juariaii
28-08-2008, 09:42 PM
Đêy là tập thơ do ta thấy hay, có bài tự sáng tác (NDA), có bài là sưu tầm, thấy hay nên lưu lại, bây giờ quăng ra cho bà con thưởng lãm, một số bài là tâm trạng bất chợt nên làm cũng hợp lắm ... hy vọng về sau sẽ giúp được ai đó về tâm hồn.
DUYÊN
Duyên đến, duyên đi, duyên còn đó ?
Em còn, em mất, em đã xa ?
Mơ màng, ngơ ngác, ánh chiều tà ...
Vui buồn, sầu muộn, chỉ mình ta !
NDA
RƯỢU SAY ?
Rượu nồng cạn chén với ai,
Say say tỉnh tỉnh sao tình chưa phai ?
Buồn lòng em đã nhạt phai ...
Còn đâu lời hứa ... Dưới Mai chúng mình ...
( mai = Hoa Mai )
NDA
TRƯỜNG THI XÚC CẢM
Trường thi tĩnh lặng, lòng đơn côi
Một cõi mình tôi, sao bồi hồi
Nhớ thời cấp một, cũng như vậy
Là lần đầu tiên, lưu luyến thay
NDA
CÕI LÒNG KẺ THI
Trường thi kẻ đến người đi
Nào ai có biết ... mấy ai được vào
Đại học, tường rộng, cổng cao
Mà sao vắng vẻ, chẳng màn người trông
Sương sớm, lạnh buốt, sót lòng
Ai ơi có biết ... cõi lòng người thi
Biết bao ... kẻ đến ... kẻ đi
Biết bao thời thế, biết bao tuổi hồng
Nắng vàng ... chiếu rọi góc phòng
Ngồi nghe trống giục, giật mình mới hay
Ai ơi ... nhớ mãi hôm nay
Dù đến dù đi ... người thi chớ buồn
Cuộc đời nhẹ tựa lông hồng
Gió thời xoay chuyển, vững lòng mới hay
Đời này, chẳng màng đắng cay
Sống cho trọn kiếp, hết duyên phong trần
Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao, mới được phần thanh cao
NDA
ĐÁM CƯỚI QUÊ EM
Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re.
Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh.
Mẹ em la ó thất thanh
"Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa "
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra éo biết đứa nào cô dâu.
Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem.
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dâu chú rể thì đần mặt ra.
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn).
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây .
Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
Chú rể quắc mắt : tây thế éo nào?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn.
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
Bố em thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi .
DUYÊN
Duyên đến, duyên đi, duyên còn đó ?
Em còn, em mất, em đã xa ?
Mơ màng, ngơ ngác, ánh chiều tà ...
Vui buồn, sầu muộn, chỉ mình ta !
NDA
RƯỢU SAY ?
Rượu nồng cạn chén với ai,
Say say tỉnh tỉnh sao tình chưa phai ?
Buồn lòng em đã nhạt phai ...
Còn đâu lời hứa ... Dưới Mai chúng mình ...
( mai = Hoa Mai )
NDA
TRƯỜNG THI XÚC CẢM
Trường thi tĩnh lặng, lòng đơn côi
Một cõi mình tôi, sao bồi hồi
Nhớ thời cấp một, cũng như vậy
Là lần đầu tiên, lưu luyến thay
NDA
CÕI LÒNG KẺ THI
Trường thi kẻ đến người đi
Nào ai có biết ... mấy ai được vào
Đại học, tường rộng, cổng cao
Mà sao vắng vẻ, chẳng màn người trông
Sương sớm, lạnh buốt, sót lòng
Ai ơi có biết ... cõi lòng người thi
Biết bao ... kẻ đến ... kẻ đi
Biết bao thời thế, biết bao tuổi hồng
Nắng vàng ... chiếu rọi góc phòng
Ngồi nghe trống giục, giật mình mới hay
Ai ơi ... nhớ mãi hôm nay
Dù đến dù đi ... người thi chớ buồn
Cuộc đời nhẹ tựa lông hồng
Gió thời xoay chuyển, vững lòng mới hay
Đời này, chẳng màng đắng cay
Sống cho trọn kiếp, hết duyên phong trần
Bắt phong trần, phải phong trần
Cho thanh cao, mới được phần thanh cao
NDA
ĐÁM CƯỚI QUÊ EM
Hôm nay đám cưới của em
Họ hàng hang hốc đến xem rộn ràng
Đáng nhẽ pháo nổ đùng đoàng
Nhưng vì cấm pháo, cả làng im re.
Tám giờ có 1 chiếc xe
Cắm đầy hoa hoét le te đi vào
Trẻ con bu tới ào ào
Đứa thì sờ lốp, đứa vào bóp phanh.
Mẹ em la ó thất thanh
"Tiên sư bố lũ trẻ ranh quê mùa "
Bố em thấy thế nói đùa
Bà lên thành phố mới vừa mấy năm
Trang điểm thuê hết năm trăm
Đang từ đầu ngõ xăm xăm đi vào
Gặp ai cũng toét miệng chào
Thì ra éo biết đứa nào cô dâu.
Chín giờ khách khứa đã bâu
Ồn ào náo nhiệt như trâu xổng chuồng
Cô dâu trang điểm trong buồng
Một lũ gái gú dựa tường đứng xem.
Mười giờ đã thấy bem bem
Xe nhà chú rể màu kem, đi vào
Chú rể đáng mặt anh hào
Cao đúng mét rưỡi, đang chào bà con
Chủ hôn đứng dậy lon ton
Quát tháo inh ỏi như còn thanh niên
Hai họ chào hỏi liên miên
Cô dâu chú rể thì đần mặt ra.
Mong sao đám cưới qua loa
Để đêm hí hí, thế là xong phim
Bao năm mỏi gối đi tìm
Giờ coi như đã chết chìm cùng nhau
Chủ hôn nói một lúc lâu
Bỗng nhiên Mic tịt ( đầu dây bị chờn).
Chả biết làm cách nào hơn
Chủ hôn ngồi xuống kệ con bà mày
Bây giờ đến đoạn trao tay
Chú rể rút nhẫn mặt mày buồn thiu
Khách khứa thì líu tìu tìu
Đứa bảo 2 chỉ, đứa thì một cây .
Cô dâu hỏi nhỏ : vàng tây?
Chú rể quắc mắt : tây thế éo nào?
Nhẫn anh mua ở Hàng Đào
Em an tâm nhớn, Thôi, vào thắp hương.
Cả 2 đứng trước hương đường
Cô dâu tranh thủ soi gương, vuốt đầu
Chú rể nét mặt âu sầu
Cắm đầu xuống vái, rất lâu, rồi chuồn
Cô dâu cũng có vẻ buồn.
Nắm tay bà mẹ, lệ tuôn ầm ầm
Chú rể đóng cửa đánh rầm
Cô dâu giật thót, đâm đầu vào xe
Đến chiều đám cưới vắng hoe
Cô dâu gọi điện : đã về đến nơi
Bố em thở hắt một hơi
Thế là cục nợ có nơi rước rồi .