Giang hồ tiếu ngạo khúc bi ca!

Ờ thì Điền Bá Quang :013:

Hâm mộ Đoàn Dự:uong2:


Một đấng anh tài bách nghệ tinh
Phong ba thế sự cũng chen mình
Trăng hoa mấy chốc duyên cầm sắc
Lãng tử bao giờ chuyện cưới sinh
Hội ngộ Kiều Phong liền kết nghĩa
Trùng phùng Hư Trúc quyết liên minh
Là trang nam tử :nhân, trung, tín
Thi triển thần công địch hãi kinh.


:uong:

Everest
30-01-2011, 11:07 AM
Hâm mộ Đoàn Dự:uong2:


Một đấng anh tài bách nghệ tinh
Phong ba thế sự cũng chen mình
Trăng hoa mấy chốc duyên cầm sắc
Lãng tử bao giờ chuyện cưới sinh
Hội ngộ Kiều Phong liền kết nghĩa
Trùng phùng Hư Trúc quyết liên minh
Là trang nam tử :nhân, trung, tín
Thi triển thần công địch hãi kinh.


:uong:


Cầm kỳ thi họa luyện đều tinh
Chiếm đảo Đào Hoa sống một mình
Đàn Chỉ tung hoành nơi hải ngoại
Lạc Anh đại triển khắp nhân sinh
Độc lai độc vãng nhân tình rõ
Ghét tục lánh đời thế sự minh
Một kiếm Hoa Sơn thành nghiệp bá
Đông Tà sấm động quỷ thần kinh

Tài hoa chắc khó ai qua Hoàng lão tà :uong:

Bách_Tửu_Hành
31-01-2011, 01:05 AM
Cầm kỳ thi họa luyện đều tinh
Chiếm đảo Đào Hoa sống một mình
Đàn Chỉ tung hoành nơi hải ngoại
Lạc Anh đại triển khắp nhân sinh
Độc lai độc vãng nhân tình rõ
Ghét tục lánh đời thế sự minh
Một kiếm Hoa Sơn thành nghiệp bá
Đông Tà sấm động quỷ thần kinh

Tài hoa chắc khó ai qua Hoàng lão tà :uong:

Quan Nhị Ca :uong:

Kết nghĩa Đào Viên đứng Nhị ca
Trung can điềm đạm tính ôn hoà
Ngũ quan ngăn lối liền phi ngựa
Lục tướng cản đường quyết chẳng tha
Mặt đỏ lòng ngay tâm bốn cõi
Râu dài dạ thẳng chí vươn xa
Anh hùng túc thế nên giai thoại
Muôn thưở thần linh của mọi nhà

có lẽ huynh đệ mình phải lập 1 thớt riêng để bàn luận về các anh hùng trong thiên hạ :040::040::040:

Everest
15-05-2011, 08:47 AM
Anh hùng lừng lẫy đất Giang Đông
Tay kiếm tung hoành khắp núi sông
Hưng Sở giương cao cờ đại nghĩa
Diệt Tần lưu dấu một kỳ công
Quan Trung những tưởng thành nghiệp bá
Cai Hạ đâu ngờ phải mạng vong
Kém đức cậy tài bao kẻ phục?
Ngàn năm cơ nghiệp cũng về không

Viếng Hạng vương. :uong:

ngưu ma vương
15-05-2011, 10:40 AM
Nghiệp bá ai thành vì có đức :))
Lên ngôi ra lệnh sử tô hồng :dai ca:

Anh hùng quật khởi đất Giang Đông
Dũng mãnh vô song vạn kẻ trông
Kém trí cầm quân thành bại tướng
Đa nghi (4) mạng nhỏ chẳng qua sông
Tham dâm bất hiếu (3) thành vương nghiệp
Ái quốc (1) chung tình (2) lại mạng vong
Sánh đức cùng Lưu Hạng chẳng kém
Chỉ hiềm quốc sử cứ tô hồng :4:

(1) dời đô về Sở k nghe lời can gián
(2) chỉ iu Ngu cơ
(3) Lưu bang đòi ăn thịt bố khi Hạng vũ uy hiếp
(4) k xài Á phụ Phạm Tăng

k rõ có nên thay hai câu đàu đề thành 2 câu cuối k nhỉ

thongtue
31-03-2012, 11:07 PM
Nghiệp bá ai thành vì có đức :))
Lên ngôi ra lệnh sử tô hồng :dai ca:

Anh hùng quật khởi đất Giang Đông
Dũng mãnh vô song vạn kẻ trông
Kém trí cầm quân thành bại tướng
Đa nghi (4) mạng nhỏ chẳng qua sông
Tham dâm bất hiếu (3) thành vương nghiệp
Ái quốc (1) chung tình (2) lại mạng vong
Sánh đức cùng Lưu Hạng chẳng kém
Chỉ hiềm quốc sử cứ tô hồng :4:

(1) dời đô về Sở k nghe lời can gián
(2) chỉ iu Ngu cơ
(3) Lưu bang đòi ăn thịt bố khi Hạng vũ uy hiếp
(4) k xài Á phụ Phạm Tăng

k rõ có nên thay hai câu đàu đề thành 2 câu cuối k nhỉ

Cất bước hành trình về phía đông
Núi cao 1 ngọn đứng mà trông
Dưới chân một thác xa trăm dặm
Bên vách trăm mây cuộn vạn dòng
Ngẫm tận anh hùng - thân xác - bụi
Suy cùng thế sự - nấm mồ - không
Sao bằng cưỡi hạc về nơi cũ?
Tìm lại chân như chốn đại đồng!

silentman2204
02-04-2012, 05:33 PM
Buồn thay Nam quốc chẳng anh hào
Nữ nhi mang kiếm khí khái cao
Một chị một em giương cao nghĩa
Vương đồ lập quốc đáng khen sao !

Gửi hai bà Trưng.

thongtue
02-04-2012, 10:46 PM
Buồn thay Nam quốc chẳng anh hào
Nữ nhi mang kiếm khí khái cao
Một chị một em giương cao nghĩa
Vương đồ lập quốc đáng khen sao !

Gửi hai bà Trưng.

Nam quốc ta đây lắm anh hào
Chỉ vì Cao tặc ếm tay cao
Mạch rồng bị nén nên trì trệ
Thế đất vì chia phải nghẹn ngào
Chúa thánh ra đời nơi đất bắc
Vua trời xuống thế chốn Nam trào
Đại đồng 1 khối cùng xây dựng
Bùa ếm ngày xưa hóa nhiệm mầu!

silentman2204
02-04-2012, 11:08 PM
Nam quốc ta đây lắm anh hào
Lịch sử nhân chứng nhiều làm sao
Tiếc thay hiếm muộn thời Vũ Đế
Núp váy hai chị, phục lắm sao !?

Quỷ công tử
13-05-2012, 04:24 AM
Ta đợi gì đây, một ánh nhìn!?
Mà ngồi ngơ ngẩn đêm lặng thinh!
Trăng thanh không đến chơi ngoài cửa,
Gió lạnh đã len quấn quanh mình!
Rượu nhớ bạn hiền vơi một chén,
Lòng hoài cố quốc say dăm bình.
Nâng ly nhắm mắt xua sầu muộn
Đất khách miên man độc ẩm tình!

Phidiep5
13-05-2012, 06:32 AM
Ta đợi gì đây, một ánh nhìn!?
Mà ngồi ngơ ngẩn đêm lặng thinh!
Trăng thanh không đến chơi ngoài cửa,
Gió lạnh đã len quấn quanh mình!
Rượu nhớ bạn hiền vơi một chén,
Lòng hoài cố quốc say dăm bình.
Nâng ly nhắm mắt xua sầu muộn
Đất khách miên man độc ẩm tình!


Hoài nỗi niềm chi ánh mắt nhìn
Vơi đầy tự sự giữa đêm thinh
Ngoảnh xem bè bạn còn bao kẻ
Trông lại đôi tay trắng một mình
Kiếm mẻ thương cong đời mỏi gánh
Lệ rơi sầu trút rượu nghiêng bình
Gió soi nỗi nhớ qua lòng chén
Trăng sáng quê hương gửi chút tình.

Quỷ công tử
13-05-2012, 11:19 AM
Hoài nỗi niềm chi ánh mắt nhìn
Vơi đầy tự sự giữa đêm thinh
Ngoảnh xem bè bạn còn bao kẻ
Trông lại đôi tay trắng một mình
Kiếm mẻ thương cong đời mỏi gánh
Lệ rơi sầu trút rượu nghiêng bình
Gió soi nỗi nhớ qua lòng chén
Trăng sáng quê hương gửi chút tình.

Cũng vì day dứt một câu tình
Nên kẻ đa sầu đêm lặng thinh
Rót cạn đêm dài không đặng chén
Uống qua canh vắng chẳng vơi bình
Cố quốc người say sa giọt lệ
Xa nhà thi khách ngóng trông tin
Có không bao nỗi đọa đày nhớ
Mà lại ngân nga khúc...một mình!

Quỷ công tử
13-05-2012, 11:24 AM
Cũng vì day dứt một câu tình
Nên kẻ đa sầu đêm lặng thinh
Rót cạn đêm dài không đặng chén
Uống qua canh vắng chẳng vơi bình
Cố quốc người say sa giọt lệ
Xa nhà thi khách ngóng trông tin
Có không bao nỗi đày đọa nhớ
Mà lại ngân nga khúc...một mình!

Đáp theo vần, đối theo luật, Sáu kóc...hok làm dc! Phi dép ka xông cảm! :grin:

phidep
14-05-2012, 08:43 PM
Đáp theo vần, đối theo luật, Sáu kóc...hok làm dc! Phi dép ka xông cảm! :grin:

Ai thấu chăng ai một chữ tình
Đêm sầu canh muộn gió làm thinh
Buồn đong cạn đáy chưa đủ chén
Nhớ trải lưng trời chẳng thấy tin
Đất nhà muôn dặm mờ tăm nhạn
Xứ lạ bao năm độc bóng mình
Hơi muộn mấy vần nhờ sóng gửi
Rượu quê nút chuối có đôi bình.

Híc! Đường luật thì có mấy lão làm tốt thôi, mình thích nhất đọc của lão Tám Tùng mà lâu nay lão lười rồi. Anh em mình thì âu cũng là cái thú ghép chữ cho vui, gửi thêm chút tình vào nữa. Thả cóc cho nó gánh đỡ nỗi lòng, nhìn cóc nhẩy lung tung cũng có chút khuây khoả, Hihi!