View Full Version : Cơn đau cuối cùng ! ( nỗi đau + nỗi đau + nỗi đau =?)
neoretkenshin
31-12-2009, 02:00 PM
.................................................. ............
neoretkenshin
31-12-2009, 02:06 PM
.................................................. .............
shayne
31-12-2009, 02:16 PM
tự sự thì pác viết vào blog hay trang cá nhân em nghĩ tốt hơn...nói thiệt đó
mechichi
31-12-2009, 02:32 PM
Câu chuyện này làm mình nhớ đến chính mình dù nó có thật hay không. Trên đời này, mình sợ nhất chính là sự phản bội. Mình may mắn hơn nhân vật trong câu chuyện vì kẻ phản bội mình không phải là người mình yêu, nhưng cũng chẳng kém đau hơn bạn vì đó là người bạn mà mình tin tưởng nhất. Chính vì thế, khi bị người phản bội, chúng ta vô phương chống cự, vô phương cứu chữa. Một đòn là ngã gục, muốn gượng dậy cũng không nổi.
Hơn mười năm qua đi, mình vẫn nhớ như in ánh mắt, nụ cười đó. Mình không còn giận, nhưng chắc chắn không bao giờ quên được.
Mong cho nhân vật chính của câu chuyện hãy vững vàng. Cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp đang chờ đón.
Stacylea
31-12-2009, 02:39 PM
Sự phản bội, dù là ai, dù là lúc nào cũng làm con người đau đớn đến vô hạn. Nhất là khi đó là người ta tin tưởng nhất. Và sự phản bội xé bỏ hết niềm tin của ta vào tất cả phần còn lại của thế giới. Không giận, mà cũng không thể giận. Tưởng chừng như không bao giờ đứng dậy nổi. Ta không có lỗi, cũng không ai có lỗi. Nhưng ta vẫn phải nhận lấy.
Cuộc sống nó là thế. Rồi tất cả cũng sẽ qua. Thật khó để sống tiếp như không có gì xảy ra, nhưng chỉ cần cố gắng, thử một lần, chắc sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều. Không biết có đúng thế không.
Mong anh sẽ nhìn thấy cánh cửa của mình, mở ra hạnh phúc chân chính.
Banhmitrung
31-12-2009, 02:54 PM
Mình chưa bao giờ bị phản bội, bất kể là bạn bè hay tình yêu. Có thể là do tính tình quen biết xã giao trong cuộc sống thì vô cùng thoải mái, nhưng tiến từ "bè" hoặc "quen" lên "bạn" hay "yêu" lại cực kỳ khó khăn, nhiều khi tìm hiểu chán chê mê mải mấy năm ròng rã vẫn chưa dám gọi một tiếng bạn thân. Hoặc có thể chơi với bạn kiểu dốc lòng dốc sức nên bạn cũng đáp trả mình tương tự như thế.
Tâm tư của chủ pic mình rất hiểu, vì mình đã trải qua. Nhưng sau này mình biết là nên tự yêu chính bản thân mình trước khi đ8ạt câu hỏi có nên yêu lần nữa không. Lúc đó chủ pic sẽ phát hiện ra lòng mình là cái rây nước, nước nào lỏng thì sẽ trôi qua, nước nào đặc thì sẽ dính lại.
Quan trọng hơn hết là cái rây thì không kén chọn nước. Nó cứ để mặc mọi thứ chảy qua lòng mình.
chickendrive
31-12-2009, 04:17 PM
Mình có thể hiểu được niềm đau khi bị phản bội, nhưng mà hôm nay mình hơi nhiều chuyện, nên có vài suy nghĩ:
Những lời nói dối với cha mẹ có nên xem là phản bội lại lòng tin của họ ko?
Hành động đối với cô người yêu đầu tiên có thể xem là phản bội ko? Uhm, có thể nói rằng vì chủ topic đã thẳng thắn với cô ấy thì ko thể xem là phản bội được, nhưng theo mình thì 2 câu chuyện tình của chủ topic ko khác nhau là mấy: có 1 người thay lòng
đổi dạ, có thể vì cô ng yêu thứ 2, lòng dạ mềm yếu nên ko thể thẳng thắn ra thôi.
Mình thấy thông thường người ta cảm thấy nổi đau của mình thật to nhưng những hành động của chính mình cũng có thể đã gây cho người khác nổi đau ko kém.
Chủ topic nghĩ thế nào?
Hấp Diêm Lão Quái
31-12-2009, 11:28 PM
Chủ topic làm tôi nhớ đến 1 câu: Có dũng khí để sống còn khó hơn có dũng khí để chết. Tôi thì khá hơn chủ topic vì tôi thuộc loại "không đi ra đường vì sợ bị xe đâm", đọc nhiều về phụ nữ và nhất là đọc về Lâm Tiên Nhi trong tiểu lý phi đao năm 7 tuổi làm đến giờ tôi vẫn không dám kiếm gf, có bạn bè, bị bạn bè phản bội làm giờ tôi cũng không dám kết thêm bạn nhưng may là vẫn còn vài người bạn thân từ trước chứ không đến nỗi độc cô cầu bại như chủ topic :021::021:
ryukenshine
31-12-2009, 11:59 PM
Cám ơn bạn tác giả đã viết bài viết này.
Tigon20
09-01-2010, 01:53 PM
Hôm nay đọc được câu truyện này, sao thấy hình ảnh của mình trong đây ... dù chỉ một nữa. Phải, người viết đã trải qua, đã vượt qua những ngày tháng đen tối đó. Còn mình, tất cả chỉ mới là khởi đầu ...
Thành công rồi thất bại, có được rồi mất đi, đến rồi đi ... Có lẽ tác giả đã trải qua hết, có thể viết nên một câu truyện của đời mình, có thể nhẹ nhõm hơn trong những phút giây cuộc sống ...
Còn tôi, tôi vừa thất bại, tôi cũng vừa mất đi, trước mắt tôi vẫn còn là một màu đen ... Sau khi đọc xong câu truyện này, tôi rất muốn viết 1 câu truyện của mình, dù chỉ mới đi một nữa, nhưng không được, không phải vì tôi viết văn không hay mà là tôi không biết phải kể như thế nào ...
Trong tâm trí tôi, tôi chỉ còn nhớ rằng tôi từ một con người rất bình thường và nhỏ bé, để rồi có được những thành công và có lúc tưởng như tất cả ước mơ của mình đều sắp đạt được ... Nhưng rồi mọi thứ trôi đi, đó là do tôi còn trẻ và còn thiếu kinh nghiệm, rồi tôi sẽ xây dựng lại từ đầu ...
Nếu mọi thứ chỉ có thế, thì chỉ là một chuyện nhỏ thôi, công việc tôi có thể mất, tiền bạc có thể không còn, bạn bè có thể quay lưng tất cả với tôi, tôi vẫn tin rằng mình có được, mất được thì sẽ lại có được ... Điều tôi không ngờ là - Cả em cũng quay lưng với tôi ! Dù rằng mới hôm qua, mọi thứ vẫn còn trong mộng, em vẫn là thiên thần bé nhỏ, thật trong sáng trong lòng tôi ...
Cảm giác của tôi ư ? Có lẽ chỉ có tác giả hiểu mà thôi ... Khi một nỗi đau nào quá lớn, không thể la, không thể khóc nữa, im lặng - điều duy nhất có thể làm.i
Tôi thật sự hâm mộ tác giả, vì anh ấy đã vượt qua, nhưng còn tôi ? Tôi có vượt qua hay không ? Mọi thứ chỉ mới bắt đầu với tôi mà thôi... Tôi không còn sự tự tin, sự hy vọng cũng như sức sống như tôtrước kia, tôi thả mình theo dòng đời ... Về đâu ? Tôi sẽ về đâu đây ?
nguoiaxu
09-01-2010, 03:08 PM
" Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai lên khôn mà chẳng dại đôi ba lần".
Người ta thường nói: đau nhất là ngã hai lần cùng một lỗi. Ngã một lần, lần sau lại ngã. Có dại mới ngã, có ngã mới bớt dại, mỗi lần ngã thêm một lần bớt dại, mỗi lần ngã là một lần đau đớn. Vấp ngã trong cuộc sống ta mạnh mẽ đứng dậy bước đi tiếp. Nhưng trong chuyện tình cảm, ta chưa đủ sức mạnh để nhấc mình ra khỏi cái "hố đen" tình cảm kia.
Nếu ví tình cảm như là mạch máu nuôi dưỡng tâm hồn mỗi chúng ta thì mỗi khi mạch máu kia bị tổn thương là một lần tâm hồn ta héo úa.
Nếu ví tâm hồn ta như lá mùa Thu, và tình yêu là cơn gió, thì ta như cái cây thả hồn theo cơn gió. Để rồi khi mùa Đông đến ta ẩn mình trong lớp vỏ sù sì, trong những cành khẳng khiu trơ trọi cô đơn chống chọi với giá lạnh cuộc đời.
Nếu ví tâm hồn ta là những con phố thì ở một góc khuất nào đó ta đang thu mình ngồi nhấm nháp những đắng cay.
Nếu ví tâm hồn ta như cát bụi, ta đang thả hồn mình trong kiếp sống phù du.
Liệu ta có thể vượt qua cửa ải của chính mình để làm lại từ đầu, để vươn lên hay ta sẽ buông xuôi chấp nhận thất bại mãi mãi? Ta sẽ đi về đâu? ?
http://my.opera.com/bvquan84/blog/show.dml/3837171:sad:
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.