n_gage
10-11-2007, 06:44 AM
Đây là một truyện ngắn nữa mà n_gage mới chôm được:059:của Thien_hiep_hanh, truyện này ngắn thôi tầm khoảng 10 hồi, n_gage mới lấy được khoảng 3 hồi, mấy hôm nữa xẽ post lên tiếp.
Tứ quái
Trăng sáng
Gió mát
Đáng tiếc trăng tuy sáng nhưng lại không thể xuyên qua những tá lán dày đặc trong khu rừng để vươn xuống tới mặt đất chiếu sáng dẫn đường cho con người đó.
Gió tuy mát nhưng không thể làm cho tâm tĩnh con người đó bớt đi lo lắng.
“Soạt! Soạt !”
Tiếng bước chân dẫm trên lá khô,phá vỡ đi sự tĩnh lặng trong khu rừng
Trong đêm tối một bóng nhân ảnh bé nhỏ len lỏi chạy qua những thân cây cổ thụ, vượt qua những lùm cây rậm rạp bất chấp gai nhọn cào xước thân thể y đến tóe máu.
Y vừa chạy vừa không ngừng nhìn về phía sau, trong đêm tối tuy không nhìn rõ được dung mạo, nhưng trong mắt của y thì toát ra sự sợ hãi không thể kìm chế.
Y cứ chạy, chạy mãi. Bỗng nhiên vấp phải một rễ cây lớn,mất đà, cả người loạng choạng té về phía trước. Càng xủi xẻo hơn là phía trước lại có một con dốc , thế là y lăn lông lốc xuống phía dưới.
Cũng may con dốc không dài lắm, sau khi đè nát không biết bao nhiêu bui cỏ cuối cùng thì y cũng lăn xuống đến chân dốc.
Cảm giác êm ẩm lan khắp toàn thân, khó nhọc lắm hắn mới có thể mở được mắt ra. Tức thì song mục lộ ra thần sắc hoan hỉ, thì ra phía dưới con dốc này có một con sông. Hơi nước bốc lên làm cho hắn cảm thấy dễ chịu, đôi môi nứt nẻ vì khát cũng bớt đau đi mấy phần. Đã hơn một ngày rồi hắn chưa có giọt nước nào vào bụng. Con người có thể chịu được đói nhưng nếu thiếu nước thì còn chết mau hơn.
“Hộc! Hộc !” Hắn cố nén cơn đau, vận sức bò đến phía trước.
Quãng đường tuy không dài nhưng hắn lại cảm thấy mơ hồ vô cùng, tựa như vượt qua khỏi tầm tay của hắn vậy.
Mỗi một cử động lúc này đều đem lại cho hắn cơn đau khủng khiếp, nhưng ý chí của hắn không cho phép hắn chịu thua. Địch nhân đang đuổi đến rất gần rồi, nếu hắn không nhanh chóng lấy lại được sức lực thì sớm sẽ bị bắt lại. Lúc đó mối thù diệt gia sẽ không còn ai gánh vác nữa.
Hai trượng.
Một trượng rưỡi.
Một trượng.
Tuy rất chậm nhưng cuối cùng hắn cũng bò được đến bờ sông. Chút khí lực còn lại chỉ đủ giúp hắn thò tay xuống nước, vộc từng vộc nước nhỏ xíu cho vào miệng.
“Mát quá”. Nước thật ngọt, nước vào miệng, cảm giác sảng khoái dễ chịu lan khắp thân thể hắn, cái đau từ nhục thể bất giác giảm đi mấy phần, sức lực cũng tù từ hồi phục.
Hắn từ nhỏ sinh trưởng trong thế gia, thường ngày chỉ uống những loại trà hảo hạng, nếu không thì cũng phải là nước lấy từ suối nước Cam Tuyền nổi tiếng vận chuyển đến. Vậy mà lúc này chỉ là nước suối bình thường nhưng còn hơn cả Ngọc Lộ, Linh Chi.
Hắn vộc cả đầu mình xuống nước,uống từng hớp nước to. Nước lạnh làm cho hắn tỉnh táo hơn. Địch nhân đã truy đuổi hắn hơn một đêm, nếu không phải trước khi vào rừng, đại tổng quản Triệu Thiện một mình ở lại cự địch thì mạng hắn sớm đã ô hô ai tai rồi.
Hắn nhìn xuống, mặt nước đã trở lại phẳng lặng, phản chiếu ánh trăng thật không khác gì một tấm gương soi.
“ Ta đây ư ?” Hắn thở dài, tự hỏi như không thể nhận ra.
Chỉ thấy một bóng người hiện lên trên mặt nước. Tuy tóc tai bù xù nhưng không che nổi niên kỉ còn nhỏ, có lẽ chỉ là một thiếu niên chưa hiểu chuyện đời.
“Oác...Oác...Oác...”
Chim trong rừng bỗng bay tán loạn, tiếng cú kêu, tiếng dơi đi ăn đêm vang động khắp bốn phương.
Tim của hắn dường như thắt lại, địch nhân không ngờ đã đến nhanh như vậy. Đại tổng quản Triệu Thiện vốn dĩ không phải là địch thủ của địch nhân, ông ta ở lại chỉ là liều chết cự địch, tìm cách kéo dài thời gian cho hắn chạy trốn. Hắn thầm kinh sợ:”Địch nhân trong đêm tối vẫn có thể trong thời gian ngắn đuôi sát như vậy, rõ ràng là có cao thủ truy tung”. Hắn thì khí lực đã cạn kiệt, nếu bị địch nhân bắt lại thì đúng là sống không bằng chết.
Hắn sợ hãi,nhưng không phải là sợ chết mà chỉ là sợ rằng mối huyết hải thâm thù của gia tộc sẽ mãi mãi không có ai báo phục.
Trong lòng bấn loạn, theo bản năng hắn nhìn xung quanh tựa hồ như muốn bấu níu vào một vật gì đó.
Đúng lúc đó từ trên thượng nguồn trôi xuống một khúc gỗ to, song mục của hắn vừa chạm vào khúc gỗ, trong đầu đã lóe lên một suy nghĩ. Đợi khúc gỗ trôi gần về phía mình, hắn vận chút khí lực còn lại, lăn mình xuống nước.Vật lộn một hồi cuối cùng cũng bám được vào khúc gỗ. Hắn thả lỏng thân mình, để mặc cho dòng nước đẩy khúc gồ cùng với hắn xuống hạ lưu.
Chút ý thức cuối cùng chỉ có thể khiến hắn nhận ra phía trên đồi nơi hắn vừa ngã xuống xuất hiện bóng đuốc. Cảm giác thoát khỏi hiểm nguy khiến cho ý chí của hắn từ từ sụp xuống, chìm vào trong vô thức.
Không biết hắn đã trôi bao lâu, bao xa, chỉ biết trong vô thức hắn lờ mờ cảm nhận được có tiếng người nói, rồi một bàn tay kéo hắn lên khỏi mặt nước.
Thể rồi tất cả lại trở về với bóng tối.......
A..a...a...
Tiếng hét vang vọng khắp nơi, vừa đau thương, vừa thống khổ. Hắn rùng mình tỉnh dậy, một cơn ác mộng khủng khiếp đã đánh thức hắn, toàn thân ướt đẫm, trong mắt vẫn còn vương nét sợ hãi. Một lúc sau hắn mới lấy lại được bình tĩnh, nhận ra mình đang nằm ở trên giường, trong một căn phòng nhỏ. Đồ đạc trong phòng của chẳng có gì nhiều, ngoại trừ chiếc giường thì chỉ có một chiếc tủ nhỏ đặt gần cửa sổ.
Hắn đưa tay kiểm tra khắp người, thấy thân thể không sao, ngoài ra những vết thương cũ do bị gai cào trong rừng cũng đã lành lại, trong lòng tự nhủ:” Đây là đâu, ta đã ngất đi bao nhiêu lâu rồi ? Người chữa thương cho ta là ai ?”
Ở bên ngoài bỗng vọng lại tiếng cười nói, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng xuýt xoa. Trong lòng thấy tò mò, hơn nữa cũng muốn cảm ơn người đã chữa thương cho mình, cậu bé đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài.
Chỉ thấy trước mắt hắn là một cảnh tượng kì quái. Một người dáng vẻ cao lớn, có thể coi là một mĩ nam tử, mũi thẳng, mắt to, lông mày lưỡi kiếm xếch ngược lên tận trán. Lúc này y đang ngồi xổm trước một đống lửa, tay trái cầm một thanh kiếm rất dài, phải dài hơn các loại kiếm bình thường đến mấy gang tay, điều hiếm có hơn là tuy đứng cách xa hơn mười trượng nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được hàn khí như băng tỏa ra từ thanh kiếm,thanh kiếm này nhất định là một báu vật trên đời. Đáng tiếc hán tử này đối với “Bảo kiếm” chẳng hề có chút trân quí, một thanh kiếm như vậy mà lúc này y lại đem đi làm que xiên bồ câu, hơn sáu con bồ câu xiên từ mũi kiếm cho đến tận cán như là xiên hồ lô ngào đường vậy.
Hắn thở dài:” Thật là đáng tiếc cho một thanh kiếm tốt, bảo kiếm mà lại nằm trong tay kẻ mổ heo”. Cậu bé vốn không có ác ý gì, chẳng qua từ nhỏ đã sinh trưởng trong một thế gia, lấy kiếm làm vũ khí hộ thân, đương nhiên mắt nhìn thấy một thanh kiếm tốt như vậy mà lại dùng để làm một việc chẳng ra gì, nhất thời không kìm được mới nói như vậy mà thôi.
Hán tử đó đang tập trung hết thần trí vào việc nướng bồ câu, lúc đầu ngay cả tiếng mở cửa to như vậy cũng không thể làm hắn mất tập trung, vậy mà không biết có phải vì nghe lời nhận xét của hắn hay không mà cả người xuýt tí nữa thì ngã vào đống lửa, điệu bộ buồn cười vô cùng.
Hán tử ngưng việc nướng bồ câu, quay lại nhìn nó, cười nói:” Tiểu đệ ! Đệ đã tỉnh rồi hả?”
Không ngờ y dáng người to lớn, mà thanh âm của giọng nói lại nhỏ nhẹ và ấm áp vô cùng.
Hắn gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy e dè. Hắn nhẹ nhàng đi đến bên hán tử, ngồi xuống bên cạnh, hỏi:” Huynh đã cứu ta ?”.
Hán tử lắc đầu:” Không phải là ta “ Miệng nói nhưng hai tay y vẫn không ngừng xoay thanh kiếm có xiên đống chim bồ câu, tiếng mỡ từ lớp da chim chảy ra xèo xèo, mùi thơm của hương liệu dùng để ướp chim lan tỏa khắp nơi.
Cậu bé đưa mũi hít hà, rồi khen:” Thật là thơm qua đi, đây là món chim nướng thơm nhất mà tôi từng ngửi được đó"
Hán tử được cậu bé khen, trong lòng rất cao hứng, miệng thao thao:” Bồ câu này trước khi bắt về đã phải bay hơn mấy dặm đường, khiến cho thịt chim trở nên dai hơn. Sau đó ta lại đem ướp thêm gừng, quế, tỏi, rượu Phần tửu của Sơn Tây, khi nướng thì phết thêm mật ong trắng trong rừng nên được nhiên phải thơm rồi”.
Cậu bé đảo mắt nhìn xuống, quả nhiên bên cạnh hán tử có một chiếc hũ nhỏ, phía trên lại đặt một chiếc bút lông. Hán tử thần sắc trở nên ngưng trọng, tay trái vẫn cầm khúc bồ câu, tay phải hạ xuống cầm lấy chiếc bút lên. Tay trái vừa xoay thì tay phải cũng cầm lấy bút liên tục phết lên đống bồ câu một thứ hỗn hợp đặc sánh ở bên trong chiếc hũ.
Bàn tay cầm bút của y không đưa lên quá nhanh, cũng không xuống quá chậm, mà phối hợp nhịp nhàng tựa hồ không hề bỏ xót một chút ngóc ngách nào trên mình con chim vậy.
Cậu bé trợn tròn mắt nhìn hán tử đó, người nướng chim nó cũng đã nhìn thấy không ít, nhưng không có ai làm một việc không hề thú vị gì mà cũng tỉ mẩn như vậy cả.
Hán tử đột nhiên dừng tay, nâng khúc bồ câu lên mũi ngửi, sau đó thì nói:” Chín rồi”.
Hán tử vừa dứt lời thì cậu bé bỗng thấy trước mắt mình hoa lên một cái, khi định thần nhìn lại thì trước mặt nó đã xuất hiện một người. Người nay mặc một chiếc áo bằng vải bố. Khuôn mặt y hơi dài, mũi hơi khằm,mắt hơi lớn, khóe miệng hơi nhếch lên tựa như cười mà không phải cười, mái tóc được búi sơ sài, nhìn thoáng qua thì không thấy y có gì đặc biệt, nhưng càng nhìn lâu thì lại càng cảm thấy người này quả thật có mị lực mê người. Y khịt khịt mũi, giơ một ngón tay lên, rồi nói:” Tam đệ ! Chúc mừng đệ”.
Hán tử nướng bồ câu ngạc nhiên hỏi:” Mừng đệ chuyện gì ?”
Hán tử thư sinh đưa tay chụp lấy một con chim bồ câu, há to miệng, ngoạm đứt luôn cái đầu, nhồm nhoàm nói:” Đệ đã trở thành thiên hạ đệ nhất nhân nướng bồ câu”.
Hán tử nướng bồ câu gật đầu tỏ vẻ hiểu:” Lần nào muốn đệ nướng bồ câu huynh cũng nói như vậy, nhưng lần này có chút đặc sắc hơn, đã trở thành thiên hạ đệ nhất nhân nướng bồ câu, vậy cái danh hiệu vua bồ câu nướng hay Trung nguyên đệ nhất nhân bồ câu quay đã đi đầu rồi ?”
Hắn ngồi bên cạnh thấy hai người hài hước như vậy, nén không được cười khúc khích.
Hán tử thư sinh nhìn sang hắn trừng mắt, phồng mang nói:” Tiểu tử người cười cái gì ?” Tuy nhiên ngữ khí lại không hề có vẻ gì là tức giận
Thanh âm của người này nghe rất quen, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã nghe được ở đâu.
Hán tử nướng bồ câu đột nhiên xen vào:” Là huynh ấy đã cứu đệ từ bờ sông, rồi mang về đây”
Hắn vội nói:” Đa tạ huynh đã cứu tôi”.
Hán tử thư sinh phất tay nói:” Ơn nghĩa gì, lúc đó ta đi ngang qua bờ sông, chỉ là tiện tay mang người về thôi. Hừm lúc cứu ngươi về ta thấy y phục của người tuy rách nát nhưng là loại thượng hạng, nếu không phải là người giàu có cũng không thể mua được. Vậy tại sao lại phải ôm khúc gỗ đó mà trôi dạt trên sông vậy?”.
Cậu bé thần sắc đột nhiên trở nên thống khổ, hô hấp cũng dần nặng nề hơn, hai môi cắn chặt lại đến gần như tóe máu, nhưng thủy chung vẫn không nói.
Hán tử nướng bồ câu thấy vậy vội nói:” Ngươi không muốn nói thì thôi, ăn bồ câu nướng của ta đi”. Đưa tay tước lấy một con bồ câu từ thanh “bảo kiếm” ra.
Cậu bé cố gắng đè nén sự thống khổ xuống, hơn nữa , chậm chạp đưa tay đón lấy con bồ câu, khi đang chuẩn bị đưa lên miệng thì bỗng có tiếng quát vang lên:” Không được ăn”.
Thanh âm vừa nghiêm khắc, vừa trầm ấm.
Cậu bé nhìn thấy có một người xuất hiện từ khu rừng đối diện, người này đầu đội mũ nho sinh, mặc áo học trò , dáng vẻ hiền lành, rất dễ gây thiện cảm cho người khác. Trên vai y đeo một thùng gỗ, rất giống với thùng đựng thuốc của thầy lang. Y sải từng bước lớn, khi đến trước cậu bé thì đưa tay giật lấy con chim bồ câu thơm lừng, nói:” Ngươi đang bị hàn khí công tâm, thịt bồ câu cũng tính hàn, nếu ăn vào thì sẽ đi gặp Diêm Vương đó”.
Hán tử nướng bồ câu nói:” Không nghiêm trọng như vậy chứ hả nhị ca “.
Người được gọi nhị ca trầm giọng:” Nghiêm trọng như vậy đó”.
Đúng lúc đó có một bàn tay chộp lấy con bồ câu nướng trên tay nhị ca. Thì ra là hán tử mặc bố y,con bồ câu khi nãy chắc đã yên giấc ngàn thu trong bụng của y từ lâu, chỉ thấy y đưa tay xé lấy từng miếng thịt từ con bồ câu vừa lấy được bỏ vào miệng, hí hửng nói:” Tiểu tử không ăn được nhưng ta thì được. Ta thì không bị hàn khí công tâm đâu, nhưng nhiệt hỏa thì có đó, hôm nay trời nóng như vậy , lại phải chờ tam đệ nướng bồ câu cả canh giờ, ta quả thật đã bị nóng ruột đến kinh mạch vỡ nát rồi”. Nói xong còn xoa xoa bụng, giả vờ đau đớn.
Đằng sau bỗng vang lên thanh âm thánh thót như chuông bạc:” Nếu đại ca đang bị nhiệt hỏa công tâm, thì muội đành phải đem bình Nữ Nhi Hồng này cất đi vậy”.
Cậu bé quay lại nhìn phía sau, chỉ thấy một nữ tử thân hình yểu điệu, thướt tha đang đi về phía bọn họ, trên tay nàng ta còn có một chiếc khay, chỉ thấy trên khay có một chiếc bình nhỏ.
Đại ca tức hán tử mặc bố y vừa nghe xong vẻ mặt nhăn nhó lập tức biến mất, cười nịnh nói:” Tứ muội nghe nhầm rồi, ta đâu có bị làm sao, ta khỏe còn hơn trâu đó chứ“
Nữ tử đó đi đến gần, cậu bé mới nhìn rõ được cô gái. Đáng tiếc nàng ta có thân hình tuyệt đẹp, dáng đi thướt tha, nhưng khuôn mặt thì lại xấu xí vô cùng, tuy ngũ quan đầy đặn, nhưng trên mặt lại toàn rỗ hoa.
Cô gái cười nói:” Tai muội tốt lắm, chắc không nghe lầm đâu”.
Khuôn mặt cô tuy xấu xí, nhưng lúc cười lại cực kì quyến rũ, hàm răng trắng đều đặn, nụ cười của cô tựa hồ đã làm tan chảy hết sự xấu xí trên mặt, khiến cho người khác phải thẫn thờ đứng nhìn.
Hán tử mặc bố y nhanh như chớp đã phóng đến bên cạnh cô gái, đưa tay cầm lấy bình rượu, ngửa cổ uống một hớp to, nói:” Nếu vậy chắc là ta nói nhầm rồi. Rượu ngon...Rượu ngon. Ồ muội còn có cái gì nữa kia”.
Cô gái nói:” Cái này là để dành cho vị tiểu đệ đệ kia. Bồ câu nướng y ăn không được nhưng chắc món bánh bao này thì được chứ nhị ca. Bên trong chỉ có thịt nai mà thôi?”.
Nhị ca gật đầu:” Thịt nai thì không sao”.
Cô gái đưa tay bốc lấy một chiếc bánh, cúi xuống đưa cho nó:” Tiểu đệ đệ ! Ăn bánh đi”.
Bàn tay cô vừa thon, dài lại trắng trẻo mịn màng thật giống như làm từ bạch ngọc mà ra vậy. Tạo hóa cũng thật công bằng, ông trời bắt cô có một khuôn mặt xấu xa nhưng lại cho cô một giọng nói, khí chất không một ai có được.
Cậu bé đưa tay đón lấy chiếc bánh báo, lập tức nhai ngấu nghiến, thoáng chốc chiếc bánh bao đã biến mất. Cô gái đưa chiếc thứ hai cho nó, dịu dàng nói:” Ăn chậm thôi, ở đây còn nhiều lắm”. Cậu bé ´´ đưa tay đón lấy chiếc bánh thứ hai trong khi mồm vẫn nhồm nhoàm toàn là bột, ngay cả nói cũng không được, dường như nó muốn nói cảm ơn nhưng vì bị nghẹn ở cổ nên khi ra khỏi miệng chỉ được những từ vô nghĩa:” Ảm én í í” (cảm ơn tỉ tỉ)
Hán tử mặc bố y xen ngang:” Tiểu tử không cần lo lắng, ta đã có bồ câu nướng và mĩ tửu thì không dành ăn bánh với ngươi đâu”. Nói xong thì cười ha ha.
Chúng nhân cười vang. Trong sơn cốc yên tĩnh thoáng chốc trở nên ấm áp , vui vẻ.
Tứ quái
Trăng sáng
Gió mát
Đáng tiếc trăng tuy sáng nhưng lại không thể xuyên qua những tá lán dày đặc trong khu rừng để vươn xuống tới mặt đất chiếu sáng dẫn đường cho con người đó.
Gió tuy mát nhưng không thể làm cho tâm tĩnh con người đó bớt đi lo lắng.
“Soạt! Soạt !”
Tiếng bước chân dẫm trên lá khô,phá vỡ đi sự tĩnh lặng trong khu rừng
Trong đêm tối một bóng nhân ảnh bé nhỏ len lỏi chạy qua những thân cây cổ thụ, vượt qua những lùm cây rậm rạp bất chấp gai nhọn cào xước thân thể y đến tóe máu.
Y vừa chạy vừa không ngừng nhìn về phía sau, trong đêm tối tuy không nhìn rõ được dung mạo, nhưng trong mắt của y thì toát ra sự sợ hãi không thể kìm chế.
Y cứ chạy, chạy mãi. Bỗng nhiên vấp phải một rễ cây lớn,mất đà, cả người loạng choạng té về phía trước. Càng xủi xẻo hơn là phía trước lại có một con dốc , thế là y lăn lông lốc xuống phía dưới.
Cũng may con dốc không dài lắm, sau khi đè nát không biết bao nhiêu bui cỏ cuối cùng thì y cũng lăn xuống đến chân dốc.
Cảm giác êm ẩm lan khắp toàn thân, khó nhọc lắm hắn mới có thể mở được mắt ra. Tức thì song mục lộ ra thần sắc hoan hỉ, thì ra phía dưới con dốc này có một con sông. Hơi nước bốc lên làm cho hắn cảm thấy dễ chịu, đôi môi nứt nẻ vì khát cũng bớt đau đi mấy phần. Đã hơn một ngày rồi hắn chưa có giọt nước nào vào bụng. Con người có thể chịu được đói nhưng nếu thiếu nước thì còn chết mau hơn.
“Hộc! Hộc !” Hắn cố nén cơn đau, vận sức bò đến phía trước.
Quãng đường tuy không dài nhưng hắn lại cảm thấy mơ hồ vô cùng, tựa như vượt qua khỏi tầm tay của hắn vậy.
Mỗi một cử động lúc này đều đem lại cho hắn cơn đau khủng khiếp, nhưng ý chí của hắn không cho phép hắn chịu thua. Địch nhân đang đuổi đến rất gần rồi, nếu hắn không nhanh chóng lấy lại được sức lực thì sớm sẽ bị bắt lại. Lúc đó mối thù diệt gia sẽ không còn ai gánh vác nữa.
Hai trượng.
Một trượng rưỡi.
Một trượng.
Tuy rất chậm nhưng cuối cùng hắn cũng bò được đến bờ sông. Chút khí lực còn lại chỉ đủ giúp hắn thò tay xuống nước, vộc từng vộc nước nhỏ xíu cho vào miệng.
“Mát quá”. Nước thật ngọt, nước vào miệng, cảm giác sảng khoái dễ chịu lan khắp thân thể hắn, cái đau từ nhục thể bất giác giảm đi mấy phần, sức lực cũng tù từ hồi phục.
Hắn từ nhỏ sinh trưởng trong thế gia, thường ngày chỉ uống những loại trà hảo hạng, nếu không thì cũng phải là nước lấy từ suối nước Cam Tuyền nổi tiếng vận chuyển đến. Vậy mà lúc này chỉ là nước suối bình thường nhưng còn hơn cả Ngọc Lộ, Linh Chi.
Hắn vộc cả đầu mình xuống nước,uống từng hớp nước to. Nước lạnh làm cho hắn tỉnh táo hơn. Địch nhân đã truy đuổi hắn hơn một đêm, nếu không phải trước khi vào rừng, đại tổng quản Triệu Thiện một mình ở lại cự địch thì mạng hắn sớm đã ô hô ai tai rồi.
Hắn nhìn xuống, mặt nước đã trở lại phẳng lặng, phản chiếu ánh trăng thật không khác gì một tấm gương soi.
“ Ta đây ư ?” Hắn thở dài, tự hỏi như không thể nhận ra.
Chỉ thấy một bóng người hiện lên trên mặt nước. Tuy tóc tai bù xù nhưng không che nổi niên kỉ còn nhỏ, có lẽ chỉ là một thiếu niên chưa hiểu chuyện đời.
“Oác...Oác...Oác...”
Chim trong rừng bỗng bay tán loạn, tiếng cú kêu, tiếng dơi đi ăn đêm vang động khắp bốn phương.
Tim của hắn dường như thắt lại, địch nhân không ngờ đã đến nhanh như vậy. Đại tổng quản Triệu Thiện vốn dĩ không phải là địch thủ của địch nhân, ông ta ở lại chỉ là liều chết cự địch, tìm cách kéo dài thời gian cho hắn chạy trốn. Hắn thầm kinh sợ:”Địch nhân trong đêm tối vẫn có thể trong thời gian ngắn đuôi sát như vậy, rõ ràng là có cao thủ truy tung”. Hắn thì khí lực đã cạn kiệt, nếu bị địch nhân bắt lại thì đúng là sống không bằng chết.
Hắn sợ hãi,nhưng không phải là sợ chết mà chỉ là sợ rằng mối huyết hải thâm thù của gia tộc sẽ mãi mãi không có ai báo phục.
Trong lòng bấn loạn, theo bản năng hắn nhìn xung quanh tựa hồ như muốn bấu níu vào một vật gì đó.
Đúng lúc đó từ trên thượng nguồn trôi xuống một khúc gỗ to, song mục của hắn vừa chạm vào khúc gỗ, trong đầu đã lóe lên một suy nghĩ. Đợi khúc gỗ trôi gần về phía mình, hắn vận chút khí lực còn lại, lăn mình xuống nước.Vật lộn một hồi cuối cùng cũng bám được vào khúc gỗ. Hắn thả lỏng thân mình, để mặc cho dòng nước đẩy khúc gồ cùng với hắn xuống hạ lưu.
Chút ý thức cuối cùng chỉ có thể khiến hắn nhận ra phía trên đồi nơi hắn vừa ngã xuống xuất hiện bóng đuốc. Cảm giác thoát khỏi hiểm nguy khiến cho ý chí của hắn từ từ sụp xuống, chìm vào trong vô thức.
Không biết hắn đã trôi bao lâu, bao xa, chỉ biết trong vô thức hắn lờ mờ cảm nhận được có tiếng người nói, rồi một bàn tay kéo hắn lên khỏi mặt nước.
Thể rồi tất cả lại trở về với bóng tối.......
A..a...a...
Tiếng hét vang vọng khắp nơi, vừa đau thương, vừa thống khổ. Hắn rùng mình tỉnh dậy, một cơn ác mộng khủng khiếp đã đánh thức hắn, toàn thân ướt đẫm, trong mắt vẫn còn vương nét sợ hãi. Một lúc sau hắn mới lấy lại được bình tĩnh, nhận ra mình đang nằm ở trên giường, trong một căn phòng nhỏ. Đồ đạc trong phòng của chẳng có gì nhiều, ngoại trừ chiếc giường thì chỉ có một chiếc tủ nhỏ đặt gần cửa sổ.
Hắn đưa tay kiểm tra khắp người, thấy thân thể không sao, ngoài ra những vết thương cũ do bị gai cào trong rừng cũng đã lành lại, trong lòng tự nhủ:” Đây là đâu, ta đã ngất đi bao nhiêu lâu rồi ? Người chữa thương cho ta là ai ?”
Ở bên ngoài bỗng vọng lại tiếng cười nói, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng xuýt xoa. Trong lòng thấy tò mò, hơn nữa cũng muốn cảm ơn người đã chữa thương cho mình, cậu bé đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài.
Chỉ thấy trước mắt hắn là một cảnh tượng kì quái. Một người dáng vẻ cao lớn, có thể coi là một mĩ nam tử, mũi thẳng, mắt to, lông mày lưỡi kiếm xếch ngược lên tận trán. Lúc này y đang ngồi xổm trước một đống lửa, tay trái cầm một thanh kiếm rất dài, phải dài hơn các loại kiếm bình thường đến mấy gang tay, điều hiếm có hơn là tuy đứng cách xa hơn mười trượng nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được hàn khí như băng tỏa ra từ thanh kiếm,thanh kiếm này nhất định là một báu vật trên đời. Đáng tiếc hán tử này đối với “Bảo kiếm” chẳng hề có chút trân quí, một thanh kiếm như vậy mà lúc này y lại đem đi làm que xiên bồ câu, hơn sáu con bồ câu xiên từ mũi kiếm cho đến tận cán như là xiên hồ lô ngào đường vậy.
Hắn thở dài:” Thật là đáng tiếc cho một thanh kiếm tốt, bảo kiếm mà lại nằm trong tay kẻ mổ heo”. Cậu bé vốn không có ác ý gì, chẳng qua từ nhỏ đã sinh trưởng trong một thế gia, lấy kiếm làm vũ khí hộ thân, đương nhiên mắt nhìn thấy một thanh kiếm tốt như vậy mà lại dùng để làm một việc chẳng ra gì, nhất thời không kìm được mới nói như vậy mà thôi.
Hán tử đó đang tập trung hết thần trí vào việc nướng bồ câu, lúc đầu ngay cả tiếng mở cửa to như vậy cũng không thể làm hắn mất tập trung, vậy mà không biết có phải vì nghe lời nhận xét của hắn hay không mà cả người xuýt tí nữa thì ngã vào đống lửa, điệu bộ buồn cười vô cùng.
Hán tử ngưng việc nướng bồ câu, quay lại nhìn nó, cười nói:” Tiểu đệ ! Đệ đã tỉnh rồi hả?”
Không ngờ y dáng người to lớn, mà thanh âm của giọng nói lại nhỏ nhẹ và ấm áp vô cùng.
Hắn gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy e dè. Hắn nhẹ nhàng đi đến bên hán tử, ngồi xuống bên cạnh, hỏi:” Huynh đã cứu ta ?”.
Hán tử lắc đầu:” Không phải là ta “ Miệng nói nhưng hai tay y vẫn không ngừng xoay thanh kiếm có xiên đống chim bồ câu, tiếng mỡ từ lớp da chim chảy ra xèo xèo, mùi thơm của hương liệu dùng để ướp chim lan tỏa khắp nơi.
Cậu bé đưa mũi hít hà, rồi khen:” Thật là thơm qua đi, đây là món chim nướng thơm nhất mà tôi từng ngửi được đó"
Hán tử được cậu bé khen, trong lòng rất cao hứng, miệng thao thao:” Bồ câu này trước khi bắt về đã phải bay hơn mấy dặm đường, khiến cho thịt chim trở nên dai hơn. Sau đó ta lại đem ướp thêm gừng, quế, tỏi, rượu Phần tửu của Sơn Tây, khi nướng thì phết thêm mật ong trắng trong rừng nên được nhiên phải thơm rồi”.
Cậu bé đảo mắt nhìn xuống, quả nhiên bên cạnh hán tử có một chiếc hũ nhỏ, phía trên lại đặt một chiếc bút lông. Hán tử thần sắc trở nên ngưng trọng, tay trái vẫn cầm khúc bồ câu, tay phải hạ xuống cầm lấy chiếc bút lên. Tay trái vừa xoay thì tay phải cũng cầm lấy bút liên tục phết lên đống bồ câu một thứ hỗn hợp đặc sánh ở bên trong chiếc hũ.
Bàn tay cầm bút của y không đưa lên quá nhanh, cũng không xuống quá chậm, mà phối hợp nhịp nhàng tựa hồ không hề bỏ xót một chút ngóc ngách nào trên mình con chim vậy.
Cậu bé trợn tròn mắt nhìn hán tử đó, người nướng chim nó cũng đã nhìn thấy không ít, nhưng không có ai làm một việc không hề thú vị gì mà cũng tỉ mẩn như vậy cả.
Hán tử đột nhiên dừng tay, nâng khúc bồ câu lên mũi ngửi, sau đó thì nói:” Chín rồi”.
Hán tử vừa dứt lời thì cậu bé bỗng thấy trước mắt mình hoa lên một cái, khi định thần nhìn lại thì trước mặt nó đã xuất hiện một người. Người nay mặc một chiếc áo bằng vải bố. Khuôn mặt y hơi dài, mũi hơi khằm,mắt hơi lớn, khóe miệng hơi nhếch lên tựa như cười mà không phải cười, mái tóc được búi sơ sài, nhìn thoáng qua thì không thấy y có gì đặc biệt, nhưng càng nhìn lâu thì lại càng cảm thấy người này quả thật có mị lực mê người. Y khịt khịt mũi, giơ một ngón tay lên, rồi nói:” Tam đệ ! Chúc mừng đệ”.
Hán tử nướng bồ câu ngạc nhiên hỏi:” Mừng đệ chuyện gì ?”
Hán tử thư sinh đưa tay chụp lấy một con chim bồ câu, há to miệng, ngoạm đứt luôn cái đầu, nhồm nhoàm nói:” Đệ đã trở thành thiên hạ đệ nhất nhân nướng bồ câu”.
Hán tử nướng bồ câu gật đầu tỏ vẻ hiểu:” Lần nào muốn đệ nướng bồ câu huynh cũng nói như vậy, nhưng lần này có chút đặc sắc hơn, đã trở thành thiên hạ đệ nhất nhân nướng bồ câu, vậy cái danh hiệu vua bồ câu nướng hay Trung nguyên đệ nhất nhân bồ câu quay đã đi đầu rồi ?”
Hắn ngồi bên cạnh thấy hai người hài hước như vậy, nén không được cười khúc khích.
Hán tử thư sinh nhìn sang hắn trừng mắt, phồng mang nói:” Tiểu tử người cười cái gì ?” Tuy nhiên ngữ khí lại không hề có vẻ gì là tức giận
Thanh âm của người này nghe rất quen, nhưng nhất thời không thể nhớ ra đã nghe được ở đâu.
Hán tử nướng bồ câu đột nhiên xen vào:” Là huynh ấy đã cứu đệ từ bờ sông, rồi mang về đây”
Hắn vội nói:” Đa tạ huynh đã cứu tôi”.
Hán tử thư sinh phất tay nói:” Ơn nghĩa gì, lúc đó ta đi ngang qua bờ sông, chỉ là tiện tay mang người về thôi. Hừm lúc cứu ngươi về ta thấy y phục của người tuy rách nát nhưng là loại thượng hạng, nếu không phải là người giàu có cũng không thể mua được. Vậy tại sao lại phải ôm khúc gỗ đó mà trôi dạt trên sông vậy?”.
Cậu bé thần sắc đột nhiên trở nên thống khổ, hô hấp cũng dần nặng nề hơn, hai môi cắn chặt lại đến gần như tóe máu, nhưng thủy chung vẫn không nói.
Hán tử nướng bồ câu thấy vậy vội nói:” Ngươi không muốn nói thì thôi, ăn bồ câu nướng của ta đi”. Đưa tay tước lấy một con bồ câu từ thanh “bảo kiếm” ra.
Cậu bé cố gắng đè nén sự thống khổ xuống, hơn nữa , chậm chạp đưa tay đón lấy con bồ câu, khi đang chuẩn bị đưa lên miệng thì bỗng có tiếng quát vang lên:” Không được ăn”.
Thanh âm vừa nghiêm khắc, vừa trầm ấm.
Cậu bé nhìn thấy có một người xuất hiện từ khu rừng đối diện, người này đầu đội mũ nho sinh, mặc áo học trò , dáng vẻ hiền lành, rất dễ gây thiện cảm cho người khác. Trên vai y đeo một thùng gỗ, rất giống với thùng đựng thuốc của thầy lang. Y sải từng bước lớn, khi đến trước cậu bé thì đưa tay giật lấy con chim bồ câu thơm lừng, nói:” Ngươi đang bị hàn khí công tâm, thịt bồ câu cũng tính hàn, nếu ăn vào thì sẽ đi gặp Diêm Vương đó”.
Hán tử nướng bồ câu nói:” Không nghiêm trọng như vậy chứ hả nhị ca “.
Người được gọi nhị ca trầm giọng:” Nghiêm trọng như vậy đó”.
Đúng lúc đó có một bàn tay chộp lấy con bồ câu nướng trên tay nhị ca. Thì ra là hán tử mặc bố y,con bồ câu khi nãy chắc đã yên giấc ngàn thu trong bụng của y từ lâu, chỉ thấy y đưa tay xé lấy từng miếng thịt từ con bồ câu vừa lấy được bỏ vào miệng, hí hửng nói:” Tiểu tử không ăn được nhưng ta thì được. Ta thì không bị hàn khí công tâm đâu, nhưng nhiệt hỏa thì có đó, hôm nay trời nóng như vậy , lại phải chờ tam đệ nướng bồ câu cả canh giờ, ta quả thật đã bị nóng ruột đến kinh mạch vỡ nát rồi”. Nói xong còn xoa xoa bụng, giả vờ đau đớn.
Đằng sau bỗng vang lên thanh âm thánh thót như chuông bạc:” Nếu đại ca đang bị nhiệt hỏa công tâm, thì muội đành phải đem bình Nữ Nhi Hồng này cất đi vậy”.
Cậu bé quay lại nhìn phía sau, chỉ thấy một nữ tử thân hình yểu điệu, thướt tha đang đi về phía bọn họ, trên tay nàng ta còn có một chiếc khay, chỉ thấy trên khay có một chiếc bình nhỏ.
Đại ca tức hán tử mặc bố y vừa nghe xong vẻ mặt nhăn nhó lập tức biến mất, cười nịnh nói:” Tứ muội nghe nhầm rồi, ta đâu có bị làm sao, ta khỏe còn hơn trâu đó chứ“
Nữ tử đó đi đến gần, cậu bé mới nhìn rõ được cô gái. Đáng tiếc nàng ta có thân hình tuyệt đẹp, dáng đi thướt tha, nhưng khuôn mặt thì lại xấu xí vô cùng, tuy ngũ quan đầy đặn, nhưng trên mặt lại toàn rỗ hoa.
Cô gái cười nói:” Tai muội tốt lắm, chắc không nghe lầm đâu”.
Khuôn mặt cô tuy xấu xí, nhưng lúc cười lại cực kì quyến rũ, hàm răng trắng đều đặn, nụ cười của cô tựa hồ đã làm tan chảy hết sự xấu xí trên mặt, khiến cho người khác phải thẫn thờ đứng nhìn.
Hán tử mặc bố y nhanh như chớp đã phóng đến bên cạnh cô gái, đưa tay cầm lấy bình rượu, ngửa cổ uống một hớp to, nói:” Nếu vậy chắc là ta nói nhầm rồi. Rượu ngon...Rượu ngon. Ồ muội còn có cái gì nữa kia”.
Cô gái nói:” Cái này là để dành cho vị tiểu đệ đệ kia. Bồ câu nướng y ăn không được nhưng chắc món bánh bao này thì được chứ nhị ca. Bên trong chỉ có thịt nai mà thôi?”.
Nhị ca gật đầu:” Thịt nai thì không sao”.
Cô gái đưa tay bốc lấy một chiếc bánh, cúi xuống đưa cho nó:” Tiểu đệ đệ ! Ăn bánh đi”.
Bàn tay cô vừa thon, dài lại trắng trẻo mịn màng thật giống như làm từ bạch ngọc mà ra vậy. Tạo hóa cũng thật công bằng, ông trời bắt cô có một khuôn mặt xấu xa nhưng lại cho cô một giọng nói, khí chất không một ai có được.
Cậu bé đưa tay đón lấy chiếc bánh báo, lập tức nhai ngấu nghiến, thoáng chốc chiếc bánh bao đã biến mất. Cô gái đưa chiếc thứ hai cho nó, dịu dàng nói:” Ăn chậm thôi, ở đây còn nhiều lắm”. Cậu bé ´´ đưa tay đón lấy chiếc bánh thứ hai trong khi mồm vẫn nhồm nhoàm toàn là bột, ngay cả nói cũng không được, dường như nó muốn nói cảm ơn nhưng vì bị nghẹn ở cổ nên khi ra khỏi miệng chỉ được những từ vô nghĩa:” Ảm én í í” (cảm ơn tỉ tỉ)
Hán tử mặc bố y xen ngang:” Tiểu tử không cần lo lắng, ta đã có bồ câu nướng và mĩ tửu thì không dành ăn bánh với ngươi đâu”. Nói xong thì cười ha ha.
Chúng nhân cười vang. Trong sơn cốc yên tĩnh thoáng chốc trở nên ấm áp , vui vẻ.