PDA

View Full Version : Võ học Trung Quốc và Việt Nam- Tổng hợp


Vicent
31-07-2009, 08:58 PM
Mạn phép được "đào mộ" để cùng chia sẻ kiến thức về những kỳ tài võ học, những môn võ công, những giai đoạn của võ học. Tổng hợp từ những bài viết của mem tàng thư viện như : đại lãn , muulinh, thanhvantu, minhhuan, wudang170
+ http://mic.edu.vn
1/ Các kỳ tài võ võ học quốc tế:
1- Bồ đề đạt ma. Ông được cho là người sáng lập ra võ phái Thiếu Lâm nổi tiếng bây giờ, truyền lại cho hậu thế Thập Bát La Hán Quyền, Dịch Cân Kinh, Tẩy Tuỷ Kinh, (72 tuyệt kỹ hình như là các đời sau sáng tạo thêm vào, còn Dịch Cân Kinh thì được Kim Dung tiểu thuyết hoá hay quá thành thần kỳ, chứ thực ra là các động tác giãn gân cốt để luyện khí như Ngũ Cầm Hí của Hoa Đà hay Bát Đoạn Cẩm của Nhạc Phi mà thôi)

2- Trương Tam Phong. Ông được cho là sáng lập ra phái Võ Đang và công phu Thái Cực Quyền

3 -Nhạc Phi - danh tướng chống Kim nhà Nam Tống. Một số công phu truyền lại: Hình ý quyền, Nhạc gia thương, Vũ Mục thương ...

4- Hoàng Phi Hồng. Ông từng học võ ở Thiếu Lâm Phúc Kiến (Nam Thiếu Lâm). Các ngón võ nổi tiếng là Vô Ảnh Cước, Hổ Hạc Song Hình Quyền, Thiết Tuyến Quyền, Phục Hổ Quyền.

5- Hoắc Nguyên Giáp . Ông sáng lập ra Tinh Võ Môn, võ công gia truyền là Mê Tông quyền. (Hai nhân vật Hoàng Phi Hồng và Hoắc Nguyên Giáp được đưa lên màn ảnh với diễn xuất của Lý Liên Kiệt, chắc huynh đệ mê kiếm hiệp đều biết).

6- Lý Tiểu Long. Siêu sao điện ảnh, sáng tạo ra Triệt Quyền Đạo từ Vịnh Xuân Quyền. (Vịnh Xuân Quyền có nguồn gốc từ Nam Thiếu Lâm.)
Lý Tiểu Long (Tiếng Anh: Bruce Lee Siu Lung; tên thật Lý Chấn Phiên hay Lee Jun Fan) sinh ngày 27 tháng 11 năm 1940, tại San Francisco (Mỹ) – mất ngày 20 tháng 7 năm 1973) là một diễn viên võ thuật nổi tiếng trong nền điện ảnh Mỹ, ông là một người Mỹ gốc Hoa.

Tiểu Sử

27/11/1940: Tại San Francisco(Mỹ), trong khoảng từ 6:00 đến 8:00 sáng (theo quan niệm của người Trung Quốc thì đây là năm rồng và giờ rồng), Lý Tiểu Long chào đời tại bệnh viện Jackson, trong một khu phố tàu khi cha Lý Tiểu Long là Lý Hải Tuyền và mẹ là Hà Ái Du đang theo đoàn kịch lưu diễn tại Mỹ. Lý Tiểu Long khi mới sinh thì ốm yếu bệnh tật và do trước đó người anh của Lý Tiểu Long chết khi còn nhỏ nên để tránh hung thần, mẹ Lý phải đổi tên anh thành con gái là Lý Tiểu Phượng, còn xâu cả hoa tai cho Lý.

1941: Lý Tiểu Long cùng ba mẹ trở về ngôi nhà của họ tại Hồng Kông khi mới 3 tháng tuổi. Họ sống trong một căn hộ ở đường 218 Nathan.

1946: Lý Tiểu Long vào vai nhí đầu tiên trong phim "The Beginning of a Boy". Sau đó Lý tham gia trong các phim "The Birth of Mankind ", "My Son" và "Ah Cheun". Trong suốt những năm sau đó Lý Tiểu Long xuất hiện tất cả hơn 20 phim với các vai nhí, qua Những phim này tài năng của Lý dần được bộc lộ.

1952: Lý Tiểu Long bắt đầu theo học tại trường trung học La Salle.

1953: Thời gian này Lý Tiểu Long kết bè với bọn trẻ lêu lổng và thường gây lộn đánh nhau trên đường phố. Sau 1 lần bị đánh bại, Lý Tiểu Long theo học Vĩnh Xuân Quyền cùng danh sư Diệp Vấn.

1954: Lý Tiểu Long bắt đầu học nhảy Cha-Cha.

1958: Lý Tiểu Long đạt giải quán quân trong một cuộc thi nhảy Cha-Cha.

Lý Tiểu Long có một vai trong "The Orphan". Đây là vai nhí cuối cùng của Lý và đây cũng là phim duy nhất không có cảnh đánh đấm. Lý Tiểu Long tham gia giải Quyền Anh và đánh bại nguời vô địch 3 năm liền là Gary Elms.

1959: Do có những trận đụng độ trên đường phố mà Lý Tiểu Long đã bị cảnh sát điều tra, lo lắng cho con bố mẹ Lý đã quyết định sẽ đưa Lý sang Mỹ. Lý Tiểu Long sang Mỹ sống với một người bạn cũ của cha, tất cả những gì anh có là 15$ của cha và 100$ của mẹ. Lý làm việc xung quanh cộng đồng người Hoa. Sau đó Lý chuyển đến Seattle (Washinton) để làm việc cho Ruby Chow, một người bạn khác của ba Lý. Anh sống trong một căn phòng phía trên của nhà hàng với vai trò bồi bàn. Cuối cùng Lý gia nhập trường Edison Technica. Thời gian này Anh bắt đầu dạy võ trong sân sau và công viên của thành phố.

3/1961: Lý Tiểu Long gia nhập trường đại học Washington khoa triết học. Lý dạy võ cho sinh viên tại trường.

1963: Lý Tiểu Long cầu hôn Amy Sanbo nhưng bị cô từ chối. Lý trở lại Hồng Kông với bạn là Doug Palmer. Đây là lần đầu Lý về thăm gia đình. Sau đó anh phải quay lại Seattle để tiếp tục việc học tập của mình. Ngày 25/10, Lý Tiểu Long có buổi hẹn hò đầu tiên với Linda Emery (vợ tương lai của anh). Họ đã có buổi ăn tối tại Space Needle. Lý Tiểu Long bắt đầu mở "Trấn Phan Võ Quán". Mùa thu, Lý Tiểu Long dời "Trấn Phan Võ Quán" tới đường 4750 University gần khu sân bãi của trường Đại Học. Lý dạy một vài đệ tử kể cả người Mỹ (Hầu hết các trường dạy võ Châu Á chỉ dạy người cùng chủng tộc với họ).

Tại trường Garfield Lý Tiểu Long đã biểu diễn "Đòn đánh một Inch". Cú đấm này về sau đã làm nên sự nổi tiếng của anh tại 64'' Long Beach Internationals và nó đã được Lý và James DeMile phát triển tại Seattle. Lý Tiểu Long giơ cánh tay thẳng, kết hợp với sức mạnh của vai đá một người đàn ông bay qua sàn.

1964: Lý Tiểu Long gặp Jhoon Rhee tại cuộc thi Karate quốc tế, Jhoon Rhee đã mời Lý Tiểu Long đến Washington tham dự một giải đấu. Tháng 6, Lý Tiểu Long bàn với James Yimm Lee kế hoạch mở "Trấn Phan Võ Quán" thứ hai tại Oakland,Mỹ. Kế hoạch được thực hiện, Và Lý Tiểu Long rời Seattle để bắt đầu võ quán thứ hai ở Oakland. Taky Kimura, một người bạn tốt của Lý, đảm đương vai trò người đứng đầu .

Ngày 2/8, Ed Parker, được biết đến như cha đẻ của Karate Mỹ (Kenpo), mời Lý Tiểu Long biểu diễn.Và Anh đã biểu diễn đòn "Cú Đánh một inch" và hít đất với 2 ngón tay. Tại giải Karate quốc tế lần đầu, Jay Sebring, người có mái tóc kiểu Người Dơi(Batman), William dozier, một nhà sản xuất,người đang tìm kiếm một diễn viên cho một serie truyền hình mà ông đang làm. Sau đó Sebring đưa kịch bản chương "Cuộc biểu tình của Lý Tiểu Long " cho Dozier, người rất ấn tượng với khả năng siêu phàm của Lý Tiểu Long. Sau đó Lý Tiểu Long bay tới Los Angeles để diễn thử.

Ngày 4/8, Lý Tiểu Long trở lại Seattle để cầu hôn Linda. Ngày 17/8, Lý Tiểu Long thành hôn với Linda, ngay sau đó họ chuyển đến Oakland.

1965: Vài tháng sau Lý Tiểu Long nhận được lời thách đấu của Wong Jack Man, một thầy dạy võ tại khu phố Tàu. Họ thỏa thuận Nếu Lý Tiểu Long thua anh sẽ phải hoặc là đóng cửa võ quán của mình hoặc ngưng dạy những người da trắng ,còn nếu Jack thua anh ta sẽ phải ngừng dạy võ. Jack Man Wong không tin là Lý dám nhận lời thách đấu và sẽ cố trì hoãn trận đấu. Lý Tiểu Long đã nhận lời và yêu cầu họ không phải đợi. Wong sau đó cố giới hạn kỹ thuật, Lý Tiểu Long khước từ những quy định đó và họ đã không đi đến thỏa thuận. Lý Tiểu Long đánh bại kẻ thù chỉ trong giây lát, Wong bỏ chạy nhưng Lý Tiểu Long tóm lại. Lý đánh gục hắn ngay trên võ đài. Đệ tử của Wong phải bước lên để giúp thầy, song James Lee, một người bạn tốt của Lý, đã ngăn lại. Nhưng sau đó anh nhận ra tại sao trận đấu lại diễn ra lâu như vậy, Lý bắt đầu suy nghĩ về bản thân. Đó chính là cơ sở sau này cho môn võ Triệt Quyền Đạo (Jeet Kune Do), "Nghệ thuật chiến đấu bằng cách chặn đứng đòn tấn công của đối phương" đã được ra đời. Triệt Quyền Đạo là một môn võ bao gồm đòn thế của tất cả các môn phái (như Quyền Anh phương Tây, Quyền Thái, Karate Nhật Bản,... ). Đòn thế của nó là vô chiêu. Lý Tiểu Long đã để lại dấu ấn trong "The Green Hornet" với khoản thù lao được trả là $1800.

1965: Ngày 1/1, con trai đầu lòng của anh là Lý Quốc Hào (Brandon Bruce) cất tiếng khóc chào đời. Ngày 8/2, cha Lý Tiểu Long qua đời tại Hồng Kông. Lý Tiểu Long trở về Hồng Kông dự đám tang bố. Theo phong tục cổ, người con bị coi là bất hiếu nếu vắng mặt khi cha mất. Vì vậy Lý Tiểu Long đã quỳ gối suốt từ cửa tới bình đựng tro hỏa tán của cha mà gào khóc.

Tháng 5, Lý Tiểu Long sử dụng số tiền còn lại từ bộ phim "The Green Hornet" để bay trở lại đưa Linda và Quốc Hào quay lai Hồng Kông để giải quyết gia sản của cha anh để lại. Trong khi ở Hồng Kông Lý Tiểu Long đưa Quốc Hào đến gặp danh sư Diệp Vấn để thuyết phục ông nhận lời biểu diễn. Lý muốn trở lại Seattle và chỉ cho học trò của anh thấy một người như thế nào khi hành động, nhưng Ông đã khiêm nhường từ chối.

Tháng 9, Lý Tiểu Long, Linda, và Quốc Hào quay trở lại Seattle.

1966: Lý Tiểu Long cùng gia đình dời đến Los Angeles sống trong một căn hộ tại Wilshire and Gayley ở Westwood. Đây là nơi anh làm việc cho tập phim truyền hình gọi là "The Green Hornet" trong vai Kato. Bộ phim The Green Hornet bắt đầu được quay và Lý Tiểu Long được trả $400 cho mỗi phần. Sau đó Lý Tiểu Long mở thêm một chi nhánh thứ ba của "Trấn Phan Võ Quán" tại khu phố Tàu của thành phố Los Angeles.

Tháng 9, bộ phim "The Green Hornet" đang rất ăn khách.

1967-1971: Trong suốt khoảng thời gian này, Lý Tiểu Long tham gia vào nhiều phim khác nhau và các bộ phim truyền hình. Ngoài ra Anh còn dạy võ với mức lương tới $250 mỗi giờ cho những người nổi tiếng như Steve McQueen, James Coburn, James Garner, Lee Marvin, Roman Polanski, và Kareem Abdul Jabbar. Lý Tiểu Long gặp Chuck Norris tại New York khi cùng tham gia giải Karate toàng quốc ở Washington, Chuck đấu với Joe Lewis và giành phần thắng. 1967: Lý Tiểu Long gặp Joe Lewis tại khách sạn Mayflower, cả hai đều là khách mời của giải Karate quốc tế năm 67. Joe đang cố giành phần thắng trong giải đấu còn Lý đang có sự xuất hiện đặc biệt với vai Kato. Tháng 2, Lý Tiểu Long mở võ quán thứ a của mình tại đường 628 College, Los Angeles, Mỹ. Dan Inosanto trợ giúp như một phụ tá hướng dẫn .

Ngày 14/7, phần cuối của "The Green Hornet" được trình chiếu, bộ phim sau đó được nói rằng phải bỏ dở vì Lý, nhân vật phụ trở lên nổi tiếng còn hơn cả nhân vật chính của phim.

Ngày 19/04/1969: Lý Hương Ngưng (Shannon Lee) cất tiếng khóc chào đời. 1970: Lý Tiểu Long bị thương nặng ở lưng và trong khi tập luyện. Bác sĩ nói rằng anh không thể luyện võ tiếp tục được. Trong suốt những tháng ngày phục hồi sức khỏe Lý bắt đầu viết về phương pháp luyện tập của mình nghiệm từ chính bản thân cho môn võ Triệt Quyền Đạo. Sau khi anh mất, "Con đường Triệt Quyền Đạo" được xuất bản bởi vợ anh trong những kí ức về Lý Tiểu Long. Lý Tiểu Long và Quốc Hào bay về Hồng Kông trong sự chào đón của khán giả hâm mộ "The Green Hornet".

1971: Tháng 2, Lý Tiểu Long cùng James Coburn, Stirling Silliphant bay sang Ấn Độ để khảo sát những cảnh quay cho "The Silent Flute". Họ mất một tháng trời tìm kiếm song miễn cưỡng phải từ bỏ do Coburn bỏ dở kế hoạch. Chuyến du ngoạn này đã giúp cho Lý Tiểu Long có ý tưởng cho bộ phim "Trò Chơi Tử Thần" (Game of Death). Lý Tiểu Long kết thúc chuyến du ngoạn ngắn ngủi quay trở lại Hồng Kông để thu xếp cho mẹ tới Mỹ. Vô tình thay, anh đang là một siêu sao của phim "The Green Hornet" đã trở thành phim truyền hình ăn khách nhất ở Hồng Kông. Sau đó anh nhận được lời mời của Raymond Chow (Trâu Văn Hoài), một nhà sản xuất phim mới, tham gia trong bộ phim "Đường Sơn Đại Huynh" (The Big Boss). Lý đã nhận lời. Lý Tiểu Long được cấp một cấp một căn hộ với đồ đạc có sẵn ở đường số 2 Man Wan - Kowloon, Hồng Kông. Wu Ngan, đi cùng Lý và Linda. Sau đó La Wu Ngan kết hôn và vợ mới của anh cũng đi cùng. Quốc Hào nhập học tại trường trung học La Salle. Ngôi trường mà Lý theo học 15 năm trước.

Tháng 7, Đoàn làm phim bắt đầu quay "Đường Sơn Đại Huynh", được phát hành tại Mỹ dưới cái tên "Tinh Võ Môn" (Fists of Fury). Đường Sơn Đại Huynh mở ra một làn sóng ở Hồng Kông với lượng khán giả khổng lồ. Doanh thu của bộ phim đạt về hơn $3.5 triệu chỉ trong khoảng 3 tuần.

1972: Tinh Võ Môn (phát hành tại Mỹ với cái tên The Chinese Connection) được công chiếu. Nó đạt doanh thu còn hơn cả Đường Sơn Đại Huynh và sau này đã đưa tên tuổi của Lý Tiểu Long liệt vào hàng siêu sao Hồng Kông. Lý đã thu về được một khoản lợi nhuận để trang trải một vài thứ, và anh có tham gia đạo diễn cho phim này. Lý Tiểu Long bắt đầu đóng phim "Trò Chơi Tử Thần" và một vài cảnh trong phim có xuất hiện Danny Inosanto và Kareem Abdul-Jabbar. Lý xuất hiện trên kênh TVB của Hồng Kông trong một cuộc vận động ủng hộ những người gặp thiên tai. Trong cuộc biểu diễn quyên góp, anh đã đập vỡ 4-5 tấm bia kết thúc 1 tràng pháo tay lớn tán thưởng.

Lý Tiểu Long đưa đoàn làm phim sang La Mã (Roma, Italy) làm bộ phim thứ ba là "Mãnh Long Quá Giang" (The Way of the Dragon) phát hành tại Mỹ dưới tên The Return of the Dragon. Lần này Lý Tiểu Long đảm nhận hầu hết các vai trò từ viết kịch bản, đạo diễn, rồi kiêm diễn viên. Chuck Norris là đấu thủ cuối cùng của Lý Tiểu Long. Một lần nữa, bộ phim này vượt trội hơn nhiều so với hai phim trước.

Ngày 28/12, người em của Lý Tiểu Long, James, qua đời vì bị lao phổi.

1973: Tháng 2, Lý Tiểu Long có cơ hội khi phim "Long Tranh Hổ Đấu" được khởi quay trong lúc "Trò Chơi Tử Thần" được bắt tay vào. Đây chính là bộ phim đầu tiên do Mỹ và Hồng Kông hợp tác sản xuất. Ngày 20/2, Lý Tiểu Long tham dự ngày lễ thể thao tại trường St. Francis Xavier.

Grace Lee, Chị gái Lý Tiểu Long, gặp Lý tại Los Angeles. Lý Tiểu Long thổ lộ với chị rằng anh không muốn sống thêm nữa và chị không phải lo về tài chính, anh sẽ chu cấp cho cô. Chị đã quở trách anh nói vớ vẩn.

Tháng 4, bộ phim "Long Tranh Hổ Đấu" được hoàn thành.

Ngày 16/7, mưa to do cơn bão lớn tại Hồng Kông. Lý Tiểu Long tiêu phí $200 để điện thoại cho Unicorn trong phòng của anh tại khách sạn, người đã làm bộ phim ở Manila. Lý Tiểu Long nói với Unicorn rằng anh thực sự thấy lo lắng về những cơn đau đầu mà mình đang phải chịu đựng.

Ngày 18/7, mái nhà của Lý Tiểu Long tại đường Cumberland ở Hồng Kông bị thổi tung vì mưa to gió lớn.

20/7, sáng sớm hôm đó Lý Tiểu Long viết một bức thư cho vị luật sư,Adrian Marshall, Anh muốn bàn bạc với ông trên chuyến đi trở về Los Angeles. Lý Tiểu Long đã có tấm vé sẵn sàng trở về Mỹ cho buổi trình diễn trước công chúng và Anh dự định sẽ xuất hiện trên chương trình Johnny Carson.

Diễn biến cái chết (Cho đến nay vẫn chưa tìm ra nguyên nhân chính xác, tất cả chỉ là giả thuyết)

Raymond Chow (Trâu Văn Hoài) đến nhà Lý Tiểu Long và hai người cùng bàn bạc về kế hoạch cho bộ phim sắp tới "Game of Death". Linda hôn tạm biệt Lý và nói cô phải ra ngoài làm mấy việc lặt vặt và sẽ gặp anh vào buổi tối. Raymond và Lý Tiểu Long tới thăm Betty Ting Pei (diễn viên Đinh Phối) tại căn hộ của cô để bàn về vai diễn của cô trong "Game of Death". Họ dự định sẽ có bữa ăn tối để gặp George Lazenby và mời anh tham gia vào phim. Lý Tiểu Long nói rằng anh cảm thấy bị đau đầu, hỏi mượn tạm thuốc giảm đau của Betty, sau đó nằm lại trên giường của cô chờ đến bữa tối. Raymond Chow ra về và nói sẽ gặp lại họ sau . Raymond Chow và George Lazenby gặp nhau tại nhà ăn, ngồi chờ Lý Tiểu Long và Betty tới nhưng cả hai đều không xuất hiện. 9 giờ tối, Chow nhận được cú điện của Betty, cô nói đã cố đánh thức Lý nhưng Anh không dậy. Betty đã gọi bác sĩ riêng của cô, ông ta cố giúp Lý hồi tỉnh và sau đó đưa anh đến bệnh viện nhưng Lý Tiểu Long đã không thể tỉnh lại, anh đã chết thực sự. Bác sĩ đã rất ngạc nhiên khi biết anh bị hôn mê lâu như vậy vào buổi tối hôm đó nhưng thật không may Betty đã không gọi ông tới giúp sớm hơn. Lý Tiểu Long chết tại Hồng Kông vì chứng phù não (não bị sưng to). Sau nhiều cuộc thảo luận và tranh cãi, các bác sĩ đã công khai nguyên nhân tử vong của Lý Tiểu Long là "Chết do tai nạn bất ngờ". Bộ phim "Long Tranh Hổ Đấu" (Enter the Dragon) đã phải trì hoãn lại 4 ngày sau vì diễn viên chính đã mất.

Ngày 25/7, một tang lễ được tổ chức cho bạn bè và người hôm mộ tại Hồng Kông, đã có hơn 25.000 người tới lễ tang của anh. Lý Tiểu Long mặc bộ trang phục Trung Quốc mà anh đã mặc trong phim "Long Tranh Hổ Đấu" (Enter the Dragon). Ngôi mộ của Lý Tiểu Long Ngày 30/7/1973: Sau một tang lễ nhỏ thứ hai ở Seattle, Washington tại Butterworth Funeral Home trên đại lộ East Pine, Lý Tiểu Long được chôn cất ở nghĩa trang Lake View. Tiễn đưa anh bao gồm Steve McQueen, James Coburn, Danny Inosanto, Taky Kimura, Peter Chin và người em trai, Robert Lee. 24/8/1973: "Long Tranh Hổ Đấu " (Enter The Dragon) đứng đầu tại rạp Graumann. Bộ phim rất thành công và Lý Tiểu Long đã nổi tiếng trên toàn thế giới.

Lý Tiểu Long và võ thuật

Trước khi sang Mỹ du học, họ Lý có học Vịnh Xuân Quyền với chưởng môn chi phái Vịnh Xuân Quyền Hồng Kông, Diệp Vấn tiên sinh. Trong khoảng tháng 9/1976 Lý có quay trở lại Hồng Kông xin được thầy dạy nốt phần cuối bài Mộc Nhân Thung mà Lý chưa học trước khi sang Mỹ nhưng bị Diệp Vấn từ chối. Sau đó Lý Tiểu Long đã theo học với Thiệu Hán Sinh vài bài quyền như "Tinh võ hội tiết quyền", "Thất tinh đường lang băng bộ quyền". Khi trở về Mỹ, Lý tiếp tục theo học Karatedo, côn nhị khúc, quyền Anh. Sau đó, Lý nghiên cứu và hỗn hợp nhiều môn võ để thành lập môn Triệt Quyền Đạo, sửa đổi cấu tạo Mộc Nhân Thung và cải cách những đòn thế tập với dụng cụ này. Theo nhiều học giả, Triệt Quyền Đạo ở một chừng mực nào đó vẫn có thể được coi là một chi nhánh của Vịnh Xuân Quyền.

Các phim

Đường Sơn Đại Huynh (The Big Boss):

Khởi quay từ tháng 7/1971 tại một vùng thị trấn nhỏ hẻo lánh tại Thái Lan. Bộ phim kể về một thanh niên nhà quê tên là Trần Triều An (do Lý Tiểu Long thủ vai) lên thành phố tìm việc làm, nhờ sự giúp đỡ của người chú, anh nhận được một chỗ trong xưởng làm đá cùng nhiều anh em khác, nhưng xưởng này làm ăn bất chính (sản xuất thuốc phiện). Sau khi biết anh là người giỏi võ nghệ chúng dùng tiền bạc và đàn bà để mua chuộc, biến anh thành tay sai cho chúng, nhưng sau khi phát hiện ra việc làm mờ ám của bọn chúng anh đã nhanh chống lại và triệt phá được băng đảng này. Bộ phim ra đời đã gây được tiếng vang lớn trong ngành phim võ thuật ,thu về hơn $3.5 triệu trong khi Lý Tiểu Long chỉ nhận được 15.000 USD.

Tinh Võ Môn (Fists of Fury):

Bộ phim kể về Trần Chân (Chen Chen), do Lý Tiểu Long thủ vai, là đệ tử của Hoắc Nguyên Giáp (một nhân vật nổi tiếng của Trung Hoa, người sáng lập ra Tinh Võ Môn), được tin sư phụ mất anh lập tức trở về dự tang sư phụ. Thấy có nhiều ẩn khúc trong cái chết bí ẩn của người thầy, Trần Chân quyết tâm điều tra một mình, sau cùng anh phát hiện ra rằng chính những người trong võ quán của Nhật đã ra tay dưới sự giúp đỡ của một số tên phản bội trà trộn trong Tinh Võ Môn. Lần lượt bọn chúng phải trả giá. Để cho yên chuyện cảnh sát Thượng Hải yêu cầu Trần Chân phải thí mạng, và đây là bộ phim duy nhất Lý Tiểu Long bị chết ,cũng như lần duy nhất anh hôn một cô gái trên phim ảnh. Bộ phim được dàn dựng hoàn toàn trong trường quay và 27 năm sau nó trở thành 1 trong 10 kiệt tác của Hồng Kông. Sau này nó được làm lại thành bộ phim "First of Legend" do một diễn viên võ thuật nổi tiếng là Lý Liên Kiệt (Jet Li) thủ vai.

Mãnh Long Quá Giang (The Way of The Dragon):

Mở đầu là cảnh một anh thanh niên nhà quê ngơ ngác, kết thúc là màn biểu diễn võ mèo độc đáo .Nhân vật chính trong phim là Tang Lung một thanh niên Hồng Kông sang Roma theo lời giới thiệu người chú để giúp đỡ một cô gái. Quán ăn của cô gái đang bị một nhóm xã hội đen phá đám,g ây áp lực đòi cô phải bán lại nhà ăn. Do không biết chút tiếng Anh lại ngơ ngác, ban đầu anh bị mọi người trong quán khinh bỉ, nhưng sau khi anh giúp đánh đuổi bọn xấu mọi người rất khâm phục. Cảnh đấu cuối cùng là một cảnh quay tại đấu trường La Mã đổ nát cùng với diễn viên rất nổi tiếng bấy giờ là Chuck Norris. Bộ phim do Lý Tiểu Long viết kịch bản,đạo diễn kiêm diễn viên là bộ phim duy nhất trong 4 tác phẩm kinh điển có những cảnh hài hước.Bối cảnh là LaMã cổ đại rất đẹp mắt và bộ phim là cơ hội để mọi người có cơ hội chiêm ngưỡng vẻ đẹp cơ bắp của Lý Tiểu Long,mà không ai có thể có được( trong quá khứ và ngay cả tương lai).

Long Tranh Hổ Đấu ( Enter the Dragon):

Là bộ phim đầu tiên có sự hợp tác giữa Hồng Kông và Mỹ .Trong phim là nhân vật "Lý" một để tự thiếu lâm vâng lời sư phụ đi trừng phạt kẻ phản bội sư môn( tên họ Hàn) .Cũng nhờ người chú "Lý" biết được chị gái của mình bị đệ tử của tay họ Hàn hại chết ,với sự giúp sức của một tổ chức an ninh Anh quyết định tham gia giải thi đấu võ nhằm đột nhập xào huyệt của bọn chúng là một hòn đảo cách rất xa bờ.Cùng đi với anh còn có 2 người bạn nữa là Roper và William ,nhưng William sau đó đã bị họ Hàn giết chết trên đảo.Tại đảo của họ Hàn Lý vừa tham gia cuộc tỉ thí võ thuật còn ban đêm với sự giúp đỡ của một nữ tình báo tên là Mỹ Linh ban đêm Anh đột nhập vào xào huyệt của bọn chúng lần thứ 2 thì Anh bị bắt ,nhưng cùng với Roper họ đã diệt được băng của họ Hàn.

Mặc dù bộ phim rất thành công song diễn viên chính lại chẳng có cơ hội được xem nó, sau khi đóng phim này Lý Tiểu Long bị sút gần 15kg. Trong phim Lý Tiểu Long có bày tỏ một số quan điểm về võ thuật của mình, đúng như mong ước của anh là dùng điện ảnh để truyền bá võ thuật.

Trò Chơi Tử Thần (Game of Death):

Còn được biết đến với cái tên khác là Tử Vong Du Hí, anh vài vai Billy Lo, một diễn viên nổi tiếng bị một tổ chức do Mr Land cầm đầu đe dọa tống tiền, vì chống lại chúng nên Billy bị chúng âm mưu ám toán nhưng không thành. Anh chỉ bị thương nặng ở mặt, sau đó anh làm phẫu thuật mặt và tổ chức 1 đám tang giả nhằm đánh lừa tổ chức của Mr Land và dễ bề đối phó. Vì là một diễn viên anh cải trang để theo dõi chúng tại Macao, Billy đã giết chết cận vệ của Land, Carl, một cao thủ Karate, nhưng sau đó chúng biết Anh còn sống và đã bắt Anna Young (bạn gái của Billy) gây áp lực. Bằng trí thông minh và tài năng về võ thuật, cuối cùng bọn băng của Mr Land cũng phải đền tội. Bộ phim có sự tham gia của một số diễn viên như Danny Inosanto và Kareem Abdul-Jabbar (trong vai Hakim), trong phim Lý Tiểu Long có biểu diễn tuyệt kĩ với côn nhị khúc rất đẹp mắt, và đây chính là bộ phim cuối cùng của anh.

Những câu nói nổi tiếng

"Võ thuật không bao giờ là một loại phấn son, một thứ trang sức mà chính là công trình mang tính chiếu sáng. Nói cách khác, đây là một kĩ thuật để đạt tới tự do". (Nói về nền tảng Triệt Quyệt Đạo)

"Để trở lên khác hơn so với bản thân, cần phải hiểu biết về chính bản thân". (Nói về những nhận thức mở đầu)

"Không phải mỗi ngày một tăng thêm mà chính là mỗi ngày một giảm bớt bằng cách đẽo gọt những thứ vô bổ". (Nói về những tính cách chủ yếu).

"Trước khi học võ, tôi thấy trái đấm chỉ là trái đấm, cú đá chỉ là cú đá. Khi học võ tôi thấy trái đấm không còn là trái đấm, cú đá không còn là cú đá. Khi đã hiểu võ thuật, tôi lại thấy trái đấm chỉ là trái đấm, cú đá chỉ là cú đá" (Nói về những lợi khí khi giao đấu)

"Trí thông minh đôi khi được kể như khả năng tự điều chỉnh thành công của cá nhân theo cảnh huống xung quanh - hoặc là khả năng điều chính cảnh huống xung quanh cho phù hợp với nhu cầu của cá nhân." (Nói về những chuẩn bị cần thiết)

"Đạt tới sự yên tĩnh trong khi di động giống như bóng trăng trên sóng nước, tiếp tục lúc lắc và trôi đi mãi" (Nói về sự di động)

"Nghệ thuật này không có gì phức tạp. Hãy làm đúng những điều phải làm. Hãy đấm khi phải đấm, đá khi phải đá" (Nói về tấn công)

"Không có trung tâm, không có giới hạn là có chân lý" (Nói về vòng tròn không giới hạn)


***Sau cái chết của Lý Tiểu Long , nhiều câu chuyện mới được những người trong cuộc kể lại . Võ sĩ lừng danh Đài Loan King Cobra ( Mãnh Xà Vương ) gởi thư cho tạp chí Black Belt , kể lại trận giao hữu giữa hai người , mỗi bên chỉ đem theo một phụ tá. Trên lầu 15 của khách sạn , họ gặp nhau. Sau vài câu xã giao , cả hai vào cuộc. Mãnh Xà Vương kể lại : " Chỉ với một đòn duy nhất , anh đã đá tôi ngã gục. Chân anh ta như một con dao ( Like a knife ).... "

Thủ lãnh Hiệp Khí Đạo là Koichi Tohei. 10 đẳng , cũng thuật lại cho Black Belt : " Trong một cuộc hội thảo , chúng tôi thử xuất ra vài đòn. Tôi yêu cầu anh ta tung ngọn cước đắc ý nhất. Ý tôi chỉ là chụp bắt chân anh ta lại thôi. Tất nhiên họ Lý nhận lời. Anh ta phóng cước , nhưng tôi bắt... hụt. Sau đó tôi tự tuyên bố mình thua cuộc , vì không bắt được chân anh ta. Nhưng đúng lúc ấy Lý Tiểu Long cúi mình và nói : "Tôi mới là người thua cuộc , vì tôi không dám đá cái thứ hai nữa. Tôi sẽ tàn phế suốt đời... " Câu chuyện nói lên tinh thần thượng võ cao cả của các bậc võ sư chân chính.

Trong thời gian đóng phim. một số diễn viên điện ảnh Hồng Kông , vì nhiều lý do , lớn tiếng thách Lý Tiểu Long giao đấu. Anh đều im lặng , không trả lời. Sau khi anh chết đi , một vài người trong số họ mới kể lại rằng : Lý Tiểu Long không trả lời , nhưng chờ đêm tối , lặng lẽ đến tận nhà họ . Anh muốn giữ tiếng cho cả hai bên. Và các nhân vật đã thách thức anh đều "tâm phục khẩu phục" sau vài lượt tung đòn. Một người giấu tên kết luận : " Anh ta muốn đánh gục tôi lúc nào cũng được. "

Tại Sài Gòn , năm 1970 , Đô trưởng Đỗ Kiến Nhiễu có lần tổ chức tiếp tân một số diên viên Hồng Kông sang thăm Sài Gòn. Trong một cuộc họp báo , diên viên Vương Vũ khẳng định : " Chúng tôi sang đây thăm Sài Gòn và giao lưu khán giả chứ không phải để giao đấu , Vậy , xin miễn cho những lời thách thức ". Một võ sĩ nổi tiếng Sài Gòn nhân đó cũng gởi lời thách đấu với... Lý Tiểu Long . Nhưng dư luận đầu nhất trí cho rằng , chẳng qua anh ta chỉ " khoe mẽ " bởi tài năng hai bên , thể hiện trên màn ảnh là quá rõ rệt. Có người ví von : " Dê non không biết sợ cọp dữ." Người khác thì cho rằng. diên viên X thách đấu Lý Tiểu Long thì cũng như chúng ta thách đấu... Monhamed Ali vậy.


Nhân tiện nói về nguồn gốc của Vịnh Xuân quyền. Sáng tạo ra Vịnh xuân quyền là Nghiêm Vịnh Xuân, con gái của Nghiêm Nghị - học trò của Ngũ Mai lão sư thái. Ngũ Mai cũng là một trong 5 nhân vật truyền thuyết trốn thoát khỏi chùa Nam Thiếu Lâm Toàn Châu Phúc Kiến sau cơn đại nạn chùa bị các đại tướng Mãn Thanh hỏa thiêu, 5 người này về sau được các võ phái miền Nam Trung Hoa (Quảng Đông, Quảng Tây, Phúc Kiến, Tứ Xuyên, Vân Nam) tôn vinh là Ngũ tổ của Nam quyền, 5 vị đó là: Chí Thiện thiền sư - Ngũ Mai lão ni sư thái - Bạch Mi Đạo Nhân - Phùng Đạo Đức - Miêu Hiển

7- Thích Kế Quan( ai coi Thương Hải thì biết nhân vật này): soạn sách "kỷ Hiệu tân Thư" là chọn lọc tinh hoa các nhà , tổng kết võ thuật TQ từ cổ đại đến nhà Minh.

8- Du Đại Du : tổng hợp nghiên cứu cách sử dụng của các loại vũ khí soạn thành " kiếm kinh", được coi là kinh điển quan trọng trong võ thuật TQ.

9-Trình Tông Hiến : viết " canh dư thặng ký" tổng kết tinh hoa các nhà ( được xem là đoạn kết của " kỷ hiệu tân thư" )

10-Trần Vương Đình : sáng lập Thái Cực Quyền kiểu họ Trần.

11-Đổng Hải Xuyên : Đại sư Bát Quái Chưởng.

12- Dương Phúc Khôi : người sáng lập Thái Cuạc Quyền kiểu họ Vương.

13-Võ Vũ Tương : Người sáng lập Thái Cực Quyền kiểu họ Võ.

Vicent
31-07-2009, 09:16 PM
tiếp theo

15/ Tổ sư Morihei Ueshiba - người sáng lập ra aikido

Morihei Ueshiba, ông tổ của môn võ Aikido ( Hiệp khí đạo ) sinh năm 1882 tại thành phố cảng Tanabe, mất ngày 26-4-1969 tại Tokyo. Năm 33 tuổi Morihei Ueshiba đã được coi là người có võ công cao cường nhất nước Nhật. Năm 1960, chính phủ Nhật đã trao cho Morihei Ueshiba Huân chương danh dự cao quý và dải lụa tím nhằm tôn vinh ông.
Lúc nhỏ Morihei Ueshiba có thể chất yếu đuối, nhưng thông minh, dưới sự kèm cặp chặt của cha, chưởng môn võ thuật, ông tập luyện môn võ Aioi-ryu, sau đó thụ giáo võ sư nhu thuật lừng danh nhất thời đó là Torawa Tokusaburo rồi đến võ sư khả kính Soguda Takeda. áp dụng những nguyên lý của Tekeda, Morihei Ueshiba đã miệt màI nghiên cứu và tinh luỵên tất cả các trường pháI võ thuật Nhật Bản để sáng lập ra trường phái Aikido.

Khi di chuyển thân pháp, tổ sư Morihei Ueshiba trông đẹp như đang biểu diễn một vũ điệu. Với một thân hình nhỏ bé, mảnh mai, chỉ cao 1,55m, nặng chưa tới 50kg, ông đã quật ngã cùng một lúc mấy võ sĩ vai u thịt bắp. Họ bay bổng trên không mà chẳng hề hiểu mình bị đánh bằng cách nào. Có khi cả năm địch thủ cùng xông vào một lúc, thậm trí có võ trang đều bị ông lần lượt ném văng ra xa cả gần chục thước mà gần như không hề chạm tay vào người họ, rốt cuộc không ai thắng nổi ông.

Võ sư Aikido kiêm tài tử điện ảnh Stevel Geagal, kể lại nhiều lần chứng kiến cảnh thầy Morihei Ueshiba đặt một thanh kiếm dài hay một cái gậy vào cổ mình, rồi hô 4 võ sỹ đai đen mạnh nhất của ông đẩy. Họ không đẩy ông nhúc nhích được một ly nào. Thế rồi ông đẩy họ ngã xuống, quả là một kỳ tích lạ lùng nhất thế giới, một quyền năng thật đáng sợ và hùng tráng. Tuy võ công trác tuyệt như vậy, nhưng Morihei Ueshiba không đề cao vũ lực. Ông luôn nói “ tập luyện võ thuật không phải để đánh bại kẻ kẻ khác, mà để thực hành lòng yêu mến trời đất trong chính bản thân mình.

Ngày nay Aikido trở thành một môn võ được đông đảo người trên thế giới luyện tập. Morihei Ueshiba đã đI vào cõi vô cùng, nhưng sứ điệp của ông để lại vẫn luôn vang mãi trong tâm hồn những người yêu chuộng võ thuật chân chính trên tráI đât. Aikido không phải là một kỹ thuật để đánh gục kẻ khác, mà để cải sửa chính tâm hồn bạn, hoà hợp chúng ta với sự di chuyển của vũ trụ.

Như chúng ta đã biết, kỹ thuật Aikido tiếp thu từ những sở trường của các võ phái mà Tổ sư Morihei Ueshiba đã luyện tập và thành tài, từ những môn như:

- Nhu thuật: Kito, Gosei, Aioi, Hozoin.

- Kiếm phái: Yagyu, Shinkaku.

- Thương phái Yari.

- Và nhất là Daito Aikijitsu (Hiệp Khí nhu thuật).

Năm 1922, Morihei mời sư phụ mà cũng là thừa kế của võ phái Daito là Sokaku Takeda đến Ayabe lưu lại đó 6 tháng. Sokaku đã chứng nhận Ông là võ sư của môn phái Daito và cho phép mở võ đường. Thế là trường Ueshiba Juku khai trương với sự giúp đỡ tích cực của Onisaburo Deguchi, sư trưởng của Thần giáo phái Omoto-kyo.

Về mặt tinh thần thì ngoài ảnh hưởng của Phật, Khổng và Lão giáo từ thuở thiếu thời, Ông còn chịu ảng hưởng rất sâu đậm giáo lý Omoto-kyo do Onisaburo Deguchi truyền dạy từ năm 1920. Chính từ khi phụ thân Ông qua đời năm 1919, biến cố này đã làm Ông suy nghĩ nhiều về cuộc sống và ý nghiã của nó và tạo cơ duyên cho Ông gặp được và cảm phục Deguchi. Ông đã dọn nhà đến Ayabe để tiện theo học Deguchi. Nhận thấy môn Hiệp-Khí Nhu-Thuật Daito quá thiên về chiến đấu nên không thể là một phương cách đưa con người về với vũ trụ được, cũng như không thể đem lại sự hòa hiệp giữa con người với nhau, Deguchi đã khuyên Ông nên tự tạo cho mình một hướng đi riêng, một võ đạo: dùng võ để làm phương tiện hành đạo và đạt đạo. Chính Morihei đã phải công nhận Sokaku là người đã mở mắt cho Ông thấy căn nguyên của võ thuật, nhưng sự giác ngộ của Ông là nhờ vào sự học hỏi nơi giáo phái Omoto-kyo và kinh nghiệm của mình với Deguchi, nhất là sự lãnh hội giáo lý biệt truyền Chinkon Kishin ( tạm dịch là “sự ổn định tinh thần và trở về với thần linh ). Ngay từ căn bản, đường lối của Sokaku và Morihei đã có những khác biệt lớn lao cả về mục đích cũng như cách ứng dụng. Vậy mà hàng năm, Sokaku vẫn đến thăm Morihei tới khi Sokaku chết (1943 ). Điều này chúng tỏ Sokaku là một võ sĩ đạo chân chính, rộng lượng và có một tình thương đặc biệt đối với Morihei. Còn Morihei thì vẫn luôn luôn tôn kính Sokaku và vẫn chi tiêu, trang trải mọi chi phí của sư phụ. Thời đó ở Nhật, đệ tử lấy làm hãnh diện được hầu hạ, tắm giặt và chi phí mọi khoản cho thày.

Võ đường Ueshiba Juku mới đầu chỉ dành dạy cho tín đồ của giáo phái Omoto-kyo, tuy nhiên khi danh tiếng của Morihei được truyền đi xa, nhiều người ngoài giáo phái cũng tìm đến để xin học, trong đó có Tomiki Kenji, một võ sư Nhu-đạo. Sau khi thành đạt, vị võ sư này đã lập ra hệ phái Aikido Tomiki.

Cuối năm 1925 và năm 1926, Morihei được đô-đốc Takeshita mời lên Tokyo để dạy cho mình và một số sĩ quan cao cấp cùng một số người trong hoàng tộc. Trong thời gian này Ông cũng dạy một lớp đặc biệt và ngắn ngày cho các sĩ quan cận vệ ở hoàng cung có đẳng cấp tối thiểu ngũ đẳng Nhu dạo hoặc Kiếm đạo.

Năm 1927, Morihei và gia đình dọn lên ở Tokyo và dạy võ dưới sự bảo trợ của hoàng tử Shimazu tại phòng đánh bi-da của ông được cải biến thành võ đường.

Năm 1928, Ông dọn tới một võ đường rộng hơn và năm sau (1929 ) lại dọn đến một võ đường lớn hơn nữa ở Kuru-machi. Vì số môn sinh gia tăng không ngừng, Ông đã phải mua cả một thửa đất rộng ở Ushigome để lập võ đường Kobukan, sau này trở thành tổng-đàn của Aikido.

Trong khi võ đường Kobukan dược xây dựng, Tổ sư Nhu đạo là Jigoro Kano có tới thăm Morihei ở sân tập tạm thời Meijiro. Sau khi tận mắt thấy những kỹ thuật Aiki, ông Kano đã phải thốt lên: “Đây đúng là võ đạo lý tưởng của ta, Chân Võ đạo!”. Sau đó ông đã gửi nhiều cao đồ ở Kodokan (Tổng đàn Nhu đạo) sang học, trong số đó có Mochizuki Minoru, sau này ra thành lập hệ phái Yoseikan (Dưỡng Sinh Quán).

Năm 1931, khi Kobukan hoạt động thì Shirata Rinjiro bắt đầu theo học, sau này ông là Giám-đốc Hiệp-hội Aikido Toàn Nhật-Bản.

Năm 1932 Hội Phát-Huy Võ-đạo được thành lập. Đây cũng là thời gian Shioda Gozo được nhận làm đệ tử và sau này ông phát triển Aikido Yoshinkan (Dưỡng Thần Quán). Năm 1939, Koichi Tohei (lúc đó là đệ tứ đẳng huyền đai Nhu dạo) không tin những lời đồn đại về Morihei Ueshiba, đã tìm đến võ đường của Tổ sư để rồi bị một nữ đệ tử khuất phục một cách dễ dàng bằng những kỹ thuật Aiki thần diệu. Chính ông đã thú thật điều này trong một cuốn sách của ông. Ông bèn xin ở lại theo học. Sau này Koichi Tohei là một trong những đệ tử chân truyền của Tổ sư, đạt đươc đẳng cấp cao nhất (thập đẳng) và đã có công truyền bá Aikido vào Hoa-kỳ.

Thế chiến thứ hai đã rút đi gần hết môn sinh ở Kobukan. Năm 1942, sau khi được “soi sáng” (Ông gọi là “đón nhận thiên mệnh”), Morihei trao lại cho con trai là Kishomaru trông coi võ đường ở Tokyo rồi cùng vợ lui về Iwama lập đền Aiki (Aiki Jin-Ja) và sân tập Shuren. Ngày nào Ông cũng giậy thật sớm để cầu nguyện, thiền định rồi ra đồng làm ruộng và dành trọn buổi chiều để tập luyện.

Nước Nhật bị bại trận năm 1945, sau đó không một võ đường nào được phép hoạt động. Đến năm 1948 Aikido là môn phái đầu tiên được hoạt động lại và Hội Hiệp-Khí (AIKIKAI) được thành lập ngày 9-2-1948, thay thế cho Kobukan, phổ biến môn võ đã được Bộ Giáo-dục Nhật-Bản công nhận là có tính cách công ích (Zaidan hojin). Chính thời gian này, sau khi đã hoàn chỉnh triêt-lý và kỹ thuật của bổn môn, danh từ AIKIDO mới chính thức được sử dụng.

Sau khi Aikikai được thành lập, Morihei lại giao phó trách nhiệm điều hành và phổ biến cho con trai và các đai đệ tử, còn Ông lại trở về Iwama tiếp tục luyện tập và nghiên cứu, đúng như lời Ông đã căn dặn môn đồ: “Hãy cố gắng hết sức mình tiến xa trên con đường học tập. Giống như vũ trụ, Aikido không có giới han.

Ta chỉ mới là học viên năm thứ nhất trong Aikido mà thôi. Ta hiện vẫn đang học tập. Ta sẽ tiếp tục học tập cho đến mãn đời. Khi ta chết đi, ta sẽ ký thác sự phát huy, phát triển Aikido cho những người theo sau ta.” Ta nhận thấy rằng cái mà Ông gọi là “ngộ” ở sau vườn ngày đó mới chỉ là “sơ ngộ”, khiến cho Ông bừng tỉnh, cải tổ công phu sở học, tiếp tục “tu học” chứ không chỉ “luyện tập” để kiện toàn thành “CHÂN VÕ-ĐẠO”. Ông đã thực sự hoàn chỉnh Aikido đến hơi thở cuối cùng của đời mình.

ĐẠO thật rộng lớn và bao la biết mấy nên còn rất nhiều chỗ cho những thế hệ sau thừa kế, tiếp tục đi lên trên con đương trở về với ĐẠI NGÃ.

Ngày nay, Aikido được phổ biến rộng rãi khắp năm châu, tuy không phát triển ồ ạt nhưng thực sự đã tạo được niềm tin và sự kính trọng của đa số quần chúng.



Tiểu sử tóm tắt của tổ sư Ueshiba

1883: Sinh ngày 14 tháng 12 tại Moto-machi, thành phố Tanabe.

1897: Băt đầu học một vài môn võ cổ truyền

1912: Dẫn đầu một nhóm khai hoang, di cư tới Shrataki, Monbetsu-gun, Hokkaido, với 55 người cùng chí hướng bắt đầu khai hoang. Tại đây người gặp Mr. Sokaku Takeda của môn phái Daito Ryu Jujitsu và bắt đầu là môn sinh của ông.

1919: Do sức khỏe của cha người ngày càng yếu, người đã quay trở quê hương. Trên đường đi qua Ayabe, Kyoto người đã gặp Mr. Onisaburo Deguchi của Omotokyo và đã đạt được sự hiểu biết về tâm linh. Sau khi cha người qua đời, người di chuyển tới Ayabe, Kyoto và mở ra Shugyo Dọo Ueshiba Juku

1920 (nửa năm đầu): Bắt đầu phát triển môn võ mới

1927: Cùng với gia đình, di chuyển tới Tokyo và bắt đầu dạy ởp nhiều nơi, bao gồm cả học viện thủy quân.

1931: Mở một võ đường, mà ngày nay được biết tại Wakamatsu-cho, Shinjuku, Tokyo

1940: Ðược phép hoạt động như một tổ chức phi lợi nhuận.

1941: Một đạo trường được mở tại Iwana, nơi mà các kỹ thuật và tâm linh được phát triển mạnh mẽ. Các huấn luyện viên được đào tạo nhằm muc đích mở rộng Aikido

1950 (thập kỷ): Aikido đã được phát triển ở hải ngoại. Thậm chí còn mạnh hơn tại Nhật Bản.

1960: Do những đóng góp của Aikido, người đã nhận được Huy chương "Purple Ribbon".

1969: Qua đời vào ngày 26/4 với niềm tiếc thương sâu sắc của hàng vạn môn sinh Aikido, hàng triệu những người yêu thích võ thuật trên toàn thế giới.

(Theo tài liệu giới thiệu Aikido chính thức của Aikikai)

14\Mohamed Ali[/B]
Mohamed Ali tên thật là Cassius Marcellus Clay Jr , sinh ngày 17 tháng 1 năm 1942, người ta thường gọi là Mohamed Ali-Haj hay Mohammed Ali như chúng ta thường vẫn gọi. Ông được xem như một trong những tay quyền anh Mỹ hạng nặng giỏi nhất trên thế giới qua mọi thời đại,ông được bầu là vận động viên thể thao của thế kỉ 20 trước cả vua bóng đá Pele bởi các nhà báo quốc tế năm 1999 ông chính thức được chọn bởi Sports Illustrated và BBC. Ông nổi tíêng nhờ vào những thành tích thể thao cũng như những hoạt động chính trị của ông. Ngày 17 tháng 12 năm 2005 , mặc dù ông bị bệnh nặng nhưng ông vẫn sang Berlin để nhận huy chương danh dự Hoà Bình mang tên Otto Hahn (là người được trao tặng huy chương danh dự trong suốt hai năm bởi tổ chức Xã Hội Đức

Lý lịch của ông

Tên hoàn chỉnh : Cassius Marcellus Clay Jr.Sau này Mohamed Ali

Nơi sinh : thành phố Louisville, bang Kentucky , Mỹ

Quốc tịch: Mỹ

Ngày sinh: 17-1-1942

Chiều cao: 1m91

Thể loại thi đấu: Quyền Anh hạng nặng

Thành tích Số lần thượng đài: 61

+Chiến thắng: 56

+Chiến thắng bởi knock out: 37

Số lần bại : 5 (champion du monde 1964-1967, 1974-1978)

Huy chương được nhận : huy chương vàng Olympic (bán nặng 1960)

Những bước khởi đầu

Clay sinh ra trong gia đình có cha Clay Sr làm biển quản cáo, mẹ Odessa Grady Clay là một nàng hầu

Trong một lần đi khai báo mất chiếc xe đạp của ông lúc 12 tuổi, ở đồn cảnh sát ông đã quen được Joe Martin (cảnh sát đồng thời là huấn luyện viên Quyền Anh), Joe đã khuyến khích Clay học Quyền Anh và đã giúp đỡ ông tiến bộ nhanh chóng. Mặc cho kết quả học tập của ông khá kém, nhưng những thành tích thể thao của ông đáng được ghi nhận, ông đã đem về 6 huy chương Kentucky Gold Glove, và sau đó ông đã tốt nghiệp với số điểm tầm thường.Bằng một dự cảm, hiệu trưởng của trường đã nói rằng ngay khi Clay nhận bằng tốt nghiệp cũng là cơ hội để nhà trường được nổi tiếng

Những bước đi chuyên nghiệp

Trong kì Thế Vận Hội mùa hè Năm 1960 ở Rome,ông đã giành được huy chương vàng ở hạng cân bán nặng. Từ đó ông đã trở thành vận động viên chuyên nghiệp dưới sự dìu dắt của tay đấm huyền thoại Angelo Dundee và nhanh chóng được nổi tiếng bởi phong cách quyền anh chính thống của ông thông qua những thành quả ngoạn mục và sự tiến bộ vượt bậc không ngừng.

Tại Louisville vào ngày 29 tháng 10 năm 1960, trong lần đầu tiên thựơng đài chuyên nghiệp, ông đã đánh thắng Tunney Hunsaker. Sau đó ông đến Florida với Angelo Dundee, tại đây nhờ huy chương Olympic lúc 19 tuổi, ông đã hạ Á Quân vô địch thế giới Ingemar Johanson là người mà đang chuẩn bị cho trận đấu với Floyd Patterson. Sau khi hạ Floyd, ông trở về quê nhà Louisville và tiếp tục chiến thắng trước những người thách đấu khác. Năm 1962, sự nổi tiếng của ông chính thức trải rộng ra khắp nước Mỹ và cũng là năm ông chính thức thượng đài lần đầu tiên tại Newyork và Los Angeles. Ngày 15 tháng 11 cùng năm, ông mang về chiến thắng như sấm vang trước tay đấm Archie Moore trong 4 hiệp đúng với dự đoán của Clay trước trận đấu.

Chính vào năm 1963, đã mở ra cánh cửa đến danh hiệu vô địch trong tương lai cho Clay.Ông đã chíên thắng khó khăn trước Doug Jones trong cuộc đấu mà được gọi là "Cuộc đấu của năm", và lại nói về anh ta trong lúc tự bắt buộc mình tham dự trận đánh với Henry Cooper, và Clay đã bị Henry hạ gục xuống sàn ở cuối hiệp đấu thứ 4, đây được xem là cú ngã đầu tiên của Clay trên con đường quyền anh chuyên nghiệp ,và trận đấu bị dừng lại ở hiệp thứ 5 do chấn thương mặt của Cooper.Được xếp hạng là tay đấm của năm 1963, hiển nhiên tên ông được điền vào danh sách đối thủ của vô địch quyền anh thế giới Sonny Liston, với 19 trận thắng với 15 lần knock out với không lần nào thất bại, nhưng Clay được cho là ít có khả năng hơn so với Sonny (được xem là không thể đánh bại)

Trận đánh với Sonny Liston

Ngày 25 tháng 2 năm 1964, ở Miami bang Florida, một điều ngạc nhiên là Sonny bị lấn át bởi sự năng động gồm tốc độ và sự di chuyển hợp lý của cặp chân của Clay, Sonny điên tiết lên trong sự bất lực trước Clay. Sau đó Sonny bị chấn thương ở vai khi thực hiện quá sức các cú đấm trong không khí , và Sonny được thoa pômat bởi các chăm sóc viên ở góc đài. Clay đã được hưởng lợi từ các pômat khi thực hiện các cú đấm sượt lên mặt của Sonny khi các găng tay của Clay đã thấm pômat sau khi đấm trúng vai của Sonny. Trong sự khó khăn đó, Sonny đã vùng lên và vây Clay vào góc vào cuối hiệp thứ 5 thì may mắn thay, tiếng chuông đã vang lên tránh cho Clay một thất bại. Sau khi được giải nguy vào cuối hiệp 5, vào hiệp thứ 6, Clay đã quay ngược lại áp đảo Sonny. Cuối cùng khi sang hiệp thi đấu thứ 7, vì chấn thương ở bả vai quá nặng nên Sonny đã bỏ cuộc. Chiến thắng người giỏi nhất lúc bấy giờ trong 6 hiệp là chiến thắng lớn nhất của Ali trong suốt những năm thập niên 60.Những động tác giả và các cú đấm liên hoàn một lần nữa đã làm cho Clay trở thành người chiến thắng của năm.

Trận chiến phục thù Sonny Liston vào 25 tháng 5 năm 1965 ở lewiston được tranh cãi nhiều nhất, sau khi bị mất 1 chân trụ,Liston chống lại một cú đấm trực tiếp bên phải của Ali và bị ngã xuống đất, sau khi trọng tài đếm đến 10, Sonny mới đứng dậy.Trọng tài đã vội vàng đưa trận đấu trở lại trong lúc Clay đang huênh hoang xung quanh võ đài. Trận đấu được đưa trở lại trước khi người đo thời gian thông báo trọng tài chính đã sai(vì Liston vẫn còn nằm dưới đất sau 10 lần đếm) . Công chúng đã huýt sáo hai đối thủ và các nhà báo lên tiếng chỉ trích Sonny gian lận và nói rằng Sonny nên giải nghệ là vừa.

Cassius Clay trở thành Mohammed Ali

Giữa hai trận đấu với Sonny Liston, Clay đã quá đủ nổi tiếng để vượt qua lĩnh vực thể thao bởi hai lý do: Clay tiếp xúc với các quốc gia Hồi Giáo và sau đó là đổi tên sang Cassius X, để tỏ lòng kính trọng với ông bầu và là người bạn Malcolm X, là thành viên duy nhất của quốc gia Hồi Giáo (được xem là nhóm đáng ghét nhất của các phương tiện truyền thông Mĩ năm 1964, vì lúc ấy đang chịu sự nghi ngờ là đã gây ra vụ ám sát tổng thống Kennedy), mà là người gíup đỡ cho Clay trước trận đấu đầu tiên với Liston; sau đó Clay đã lấy một phần tên của Elijah Muhammad, trưởng ban vận động quốc gia hồi giáo và có tên là Mohammed Ali. Sau đó cuộc tranh giành quyền lực giữa Mohammed với Malcolm và Elijah trong Quốc Gia Hồi Giáo diễn ra, cuối cùng là Ali đã quay lưng lại với Malcolm trước công chúng trong chuyến di sang Nigéria vào năm 1964 và từ đó được quản lý bởi Herbert Muhammad (con trai của Elijah).Được hưởng lợi từ danh tiếng của quốc gia hồi giao , Ali đã sang Egyptevào năm 1964 và được tiếp đón bởi Gamal Abdel Nasser như là Đại Sứ cộng đồng người da đen ở Mỹ, sau đó Ali đã hối tiếc vì đã chia cắt với Malcolm (bị ám sát năm 1965) và giữ khoảng cách với quốc gia Hồi Giáo.

Nhà vô địch không thể tranh cãi

Từ 25 tháng 2 năm 1965 tới 20 tháng 6 năm 1967, Ali đã thống trị thể loại hạng nặng như Joe Luis và Rocky Marciano trước đó Sau khi hạ Sonny Aliston lần thứ hai, Ali đã tổ chức khoảng mười cuộc triễn lãm vòng quanh thế giới trong công ty của hai người bạn cộng sự với ông là Jimmy Elis và Cody Jones. Ngày 22 tháng 11 năm 1965, ở Las Vegas ông đã chỉ trích nhà cựu vô địch Floyd Patterson mà đã chịu thua hai lần trong hiệp đấu thứ nhất bởi cú tạt thuận tay của Sonny Liston.Mặc dù theo truyền thống mỗi năm tổ chức các trận đấu 2 lần nhưng Ali đã thách đấu 5 lần vào năm 1966.

Khởi đầu Ali đã hạ George Chuvalo vào tháng ba ở Toronto, Henry Cooper vào tháng 5 ở London, tại đây, ông đã hạ Brian London trong 3 hiệp vào ngày 5 tháng 8; và hạ vô địch Đức Karl Mildenberger tại Franfurt vào ngày 10 tháng 9, cuối cùng ông kết thúc năm 1966 bởi trận thắng knock out Cleveland William ở Houston.

Tổ chức WBA (World Boxing Association) không công nhận vị trí chính trị của Ali,viện cớ là trận đấu với Sonny Liston không công bằng mặc cho sự không đồng tình của Ali và lấy lại đai vô địch thế giới của Ali để trao cho Ernie Terrel.Đây là lân đầu tiên danh hiệu bị tứơc đoạt.Tuy vậy Ali được công nhận là nhà vô địch không thể tranh cãi và bảo vệ đuợc đai WBC (World Boxing Champion). Sau đó Ali đã lấy lại được danh hiệu WBA vào ngày 6 tháng 2 năm 1967 sau khi hạ Ernie Terrel ở đầu hiệp thứ 15 tại Houston. Ngày 6 tháng 3 năm 1967, Ali hạ KO Zora Folley, được xem là đối thủ nguy hiểm đối với chức vô địch.Những vấn đề với toà án về sự bất hợp tác của ông trong quân đội Mỹ đã ngăn cản ông tham dự vào các trận tranh giải vô địch thế giới khác, và ông chỉ có thể thực hiện các cuộc triển lãm ở Detroit vào ngày 15 tháng 6, đây được xem là lần xuất hiện cuối cùng của ông trước năm 1970

Chống chiến tranh Việt Nam

Năm 1966, ông đã từ chối phục vụ cho quân đội Mỹ đang tuyển lính cho chiến trường Việtnam và trở thành người phản biện bằng câu nói :'' không có gì để chống lại Việtcộng'' và ''không có nguời Việtnam nào mà đối xử tồi tệ với người da đen cả'' Ngày 28 tháng 4 năm 1978, ông giăng khẩu hiệu bất hợp tác ngay tại nơi tuyển quân.Ngày 8 tháng 5 ông bị giải tới toà án Ngày 20 tháng 6, ông bị kết án bồi thường 100 000 dollars và 5 năm tù giam, đồng thời ông cũng mất bằng thi đấu và danh hiệu.Ali đã xin không vào tù nhưng ông có những vấn đề về tài chính cho tới khi các vấn đề của ông được giải quýêt vào năm 1971 bởi toà án tối cao

Việc Ali chống lại việc phục dịch quân đội hoặc việc ông tham gia vào Quốc gia Hồi Giáo đã làm cho ông thay đổi từ một nhà vô địch kiêu căng nhưng gần gũi thành một trong những nhân vật nổi tiếng nhất và được bàn tán nhiều nhất vào thời kì đó. Những sự xuất hiện trước công chúng bên cạnh những nhà lãnh đạo nhóm Quốc Gia Hồi Giáo như Elijah Muhammad và Malcolm X cũng như những lời tuyên bố trung thành với họ là nguyên nhân làm cho công chúng Mĩ phải có thái độ thận trọng với ông.Nếu không có sự chống đối thẳng thắn với quân đội Mĩ, thì những sự kiện trên đã làm cho Ali đã trở thành bia nhắm cho những sự phẫn nộ và sự ngờ vực.

Sự trở về đáng nhớ

Năm 1970, Ali chính thức từ bỏ danh hiệu của ông, trong lúc nhường lại cho Joe Frazier (một ngôi sao đang lên ) theo yêu cầu của Jimmy Ellis. Ông đã thành công trước Toà Án Tối Cao Nước Mĩ ( hiểu rõ về quá trình chống lệnh triệu tập phục vụ trong quân đội của ông) khi đem về bằng thi đấu và quay về chương trình tập huấn.

Sau một vài buổi triển lãm Ali quay trở lại sàn đấu với đối thủ Jerry Quarry (được mệnh danh là niềm hi vọng của những người da trắng) và ông đã hạ trong vòng 3 hiệp vào ngày 26 tháng 10 ở Atlanta.Để chuẩn bị cho trận đấu với nhà vô địch Joe Frazier,Ali đã hạ Oscar Bonavena vào ngày 7 tháng 12 ở NewYork trong 15 hiệp thay vì 12 hiệp như những trận thông thường. Ali ra sức tập luyện nhưng có vẻ như Ali đang mạo hiểm khi đối diện với đối thủ cực xương ngay ngày trở về sau khi đã rời xa rời võ đài trong 3 năm.

Được chờ đợi và nhanh chóng trận đấu được gọi là ''trận đấu của thế kỉ'': Trận đấu hạng nhất thế giới giữa hai võ sĩ chưa biết mùi thất bại lần nào, không những vậy đó còn là trận đấu của hai trường phái hoàn hảo mà tiêu biểu là hai đại diện Ali và Joe Frazier, đây còn là một trận siêu kinh điển và được ghi nhớ là trận đấu đỉnh nhất của thập niên 70.

Khởi đầu vào ngày 8 tháng 5 năm 1970, trong nhà thi đấu nổi tiếng Madison Square Garden của NewYork, cuộc đối đầu lần này xem như là lần thất bại nặng nề đầu tiên của Ali.Theo ý kiến của những người ủng hộ Ali thì họ nghĩ rằng sự quay trở lại sàn đấu lần này của Ali sẽ giống như những gì Ali đã viết trong cuốn hồi kí ''Tâm hồn papillon'' và đánh giá thấp Joe Frazier rằng Frazier yếu thế hơn Ali.

Bước vào trận đấu, Ali đã trải qua hiệp đấu đầu tiên mà không thể tìm ra được giải pháp nào trước Joe, ngoại trừ việc Ali liên tiếp bị những cú đấm móc như búa bổ của Joe trong lúc thu hẹp khoảng cách với Ali. Ali đã quỵ xuống vào hiệp thứ 11 và ở hiệp thứ 15, và hiệp cuối cùng ngay khi không ai mong chờ chuyện ấy xảy ra thì Frazier đã cho Ali một cú đấm móc trái thẳng vào mặt của Ali, Ali đã guc ngã và đứng dậy giây thứ 4 sau khi trọng tài đếm đến giây thứ 10.Thất bại đầu tiên và là thất bại nặng nề nhất của Ali lần này đã làm cho mong ước trở thành người bách chiến bách thắng như Marciano của Ali kết thúc.Niềm an ủi duy nhất của ông lúc này là lời tuyên bố vô tội của Toà Án Tối Cao vào ngày 28 tháng 6 năm 1971

Con đường dài đến cuộc chinh phục danh hiệu

Sau khi gượng dậy từ thất bại trước Joe, để trở lại đỉnh cao của thể loại hạng nặng, Ali đã thực hiện 14 trận đánh và 39 trận biểu diễn từ 25 tháng 6 năm 1971 tới 30 tháng 7 năm 1974. Mục đích của ông là trở về đỉnh cao bằng các hoạt động quyền anh và thu thập đủ số trận thắng để được xem là võ sĩ số 1 thế giới.

Trong suốt thời gian này Ali đã chấp nhận thách đấu với các võ sĩ giỏi nhất nước Mĩ cho danh hiệu ''Vô địch Bắc Mĩ'', như Jimmy Ellis (người bạn cũ của ông),Buster Mathis, Ken Norton, Joe Bugner và Bob Foster( vô địch thế giới hạng bán nặng). Ông còn đấu với các đối thủ cũ thêm một lần nữa:George Chuvalo, Jerry Garry và Floyd Patterson. Sau đó ali thi đấu khắp thế giới như các trận đấu ở Zurich, Tokyo, Vancouvẻ, Dublin và Jakarta và các cuộc triển lãm ở Caracas, Buenos Aires hoặc Barcelona.

Năm 1973, con đường chinh phục của ông có một sự cố, ngày 22 tháng 1 năm 1973, Joe Frazier bị huỷ dịêt chóng vánh ở hiệp thứ 2 và thả khăn xin bỏ cuộc ở hiệp thứ 6 với George Foreman ( được xem là tượng đài khổng lồ và ông vua của thể loại hạng nặng). Trong cuốn tự sự của mình, Ali kể lại rằng ông bị bắt buộc chiến thắng hai ngừơi để một lần nữa bảo vệ ưu thế của ông ở thể loại hạng nặng. Nhưng khó khăn nhất đã đến với ông vào ngày 31 tháng 3 ở San Diego trong trận đấu với Ken Norton. Tay đấm đến từ California đánh vỡ quai hàm của ông ở hiệp thứ 2. Ali giữ vững tới hiệp thứ 12, bị đau đớn bởi vết thương trên mặt trước một Norton khôn ngoan và nhanh hơn cả Ali; ông đã thua lần thứ hai trước đối thủ có tài năng bẩm sinh nhưng sải tay ngắn hơn Joe Frazier. Huyền thoại Ali bị xem thường và lần này được xem như là lần thứ ba ông cố gắng tìm kiếm lại đỉnh cao của phong độ. Sau đó Ali quyết định thách đấu với " tay đấm từ yếu nhất đến mạnh nhất. Trước hết là Norton, Ali thực hiện cuộc đấu phục thù vào ngày 10 tháng 9 năm 1973 ở Los Angeles (thay vì ở San Diego được xem là quê hương của Norton).Ali chiến thắng một cách dễ dàng.

Ngày 28 tháng 1 năm 1974, Ali thách đấu với Frazier, á quân này đã gây ít ấn tượng hơn trong trận đấu với Ali bởi thiếu động cơ trái ngược hẳn với hình ảnh Ali phải chịu đựng một nhịp điệu tấn công liên hoàn trong trận đấu đầu tiên giữa hai người. Trận đấu giữa hai người càng đẹp hơn khi Ali và Frazier đến bắt tay nhau trước caméra trước trận đấu.

Chỉ còn lại nhân vật nguy hiểm nhất mà Ali phải đối mặt nếu muốn đoạt lại danh hiệu , đó là Goerge Foreman, một tay đấm bất bại không tin được với 40 trận toàn thắng và 37 trận Knock out Cuộc chinh phục danh hiệu. Ông bầu mới đã dời trận đấu của Ali với Forman tới Kinshasa ở Zair, Châu Phi. Don King (một trong những ông bầu lớn quan trọng vào cuối thế kỉ 20) đã tặng người vô địch và người thách đấu 5 triệu Dollars cho mỗi người (một số tiền kỉ lục vào bấy giờ) dưới sự ủng hộ của quan chuyên chính Mobutu Sese Seko, người mà hi vọng sau trận đấu này, đất nước của ông sẽ được nhiều người biết đến.

Ali được xem là có ít cơ hội trước trận so găng với Forman ,là người giải quýêt nhanh chóng và tàn bạo đối với Frazier và Norton. Ali đã không đấm vỡ bất cứ bộ phận nào của Frazier và Norton mà chỉ hạ knock out họ thôi. Trong lúc nghiên cứu cách đánh của Forman, Ali phát hiện điểm yếu của Forman, đó là sự mệt mỏi.Ali đã tập chạy vòng quanh thành phố và ở dọc bờ đê các con sông để nâng cao sức khoẻ và tăng cường sự chịu đựng trong sự hoan nghênh của người dân nơi đây, trong khi đó Forman đang tự thỏa mãn với các bài tập đấm vào các bao cát và đày đọa các bạn tập của ông trong các trận tập song đấu.

Ali tập luyện các cú đấm cực mạnh với người bạn của ông là Larry Holmes (sau này là nhà vô địch) và tung tin đồn tới Forman để hắn tin rằng hắn ta sẽ chiến thắng bằng sự nhanh nhạy của hắn và sự chuyển động của hắn.Ali nhanh chóng được lòng nhiều người ở Kinshana, điều này làm cho Forman phật lòng.

Trận đấu đuợc diễn ra vào ngày 30 tháng 10 ở công viên 2O tháng 5 ( sau này trở thành cônng viên Tata Raphael) và được đặt tên là ''Rumble in the jungle''. Ali, với cú các cú đấm bất thình lình và sự di chuyển hợp lý, liên tục di chuyển xung quanh võ đài và tập kích Foreman từ trái sang phải rồi từ phải sang trái. Bằng cách bảo vệ phần trên và chịu đựng các cú đấm dũng mãnh của nhà vô địch và trong lúc nảy ra từ các sợi dây căng ngang võ đài, Ali đã tìm thấy cách làm cho Foreman mệt nhoài và khiến cho Foreman khuất phục trong khoảng hơn 5 hiệp đấu. Vì quá kiệt sức, Foreman đã ngã xuống sàn vào hiệp thứ 8 và đứng dậy trễ hơn 1 nhịp đếm. Ali đã lấy lại danh hiệu vô địch sau 10 năm từ danh hiệu đầu tiên trong trận đấu với Liston.Đây là chiến thắng lớn nhất mà đã làm nên trận đấu của năm và Ali một lần nữa được gọi là võ sĩ Boxing của năm.. Đồng thời ông nhận được ''dây đai Hickok'' của năm 1974 (mà được thưởng cho ngừơi vận động viên chuyên nghiệp của năm) và đây cũng là vinh quang thể thao trong năm của tạp chí Sports Illutrated.

Đỉnh cao của sự nghiệp

1975 và 1976, Ali thực hiện 4 trận đấu một năm, chủ yếu là để duy trì đỉnh cao phong độ.Năm 1977 và 1978, vì lớn tuổi nên ông quay lại với chế độ của Quyền Anh là 2 trận 1 năm. Trong năm 1975 ông có đấu lại với Joe Frazier lần thứ ba. Ali bắt đầu năm 1975 với trận đấu chống lại Chuck Wepner (một võ sĩ vô danh) ở Cleveland, trận đấu được nhận đinh là Ali sẽ thắng dễ trong ba hiệp, nhưng mọi người phải kinh ngạc khi đến hiệp thứ 15 trọng tài buộc phải dừng trân đấu sau khi Wepner hất ngã Ali xuống đất ( trận này được truyền hình trực tiếp và được Sylvestre Stallone thực hiện lại trong phim Rocky được phát hành vào năm sau). Ngày 1 tháng 10 ở Manille, ông gặp lại Frazier trong một trận đấu đẹp

Năm 1977, ông bảo vệ thành công chức vô địch khi đánh bại Alfredo Evangelista và Ernie Shavers , thời gian này Ali lo lắng về việc mất cân mà không thể tập trung cho việc luyện tập nữa.


3/ Những kỳ tài võ thuật Việt Nam

Từ thời xa xưa như Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, Lý Thường Kiệt, ba
anh em nhà Nguyễn (Nguyễn Huệ, Nguyễn Nhạc và Nguyễn Lữ - Nguyễn Huệ
rất giỏi bài thương Nghiêm Thương, Nguyễn Lữ giỏi về quyền, ông đã sáng tác
bài Hùng Kê Quyền để dạy cho quân lính thời đó), nữ tướng Bùi Thị Xuân giỏi
về kiếm thuật (bà có bài kiếm nổi tiếng Song Phượng Kiếm) ....

Anh tài về võ học Việt Nam gần đây có thể kể ra rất nhiều, nhưng khuôn khổ
bài này không cho phép viết ra hết được. Đại khái có thể kể đến Sư Trưởng
Trương Thanh Đăng (Sa Long Cương), lão võ sư Hồ Nghạnh, lão võ sư Đoàn
Tâm Ảnh, võ sư Nguyễn Lộc (Vovinam) .... xin chân thành cáo lỗi với các võ
sư 3 miền Nam, Trung, Bắc khác nếu không thể nêu hết tên tuổi các bậc
danh gia võ học VN trong đây.

Nguồn:Cophong-Maihoatrang.
Lê Phụng Hiểu quê ở Băng sơn thuộc Ái châu,làm chức Vũ vệ tướng quân dưới triều Lý Thái tổ.Năm Mậu thìn 1029,Lý Thái tổ băng.Ba hoàng tử Đông chinh,Dực thánh,Vũ Đức đem quân mai phục ở của Quảng Đức định mưu việc soán đoạt.Lê Phụng Hiểu đem quân Vũ vệ ra đánh,chém chết Vũ đức dẹp yên nội loạn.Ngoài Lê phụng Hiểu,lịch sử Việt nam chưa ghi nhận trường hợp nào lấy đầu thượng tướng giữa đám quân trăm vạn như vậy cả.
Đại Việt Sử ký toàn thư chép:Ngày 12,tháng 12,năm Nguyên phong thứ 7,1258.Thái tông Trần Cảnh ngự giá ở Bình lệ nguyên,sát vai cùng tướng sĩ đối chọi kỵ binh Thát đát nổi danh thiện chiến nhất thiên hạ.Lê Phụ Trần một mình một ngựa ra vào trận giặc như chỗ ko người,sắc mặt bình thản ko hề thay đổi.Chính sử ghi chép về võ công của một anh hùng nghĩ rằng ko có lời nào hơn được.

Vị kỳ tài của Việt Nam được Tần Thủy Hoàng nể trọng

Lý Ông Trọng là người Việt đầu tiên hiển đạt tại nước ngoài (Trung Hoa), được vua nước ấy nể trọng.

Ông người xã Thụy Hương, huyện Từ Liêm, ngoại thành Hà Nội ngày nay. Lúc nhỏ có tên là Lý Thân.

Tương truyền lúc còn sơ sinh ông đã rất to lớn, hơn hẳn các trẻ em bình thường. Rồi đến tuổi trưởng thành, cao tới 2 trượng 3 thước, lại có sức khỏe bình thường. Ông hay giúp đỡ mọi người, nên được nhiều kính nể. Đặc biệt khi ông giết chết con giải hay ăn thịt người ở khúc sông Cái chảy qua làng, thì lại càng được mọi người hết lòng kính nể.

Sự hào hiệp là anh em sinh đôi của tính tình khảng khái. Cho nên, khi gặp cảnh ngang trái ông thường ra tay lập tức. Những người bề trên và các vị gia trưởng, bảo ông kiêu hãn, nghĩa là vừa kiêu ngạo vừa hung hãn. Họ chỉ thấy ở ông một kẻ bề dưới bất trị, mà không xét đến động cơ nào đã khiến ông có những hành động như thế.

Khi ấy là vào cuối thời vua Hùng Vương thứ 18, sắp sửa bước sang thời Thục Phán An Dương Vương. Ở bên Tàu là cuối thời Đông Chu liệt quốc, Tần Thủy Hoàng vừa thôn tính xong 6 nước, rồi xưng là Hoàng đế (221 trước Công nguyên). Lý Thân lúc ấy còn trẻ, vào làm nha môn cho một vị Lạc tướng, do một lần ra tay cứu giúp người bị nạn, đã chẳng may đánh chết hung thủ là người có bà con thân thích với quan trên. Vị Lạc tướng bắt Lý Thân khép vào tội chết (sát nhân giả tử), nhưng vua Hùng biết chuyện, tiếc một người trẻ tuổi có nghĩa khí, nên tha cho, chỉ còn bắt đánh đòn.

Sau trận đòn nhục nhã, lý Thân càng thấm thía thêm thân phâïn của kẻ tôi đòi: "Người ta ở đời có tráng chí, hãy nên như chim loan, chim phượng bay cao chín tầng trời, bay xa ngàn vạn dặm, chứ có lẽ nào chịu quanh quẩn mãi ở đây, để cho người ta hành hạ?"

Từ đấy, ông bỏ nha môn, đi tìm các thầy giỏi để học. Vừa học chữ, vừa học võ nghệ. Học thầy trong nước, rồi học cả thầy ở ngoài nước (Trung Hoa). Ông chẳng quản ngại đường sá xa xôi, hễ biết ở đâu có thầy giỏi là lập tức tìm đến theo học.

Rồi đến ông thành tài, chẳng những có võ nghệ cao cường mà còn làu thông cả kinh sử. Lúc ấy ông đang ở bên Tàu.

Thời ấy, ở Trung Hoa tuy học hành rất phát triển, nhưng chứa đặt ra chế độ thi cử để chọn nhân tài. Nhân tài được tuyển chọn theo cách: Các quan lại địa phương tiến cử lên nhà vua những người tài năng danh tiếng trong địa hạt của mình, để nhà vua chọn lựa tuyển dụng.

Lý Thân được tiến cử đến Tần Thủy Hoàng, lúc ấy là vị hoàng đế lẫy lừng, người đầu tiên thống nhất Trung Hoa.

Biết tài của ông, Tần Thủy Hoàng trọng dụng rồi về sau cho thăng đến chức Tư lệ hiệu úy, một quan chức lớn trong quân ngũ.

Lúc bấy giờ, tuy nhà Tần thôn tính xong các nước, nhưng ở biên giới phía Bắc, vẫn bị người Hung Nô thường xuyên vào cướp. Hung Nô tuy quân ít nhưng kỵ binh của họ rất thiện chiến, khiến cho quân Tần phải nhiều phen khốn đốn, chống đỡ liên miên.

Tần Thủy Hoàng bèn phái Lý Thân đến trấn giữ đất Lâm Thao (thuộc tỉnh Cam Túc ngày nay) để đối phó với Hung Nô. Lý Thân một mặt cho canh phòng nghiêm ngặt, mặt khác lại tổ chức nhiều đợt phản công, đánh bao vây tiêu diệt lớn, khiến cho người Hung Nô sau mấy lần thất bại, đành phải từ bỏ ý đồ xâm lấn. Về sau, hễ họ trông thấy Lý Thân ở đâu, là lập tức quay ngựa chạy, không còn dám chống cự nữa.

Cả một vùng biên giới được bình yên, khiến cho vua Tần vui mừng như cất xong gánh nặng. Tần Thủy Hoàng rất quý trọng ông, phong cho là Phụ Tín hầu rồi gả công chúa cho ông. Đối với môt người ngoại tộc, vừa được phong chức lớn, lại vừa được nhận là giai tế như vậy, quả là rất hiếm hoi.

Tuy nhiên, mặc dù được trọng thị và tin dùng, Lý Thân vẫn cảm thấy lạc lõng, bơ vơ ở nơi đất khách quê người. Ông gửi lòng mình theo những áng mây trôi mãi về phương Nam, ở đó là quê hương, có cha mẹ, anh em và đồng bào của ông đang sinh sống. Mặc dù ngày trẻ, do phẫn chí mà ra đi, nhưng đến nay, khi tuổi tác càng cao, ông lại càng thấm thía nỗi đau của người xa xứ.

Nhưng đang mắc việc quân trọng đại, làm sao ông có thể trở về quê hương được? Ông rất biết Tần Thủy Hoàng, dù trọng thị và tín dùng như thế nào thì vẫn chém đầu ngay, nếu ông tự tiện rời bỏ nhiệm sở. Thế là ông đành phải chờ đến lúc mình tuổi cao sức yếu vậy.

Ông dâng sớ cáo lão lên Tần Thủy Hoàng khi thấy mình không còn đảm đương nổi việc quân, và cũng xin nhà vua cho trở lại quê hương để được nhìn mặt mọi người thân làn cuối. Tần Thủy Hoàng cho lời tâu ấy là thực, bèn chuẩn y. Thế là không quản hàng vạn dặm đường sá xa xôi, ông lui gót về quê, nơi trước kia ông đã sinh ra. Được vài năm thì ông mất, hoàn toàn mãn nguyện.

Hàng ngàn năm sau, lúc ấy nước ta đang ở gần cuối kỳ thuộc Đường (603 - 906) Triệu Xương (801) rồi Cao Biền (864) lần lượt sang nước ta cai trị. Hai tên cáo già này muốn thu phục lòng người nước Na, bằng việc xây miéu thờ Lý Thân ở làng Trèm (Từ Liêm, Hà Nội) rồi sau đó cho tạc tượng và tu bổ đền miếu quy mộtto lớn. Xương và Biền lại phao tin rằng, đã từng nằm mộng thấy cùng đàm đạo với Lý Thân, hoặc được Lý Thân hiển linh giúp đỡ đánh thắng quan Nam Chiếu.

Mặc dù có những việc làm và lời lẽ mỵ của quân xâm lược đối với Lý Thân, nhưng tình cảm của mọi người đối với ông cũng chẳng vì thế mà suy suyển. Ông xứng đáng vẫn được tôn trọng bởi tài năng, lòng khảng khái và chí tiến thủ của mình. Những gì ông đạt được thực không dễ dàng vào thời buổi ấy. Vậy mà, đến lúc cuối đời ông lại từ bỏ tất cả để được trở về quê hương, mà đường đất đi lại đâu có gần gũi gì. Ông căm giận những người đã xử nhục mình mà bỏ nước ra đi, nhưng chưa bao giờ ông phản lại mọi người và đất nước cả.

Việc từ trước đến nay mọi người đến đền Trèm dự hội và làm lễ tưởng niệm ông, vì thế, là hoàn toàn chính đáng, chứ không phải bị kích động bởi việc làm và lời lẽ của Triệu Xương hay của Cao Biền.

Các triều đại phong kiến trước đây đều có sắc phong tặng ông. Trời Trần trùng hưng đặt các mỹ hiệu " Anh Liệt", " Dũng Mảnh". Phụ tín để gọi ông ...

Lại nói đến thời nhà Tân (Trung Hoa). Sau khi thấy Lý Thân già yếu, Tần Thủy Hoàng chuẩn y cho ông về cáo lão. Lại ban cho ông xe ngựa và tặng vật để vượt hàng vạn dặm đường dài, trở về cố quốc.

Để vẫn tiếp tục giữ cho quân Hung Nô khỏi vào xâm lấn, Tần Thủy Hoàng sai lấy đồng đúc tượng ông thật lớn, đặt trước cửa Tư Mã ở Hàng Dương, Kinh đô của nhà Tần. Lúc bấy giờ, bụng tượng khoét rỗng, chứa được hàng trục người. Vua Tần sai mấy người lính thay nhau vào đấy, thỉnh thoảng lại làm cho tượng cử động chân tay, đầu óc, hoặc đi lại được. Quân Hung Nô ở xa trong thấy, tưởng là Lý Hiệu Úy còn sống, nên không dám đến xâm phạm.

Thay vì gọi tên bức tượng là Lý Thân, Tần Thủy Hoàng cho gọi đó là Lý Ông Trọng. Xem thế đủ biết, Tần Thủy Hoàng đã nể trọng ông đến mức nào.

4/ Các pháp môn ngoại công

Chỉ lực :
- Nhất chỉ thiền
- Long trảo công
- Bạt sơn công
- Tiên Nhân chưởng
- Ngọa hổ công
- Ngô công đào
- Điểm thạch công
- Tỏa chỉ công
- Thạch tễ công
- Tỳ bà công
Chưởng
- Châu sa chưởng
- Quan âm chưởng
- Thiết sa chưởng
- Hợp bàn chưởng
- Thôi Sơn chưởng
- Đường lang chưởng
- Trúc diệp chưởng
Khinh Công và phi hành
- khinh thân công
- Siêu cự công
- Bích hổ du tường
- Phiên đằng thuật
- Phi hành công
- Không thủ thạch bạch nhận
- Đạt ma độ giang
- Xuyên Liêm công
Thiết quyền và thiết tý
- Tỉnh Quyền công
- Phân thủy công
- Thiết tý công
- Chỉ phùng công
- Mã yên công
- Sa bao công
- Ha ma công
- Ngọc đái công
- Thiết châu đại
- Đàn tử quyền
- Ưng dực công
- Bá vưởng châu
- Thượng quán công
Thiết cước và thiên cân trụy
- Thiết tảo trửu
- Thạch trụ công
- Thiết tất cái
- Thiên cân trụy
- Mai Hoa thung
Công phu đặc dị
- Thiết bố sam
- Qui bối công
- Đả bài công
- Nhu cốt công
- Thạch đầu công
- Liễm âm công
- Bố đại công
- Thiết ngưu công.