View Full Version : Những truyện rất ngắn
mechichi
14-01-2010, 08:52 AM
Truyện rất ngắn viết khó vì làm sao có thể truyền tải được điều mà tác giả muốn nói chỉ trong vẻn vẹn 100 con chữ. Topic này để cho các bạn hiểu rằng những câu chuyện rất ngắn này lại có nội dung và ý nghĩa không hề đơn giản chút nào.
- Cấm spam.
- Mỗi bài viết phải là một câu chuyện, của chính các bạn hoặc của người khác cũng được. Nếu của người khác vui lòng ghi tên tác giả hoặc sưu tầm.
- Không quá 100 từ.
Mời.
mechichi
14-01-2010, 08:52 AM
Bàn Tay
Võ Thành An
Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.
Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.
Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.
Cảm nhận : Sự biến chuyển của đời người thể hiện từ sự thay đổi của bàn tay người con gái. Từ sự mềm mại thủa ban đầu đến khi những lo toan, vất vả, yêu thương đã hoá thành những vết chai thời gian in dấu. Những hy sinh, thông cảm lặng thầm khi em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền và sau đó, khi chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai khiến câu chuyện bỗng trở nên cảm động lạ thường và không kém phần xót xa.
mechichi
14-01-2010, 09:03 AM
Câu Hỏi
Nguyễn Hoài Thanh
Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Tao không có ba mẹ thì chào ai?
- ...
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.
Cảm nhận : Nếu đã từng gặp những em bé bị bỏ rơi trong các trại trẻ mồ côi, mới cảm nhận một cách sâu sắc và tàn khốc hơn câu hỏi của em bé. Từ bài hát về lời chào, câu hỏi hiện lên nhức nhối lòng người. Đúng, em sẽ chào ai khi em chỉ là đứa bé bị bỏ rơi? Bài hát cứ vang lên, và câu hỏi thì cứ day dứt trong tâm trí của người đọc. Một câu hỏi rất ngây ngô, nhưng làm cho người ta phải ngậm ngùi chua xót trước phận người
mechichi
14-01-2010, 09:23 AM
Bão
Nga Miên
Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.
Cảm nhận : Ừ, cơn bão ngoài biển khơi tưởng chừng như đã là khủng khiếp nhất đối với một người vợ đang mòn mỏi chờ chồng lên đênh trên biển. Nhưng cơn bão giữa êm ả cuốc sống mới chính là cái đáng sợ nhất đối với hạnh phúc, với mái ấm gia đình vì nó cuốn đi hết thảy tình yêu, niềm tin. Cơn bão này, tuy không có gió gào sóng dội, tuy chẳng cuồng nộ như bão biển, nhưng cứa vào trái tim người những vết thương mãi chẳng lành.
cucongcong
14-01-2010, 12:47 PM
Thể dục
Lên lớp 10
Sau mấy tháng học rồi thi học kỳ 1 cũng đến....Dũng đã bỏ thi môn thể dục. Môn chạy 100m.Cả lớp không biết cậu học trò hiền lành này bị sao nữa............
Thế là hội đồng kỹ luật nhà trường vào cuộc.Tại văn phòng ...cậu ta tháo cái chân gỗ bỏ lên trên bàn. Tất cả cay sống mũi...đâu đó có tiếng nấc....
Bị M14 ( mìn sát thương Mỹ)cưa chân khi học lớp 4 trong lúc đi hái sim, đi lại vẫn bình thường...nhìn vào hơi bị cà nhắc tý thôi....
P/s: Ở gần khu quân sự Đống Đa của Mỹ. Tuổi trẻ chúng tôi chơi đùa với nó thường ngày. Dũng là trong những người còn may mắn hơn những người bạn ko còn nữa trong độ tuổi này.
Hiểu Sương
14-01-2010, 03:36 PM
Áo mới
Tết, nhà nghèo quá chẳng sắm sửa gì, Du ngồi nhìn đám hàng xóm cạnh bên xung xoe quần áo mà khóe mắt cay cay, tay bất chợt đậy lên miếng vá sần nơi cổ. Mẹ trông thấy xót lòng, hôm sau dẫn nó ra chợ mua cho một bộ cánh mới lành lặn hơn.
Bên sạp hàng, ánh mắt Du say sưa, tay mân mê lên lớp kính như thể muốn chạm vào từng món đồ mơ ước. Bất chợt qua làn kính ấy, Du trông thấy bóng dáng gầy guộc của mẹ in rõ đằng sau, tay mẹ cầm xấp tiền lẻ, áo mẹ vá chằng chịt còn nhiều hơn nó. Tết này, mẹ chẳng phải còn nhiều thứ để lo hơn sao... ?
Du quay lại, mỉm cười nhìn mẹ bảo: "Mình về thôi mẹ ơi, áo con vẫn còn tốt mà!"
--
mechichi
14-01-2010, 09:04 PM
Xa xứ
Bùi Phương Mai
Em tôi học đến kiệt sức để có một suất du học.
Thư đầu viết: "ở đây, đường phó sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình..."
Cuối năm viết: "mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm..."
Mùa đông sau viết: "em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội... Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không..."
Cảm nhận : Khi ở quê nhà, người ta luôn mơ ước đến một chốn thiên đường xa xôi huyền ảo, có những con đường sạch đẹp, văn minh và những phong cảnh đẹp như tranh vẽ. Chỉ đến khi phải đi xa, họ mới thấm thía nỗi nhớ quê hương với phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội. Và gặp được một đồng hương, được nghe tiếng mẹ đẻ giữa đất khách quê người là niềm vui khôn tả của những lữ khách phương xa.
Cụ Thỏ
14-01-2010, 09:43 PM
Tiền
Cụ Thỏ
- Cuộc đời này, quan trọng là kiến thức, là cái đẹp, là sự thăng hoa của nghệ thuật, là nỗi đau nhân sinh, là trái tim yêu thương, là lòng nhân ái bao la... Anh sống vì những thứ ấy em ạ!
Anh say sưa nói, mắt sáng rực, đầu ngẩng cao.
Cô lặng yên nghe anh nói, mắt nhìn anh trìu mến. Cô yêu anh biết bao.
.......
.........
- Mình về thôi em
- Vâng anh.
Cô đứng dậy, lấy ví ra, trả tiền nước.
Như mọi lần.
mechichi
15-01-2010, 10:59 PM
Chị cả
Nguyên Vũ
Hai mươi tuổi. Tựa một bông hoa, chị trông rực rỡ. Thanh niên phố huyện xếp hàng những mong "rắp ranh bắn sẻ". Mọi người giục, chị cười: Còn giúp mẹ nuôi em.
Tuổi ba mươi. Chị càng đẹp, đằm thắm. Em gái lần lượt nên gia thất, chỉ còn thằng Út đi lính. Lắm mối khá giả "ngấp nghé" nhưng chị lắc đầu: Còn bố còn mẹ già.
Mười năm sau. Bố mẹ về đất. Thằng Út đã hai con. Chẳng còn gì vướng bận. Song chị biết làm gì với cái tuổi bốn mươi...
Poisson
16-01-2010, 08:16 PM
Viết trong một lúc bức xúc, nên có nhiều từ hơi thô tục. Xin mọi người thông cảm và bỏ qua cho. Trẻ em dưới 18 tuổi không nên đọc. Nếu có phạm luật thì Mod delete bài này đi.
- M… nó chứ, mấy đại gia có tiền nhiều quá không biết để làm gì nên mua vàng giấu ở trong nhà. Đúng là ngu đ… tả được.
- Phải thông cảm cho họ chứ. Ai dám lấy tiền của mình ra đùa bỡn?
- Thông cảm cho họ, thì ai sẽ thông cảm cho dân đen? Tại sao không lấy tiền đó đi làm ăn để tạo ra công ăn việc làm cho dân đen?
- Vậy anh vẫn chưa hiểu gì về việc điều khiển tiền bạc rồi!
...
16/1/2010
mechichi
19-01-2010, 12:41 AM
Bức tranh
Tăng Khắc Hiển
Đêm. Dưới trời sương. Hai mẹ con nhìn trăng tròn treo trên những ngọn dừa và mái ngói ngủ yên. Người mẹ mơ có một mái ấm. Đứa con ước với được vầng trăng.
Mười năm.
Đứa con đã chạm tới đỉnh cao và nghĩ về tổ ấm.
Người mẹ một mình nhìn trăng qua lỗ hổng mái nhà.
Vầng trăng khuyết đi một nửa…
mechichi
19-01-2010, 12:38 PM
Vợ chồng
Tuỳ Nghi
Mỗi lần du lịch, anh vẫn bật cười vì tính nhát gan của chị. Xe qua đèo: sợ. Lên núi cao: sợ. Biển sóng lớn: sợ. Những lúc ấy, anh lại ôm lấy chị, vỗ về:
- Đừng sợ, có anh đây. Em hãy can đảm lên nào !
Công ty phá sản. Từ cương vị gián đốc, anh quay về với hai bàn tay trắng. Anh hốc hác, suy sụp. Chị dịu dàng ôm anh vào lòng, xoa xoa mái tóc:
- Đừng tuyệt vọng, anh còn có em mà. Hãy can đảm nhé anh !
mechichi
19-01-2010, 08:22 PM
Lãi
Tuỳ Nghi
Quán rất nghèo, lèo tèo dăm chai nước. Hiếm hoi mới có vài người khách.
Con trai càu nhàu:
- Chín muời năm rồi, chẳng thấy lời lãi gì cả, chỉ tổ nhọc thân. Đã bảo u dẹp quách đi cho rồi. Rõ khổ.
Bà mất vì lao phổi. Con trai dỡ quán bỏ, thấy một cuộn giấy cất kỹ trên hốc kèo. Mở ra, một dòng chữ nghuệch ngoạc: "Lãi của quán, dành cho con". Gần ba triệu. Tờ giấy run bần bật.
mechichi
20-01-2010, 07:29 PM
Lòng tin
Thanh Vân
Xe ngừng…
- Mận ngọt đây!...
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 2000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
- Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá!...
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho!
mechichi
22-01-2010, 07:31 AM
Chiếc Giường
Tạ Mười
Nhà không lấy gì làm khá giả. Hai chị em phải ngủ chung một giường. Năm tháng trôi dần, chiếc giường như càng nhỏ lại. Ðêm hè, nóng nực, em trăn trở, khó ngủ. Em ao ước được như nhà nhỏ H, nhỏ D. Gia đình tụi nó giàu, đứa nào cũng có phòng riêng, giường rộng, nằm giang hai tay cũng không hết.
Rồi chị lên xe hoa, về nhà chồng. Ðêm đầu tiên, em ngủ một mình. Chiếc giường bây giờ rộng, thoải mái. Nhưng em vẫn trằn trọc, khó ngủ…
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.