View Full Version : Dị giới chi viễn cổ tiến hóa
tuanmoi
12-02-2009, 04:35 PM
link: http://www.zuilu.net/html/book/279/149860/List.shtm
Ý ngoại lai đáo di giới , tha chỉ thị tưởng giản giản đơn đơn đích sanh hoạt , đãn thị di giới thật tại thị thái nguy hiểm liễu , vi liễu bảo hộ tự kỷ đích thân nhân , tha bất đoạn đích tu luyện , bất đoạn đích tiến hóa , kết quả , tha cánh nhiên tiến hóa thành vi liễu ??
thằng này đến dị giới đánh không lại người khác thì vận công biến hình mạnh hơn đánh không lại biến hình tiếp . sau này gặp thằng chiến thần cũng có phép biến hình hai thằng biến hình tăng sức mạnh choảng nhau.
:029::029:
chưa hoàn thành mới convert 110 chương
tuanmoi
17-02-2009, 06:13 PM
tiếp
***************************************
tuanmoi
25-05-2009, 12:53 PM
tiếp
************************************************** ****
123abc
25-05-2009, 02:49 PM
Thật không hiểu tại sao mấy thằng viết truyện cứ nghĩ đơn giản là cho thêm mấy cái từ như "viễn cổ, vạn năm.... vv " gì đó thì có thể biểu hiện là mạnh hơn,dữ dằn hơn,ngon hơn nhỉ ??
Cây Hiên Viên kiếm được tạo vào thời nào ? tam hoàng ngũ đế. Thời đó là thời dùng đồ đá với đồ đồng thau để làm vũ khí áo giáp,cây hiên viên kiếm ngon lành lắm cũng chỉ là hên lắm tìm ra khối quặng sắt rồi tạo thành cây kiếm thôi.Thậm chí còn không có thêm vào tí "phụ liệu" tăng cường nào nữa.
Còn cây ngư tràng kiếm ,vẫn nằm trong thời đồng thau, lúc đúc chế thì tay thợ rèn biết cho thêm carbon theo tỉ lệ gần đúng vào trong sắt, làm cho nó ngon hơn thế thôi.... tính ra, cây ngư tràng kiếm chắc còn ngon hơn cây hiên viên kiếm :050:
Xét ra như vậy thì càng về sau nó càng ngon chứ đâu có như cái lũ tác giả tinh trùng lên não ấy mà cứ viễn cổ với chả hoài cổ.
Nói thật coi truyện dị thế giới cũng ức chế lắm.
Cái lũ chỉ biết ôm theo 1 cái mô týp cũ xem dị thế giới giống như là phương Tây thời cổ,mà còn là nước Anh thời cổ, đồ ăn dở ẹc, đánh kiếm thì giống 1 lũ anglo saxon với gaul dùng cái búa chặt nhau....thật tình không hiểu nó nghĩ làm sao chứ, TQ 5000 năm thôi là có thể bung ra bao nhiêu món ăn ? Bên dị thế giới lịch sử kéo dài 10000 năm mà thậm chí nấu 1 món nướng lộ thiên cơ bản cũng làm không xong ? linh chi nhân sâm tùy tiện đi trên đường cũng thấy ? Người dân của dị thế giới toàn bộ tiến hóa từ heo hay chuột hết hay sao mà IQ mĩ nữ -199, IQ nam -200 thế ? Rồi còn lũ ải nhân uống rượu suốt 15000 năm mà không biết cách nấu rượu ? Nv chính quơ tay 1 cái là chạy ào ào tới xin như đệ tử Cái Bang ? Người ta là chiến loạn đại lục 10000 năm chiến tranh không ngừng, thế mà đánh lộn chỉ biết 8 chiêu cơ bản chặt chém đâm.... hay sao ? để nv chính chỉ biết đánh thái cực với mấy ông bà già qua dị thế giới cũng có thể ti toe láo toét ?
Rồi còn vụ phép thuật. Phép thuật truyền thừa từ THẦN, qua 2 30000 năm phát triển rồi, thế mà nói đam nó thua xa tít xa lơ đam của đạo pháp tu tiên ? Láo toét cũng vừa thôi, phép thuật tính chất là burst trong thời gian ngắn, còn tu tiên là chú trọng đánh trong thời gian dài.đam của Burst mà thua đam của continuous thì lũ thần bên đó sống làm mẹ gì cho chật đất ?
Rồi còn 1 số truyện "phong lưu",móa đọc không biết nó là "lãng tử" hay là ông chủ lầu xanh nữa, đi tới đâu quơ quào mĩ nữ tới đó. Ghét nhất còn là cái giọng viết văn kiểu "nhân vật chính không muốn mĩ nữ, không muốn võ công cao, nhưng địch thủ cứ ào ào chạy tới rồi chịu thua, đàn bà ùng tới cứ như sóng..." trước khi viết sao không tham khảo mấy bộ như Hải Vương Tế hay là Dị thế chi vương giả vô song ấy,tuy 2 bộ ấy vẫn còn khuyết điểm nhưng ít ra nhân vật chính cũng còn biết an phận, yếu là biết mình yếu, chạy đi luyện lv trước, lên lv cao xong mới từ trong rừng sâu núi thẳm mà chui ra không ai dám nói gì hết.Đâu như cái lũ đần IQ âm vô cực hạn lại thích bắt chước Seiya sống nhờ nhiệt huyết não để dưới đít không xài tới ấy .........
Nói 1 hồi thấy bức xúc quá , càng nói càng nhiều :4:
meodihia
23-06-2009, 08:39 PM
bác 123abc búc xúc về vụ dị giới làm mình cứ tưởng truyện này cũng dở may mà down về coi thử :034:
Truyện này hay nhất trong những truyện dị giới mình đọc gần đây dù NVC cũng có khả năng đặc biệt ( tiến hóa ) ...Ách coi như là thiên tài đi nhưng gần 300 chương rồi mới lên được hoàng kim chiến sĩ ( muốn lên hoàng kim chiến sĩ ? vậy cần phải hiểu được cử trọng nhượng khing cảnh giới nên kô có zu võ công Trung Hoa 5000 năm nữa đâu :046:)
NVC bít kết hợp đấu khí với chân khí , kô sinh trong bất kỳ gia tộc danh tiếng nào ( ta ghét cái bọn HIÊN VIÊN ,LONG GIA , HỔ GIA cái cái gì lắm...cũng kô có cai Long XXX dại lục nào cả :011:
KoreaTea
23-06-2009, 08:50 PM
Ha ha ! Nghe ông viết về mấy thanh vũ khí làm tôi buồn cười quá !
Theo tôi được biết khi khai quật mộ tần Thủy Hoàng , người ta đã phát hiện một thanh kiếm sắc bén chưa từng có, thanh gươm có thân màu xanh rất đẹp mắt. Người ta nói thanh gươm này có thể chém sắt như bùn, và không thể tìm ra công thức chế tạo.
Mà thời Tần thủy Hoàng chính là thời kỳ chuyển đổi giữa đồ đồng và đồ sắt đó. Khi đó nước Tần cũng là nước am hiểu thuật luyện đồng hơn luyện sắt.
Ah lưu ý cậu một chút: Sắt tớ đề cập bên trên khác với sắt mà cổ nhân từng ví nhé.
Cái loại sắt vụn từ quặng thô ngày xưa, khi rèn còn chưa được tôi không thèm chấp, cái này là nhà khoa học tự mình nói nhé.
Còn hoàn toàn đồng ý với cậu về cái kiểu viết không biết mình biết ta, pha thêm tự sướng của mấy ông đó, nhàm thấy mẹ.
Tùy chứ, giờ trên mạng cũng nhiều tin vịt lắm mà. Vụ kiếm này cũng được KV nhắc đến trong AMPT roài mà.
macta
23-06-2009, 08:55 PM
có bác nào làm tiếp bộ này ko vậy ????
Tiêu Kiếm
23-06-2009, 09:14 PM
Thanh kiếm của Việt Vương Câu Tiễn dài 55,7 cm, rộng 4,6 cm. Việt Vương Câu Tiễn đã dùng thanh kiếm này để đánh nước Ngô, buộc Ngô Vương là Phu Sai phải tự vẫn.
Người Việt Nam, nếu đã đọc truyện “Đông chu liệt quốc” đều biết đến tên Câu Tiễn. Năm 473 trước công nguyên, Việt Vương Câu Tiễn đã dùng thanh kiếm do sư tổ bảo kiếm Âu Dã Tử đúc nên để đánh nước Ngô, buộc Ngô Vương là Phu Sai phải tự vẫn.
Mùa đông năm 1965, tại một con mương gần hồ chứa nước Chương Hà thuộc thành phố Kinh Môn, tỉnh Hồ Bắc, người dân đã phát hiện ra một thanh kiếm bằng đồng thiếc.
Khi rút kiếm ra khỏi vỏ, thân kiếm vẫn sáng loáng, không hề bị gỉ, lưỡi sắc ngọt, cắt đứt dễ dàng hơn 20 lớp giấy. Các nhà nghiên cứu khẳng định đây chính là thanh kiếm của Việt Vương Câu Tiễn.
Sau hơn 2.400 năm chôn vùi trong lòng đất, tại sao thanh kiếm vẫn không hề bị gỉ, lưỡi kiếm vẫn sắc lạnh? Điều này làm đau đầu các nhà khảo cổ của Trung Quốc từ mấy chục năm nay. Vậy mà đến năm 2004, một nghệ nhân đã cho trình làng thanh kiếm mô phỏng thành công của mình.
Tới giữa tháng 3 năm 2006, Viện bảo tàng quốc gia Trung Quốc tuyên bố cho sản xuất hàng loạt 1.000 thanh kiếm mô phỏng bảo kiếm của Việt Vương Câu Tiễn, giá mỗi thanh là 19.800 NDT (tương đương hơn 2.500$).
Người tìm ra bí mật của thanh kiếm kỳ diệu này là ông Hứa Quang Quốc, Trưởng sở nghiên cứu nghệ thuật đồ đồng Dĩnh Đô (Hồ Bắc).
Từ trước đến nay, các nhà nghiên cứu đã đưa ra 5 vấn đề nan giải trong việc tái chế kiếm Việt Vương, nhưng Hứa Quang Quốc đã lần lượt giải quyết được hết.
Thứ nhất là tỷ lệ của thành phần đồng và thiếc tạo nên thanh kiếm vẫn chưa được đo lường chính xác, nhất là ở phần lưỡi kiếm và sống kiếm, tỷ lệ này hoàn toàn khác nhau.
Thành phần hợp kim quyết định màu sắc của thanh kiếm. Hứa Quốc Quang thực hiện rất nhiều thí nghiệm lặp đi lặp lại, so sánh kỹ càng với thanh kiếm gốc, và cuối cùng ông đã có được một tỷ lệ chính xác.
Ông tiết lộ rằng việc đo lường này thực ra vô cùng đơn giản, nhưng lại rất mất thời gian, vì thế ít người muốn làm.
Vấn đề nan giải thứ hai là hoa văn tinh xảo trên đốc kiếm. Cán cầm của kiếm Việt Vương có một cái đế hình nón tròn, rỗng ruột, bên trong khắc 11 đường tròn đồng tâm, khoảng cách giữa mỗi đường chỉ có 0.2 mm, giữa các đường tròn còn có những hoa văn vặn thừng.
Kỹ thuật máy tiện hiện đại ngày nay cũng không cách nào tạo ra được những đường nét tinh xảo đến như vậy, các bậc nghệ nhân thời Xuân thu làm sao có thể xử lý được?
Hứa Quang Quốc cho rằng khoảng cách nhỏ nhất giữa các đường tròn chỉ có 0,1mm, vì thế chỉ duy nhất bàn tay của con người mới có thể khắc ra được.
Sau hàng trăm lần thay đổi phương pháp và công cụ, cuối cùng ông đã thành công. Thời gian làm công nhân trong xưởng thủ công mỹ nghệ và kinh nghiệm sửa chữa đồng hồ trước đây đã trợ giúp ông rất nhiều.
Thứ ba là bí mật về những hình thoi chìm giống như vảy da rắn trên thân kiếm. Nhiều chuyên gia cho rằng để tạo nên những hoa văn như vậy thì phải nhờ đến kỹ thuật hóa học mạ ngoài. Nhưng kỹ thuật này đến thời cận đại mới xuất hiện ở phương Tây, lẽ nào người xưa đã nắm bắt được?
Những chi tiết trên thanh kiếm Việt Vương thật
Tại một buổi hội thảo, Hứa Quang Quốc biết được rằng kỹ nghệ tạo nên hoa văn hình thoi này dựa vào một phản ứng hóa học, thế là về đến phòng thí nghiệm, mình ông đã phát minh ra công nghệ lưu hóa và tạo nên được những vảy da tuyệt mỹ giống hệt như trên kiếm Việt Vương thật.
Bí mật thứ tư về thanh kiếm là tại sao kiếm Việt Vương không hề bị gỉ? Sau 5 năm nghiên cứu, Hứa Quang Quốc đã tìm cách phủ lên thân kiếm mô phỏng một lớp “vỏ bọc” đặc biệt.
Cụ thể lớp vỏ bọc được tạo ra như thế nào thì Hứa Quang Quốc không muốn tiết lộ, chỉ nói rằng nguyên tố hóa học chủ yếu của lớp vỏ là crôm.
Và vấn đề cuối cùng là tám chữ vàng “Việt Vương Câu Tiễn/Chế tạo dụng kiếm” khắc trên thanh kiếm. Tám chữ triện này do Quách Mạt Nhược khám phá và dịch ra nhiều năm trước đây.
Hứa Quang Quốc sử dụng phương pháp “thất lạp”, một công nghệ đúc của người xưa, để làm cho vàng tinh khiết biến thành những sợi vàng mảnh, dùng mũi kim nhọn để khắc lên sợi vàng, rồi chạm lên kiếm. Thế là thanh kiếm mô phỏng có hai hàng chữ phong cách giống hệt như trên kiếm thật, nhưng nội dung khác đôi chút: “Việt Vương Câu Tiễn/Tự tác tự dụng”.
Hứa Quang Quốc không muốn tiết lộ nhiều về kỹ thuật tái chế tác thanh kiếm, bởi vì đây là tâm huyết cả đời ông, là “mạng sống” của ông. Hứa Quang Quốc năm nay 60 tuổi, từ nhỏ đã thích hội họa và thư pháp, đặc biệt ham mê các đồ thủ công mỹ nghệ.
Vốn là một nhà nghệ thuật dân gian của thành phố Kinh Châu, sau khi biết tin kiếm Việt Vương được khai quật, Hứa Quang Quốc liền lao vào tìm cách đúc ra thanh kiếm thứ hai.
Ông nghiên cứu thanh kiếm của Việt Vương Câu Tiễn tính đến nay đã tròn 14 năm. Hứa Quang Quốc đi thu thập rất nhiều những mảnh vụn đồ đồng cổ đại và các tư liệu liên quan, rồi còn mấy lần lặn lội tới tận Bảo tàng Hồ Bắc, cách Kinh Châu hàng trăm cây số, nơi trưng bày thanh kiếm quý báu của Việt Vương.
Ông đã thuộc nằm lòng hình dạng, màu sắc và hoa văn trên kiếm. Suốt 14 năm, Hứa Quang Quốc trải qua không biết bao nhiêu lần thất bại, nhưng cuối cùng, ông đã chế tác thành công thanh kiếm Việt Vương thứ hai.
Mặc dù Hứa Quang Quốc đã nắm được hết những bí mật chế tạo thanh kiếm của Việt Vương Câu Tiễn, thanh kiếm mà ông làm ra vẫn có nét khác biệt với thanh kiếm gốc.
Kiếm thật dài 55,7 cm, rộng 4,6 cm, nhưng kiếm mô phỏng thì dài tới 56,2 cm và rộng 5,1 cm. Đây không phải do sơ xuất, mà Hứa Quang Quốc đã cố ý đúc khác đi như vậy.
Tiêu Kiếm
23-06-2009, 09:17 PM
Một trong những thanh kiếm đầu tiên chính là Thái A bảo kiếm. Tương truyền thanh kiếm này được một thợ rèn ở Giang Tô đúc thành. Nước kiếm sắc ngọt, chém sắt như bùn. Thái A bảo kiếm sau đó được dâng cho Tần Thuỷ Hoàng và sau khi Tần vương nhất thống thiên hạ đã cho cắm thanh kiếm báu này trên núi Trâu Tịch để tế cáo trời đất và được coi như một bảo vật trấn quốc.
Tuy nhiên thanh kiếm nổi danh thời đó lại là Long Tuyền kiếm (cái này trong VLTK có này ) do Âu Dã Tử, một thợ rèn kiếm nổi tiếng Trung Hoa thời cổ làm ra. Trong lần ngao du, ông đã thấy mạch nước Long Tuyền trên núi Tần Khê (Chiết Giang) có ánh sắc kim khí. Biết nơi đây có quặng sắt quý, ông cho xẻ núi và lấy được một mảnh "thiết anh" (sắt tốt). Được Sở Vương giúp đỡ, ông đã dồn hết tinh lực luyện nên Long Tuyền kiếm dài ba thước sắc như nước dâng cho Sở Vương. Long Tuyền kiếm nổi tiếng đến mức sau này qua lăng kính văn học mọi thanh kiếm đều được gọi là Long Tuyền và cụm từ "tay vung ba thước Long Tuyền kiếm" đã trở thành một khẩu ngữ quen thuộc.
Nước Ngô và Việt thời Xuân Thu cũng là những nước có nhiều truyền thuyết về những thanh kiếm báu nhất. Vua Hạp Lư đã từng cho người rèn những thanh bảo kiếm như Ngư Trường, Chúc Lâu và Trạm Lư. Ba thanh kiếm này tương truyền cũng là do Âu Dã Tử rèn thành. Hiện nay ở Phúc Kiến vẫn còn chiếc ao tên là Âu Dã, đó là nơi Âu Dã Tử đã rèn nên bộ ba bảo kiếm trên.
Thanh Ngư Trường, Hạp Lư giao cho Chuyên Chư đâm chết Ngô Vương Liêu và trở thành vua nước Ngô. Sau đó Hạp Lư cho rằng thanh Ngư Trường luôn mang đến điềm gở nên cho người giấu đi.
Thanh Chúc Lâu sau này được con Hạp Lư là Ngô Phù Sai dùng trong một việc vô cùng ngu dại. Khi Tướng quốc nước Ngô là Ngũ Tử Tư cảnh báo Phù Sai về mối họa nước Việt, thì Phù Sai lúc đó đã bị sắc đẹp khuynh thành của Tây Thi và những mưu mẹo của hai mưu thần nước Việt là Phạm Lãi và Văn Chủng làm cho mê muội nên đã bắt Ngũ Tử Tư dùng thanh kiếm này mà tự vẫn. Sau này đúng như dự đoán của Ngũ Tử Tư, quân đội Việt đã tràn sang quét sạch nước Ngô. Việt Vương Câu Tiễn giết chết Phù Sai và chiếm được thanh bảo kiếm Trạm Lư và Chúc Lâu. Sau khi báo thù, Phạm Lãi sớm biết được bản chất của Câu Tiễn nên bỏ đi Ngũ Hồ, ông viết thư để lại cho Văn Chủng: "Vua Việt dáng môi dài mỏ quạ, là người nhẫn tâm mà ghét kẻ có công, cùng ở lúc hoạn nạn thì được chứ lúc an lạc thì không được, nếu ngài không đi, tất có tai vạ". Quả nhiên sau đó Việt Vương Câu Tiễn vì ghen ghét tài năng xuất chúng của Văn Chủng, sợ bị cướp ngôi nên đã trao cho Văn Chủng thanh Chúc Lâu, Văn Chủng tự hiểu ý, cay đắng cầm bảo kiếm tự sát. Tương truyền khi chết, vì quá yêu thanh bảo kiếm Trạm Lư nên Câu Tiễn đã sai chôn theo mình.
Tuy nhiên bộ đôi kiếm thư hùng nổi tiếng nhất Trung Hoa và cũng có nguồn gốc ly kỳ nhất lại là song kiếm Can Tương-Mạc Gia (códị bản gọi là Mạc Tà Kiếm ). Theo "Ngô Việt Xuân Thu" thì Can Tương là một người luyện kiếm tài danh người nước Ngô thời Xuân Thu. Sau ba mươi ngày trèo non lội suối, Can Tương đã tìm ra được một quặng sắt vô cùng quý giá và cho dựng lò luyện kiếm. Luyện trăm ngày mà quặng sắt chẳng chịu chảy ra, vợ ông là Mạc Gia thấy thế hỏi, Can Tương trả lời: "Kim loại này phải có nhân khí mới tan được". Nghe vậy Mạc Gia tắm gội sạch sẽ, rồi nhảy vào lò luyện kiếm, kim loại tan ra và Can Tương rèn được hai thanh bảo kiếm. Vua Hạp Lư đòi ông phải dâng kiếm báu, ông đưa cho nhà vua thanh Can Tương, nhưng sau đó Hạp Lư đòi nốt thanh Mạc Gia. Sau khi nước Ngô bị tiêu diệt, thanh Mạc Gia cũng biến mất.
600 năm sau, tể tướng nước Tân là Trương Hoa bỗng thấy ở huyện Phong Thành có ánh kiếm quang rực rỡ, ông sai nhà địa lý giỏi nhất là Lôi Hoàn đến tìm hiểu. Lần theo mạch đất, Lôi Hoàn tìm được một hộp đá, bên trong là hai thanh bảo kiếm ghi chữ Can Tương và Mạc Gia. Lôi Hoàn giấu đi thanh Can Tương, chỉ dâng lên Trương Hoa thanh Mạc Gia. Một hôm khi hai người đi thuyền trên sông, bỗng hai thanh kiếm đeo trên người rơi tuột xuống sông. Trương Hoa vội cho thợ lặn xuống tìm kiếm báu. Lặn qua tầng nước, thợ lặn hết hồn vì thấy dưới lòng sông có đôi rồng đang vểnh râu nhìn. Từ đó hai thanh Can Tương và Mạc Gia coi như mất tích.
Ngoài những thanh bảo kiếm đã biến mất, cũng có những thanh kiếm lưu lạc khắp nơi và tạo thành những truyền thuyết khác. Tương truyền Long Tuyền kiếm sau này đã lọt vào tay của Cao Biền. Khi đi cai trị Việt Nam, Cao Biền đã cho chôn Long Tuyền kiếm vào Long mạch nước Nam ở… làng Phú Mỹ, tỉnh Mỹ Tho bây giờ. Sau này vào ngày 28/3 năm Canh Ngọ (1930), đức Hộ Pháp của đạo Hòa Hảo là Phạm Công Tắc đã mang bùa xuống nơi chôn Long Tuyền kiếm để ẩn trị thanh kiếm này, khai thông long mạch cho Việt Nam (hiện nay Hộ Pháp Phạm Công Tắc vẫn còn tượng thờ ở Toà Thánh Tây Ninh).
Năm 1965, tại Lã Vọng Sơn tỉnh Hồ Bắc, người ta tìm thấy mộ của Việt Vương Câu Tiễn và tìm thấy thanh Trạm Lư. Các nhà khoa học thấy thanh kiếm này đã được mạ crom (hợp chất chống gỉ) và theo kiểm tra phóng xạ thì thanh Trạm Lư có 9 nguyên tố hoá học khác nhau. Sau hơn 2.000 năm, thanh Trạm Lư vẫn sáng bóng và sắc như nước. Một thanh kiếm khác cũng được tìm thấy ở khu khảo cổ này là thanh Tê Lợi (tương truyền là do Mạc Gia đúc). Soi phóng xạ người ta thấy trong thanh kiếm này còn có chất wolfram, một chất hiếm mà mãi sau này người châu Âu mới tìm ra....
tuanmoi
25-06-2009, 06:12 PM
tiếp
*********************************************
tuanmoi
20-08-2009, 04:17 PM
link: http://baishuku.com/html/22/22390/index.html
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.