ngocbich
18-07-2008, 04:34 PM
Link đã die.Cảm ơn bạn doivamong đã share lại
Nguồn: Tàng Thư Viện
Dịch thuật: Jane Trần – Hiệu đính: N/A – Biên tập: Duyên
Chương 34 – Song Diện Y Nhân, Đàm Hoa Vi Thùy Hiện
(Người hai mặt, hoa tặng cho ai?)
Trên cõi nhân sinh này có sức mạnh nào đáng sợ bằng sức mạnh tình yêu?
(Cổ Long – Ngữ)
oOo
Liễu Dật khẽ mở mắt rồi cố hết sức ngồi bật dậy, toàn thân hắn mồ hôi vã ra đầm đìa, miệng thì thở hồng hộc…
“Lão đại, huynh tỉnh rồi à, thật làm đệ sợ chết khiếp đi được.” Thập Kiệt Nhất nhìn hắn nói đầy vẻ quan tâm.
Liễu Dật đưa tay lau mồ hôi, bây giờ hắn mới phát hiện xung quanh giường mình đứng đầy người, Mạc Anh, Cát Lợi Nhi, A Cửu, Thập Kiệt Nhất, Đại Đao Vương tất cả đều có mặt. Liễu Dật nhìn A Cửu nói: “Ồ… A Cửu khỏi bệnh rồi à, nhanh thật.”
Cát Lợi Nhi đang ngồi cạnh giường Liễu Dật lên tiếng: “Nhanh gì mà nhanh, huynh đã ngủ bốn ngày rồi, làm chúng tôi sợ chết được. A cửu đã khỏe rồi, ngược lại huynh lại có vấn đề đấy.”
Mạc Anh hùa thêm vào: “Nếu Liễu công tử không tự tỉnh lại thì ta cũng vô phương cứu chữa. Hiện tại, mọi việc đã bình thường nên chẳng có gì bất thường nữa, ta cũng không có nơi để trổ tài.”
Thấy mọi người bàn tán, Liễu Dật ngơ ngác nhìn Cát Lợi Nhi hỏi: “Muội nói là huynh đã ngủ bốn ngày có phải không?”
Cát Lợi Nhi gật nhẹ đầu đáp: “Đúng vậy, huynh đã ngủ suốt bốn ngày, trong thời gian đó A Cửu đã hồi phục từ lâu rồi.”
A Cửu đến bên giường hắn và ngồi xuống hỏi thăm: “Ngốc tử, có phải mệt quá không, chúng tôi gọi như vậy huynh phải tỉnh lại chứ. Chúng tôi cũng không hiểu tại sao lay mãi mà huynh không tỉnh lại, cho nên làm chúng tôi lo chết đi được.” Nói rồi nàng lấy khăn tay ra nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Liễu Dật…
Liễu Dật vội giành lấy chiếc khăn từ tay A Cửu nói: “Ta tự lau được.” rồi nhanh chóng cầm lấy khăn lau mồ hôi.
A Cửu vẫn nói tiếp: “Hình như huynh đã gặp ác mộng, nên miệng liên tục không ngừng kêu thét. Huynh đã mơ thấy gì mà khủng khiếp như vậy?”
Nghe A Cửu hỏi như vậy khiến Liễu Dật lần hồi tưởng lại giấc mộng mà hắn vừa trải qua, con người đó trong tâm trí của hắn trông rất quen thuộc, hay hắn đã chết rồi sao?
Cát Lợi Nhi nghe A Cửu hỏi những câu như vậy lại thấy mặt Liễu Dật ngẩn ra tò te ra, liền nói: “Thư sinh, thư sinh ngốc! Tôi đừng nghĩ nữa, ăn chút gì đi.”
Liễu Dật vừa nghe đến hai từ “ăn, uống” trong bụng hắn liền cảm thấy đói vô cùng, đã mấy ngày chẳng ăn, uống gì nhưng sao hắn lại không có cảm giác đói?
Trong phòng hắn mọi người cũng dần dần đi ra, Đại Đao Vương cùng Mạc Anh thì ra rủ nhau ngoài chơi cờ, trong phòng chỉ còn Liễu Dật, Cát Lợi Nhi, A Cửu và Thập Kiệt Nhất.
Liễu Dật bước xuống giường, lắc đầu, vươn vai và ngồi vào chiếc bàn ở ngay gần đó nhìn vào những thứ trên mặt bàn hỏi: “Cát Lợi Nhi nấu món ăn tuyệt vời nào cho huynh đây?”
Cát Lợi Nhi mang những món ăn đã chuẩn bị sẵn bày ra, trả lời: “Mấy món này muội nấu từ sáng, bây giờ đã nguội hết rồi.”
Liễu Dật cười nhẹ: “Không sao, huynh đói lắm rồi. Có nguội mấy cũng ăn được.”
Thập Kiệt Nhất nói: “Lão đại, huynh không biết đấy thôi, mấy hôm vừa rồi ngày nào Cát Lợi Nhi cũng nấu mấy món ngon cho huynh, nhưng mà huynh thì nằm im trên giường không tỉnh lại để mà ăn, còn đệ thì rất muốn ăn mà cô ấy không cho. Cuối cùng lại đem đổ bỏ đi hết, nên mấy ngày nay đệ chỉ có húp cháo thôi, huynh nhìn này có phải đệ ốm đi nhiều không?”
Cát Lợi Nhi cười nói: “Thập Nhất đại ca, huynh không phải là đang tố cáo muội đấy chứ?”
Thập Kiệt Nhất nghe hỏi mặt liền đỏ bừng, miệng lắp bắp: “Huynh, huynh đâu có. Huynh chỉ là cảm thấy bất… bất công thôi. Hắc hắc…”
A Cửu tự nhiên ngồi xuống gần cạnh bàn cất giọng kiêu ngạo: “Chỉ là mấy món tầm thường này thôi sao? Ngày mai ta sẽ trổ tài cho xem.”
Thập Kiệt Nhất nhìn A Cửu, nói với giọng rất kích động: “A Cửu nấu nhất định rất ngon, hắc hắc…”
A Cửu đưa mắt nhìn Thập Kiệt Nhất vừa đi vừa ỏn ẻn thốt: “Ta sẽ nấu cho tên ngốc tử này ăn, thử xem giữa ta và Cát Lợi Nhi muội ai nấu ngon hơn” Nói xong liền quay mặt sang chỗ khác.
Liễu Dật đang đút thức ăn vào miệng tay cũng dừng lại nghĩ : “Tại sao lại có mùi thuốc súng nồng nặc thế này? Hay là A Cửu lại nổi điên gì nữa đây?”
Cát Lợi Nhi đang ngồi cạnh Liễu Dật, khuôn mặt của nàng giống cười mà như không cười cũng đồng tình: “Hay đó, tiểu muội cũng muốn thưởng thức tài nghệ nấu nướng của A Cửu tỷ. Thư sinh luôn phải ăn những món muội nấu chắc cũng ngán rồi, cũng nên thay đổi khẩu vị chứ.”
A Cửu đáp trả khinh thị: “Ồ, Cát Lợi Nhi muội muội, đến lúc ấy ngốc tử này chỉ muốn ăn những món tỷ nấu thì muội đừng có hối hận đấy!”
Liễu Dật nghe những lời đối đáp, tự nghĩ hai người này đang nói cái gì thế? Mình là một con thú cưng chăng? Chắc mình chỉ biết có ăn? Bọn họ lại còn tranh cãi xem mình chỉ ăn món ăn do ai nấu?
Liễu Dật vừa ăn xong miếng cuối cùng, hắn buông đũa xuống nói: “Ngon thật, huynh no rồi.”
Cát Lợi Nhi vui vẻ hỏi: “Ngon không?’
Liễu Dật gật gật đầu đáp: “Cát Lợi Nhi nấu sao có thể không ngon được?”
A Cửu nhìn hai người đang nói chuyện mà không thèm để ý đến mình liền bước tới bên Liễu Dật nói: “Ngốc tử đại ca, A Cửu đa tạ ơn cứu mạng của huynh, sau này nhất định sẽ trọng lễ hậu tạ.”
Liễu Dật vội lắc đầu nói: “Ta chỉ là người dẫn đường thôi. Cô nên đa tạ Thập Kiệt Nhất kìa, đệ ấy mới là đại công thần đó. Nếu không có Thập Kiệt Nhất, đừng nói là cứu cô, cả ta và Đại Đao Vương cũng đã chết mấy lần rồi.”
Thập Kiệt Nhất vội cười giả lả: “Không cần, không cần, A Cửu không sao là tốt rồi.”
Nói rồi Liễu Dật quay đầu cảm tạ Cát Lợi Nhi đã chiếu cố đến mình mấy ngày qua…
A Cửu nhìn tên ngốc không hiểu gì về chuyện tình cảm, tức tối dậm chân phành phạch nói: “Hừ! ngốc tử. Bây giờ ta đã hồi phục, ngày mai chúng ta rời khỏi đây chứ?”
Liễu Dật nghe nàng nói xong nghĩ: “Đúng rồi, A Cửu là tiểu công chúa được Hoàng thượng sủng ái nhất mà, nếu như không đưa cô ta về sau này lỡ có chuyện gì phát sinh thì rất phiền, phải đưa cô ta về trước đã.”
Liễu Dật gật đầu trả lời: “Ừ, tốt. Nhưng trước hết phải bái tạ Mạc lão tiền bối, sáng mai chúng ta lên đường trở về Trung Nguyên.”
Cát Lợi Nhi thần sắc biến đổi vội hỏi: “Thư sinh, huynh không thể ở lại thêm vài ngày được sao? Cần phải đi gấp vậy à?”
Liễu Dật quay đầu lại thừa nhận: “Đúng, sự tình hiện nay rất cấp bách nên không thể trì hoãn được nữa. Hảo ý của Các Lợi Nhi, Liễu Dật xin tâm lĩnh.”
Cát Lợi Nhi nhìn qua Liễu Dật, thấy A Cửu đang cười đắc ý…
Cát Lợi Nhi thầm nghĩ: “Cái ả A Cửu này rõ ràng đang muốn tranh giành thư sinh với mình đây?”
Cát Lợi Nhi đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên trong não chợt vang lên tiếng Na Lan nói: “Sao, gặp tình địch rồi à?”
Cát Lợi Nhi đáp: “Nói thừa, tỷ không biết đâu, cái con nha đầu này, thiên hạ có biết bao nhiêu thư sinh, lại cứ đi giành với Cát Lợi Nhi. Ta nhất định không chịu thua đâu”
Lại có thanh âm Na Lan cười nói: “Chân ái là cảm giác khắc cốt ghi tâm, không phải như mấy người đâu. Ta ngủ đây, các người cứ từ từ tranh giành đi.”
Liễu Dật nhìn thấy Cát Lợi Nhi trên khuôn mặt có những biểu hiện kỳ quái liền hỏi: “Muội sao vậy?”
Cát Lợi Nhi nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, cười nói: “À, không có gì, tại vì mọi người khẩn cấp như vậy, Cát Lợi Nhi cũng không tiện lưu mọi người lại. Tối nay chúng ta phải uống thật say, hơn nữa thuận tiện thưởng thức tài nghệ nấu nướng của A Cửu cô nương.”
A Cửu ngước nhìn sắc trời bên ngoài với vẻ mặt trầm ngâm: “Hừm! Không còn sớm nữa, tôi phải đi chuẩn bị rồi. Tối nay sẽ cho mọi người thưởng thức tài nghệ nấu nướng của tôi. Thập Nhất, đi thôi.”
Thập Kiệt Nhất liền theo chân A Cửu rời khỏi phòng.
Cát Lợi Nhi nhìn theo nói với Liễu Dật: “A Cửu định bắt cá hai tay đây mà.”
Liễu Dật đứng kế bên phe phẩy cái quạt trả lời: “Đấy là A Cửu công chúa được Hoàng thượng yêu thương nhất, sao Hoàng thượng lại thương cô ấy vậy chứ? Bởi vì không chỉ cô ấy làm cho hoàng thượng vui, mà cầm kỳ thi họa môn nào cũng đều tình thông. Nghe nói cô ấy giỏi nhất là nấu nướng, Hoàng thượng thích ăn các món do A Cửu nấu nhất.”
Cát Lợi Nhi cười: “Xem ra xuất thân của A Cửu không phải là nhỏ. Nhanh lên, chúng ta đi thôi” Nói rồi kéo tay Liễu Dật chạy ra ngoài.
Liễu Dật vội hỏi: “Đi? Đi đâu chứ?”
Cát Lợi Nhi vẫn nắm tay Liễu Dật, vừa chạy vừa nói: “Thư sinh ngốc, phải đi chuẩn bị thức ăn và rượu chứ. Tối nay muội phải so tài với A Cửu xem ai nấu ngon hơn, haha… huynh là người phán xét đó.”
Liễu Dật chạy theo nàng ở phía sau đột nhiên trước mắt sáng bừng lên, trước mặt hắn như xuất hiện một khu đất trải đầy hoa vàng, những cánh hoa như đang rập rờn lay động, cánh đồng hoa mênh mông trải dài tưởng chừng như vô cùng vô tận. Trong rừng hoa hắn thất Cát Lợi Nhi kéo tay mình, vừa chạy, vừa cười…
Liễu Dật lắc mạnh đầu, cảnh tượng đó đột nhiên lại biến mất, mọi vật xung quanh trở lại bình thường với hiện thực là bên ngoài căn nhà ba gian ra không còn có vườn hoa nào cả. Liễu Dật cảm thấy rất kỳ quái, từ khi đến đây gặp Cát Lợi Nhi hắn bắt đầu cảm thấy không bình thường, mơ những giấc mơ không thể nào giải thích được…
oOo
Nguồn: Tàng Thư Viện
Dịch thuật: yng68bld – Hiệu đính: N/A – Biên tập: Duyên
Chương 35 – Hoa Vi Thùy Khai, Hựu Vi Thùy Điêu Tạ
(Hoa tàn hoa nở vì ai?)
Như thấy được một đóa hoa tươi trong tay bạn khô héo đi, tâm lý không khỏi rất ân hận, thậm chí còn cảm thấy như có sầu muộn nói không ra được.
(Cổ Long –ngữ )
oOo
Liễu Dật được Cát Lợi Nhi dẫn tới hậu viện của mao ốc, hắn hỏi: “Nha đầu, muội dẫn ta tới đây làm gì vậy?”
Cát Lợi Nhi cười cười không trả lời hắn mà cầm lấy một cây cuốc bên cạnh rồi bắt đầu đào, nàng hì hục được một lúc thì dưới đất xuất hiện mấy vò mỹ tửu theo động tác của Cát Lợi Nhi dần dần lộ ra.
Cát Lợi Nhi đưa tay phủi phủi bên ngoài vò rượu nói: “Huynh hãy giúp muội đưa vò rượu này vào phòng trước, sau đó muội đi làm đồ ăn. Huynh có thể nghỉ cho đỡ mệt.”
Liễu Dật trong lòng vừa muốn giúp Cát Lợi Nhi, một mặt vừa hỏi: “Hai người muội cùng nhau làm đồ ăn à? Vò rượu này cùng các dụng cụ đó được chuẩn bị đầy đủ ở đây để làm gì vậy?”
Cát Lợi Nhi hồi đáp: “ Huynh hỏi lạ thật, đương nhiên muội và phụ thân mỗi người đều có những đồ nhắm khác nhau, nên chắc chắn phải chuẩn bị hẳn hai cái bếp rồi.”
Liễu Dật vừa cười hì hì vừa nói: “Ta thật không nhìn ra, ba gian phòng đâu có lớn mà cái gì cũng đủ như vậy.”
Cát Lợi Nhi vừa ôm vò rượu lớn vừa cười trả lời: “Tất nhiên là thế rồi, huynh không để ý xem có ai đang ở đây sao?” Nói rồi nàng bước về phía trước hướng về một gian phòng khác đi tới.
“Vừa đúng mười hai vò, đủ để chúng ta uống chiều nay.” Cát Lợi Nhi đến bên cạnh đếm rồi lẩm bẩm.
Liễu Dật phe phẩy cái quạt thủng thẳng nói: “Muội nói đùa à, một vò rượu lớn như vậy, đừng nói mấy người bọn ta cho dù cho bảy con ngựa cũng uống đủ .”
Cát Lợi Nhi nhìn thấy khuôn mặt dài thuỗn của Liễu Dật không nhịn được bật cười nói: “Sao thư sinh toàn nói chuyện những chuyện tào lao thế? Ngựa thì làm sao uống được rượu.”
Liễu Dật vẫn phe phẩy cái quạt trả lời nàng: “Ta chỉ so sánh vậy thôi, muội thử hình dung xem mười hai vò rượu này có dùng hết không.”
Cát Lợi Nhi gật đầu, vỗ tay nói: “Được rồi, được rồi. Huynh đi ra ngoài đi, muội phải làm đồ ăn đây.”
Liểu Dật hỏi: “Thế nào? Muội làm đồ ăn không cần ta giúp à?”
Cát Lợi Nhi lắc đầu đáp: “Muội sợ huynh càng giúp thì càng rối việc hơn, huynh cứ nói chuyện kế bên muội là muội chẵng làm được gì. Đợi một lúc nữa sau khi hai người ăn xong thì huynh hãy ở lại .”
Liễu Dật gật đầu nói: :Đã như vậy thì ta có khả năng là gánh nặng hơn là giúp đỡ, sau này không có ai ở với muội nữa thì ta sẽ giúp muội, ha ha...”
Cát Lợi Nhi im lặng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu …..
Nói xong Liễu Dật chuyển thân rời khỏi phòng.
Mặt trời dần lặn về phía đông, ánh ráng hồng chiếu lên đầy trời, ở đó có một cây tiểu kiều bắc ngang qua một dòng suối nhỏ, tiếng suối róc rách chảy cùng với ráng chiều tạo nên một bức họa tuyệt mỹ. Nơi đó Mạc Anh và Đại Đao Vương đang đánh cờ, còn Thập Kiệt Nhất và A Cửu đang khẩu chiến với nhau, Cát Lợi Nhi thì đang động dao động thớt mọi việc như tương hòa với nhau. Liễu Dật trong lòng thấy đầy cảm khái thốt: “Nhân sinh nếu như hoàn thiện và hoàn mỹ như vậy, thì ta nguyện ở lại tại tiểu kiều và dòng suối này sống hết nửa kiếp đời còn lại.”
Liễu Dật thong thả bước bộ xuôi theo dòng suối tới bên một cái hồ nhẹ nhàng ngồi xuống, nhìn ánh tịch dương chìm về hướng tây, toàn bầu trời tỏa ánh hồng dịu, đúng là nhân gian mỹ cảnh …
Đang ngắm cảnh, vô ý hắn cúi đầu nhìn vào mặt nước bỗng phát hiện trong nước một bức họa nổi lên, hoa vàng trải dài như vô tận, nụ hoa ngập đầy trời. Lúc này trong bức họa đó không thể nhìn đến tận cùng biển hoa, nơi đó có hai người đang ngồi, một nam một nữ không nhìn rõ hình dáng chỉ có thể cảm giác được họ trong lòng tràn đầy bi thương và vui mừng. Bức họa này sao mà giống như lúc nãy khi Cát Lợi Nhi kéo tay hắn đi, lúc đó hắn đã thấy được bức họa này, điều này là gì vậy?
Liễu Dật tiếp tục dí mặt xuống gần mặt nước muốn nhìn rõ thêm chút nữa, bỗng “bõm” một tiếng trên mặt bắn lên một trụ nước, Liễu Dật quay đầu lại nhìn chỉ thấy Cát Lợi Nhi đang cầm viên đá trên tay đang cười nghiêng ngửa.
Nhãn thần Liễu Dật ngừng lại trên người Cát Lợi Nhi, hắn phát hiện ra Cát Lợi Nhi như thể rất là thân quen. Hắn cuối cùng như nhận rõ hắn đã tới nơi này, xuất hiện trước mắt một bức họa, có vầng trăng cao vợi trên núi, dưới góc núi Cát Lợi Nhi kéo hắn chạy, như là hai người trong bức họa mới xuất hiện trong hồ...
Cát Lơi Nhi cười nắc nẻ, rồi bước qua hỏi : “Ê, thư sinh, sao mà ngây dại ra như vậy, huynh đang nghĩ tới chuyện gì hả?”
Sau khi tới bên cạnh người Liễu Dật, phát hiện ra hai con mắt Liễu Dật vẫn lỳ lợm chòng chọc nhìn mặt mình. Hốt hoảng, hai tay nàng túm lấy lay động Liễu Dật nói gấp: “Ê, thư sinh. Đừng làm muội sợ, huynh sao lại ngẩn ra như vậy.”
Liễu Dật trấn tĩnh lại và từ từ lắc đầu đáp: “Ờ, ta không sao.” Nói rồi hắn đưa tay phải ra nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Cát Lợi Nhi và mân mê, hắn cảm thấy đúng, chính là cảm giác này, cảm giác của người nữ tử của bức họa trong hồ đã đem đến cho Liễu Dật…. cảm giác đó rất quen thuộc và rất đầm ấm .”
Có một chút bần thần thoáng qua, Cát Lơi Nhi không biết có lầm lẫn liền ngập ngừng: “Thư, thư sinh? Huynh, huynh có, có phát khùng không?” Dù Cát Lợi Nhi tuy rất cởi mở không câu nệ, đối với sự đụng chạm của Liễu Dật phần nào đã không được tự nhiên.
Liễu Dật mi mắt hơi ươn ướt, không ai có thể nhìn rõ nhãn thần, không ai có thể biết được trong nhãn thần có bao nhiêu bi ai. Cuối cùng Liễu Dật bỏ tay xuống nói: “Mọi chuyện đã là quá khứ.”
Cát Lợi Nhi nhìn Liễu Dật, gấp gáp hỏi: “Quá khứ gì?”
Liễu Dật chậm rãi lắc đầu, thanh tịnh lại đáp: “Quá khứ! quá khứ là gì ta cũng không biết. Chính miệng ta nói, ta lại không nghĩ tới.”
Cát Lợi Nhi nhìn tâm trạng của Liễu Dật, khẽ lắc đầu nói: “Huynh là thư sinh u mê, đúng là quái dị. Đi thôi, làm sao mà một người có thể ngồi ở đây lâu như vậy, trời đã tối về ăn cơm thôi .”
Liễu Dật lúc này mới phát hiện trên đầu trời đã đầy sao, hắn cũng không biết sao lại ngồi đây thời gian dài như vậy, chuyện này khiến hắn phải suy nghĩ liền tự hỏi tự “Sao mà mấy ngày nay ta cảm thấy ta đã thay đổi, điều đó rất lạ, giống như là hiện tại ta không phải là ta của hiện tại? Việc này nói thế nào đây?”
Liễu Dật trả lời Cát Lợi Nhi: “Muội nói ăn cơm à? bụng ta thấy đói rồi.”
Cát Lợi Nhi kéo tay dẫn Liễu Dật đi, vừa đi phía trước vừa nói :”Huynh là thư sinh, người khác không nói ăn cơm thì huynh không biết đói, người khác nói ăn cơm một cái huynh liền đói bụng, nếu không có ai bên cạnh huynh chết đói là cái chắc.”
Liễu Dật bật cười nói: “Vậy phải nên làm thế nào? Sau này không ai đề tỉnh cho ta thì chắc ta chết chắc phải không? Nếu như vậy, sau này Cát Lợi Nhi mỗi ngày cứ ở bên ta rồi đề tỉnh ta ăn cơm, ha ha ...”
Cát Lợi Nhi vừa đi vừa nói: “Được, sau này cứ kêu cho huynh ăn tới mập trắng ra.”
Liễu Dật ngửa đầu lên, trên không lại xuất hiện một bức họa trên đầu hắn: “Một con heo nhỏ vừa trắng vừa mập đang ngủ trên mặt đất, nước rãi trong miệng chảy dài ra hơn ba xích .”
Hai người trên đường nói cười hướng về mao ốc mà tiến tới . Chỉ thấy mọi người đang ở ngoài mao ốc bày ra một bàn to, kế bên còn nhóm một đống lửa lớn, họ đang bận rộn với những công việc như rót rượu, bày đồ ăn.. rất là náo nhiệt.
A Cửu đang rót rượu cho Mạc Anh phát hiện thấy Cát Lợi Nhi vừa nói vừa cười đang kéo tay Liễu Dật đi tới, trong lòng nàng sôi lên giậm chân một cái vất vò rượu lên mặt bàn “bùm” một phát: “Hừ, không cần ngươi.” Nói rồi hậm hực chuyển thân tự mình ngồi xuống .
Đại Đao Vương tiến gần tới Mạc Anh nói :”Mạc đại ca, sao mà đệ thấy như có mùi giấm chua.”
Mạc Anh ho một tiếng, ngượng nghịu đáp: “Người trẻ tuổi, tất cả đều là người trẻ tuổi, là chuyện của người trẻ chúng ta đừng nhúng tay vào.” Nói xong tự mình với tay lấy vò rượu lên rót.
Đại Đao Vương đã đem tới một cái bát, tự mình rót lấy …
Nói tới Cát Lợi Nhi vừa kéo Liễu Dật tới trước mặt, Thập Kiệt Nhất hỏi ngay: “Lão đại, huynh đã đi đâu? Sao mấy ngày hôm nay trông huynh không được bình thường. Lại đây ngồi gần đệ, đừng đi mất nữa .”
Liễu Dật cười cười cùng ngồi xuống chung với Cát Lợi Nhi, cũng tại lúc này A Cửu hỏi: “Thập Nhất, chúng ta đổi chỗ được không?”
Thập Kiệt Nhất vừa nhìn tới A Cửu, lại nhìn Liễu Dật gật đầu lia lịa: “Được, được, được.”
A Cửu quả nhiên cùng với Thập Kiệt Nhất thay đổi vị trí, sau khi thay đổi chỗ ngồi thì trật tự đã thấy phức tạp, Cát Lợi Nhi ngồi kế bên cạnh Liễu Dật, Liễu Dật ngồi kế bên A Cửu, A Cửu ngồi kế bên Thập Kiệt Nhất.
Đại Đao Vương nhìn thấy tình trạng này, cũng thay đổi vị trí hướng về Mạc Anh nói: “Đệ ngồi kế bên Mạc đại ca, các người trẻ tuổi đã nổi lòng háo thắng, chốc nữa bắt đầu đánh nhau thì đừng có văng máu ra đầy người …”
Mạc Anh cười cười đáp: “Huynh đối với Cát Lợi Nhi có lòng tin, không quản tới họ nữa, chúng ta hãy uống rượu đi.”
A Cửu đưa tay ra giành lấy vò rượu đang rót trên tay Thập Kiệt Nhất chuyển qua rót rượu cho Liễu Dật nói: “Liễu đại ca, nói gì thì nói A Cửu này cũng phải tạ ân cứu mạng. Đây, A Cửu kính huynh một chung .” Nói rồi, tự rót cho mình một bát.
Thập Kiệt Nhất mở to mắt ra nhìn, lắc đầu nói : “Thập Nhất có ý với A Cửu, A Cửu lại vô tâm với Thập Nhất. Khổ thân quá, khổ thân quá, ôi...” nói rồi gã giật lấy vò rượu trên tay của Đại Đao Vương, mở miệng lớn bắt đầu uống.
Thập Kiệt Nhất tuy là người thô thiển, nhưng theo Liễu Dật một thời gian dài, ngày ngày đã nghe được không ít từ, chỉ bất quá không trọn vẹn vì vậy biến hóa thành nửa chừng như vậy.
Liễu Dật đưa bát lên nói: “Muội hãy nói là muốn cảm tạ Thập Nhất đi.”
A Cửu cười: “Thập Nhất đại ca, muội nhất định cảm tạ. Nhưng chúng ta phải uống chung này, vì hiện tại muội cảm tạ huynh mà.”
Liễu Dật gật đầu luôn: “Được.” rồi ngửa đầu uống hết toàn bộ rượu trong bát.
Chỉ cảm giác trong miệng cay cay, thơm thơm, rượu này hiển nhiên đã để giành lâu năm, mạnh hơn gấp trăm lần rượu của Trung Nguyên. Huống gì Liễu Dật bình thương rất ít khi thống khoái uống rượu, đối với loại rượu này chỉ có thể nói hai chữ: “Hảo tửu.”
Cát Lợi Nhi từ đĩa kế bên gắp bỏ vào trong bát của Liễu Dật một miếng rau xanh nói: “Đây, thư sinh, ăn thử miếng rau xem tài mọn của Cát Lợi Nhi.”
A Cửu có lẽ không thích hợp với rượu này chỉ uống một ngụm nhỏ, sau đó gắp tiếp một miếng cá bỏ vào trong bát của Liễu Dật cùng lúc nhìn Cát Lợi Nhi, vừa cười vừa nói: “Ngốc tử ăn rau xanh thành ra càng ngốc. Đây, thử miếng cá của A Cửu nấu.”
Cát Lợi Nhi đưa đũa ra, gắp một miếng thịt gà đấu lại: “Thư sinh. Đây, thử miếng thịt gà hầm của Cát Lợi Nhi …”
A Cửu :”………..”
Rồi hai người mỗi người một đôi đũa bắt đầu cuộc tỷ thí, trong bát của Liễu Dật càng lúc càng đầy lên, vì không để cho những gì trong bát rớt ra ngoài Liễu Dật phải cố ăn thật nhanh .
Đại Đao Vương nhìn ba người làm trò hề, hắn hướng về Mạc Anh nói nhỏ: “Đã có cảm giác thấy được sát khí rồi, tình hình này sẽ không tốt lắm .”
Mạc Anh cười nói: “Ta cá một nghìn lạng cho Cát Lợi Nhi thắng.”
Đại Đao Vương nhìn Mạc Anh nói: “So sánh thì A Cửu cảm thấy có thực lực hơn, đệ cá với huynh cho A Cửu một nghìn lạng thắng .”
Hai người bắt đầu dựa vào tình hình trước mặt dở trò cá cược cho người của phe mình. Nhìn về Thập Kiệt Nhất thấy gã vẫn ôm lấy vò rượu, đầu cắm chặt xuống bàn.
Liễu Dật sau cuộc tỷ thí của hai nữ nhân hình như là không còn chịu nổi nữa, bèn đưa tay ra nói: “Ngừng, ha ha… không cần gắp nữa, ta no quá rồi.”
A Cửu liền hỏi nhanh: “Ngốc tử nói mau, có phải đồ ăn của muội nấu ngon không?”
Liễu Dật gật đầu đáp: “Rất ngon, rất ngon .”
Cát Lợi Nhi không chịu thua cũng truy vấn ngay :”Còn của muội thế nào ?”
Liểu Dật cũng gật đầu: “Tốt, tốt .”
A Cửu nổi giận hỏi: “Vậy ai mới chính là ngon ?”
Cát Lợi Nhi tự rót cho mình mình đầy bát rượu, đoạn giơ lên nói: “Cát Lợi Nhi tự nghĩ là đồ mình nấu không ai bì được, không tưởng được là A Cửu tỷ tỷ cũng không dở. Tốt, Cát Lợi Nhi kính A Cửu một chung.” Nói rồi, nàng ngửa cổ uống một lần cạn chén.
A Cửu vốn đang tức giận, hiện tại thấy Cát Lợi Nhi bỗng công khai khiêu chiến với mình, nàng đâu chịu phục liền túm lấy vò rượu tự rót đầy một bát, đáp trả: “Cát Lợi Nhi muội muội thật hào sảng. A Cửu kính lại một chung .” Nói rồi không chịu thua kém cũng hết bay bát rượu.
Cát Lợi Nhi lại rót đầy tiếp bát nữa nói: “A Cửu tỷ tỷ đúng là chân nhân bất lộ tướng, thật có khả năng uống được. Cát Lợi Nhi hôm này bồi tiếp A Cửu tỷ tỷ thật thống khoái.” Nói rồi cạn tiếp bát thứ hai .
A Cửu cũng không chịu thua thiệt, nghênh tiếp khiêu chiến của Cát Lợi Nhi. Bắt đầu hai người chính thức khiêu chiến bằng cách nấu ăn, gắp thức ăn rồi chuyển qua… đấu rượu.
Đại Đao Vương lắc đầu quầy quậy: “Theo tình hình này, đệ thua một nghìn lạng là cái chắc rồi, A Cửu chỉ chốc lát không khỏi ngã lăn ra, ngã rồi thì còn gì hy vọng nữa?”
Sau khi nghĩ vậy, Đại Đao Vương nói: “Mạc đại ca, có thể ghi lại không ?”
Mạc Anh lắc đầu đáp: “Đệ không cần ghi lại, không ai thua hết. Còn không xem trò vui, nhìn kìa …”
Quả nhiên không ngoài sở liệu của Đại Đao Vương, không tới nửa canh giờ A Cửu đã say ngất ngư, đầu cắm xuống bàn giống ý như Thập Kiệt Nhất .
Nhìn lại Cát Lợi Nhi, hiển nhiên uống rượu không ít, khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ lên như là trái táo bắt đầu chỉ đông nói tây, hét lớn lên: “A Cửu tỷ tỷ, có muốn uống nữa không? tỷ bỏ đi đâu rồi, muội sao không trông thấy tỷ ở đâu vậy cà?”
Liểu Dật nắm Cát Lợi Nhi lại nói: “Được rồi, nha đầu ngươi điên rồi, không uống nữa.”
Cát Lợi Nhi bị Liễu Dật kéo lại đã ngưng xuống, nhìn Liễu Dật đột nhiên nói: “Tới đây, cùng muội tới chỗ này.” Nói xong, không quản là chân mình có nghe lời hay không, liền chân nam đá chân xiêu kéo Liễu Dật chạy loạn xạ cả lên .
Liễu Dật không biết là Cát Lợi Nhi đã uống quá nhiều, kéo mình chạy ra phía sau mao ốc tới bên một khe nước nhỏ dưới góc núi, khe nước này bề ngang khoảng hai trượng, gọi là một con sông nhỏ cũng không phải là quá đáng .
Cát Lợi Nhi thả tay Liễu Dật ra, vươn vai duỗi eo ra nói: “Hãy nhìn xem, địa phương này là của muội. Khe nước nhỏ này, viên đá, cọng cỏ, một cây đều là của Cát Lợi Nhi .”
Liễu Dật cảm thấy tức cười: “Những thứ này rất bình thường, hơn nữa đều thật tự nhiên, rất bình thường mà.”
Cát Lợi nhi di chuyển nhìn lên vầng trăng trên bầu trời đột nhiên hỏi: “Thư sinh, huynh nói xem thế giới này có ngày tận cùng của thế giới không?”
Liễu Dật gần bên khe nước nghe câu hỏi như vậy của Cát Lợi Nhi, đương nhiên ngày tận cùng của thế giới hắn không biết có thật tồn tại không. Nhưng sau khi gặp được yêu hồ, nàng đã từng nói qua là chắc chắn có.
Liễu Dật hồi đáp: “có .”
Cát Lợi Nhi tiếp tục hỏi nhưng không liên quan đến vấn đề: “vậy khi huynh ly khai, còn có trở lại kiếm Cát Lợi Nhi không?”
Liễu Dật gật đầu: “Đương nhiên, muội không phải đã uống quá nhiều chứ? Sao lại hỏi tới vấn đề này?”
Không thấy được thần tình của nàng, chỉ nghe Cát Lợi Nhi tiếp tục hỏi: “Thư sinh, huynh có thích Cát Lợi Nhi không?”
Một câu nói tựa hồ như một đạo thiểm điện đột nhiên giáng xuống từ trên trời bổ xuống khiến cho Liễu Dật không còn tư tưởng, trong miệng chỉ lẩm bẩm: “Cái đó…” nhưnh hắn không biết nói nên thế nào, Liễu Dật chỉ biết mình thích tiểu nha đầu này. Nhưng là gì đi nữa thì cũng là một câu có trách nhiệm, cần có dũng khí, vì vậy Liễu Dật im lặng .
Cát Lợi Nhi tiếp tục nói: “Thư sinh huynh có thích A Cửu tỷ tỷ không?”
Liễu Dật nhìn giòng nước chảy lòng đang bình tĩnh, chớp cái bị hai câu nói của Cát Lợi Nhi làm cho loạn hết cả óc…
Cát Lợi Nhi ngẩng đầu lên im lặng một lúc, nói tiếp: “Cát Lợi Nhi rất thích thư sinh, rất muốn cùng thư sinh vĩnh viễn cùng nhau, cùng nhau ngắm bình minh và hoàng hôn. Cùng nhau ngắm nước chảy trên sông, cùng nhau thưởng nguyệt ngắm sao, cùng nhau đi tới cùng trời cuối đát, cùng nhau tại đứng tại biển hoa đón gió…đúng vậy!”
Không để ý tới Liễu Dật, Cát Lợi Nhi tiếp tục nói: “Cát Lợi Nhi không biết đó là cảm giác gì, Cát Lợi Nhi chỉ biết ở chung với thư sinh rất vui vẻ, rất vui vẻ. Nhìn thấy thư sinh cười, Cát Lợi Nhi cảm thấy hạnh phúc, nghe thấy thư sinh nói, Cát Lợi Nhi có cảm giác thật thống khoái .”
“Không biết từ lúc nào bắt đầu có cảm giác này, nếu quả là ái tình muội
hy vọng nó là hoàn mỹ cho hai người. Nếu hỏi muội hy vọng ái tình là gì thì
muội sẽ nghĩ, đó là khắc cốt ghi tâm .”
“Yêu huynh như là không có chút lý do, yêu huynh như là không khả
năng buông rời, phảng phất như là lọt vào lưu sa. Hết cách và vô lực, yêu huynh như là không biết lỗi lầm, vạn phần không biết sợ hãi.”
“Nhất cử nhất động của huynh, đều lay động tới tâm linh của muội làm muội cảm thấy thế giới tươi sáng. Nhưng ngày mai huynh sẽ đi, nên Cát Lợi Nhi còn nhiều chuyện muốn nói với huynh .”
Liễu Dật hít một hơi nói :”Cát Lợi Nhi là một nha đầu tốt ….”
Cát Lợi Nhi quay đầu mạnh lại, hét lớn lên: “Không! Cát Lợi Nhi không phải là nha đầu tốt, Cát Lợi Nhi chỉ vì tư lợi của bản thân mình huynh có biết không? Chúng ta sau lúc xuống núi, muội đã nấu canh nấm cho huynh. Nhưng muội trong canh nấm muội đã hạ độc! Đều là Cát Lợi Nhi không tốt, là lỗi của Cát Lợi Nhi, Cát Lợi Nhi xấu.” Nước mắt nàng không ngừng chảy xuống, dưới nguyệt quang phảng phất như như ánh thủy tinh màu trắng lung linh.
Liễu Dật cất mình đứng dậy nhìn Cát Lợi Nhi cười: “Cát Lợi Nhi là nha đầu tốt, hãy nói cho thư sinh hay Cát Lợi Nhi hạ loại độc gì, tại sao lại muốn độc chết một gã thư sinh u mê như huynh?”
Cát Lợi Nhi nhìn Liễu Dật, nàng thật muốn cười nhưng nàng cười không nổi, nàng biết có lẽ đây là lần sau cùng hai người nói chuyện, sau này có thể không còn cơ hội ….nghe nàng nói lần này, Liễu Dật có thể sẻ không trở lại.
“Cát Lợi Nhi chỉ là một nha đầu bình thường chỉ nghĩ tới hưởng thụ quyền lợi mà sinh mệnh đã cho, mở rộng tim để yêu, để khổ, để bi, để đau thương, để cảm động và để hưởng thụ ái tình. Cát Lợi Nhi là nha đầu chỉ vì tư lợi chính mình, sợ ái tình bản thân mất đi, muội có thể vì ái tình hạ độc dược…”
“Trên người chúng ta không phải phải là độc mà là cổ trùng, Tình cổ đặc biệt của Miêu tộc chỉ các nữ tử của Miêu tộc mới có, họ dùng tâm huyết cùng cổ trùng luyện thành. Mỗi ngày phải nuôi dưỡng bằng tâm huyết, mười năm thì được một Tình cổ, loại Tình cổ này có thể hạ trong thức ăn cũng có thể hạ trên phục sức, nữ tử Miêu tộc đều hạ Tình cổ này lên người tình lang của mình .
Liễu Dật không nói gì chỉ phe phẫy quạt tiếp tục lắng nghe …
Nhưng Cát Lợi Nhi nhìn Liễu Dật, đã tiếp tục nói: “Tình cổ là tâm huyết của muội luyện thành, hiện tại đang nằm trong tim huynh. Mỗi tháng Tình cổ sẽ phát tác một lần, khi phát tác cảm giác như tim bị xé ra. Muội từng nghe tộc nhân nói qua trong người có Tình cổ nếu không có giải dược sau khi Tình cổ phát tác, đại đa số người không chịu được đau khổ đã tự sát.”
Cát Lợi Nhi nói tiếp: “Đương nhiên, nếu qua một năm có Tình cổ trong người mà không uống giải dược, thì Tình cổ trong tim tình lang sẻ khô và chết đi, nhưng khi Tình Cổ mất đi thì chủ nhân của nó cũng sẻ tiêu thất trong thế giới này. Vì cái chết này sẽ đau đớn, một người nếu có thể kiên trì một năm đã sáng tỏ một vấn đề... chàng không yêu nàng, thà chịu thống khổ mà không nguyện yêu nàng.”
“Đương nhiên loại Tình cổ này rất là lợi hại nhưng giải dược lại rất đơn giản, chỉ cần máu của tình nhân một tháng một giọt là có thể giải trừ thống khổ, hoặc là… huynh giết chết muội Tình cổ tự nhiên biến mất...” Nói hết một hơi, Cát Lợi Nhi mặt đã đầy nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn vầng nguyệt trên trời, nàng thật sự còn cách nào hơn?
Tình ái vốn là tư lợi vốn không công bình, như vậy không giúp gì cho nàng, sao nàng lại làm vậy ?
oOo
Nguồn: Tàng Thư Viện
Dịch thuật: Jane Trần – Hiệu đính: N/A – Biên tập: Duyên
Chương 36 – Tiên tử phàm trần, A Cửu ngộ tình địch
Yêu cần phải có dũng khí. (Cổ Long – Ngữ)
oOo
Liễu Dật đứng dậy buông tiếng thở dài, phe phẩy quạt cười nói: “Cát Lợi Nhi ngốc thế? Muội chết rồi, ai nấu những món ngon cho ta ăn đây?”. Nói xong, hắn ngẩng đôi mắt ngấn lệ nhìn Cát Lợi Nhi đầy vẻ thâm tình.
Dũng khí của Liễu Dật là do Cát Lợi Nhi mang đến, tim Liễu Dật đã bị Cát Lợi Nhi ràng buộc, Cát Lợi Nhi không quyến rũ bằng A Cửu, không mỹ lệ bằng Thủy Nhi, thậm chí cũng không đẹp bằng nha hoàn Thủy Nhi, Thanh Nhi, nhưng Cát Lợi Nhi lai sở hữu một trái tim chân tâm yêu thương Liễu Dật. Việc thả Tình cổ đã thể hiện rõ tình yêu của nàng, nhìn từ góc độ khác nàng không phải rất đáng yêu sao? Người đáng yêu chẳng phải người hấp dẫn nhất sao?
Cát Lợi Nhi ngạc nhiên lau khô nước mắt, chu miệng nói: “Thư sinh an ủi Cát Lợi Nhi đấy à?”
Liễu Dật lắc đầu, cười nói:” Nếu cả người tri tâm như nha đầu Cát Lợi Nhi mà không biết trân trọng, Liễu Dật ta chẳng phải sống uổng kiếp người sao?”
Hiển nhiên sau khi chứng kiến mối tình của đôi yêu tinh kia, Liễu Dật càng biết trân trọng từng sợi tơ cảm xúc, hắn không muốn trải nghiệm những đắng cay kia nữa.
Liễu Dật bước đến nhẹ nhàng ôm lấy Cát Lợi Nhi nói: “Ta là người đọc sách thánh hiền, nhưng từ nhỏ đã mơ ước cái gọi là ái tình. Ta cũng từng nghe nói hai người muốn ở cạnh nhau thì rất dễ chỉ là vấn đề trong khoảnh khắc, nhưng muốn sống bên nhau trọn đời thì rất khó, có khi phải mất cả đời người.”
Cát Lợi Nhi xúc động ngẩng khuôn mặt đẫm lệ nói: “Huynh sợ à? Sợ rằng sau này chúng ta không thể sống bên nhau?”
Liễu Dật cười thốt nhẹ: “Có lẽ vậy. Sự đời làm sao như ý muốn con người được? Biết đâu sau này lại phát sinh ra việc gì đó mà chúng ta không thể đoán trước.”
Cát Lợi Nhi lau nước mắt, khẳng định: “Không sợ, Cát Lợi Nhi không sợ, chỉ cần có thể cùng thư sinh ở cùng một chỗ thì Cát Lợi Nhi không sợ điều gì cả.”
Liễu Dật gật đầu: “Vậy thì phiền muội sau này gọi ta dậy, ăn cơm và đi ngủ.”
Cát Lợi Nhi cười sung sướng: “Tốt, tốt lắm. Nếu thư sinh không nghe lời muội sẽ đánh đòn.”
Hắn giơ tay giúp Cát Lợi Nhi lau nước mắt và an ủi: “Ngốc thật, ta phải đưa A Cửu về kinh. À, ta đã hứa với Tửu thúc ở Phong Ma trấn đến Thần môn một chuyến để giúp dân Phong Ma trấn trừ hại.”
Cát Lợi Nhi nhìn Liễu Dật, giọng như khóc nói: “Khi nào thì thư sinh mới về? Cát Lợi Nhi phải đợi bao lâu? Lỡ thư sinh vào cung trở thành phò mã thì muội phải làm sao?”
Liễu Dật cười đáp: “Sao lại thế được? Sau khi đưa A Cửu về cung ta sẽ trở lại mang kiệu hoa tới rước Cát Lợi Nhi làm thê tử kiếp này của ta.”
Cát Lợi Nhi cười: “Nhưng mà A Cửu rất thích huynh mà? Huynh không có cám giác gì sao? Lấy thêm một người nữa cũng đâu phải không được.”
Liễu Dật trả lời: “Muội đừng đùa, ta đối với A Cửu một chút cảm giác cũng không có, nha đầu ấy ngang ngược vô lý chết được. Hơn nữa Thập Kiệt Nhất rất thích A Cửu, đừng nhắc tới nha đầu ấy ở đây nữa cứ như hai nàng có thù oán gì vậy.”
Cát Lợi Nhi nhón và vươn người lên hôn Liễu Dật rủ rỉ: “Thật không? Nói như vậy là huynh có cảm tình với Cát Lợi Nhi, không có cảm tình với A Cửu. Ha ha…”
Liễu Dật cười nói: “Đương nhiên, nếu không ta vẫn không bị làm sao khi muội thả Tình cổ lên người ta?”
Cái Lợi Nhi khẽ cúi đầu: “Muội sợ thư sinh đi rồi không trở về nữa, nên mới thả Tình cổ lên người huynh.”
Liễu Dật cười nói: “Được rồi, ta cũng không trách muội, nói ra thì ta cũng chưa từng biết tới cái cảm giác đau lòng, thử một lần cũng tốt.”
Cát Lợi Nhi lấy ra một chiếc bình sứ trắng thỏ thẻ: “Nhưng muội không muốn huynh đau lòng. Huynh đau, tim Cát Lợi Nhi cũng sẽ rất đau.”
Liễu Dật nhận lấy chiếc bình hỏi: “Thật không?”
Cát Lợi Nhi đáp: “Đương nhiên rồi, Tình cổ là nhờ vào tâm huyết của muội mà sống. Giờ đang ở trong tim huynh, nếu huynh không uống máu của muội thì cả hai chúng ta đều đau.”
Liễu Dật chỉ chiếc bình cười hỏi: “Đây là gì?”
Cát Lợi Nhi nói: “Máu tươi của người yêu, mỗi tháng một giọt. Đây là chiếc bình đặc biệt, đảm bảo huynh trong mười năm không bị đau, bất quá muội quên chưa nói với huynh, Tình cổ này có một điểm lưu ý là đêm thứ bảy nếu muội không ở bên huynh, thì nó sẽ phát tát một đêm dù có máu của người yêu cũng vậy.”
Liễu Dật cười nói: “Xem ra vật này cũng rất yêu chủ nó.”
Liễu Dật mở chiếc bình ngửi mùi hương hoa hồng tỏa ra, hắn thấy kỳ lạ bèn hỏi: “Đây không phải là máu của muội sao? Sao lại có mùi hương hoa?”
Cát Lợi Nhi cười nói:” Muội không muốn cho thư sinh uống thứ máu tươi đó đâu, khó uống chết được. Đây là thứ do muội đặc biệt chế luyện, trong đó có cánh hoa, phấn tằm và máu. Mỗi lần một giọt thôi, đừng có tưởng là thức uống mà uống hết đấy nhé.”
Liễu Dật khẽ cười đậy bình lại cất vào trong người nói: “Biết rồi, máu của người yêu phải giữ kỹ chứ.”
Hắn và Cát Lợi Nhi bước đến bên bờ suối, hai ngươi ngồi xuống Cát Lợi Nhi nói: “Huynh nhìn kìa, đêm nay thật là yên tĩnh.”
Liễu Dật đáp: “Đúng vậy, sáng mai lại bắt đầu cuộc hành trình rồi, ta mong chuyến đi mau kết thúc. Bây giờ ta cảm thấy rất mệt mỏi.”
Cái Lợi Nhi nhìn Liễu Dật: “Thư sinh sau lại sợ mệt nhọc, Cát Lợi Nhi luôn ủng hộ huynh mà, mệt thì về nhà Cát Lợi Nhi sẽ đấm lưng cho huynh.”
Liễu Dật gật đầu đồng tình: “Được rồi, thật tốt quá. Có nha đầu đấm lưng cho rồi”
Cát Lợi Nhi dựa vào vai Liễu Dật nói: “Thư sinh, huynh nói xem thế giới này thật sự có chân trời góc bể không?”
Liễu Dật lắc đầu: “Ta không biết, chắc là có.”
Cát Lợi Nhi nói tiếp: “Người trong tộc nói, chỉ có những người chân tâm yêu thương đối phương mới có thể đến được chân trời góc biển, ở nơi đó rất hạnh phúc.”
Liễu Dật nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của Cát Lợi Nhi: “Khi làm xong mọi việc, thư sinh này nhất định đưa Cát Lợi Nhi đi tìm chân trời góc biển.”
Cát Lợi Nhi cười: “Muội còn muốn ngắm biển hoa, một nơi mà bốn bề chỉ toàn là hoa thôi, muội cũng thích thưởng nguyệt, muốn nghe gió thổi. Haha… Cát Lợi Nhi đều thích, đều muốn…”
Tựa hồ như thời gian lúc này đang trôi qua nhanh nhất, đêm tối như thế này chỉ còn lại niềm hạnh phúc của riêng hai người.
Liễu Dật ngồi bên bờ suối ngủ quên lúc nào chẳng hay, khi mở mắt mặt trời đã lên tới đỉnh đầu nhưng Cát Lợi Nhi vẫn còn tựa vào vai hắn ngủ, nhìn Cát Lợi Nhi đang ngủ say Liễu Dật dang tay ôm lấy nàng…
Đây là tình cảm gì? Thích chăng? Nhưng vẫn chưa phải là yêu. Liễu Dật biết rằng tình cảm hắn dành cho Cát Lợi Nhi mới chỉ đơn thuần là thích, chưa thực sự là yêu. Trong tình cảm yêu thích đó hắn có thể sẽ cảm nhận được hạnh phúc, có lẽ hắn sẽ yêu nàng nhưng điều đó cần có thời gian…
Cát Lợi Nhi tỉnh dậy nhìn Liễu Dật đang ôm và nhìn mình, nàng mỉm cười một nụ cười thật ngọt ngào, đó chính là hạnh phúc của Cát Lợi Nhi.
Hai người đứng dậy lặng lẽ đi về hướng căn nhà cỏ…
A Cửu nhìn thấy hai ngươi chậm rãi trở về, nhìn Thập Kiệt Nhất nói: “Này, họ, họ, cả đêm không về!”
Thập Kiệt Nhất vò đầu nói:” Hình như vậy.”
A Cửu dẫm mạnh lên chân Thập Kiệt Nhất “Hừ!” một tiếng.
Rồi đi đến cạnh Mạc Anh nói giọng đầy vẻ tức giận: “Mạc thúc, họ cả đêm không về!”
Mạc Anh ngừng cuộc thảo luận với Đại Đao Vương, quay lại nói: “Thì sao? Cát Lợi Nhi vẫn thường thế mà, nó cũng lớn rồi cũng nên có cuộc sống riêng, lão già này sao có thể lo lắng cho nó suốt đời được?” nói rồi quay đầu lại chẳng biết nói gì với Đại Đao Vương.
A Cửu dậm châm ”hừ!” một tiếng tiếp.
Liễu Dật thấy mọi người đang trò chuyện, liền bước lại chào…
A Cửu bước tới với nét mặt sa sầm: “Ngốc tử đã đi đâu thế, mọi người đang chờ huynh đấy, chuẩn bị lên đường thôi.”
Liễu Dật gật đầu nói: “Vậy thì chúng ta lên đường thôi.”
Thập Kiệt Nhất dẫn mấy con ngựa đã được chuẩn bị sẵn đến nói: “Lão đại, lương khô, nước uống đệ chuẩn bị xong cả rồi.”
Liễu Dật quay đầu nhìn Cát Lợi Nhi cười: “Nha đầu, chờ ta trở về cưới muội nhé!”
Cát Lợi Nhi tủm tỉm cười: ”Được, được!”
A Cửu nghe hai người nói vậy rõ là chẳng xem nàng ta ra gì cả! Đang muốn phát tác, chợi nghe Đại Đao Vương nói: “A Cửu công chúa, mời lên ngựa chuẩn bị đi thôi.”
A Cửu tức giận quay mình lên ngựa, trong thoáng chốc bốn người chuẩn bị ly khai khỏi nơi này.
Cát Lợi Nhi muốn khóc nhưng lại cố kềm chế, dịu dàng nói: “Thư sinh, đừng quên trở về với Cát Lợi Nhi.”
Liễu Dật gật đầu: “Ta sẽ không quên đâu!” rồi quay người, hai chân khép vào bụng ngựa phi nhanh về phía đông để lại phía sau đám bụi đường, Liễu Dật không muốn tiếp tục chần chừ. Hắn sợ, sợ nhìn thấy đôi mắt Cát Lợi Nhi, sợ nhìn thấy Cát Lợi Nhi đau lòng.
Ngựa phi thẳng một mạch làm cho bụi bay mù mịt, gần giờ ngọ Liễu Dật dừng lại nói: “Bây giờ chúng ta chia làm hai nhóm, Đại Đao Vương đưa A Cửu về kinh thành, ta cùng Thập Kiệt Nhất đến núi Côn Lôn.”
Không đợi Đại Đao Vương trả lời, A Cửu đã lên tiếng: “Ta không muốn về kinh thành, ta muốn du ngọan Côn Lôn.”
Liễu Dật nói:” Chúng tôi không phải đi du ngoạn, mà là đi mượn bảo vật giúp Phong Ma Trấn trừ hại.”
A Cửu nói:” Vậy thì ta càng phải đi, ta chơi chưa đủ không trở về kinh thành đâu.”
Liễu Dật nghe nàng nói cảm thấy có gì đó không tự nhiên, tiểu A Cửu này không chịu về cả gia đình mình có khả năng bị mất đầu. Nhưng hiện tại nàng ta lại không muốn về, còn cách nào khác đâu? Nếu giữa đường xảy ra chuyện gì thì tội của mình lại càng nặng.
Lúc ấy Đại Đao Vương mới lên tiếng: “Hoàng thượng nói là A Cửu có thể ba tháng sau mới về Hoàng cung. Hai bên mỗi người nhường một bước đi, sau ba tháng chúng ta đưa A Cửu về cung là được.”
A Cửu gật đầu vui vẻ: “Được! hay đấy, vậy thì 3 tháng sau hồi cung.”
Liễu Dật nghe vậy cảm thấy đau đầu, bực mình nói: “Nếu ba tháng sau cô vẫn chưa muốn về thì sao?”
A Cửu cười, lý sự: “Đừng lo, A Cửu nói ba tháng sau về nhất định sẽ về, bất quá thì lại trốn đi tiếp lúc ấy chẳng liên quan đến huynh nữa?”
Liễu Dật hết cách đành gật đầu nói: “Vậy thì như vậy, nhưng cô không được đem rắc rối đến cho chúng tôi.”
A Cửu vui mừng: “Tất nhiên, tất nhiên rồi. Ta chưa từng thấy qua yêu quái, haha… lần này chắc được xem thỏa thích rồi.”
Liễu Dật nhìn A Cửu cảm thấy kỳ lạ, nàng ta là người ngoài hành tinh à? Sao nhìn thấy yêu quái lại hạnh phúc như vậy? Liễu Dật vung tay nói: “Chúng ta đi Côn Lôn.”
Cả nhóm thay đổi phương hướng nhắm hướng tây bắc mà đi…
Núi Côn Lôn, còn được gọi là Côn Lôn hư, Côn Lôn khâu hay là Ngọc Sơn. Về phương diện địa lý, núi Côn lôn bắt đầu từ phía đông cao nguyên Mạt Mễ Nhĩ, qua vùng giao giữa Tân Cương và Tây Tạng, kéo dài đến Thanh Hải, toàn dãy núi chiều dài ước chứng hai nghìn năm trăm đặm.
Côn Lôn mang đậm chất thần bí, truyền kỳ là nơi Tiên tộc từng sống đến hàng trăm vạn năm, theo truyền thuyết thì trên Tiên tộc chính là Thần tộc, các thần đứng từ trên Côn Lôn nhìn xuống, người trong Tiên tộc có khả năng trở thành thành tiên trong Thần tộc.
Núi Côn Lôn trùng trùng điệp điệp, trong rặng núi vĩ đại ấy có vô số kỳ trân, châu ngọc, tuyền thụ, cây bất tử ở phía tây, Sa Đường Lang Vương bạt ngàn ở phía đông, giáng thụ ở phía nam, bích thụ, dao thụ ở phía bắc.
Bên cạnh đó còn có bốn trăm bốn mươi cửa, khoảng giữa cửa rộng bốn dặm, ở giữa cửu thuần, thuần trượng năm xích. Lại có chín giếng, ngọc hoành chỉ có ở ven bìa tây bắc. Bắc môn mở ra đón gió bất chu, khuynh cung, toàn thất, huyền phố, lương phong, phàn đồng, tất cả nằm ở giữa Côn Lôn. Cái ao nằm giữa mảnh vườn thưa thớt, chứa đầy thứ nước màu vàng được xem như là
đan thủy, uống vào có thể bất tử.
Những thứ Tiên tộc cần đều có thề tìm thấy ở đây, gồm cây bất tử, thuốc bất tử, nước bất tử và nhiều thứ khác. Trang sức thì dùng ngọc là nguyên liệu chính.
Những điều này cũng chưa phải là quan trọng, theo truyền thuyết người trong Tiên tộc chỉ cần tìm thấy cánh cửa thông đến Thần tộc thhì năng lực sẽ tăng nhiều lần trở thành cao thủ tuyệt đỉnh. Nhưng cánh cửa ấy do Lục Ngô Thần Cửu Vĩ Hổ và Thổ lân bốn sừng trông giống như con dê canh giữ.
Hàng triệu năm nay chưa có ai trong Thần Môn lên được Thần giới, nên người ta bắt đầu nghi ngờ sự tồn tại của cánh cửa này…
“ Lão đại, nơi này thật xa quá, chúng ta đã đi mười ngày rồi. Huynh nói xem nếu chúng ta có thể bay như Lang Vương thì tốt biết bao.” Thập Kiệt Nhất trên ngựa bất ngờ lên tiếng ca thán.
Liễu Dật cười nói: “Được rồi, đây là lần cuối. Sau khi làm xong việc này chúng ta đưa A Cửu trở về, chuyến đi của chúng ta kết thúc đệ còn yêu cầu cao vậy làm gì, hay muốn biết bay?”
A Cửu chu miệng, bất mãn nói: “Huynh có vẻ thích đưa ta về quá vậy!”
Liễu Dật cười nói: “Nếu không đưa được cô về thì toàn gia của tôi sẽ xảy ra chuyện cả đó!”
Đại Đao Vương cười nói: “Có cô bên cạnh, cũng bằng mang theo tính mệnh tòan gia a.”
Bốn người đi vừa cười vừa nói, cuối cùng đã đến chân núi Côn Lôn, Liễu Dật hỏi: “Đại Đao Vương, đây… núi Côn Lôn to lớn thế này sao, Thần Môn ở đây à?”
Đại Đao Vương nói: “Kia chẳng phải là có bậc thang sao? Cứ theo bậc thang là thấy nơi chúng ta muốn thấy, đại môn phái lớn thế này không phải là nơi những nhân vật nhỏ bé như chúng ta đến. Thần Môn có lẽ nằm ở ngoài núi.”
Lúc mọi người đang ngồi trên ngựa suy đoán loạn xị thì trước mắt hoa lên, một cô gái từ rừng cây bay ra, tay áo trắng phiêu phiêu, tóc đen bay trong gió, làm những cánh hoa rụng trên mặt đất…
Thiếu nữ xinh đẹp xuất hiện trước mắt mọi người, nàng có gương mặt tròn, đôi mắt to, sống mũi cao thật là tuyệt đẹp như tiên nữ giáng trần khiến người phải nín thở nhìn….
Thập Kiệt Nhật nhìn người thiếu nữ, gãi đầu nói: “Lão đại, đệ hình như già rồi. Những người này sao có thể bay được, thiếu nữ này cũng bay được, thế giới thay đổi mau quá.”
Liễu Dật vừa phe phẩy quạt vừa cười vừa nói: “Đệ gấp gì chứ, sớm muộn gì đệ cũng bay được thôi mà.”
Bạch y thiếu nữ nhẹ nhàng đáp xuống vui vẻ cười nói: “Liễu công tử, sao lại là huynh, đã lâu không gặp huynh không nhận ra Thủy Nhi sao?”
Liễu Dật vừa cười vừa ôm quyền nói: “Thủy Nhi tiên tử, Liễu Dật sao có thể quên được. Chỉ là tiên tử ngày càng mỹ lệ khiến ta có chút không nhận ra.”
Thủy Nhi cười nói: “Ngốc tử, ai là tiên tử, gọi muội Thủy Nhi là được rồi.”
Liễu Dật cười, xuống ngựa…
Nhìn lại A Cửu thấy nhãn thần sát khí dày đặc, nàng xuống ngựa cười nói: “A… vừa mới đuổi xong Cát Lợi Nhi, giờ lại có Thủy Nhi, sao không giới thiệu đi.”
Thủy Nhi nhìn bộ dạng như muốn giết người của A Cửu, hỏi: “Đây là…?”
Liễu Dật nói: “Là bạn của ta tên là A Cửu. Đừng đế ý cô ấy làm gì, hai ngày nay chẳng biết ăn gì mà có mùi thuốc súng rất nặng.” Đột nhiên Liễu Dật cảm thấy eo mình bị đánh một cái khiến hắn đau điếng.
Thủy Nhi nhìn A Cửu, nói: “A Cửu tỷ tỷ càn phải biết tự bảo trọng lấy mình, không nên ăn các món linh tinh.”
A Cửu cứng họng :” Cô… “
Thủy Nhi nói xong quay đầu nhìn Liễu Dật nói: “Liễu công tử, sao lại đến Côn Lôn vậy?”
Liễu Dật lắc lắc đầu nói:” Chuyện này nói ra rất dài dòng!”
Thủy Nhi nói: “Mọi người đi đường chắc mệt lắm rồi, đến chỗ Thủy Nhi uống chút trà xanh rồi từ từ kể lại mọi chuyện cho Thủy Nhi nghe.” Nói xong nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười thiên kiều bách mị khiến người khác chẳng thể từ chối.
Liễu Dật gật đầu nói: “Cũng tốt.” Nói xong đưa ngựa cho Đại Đao Vương dắt qua một bên và cùng mọi người theo Thủy Nhi lên núi.
A Cửu phía sau vừa đi vừa phàn nàn :” Thư sinh chết tiệt, thư sinh thối, sao lại đào hoa đến vậy. Vừa mới đuổi xong Cát Lợi Nhi lại xuất hiện thêm một Thủy Nhi, có phải muốn A Cửu này biến mất mới được? Ta sẽ tranh giành, không tin là những gì A Cửu này muốn lại không có được. Hừ !”
oOo
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.