Nguyễn Thùy Dung
17-12-2009, 12:40 AM
Xin chút đất mở topic này, mọi người tạm xa với những vần thơ tình bi thương, những câu thơ tràn ngập men rượu, và xa rời không khí thoát tục đầy quyến rũ của cửa thiền - sim thẻ:013:
Sau đây mình xin giới thiệu tiết mục mới:
Đó là kể chuyện. Nào cùng kể chuyện cho nhau nhé!:02(1):
Mình xin mở đầu bằng 1 câu chuyện rất hay, lấy từ bên kia...:grin::grin::grin:
Xin phép tác giả nhé ^_<
Bao giờ hết những tàn phai,
Bao giờ người ấy có thai, ta zdìa...
Vô tình nhớ tới chuyện kia,
Cha con họ Chử, sống rìa bờ sông.
Nhà nghèo không có một đồng
Người cha có khố, con không có gì.
Một hôm cha sắp “ra đi”
Gọi người con lại thầm thì mấy câu.
Con ơi! con sống còn lâu,
Còn ta, ta sắp sang chầu “bên kia”.
Quần bò con giữ lấy đi,
Về sau tán gái có gì mặc chơi,
Nhà ta giàu có ba đời,
Chỉ vì đề đóm mà thời trắng tay.
Con ơi! Hãy hứa từ nay,
Thôi trò cờ bạc để rày làm ăn,
Nói xong, cha bỗng nhăn răng.
Miệng sùi bọt mép, mắt căng lên trời!
Đồng Tử thấy bố qua đời,
Không tiền mai táng thân phơi giữa đồng.
Chẳng đành để bố tồng ngồng,
Mặc quần cho bố, trần mông về nhà.
:hoho:
Một hôm Công chúa đi qua
Đang ngồi ngắm cảnh, bỗng da ngứa mần,
Công chúa bèn trút long thần.
Thấy quanh mình vắng nhảy ầm xuống sông.
Ai dè rơi trúng Tử Đồng,
Đang mò cua cá dưới sông. Thế là,
Tử Đồng sợ quá, tưởng ma!
Định thần nhìn lại, hoá ra là người
Cu cậu thấy thế thầm cười,
Thế là ta sẽ đổi đời từ nay.
Tử rằng: “Cô lấy tôi ngay,
Cô mà không lấy, qua ngày tố cô,
Bố cô mà biết đi mô,
Có khi còn giết cả tôi và nàng”
Tiên Dung hoảng hốt vội vàng:
“Em thì em sẽ sẵn sàng lấy anh
Nhưng tin về đến kinh thành,
Vua cha biết chuyện thì anh đi đời”
“Ôi xời! Lo quá cưng ơi!
Ở đây buôn lậu bằng mười về kinh”
Dung ta nghe cũng đồng tình:
“Thôi thì cũng được, chúng mình lấy nhau”
Hai người từ đó về sau,
Đi buôn ma túy nhà giàu rất nhanh.
Một hôm tin đến kinh thành,
Vua cha biết chuyện giận xanh cả người:
“Tại sao lại thế hả trời?
Nó có ma túy không... mời ta sao
Ta đây tuy tuổi đã cao,
Nhưng cũng phải “rít” thuốc lào đấy thôi!”
Nói xong truyền gọi bề tôi,
Đem quân đến đánh để lôi con về.
Quan quân vừa đến triền đê,
Bỗng nhiên: có tiếng rề rề trên cao.
Rồi đâu gió cuốn ào ào,
Bốn bề cát bụi không sao thấy đường.
Tướng quân con mắt tinh tường,
Nhìn về phía ấy mà thương số mình.
Anh Đồng biết trước tình hình,
Xe tăng đã sắm, pháo mìn đã mua.
Nhưng địch đông quá sợ thua
Trực thăng chờ sẵn làm tua sang Lào.
Ai dè, tốc độ quá cao,
Máy bay nghiêng cánh, lộn nhào xuống sông.
Dưới sông là bọn giặc rông
Là quân xâm lược tấn công nước nhà.
Trực thăng thẳng hướng mà sa,
Thuyền Anh cũng đắm, phà Nga cũng chìm
Việt Vương thấy thế sướng mình,
Trước sau ập tới ngư kình một phen.
Địch quân tơi tả như hèm,
Bốn bề bủa kín tưởng kèm thiên la.
Bấy giờ, cọc mới nhô ra...
Thuyền đâm vào cọc thế là: chìm luôn...
Bốn bề tên bắn như tuôn,
Tướng giặc nguy khốn đành giương cờ hàng!
Thuyền trôi xác giặc ngổn ngang
Máu loang đỏ thắm, nước tràn bờ cao
Việt Vương lúc đấy thều thào,
“Ai vừa tới giúp?! Ta nào có hay
Thôi thì, ta tính thế này,
Để ghi công họ ta xây miếu thờ
Đầm này tên gọi Nây-chờ (nature)
Bãi này Nhất Dạ hững hờ luôn đây!
Thế rồi chờ đến tết Tây,
Tiên Dung, Đồng Tử cùng bay lên trời.
Đến đây thơ cũng hết lời.
Căm on pờ lít, xin mời Oải nhi!
:dai ca:
Sau đây mình xin giới thiệu tiết mục mới:
Đó là kể chuyện. Nào cùng kể chuyện cho nhau nhé!:02(1):
Mình xin mở đầu bằng 1 câu chuyện rất hay, lấy từ bên kia...:grin::grin::grin:
Xin phép tác giả nhé ^_<
Bao giờ hết những tàn phai,
Bao giờ người ấy có thai, ta zdìa...
Vô tình nhớ tới chuyện kia,
Cha con họ Chử, sống rìa bờ sông.
Nhà nghèo không có một đồng
Người cha có khố, con không có gì.
Một hôm cha sắp “ra đi”
Gọi người con lại thầm thì mấy câu.
Con ơi! con sống còn lâu,
Còn ta, ta sắp sang chầu “bên kia”.
Quần bò con giữ lấy đi,
Về sau tán gái có gì mặc chơi,
Nhà ta giàu có ba đời,
Chỉ vì đề đóm mà thời trắng tay.
Con ơi! Hãy hứa từ nay,
Thôi trò cờ bạc để rày làm ăn,
Nói xong, cha bỗng nhăn răng.
Miệng sùi bọt mép, mắt căng lên trời!
Đồng Tử thấy bố qua đời,
Không tiền mai táng thân phơi giữa đồng.
Chẳng đành để bố tồng ngồng,
Mặc quần cho bố, trần mông về nhà.
:hoho:
Một hôm Công chúa đi qua
Đang ngồi ngắm cảnh, bỗng da ngứa mần,
Công chúa bèn trút long thần.
Thấy quanh mình vắng nhảy ầm xuống sông.
Ai dè rơi trúng Tử Đồng,
Đang mò cua cá dưới sông. Thế là,
Tử Đồng sợ quá, tưởng ma!
Định thần nhìn lại, hoá ra là người
Cu cậu thấy thế thầm cười,
Thế là ta sẽ đổi đời từ nay.
Tử rằng: “Cô lấy tôi ngay,
Cô mà không lấy, qua ngày tố cô,
Bố cô mà biết đi mô,
Có khi còn giết cả tôi và nàng”
Tiên Dung hoảng hốt vội vàng:
“Em thì em sẽ sẵn sàng lấy anh
Nhưng tin về đến kinh thành,
Vua cha biết chuyện thì anh đi đời”
“Ôi xời! Lo quá cưng ơi!
Ở đây buôn lậu bằng mười về kinh”
Dung ta nghe cũng đồng tình:
“Thôi thì cũng được, chúng mình lấy nhau”
Hai người từ đó về sau,
Đi buôn ma túy nhà giàu rất nhanh.
Một hôm tin đến kinh thành,
Vua cha biết chuyện giận xanh cả người:
“Tại sao lại thế hả trời?
Nó có ma túy không... mời ta sao
Ta đây tuy tuổi đã cao,
Nhưng cũng phải “rít” thuốc lào đấy thôi!”
Nói xong truyền gọi bề tôi,
Đem quân đến đánh để lôi con về.
Quan quân vừa đến triền đê,
Bỗng nhiên: có tiếng rề rề trên cao.
Rồi đâu gió cuốn ào ào,
Bốn bề cát bụi không sao thấy đường.
Tướng quân con mắt tinh tường,
Nhìn về phía ấy mà thương số mình.
Anh Đồng biết trước tình hình,
Xe tăng đã sắm, pháo mìn đã mua.
Nhưng địch đông quá sợ thua
Trực thăng chờ sẵn làm tua sang Lào.
Ai dè, tốc độ quá cao,
Máy bay nghiêng cánh, lộn nhào xuống sông.
Dưới sông là bọn giặc rông
Là quân xâm lược tấn công nước nhà.
Trực thăng thẳng hướng mà sa,
Thuyền Anh cũng đắm, phà Nga cũng chìm
Việt Vương thấy thế sướng mình,
Trước sau ập tới ngư kình một phen.
Địch quân tơi tả như hèm,
Bốn bề bủa kín tưởng kèm thiên la.
Bấy giờ, cọc mới nhô ra...
Thuyền đâm vào cọc thế là: chìm luôn...
Bốn bề tên bắn như tuôn,
Tướng giặc nguy khốn đành giương cờ hàng!
Thuyền trôi xác giặc ngổn ngang
Máu loang đỏ thắm, nước tràn bờ cao
Việt Vương lúc đấy thều thào,
“Ai vừa tới giúp?! Ta nào có hay
Thôi thì, ta tính thế này,
Để ghi công họ ta xây miếu thờ
Đầm này tên gọi Nây-chờ (nature)
Bãi này Nhất Dạ hững hờ luôn đây!
Thế rồi chờ đến tết Tây,
Tiên Dung, Đồng Tử cùng bay lên trời.
Đến đây thơ cũng hết lời.
Căm on pờ lít, xin mời Oải nhi!
:dai ca: